Trang

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

NGHE KIỀU TÂM SỰ

 Thơ hay tuyển chọn

NGHE KIỀU TÂM SỰ

Duy Sac 2008


Ai từng vào chốn Lầu Xanh

Chắc là nghe lắm chuyện tình éo le

Những lời chua chát ê chề

Của nàng kỹ nữ rủ rê đưa tình

Nghe xong lòng sẽ rung rinh

Trái tim thổn thức vì tình gió trăng

Xót thương thân phận của nàng

Nam nhân tưởng thật chẳng mang nghi ngờ

Kiều là kỹ nữ tài hoa

Thông minh lanh lợi, Tú Bà rất mê

Bà truyền cho những ngón nghề

Để Kiều đi dụ trai về Lầu Xanh

Ngón nào Kiểu cũng rất rành

Khắp nơi lắm khách hùng anh tìm về

Nhất là cái ngón tỉ tê

Rằng em yếu đuối, nết na, thảo hiền

Cũng vì hoàn cảnh của em

Kẻ gian nó đến vu oan cả nhà

Đáp đền ơn của mẹ cha

Phận em con gái phải sa chốn này

Bao nhiêu là những đắng cay

Bao nhiêu là những đọa đày xót đau

Trời xanh có thấu cho đâu

Nhiều đêm em muốn đập đầu quyên sinh

Nghĩ về hoàn cảnh gia đình

Em lại phải cố gồng lên mỗi ngày

Nếu chàng rời bỏ em đây

Chẳng mà mấy chốc thân này héo hon

Hương trời sắc nước đâu còn

Tháng ngày nhung nhớ tấm thân hao gầy

Mong tình đừng giống gió mây

Phận em con gái chốn này mong manh

Không ai bên cạnh dỗ dành

Không ai tâm sự năm canh cô phòng

Chàng ơi có hiểu thiếp không

Đắng cay tủi nhục cứ chồng lên em

Bạc vàng thiếp có nào cần

Chỉ cầu Quân Tử đừng quên phận Kiều

Bây giờ thiếp đã trót yêu

Tình sâu nghĩa nặng với nhiều ái ân

Rồi đây trên bước hồng trần

Biết tìm đâu được tấm chân tình này

Cớ gì ta phải chia tay

Phải chăng chàng chán thân này nhuốc nhơ

Nếu như chàng có nghi ngờ

Thiếp nguyện dâng hiến hết cho anh hùng

Một lòng một dạ thủy chung

Em sẽ bỏ trốn theo cùng với anh

Chỉ mong chàng có lòng thành

Những lời em nói trời xanh chứng giùm

Dù đời có đục hay trong

Thiếp thề sẽ chẳng phụ lòng người đâu

Xin nghe lời thiếp thỉnh cầu

Những lời chân thật chôn sâu đáy lòng

Đêm nay trời tối không trăng

Gia nhân bọn chúng giấc nồng đã yên

Bốn bề vắng vẽ im lìm

Chàng mau dẫn thiếp trốn đi nhanh nào

Em tìm ra lối ngõ sau

Từ đây ta đến chân cầu rất nhanh

Chỉ cần ra khỏi Kinh Thành

Không lo sợ nữa, xin anh mở lòng

Chàng ơi ! Có hiểu em không

Trời ơi ! Sao phận má hồng đắng cay

Đập đầu em chết tại đây

Nếu chàng từ chối lời này của em

Chúng ta phải thật nhanh chân

Canh năm gà gáy không còn kịp đâu

Thế là Kiều vẻ mặt sầu

Õng a õng ẹo rầu rầu nét xuân

Xốc xa xốc xếch áo quần

Tâm tư hoảng loạn cả lên cuống cuồng

Hai hàng nước mắt cứ tuôn

Miệng đòi sống chết một lòng theo trai

Anh hùng mà gặp cảnh này

Thì thôi sự nghiệp cũng bay chẳng còn

Làm gì có tấm lòng son

Ở trong cái chốn Lầu Xanh bao giờ

Chẳng qua cũng chỉ bài thơ

Tả tình, tả cảnh gọi là cho hay

Bao nhiêu kỹ nữ ngày nay

Học theo hết những bài này từ lâu

Gái ngoan trinh tiết làm đầu

Lầu xanh đức hạnh làm sao có người

Kiều là kỹ nữ vậy thôi

Làm gì kỹ nữ là người trung trinh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét