MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG TÌNH
Duy Sắc
Phong thư này anh gửi cho em
Em có rảnh thì ngồi đọc nhé
Chứ em đừng vất hay là xé
Còn không đọc, em hãy trả anh
Anh về thôi, anh mệt lắm rồi
Em cũng vậy, nên về nhà ngủ
Trời tối lắm, ngồi đây muỗi cắn
À cũng tuỳ, em thích thì ngồi
Tình chúng mình , nay sắp hết rồi
Anh xin em một vài tấm ảnh
Để lúc rảnh, anh xem đỡ nhớ
Mấy ảnh cũ hôm qua anh đốt
Xin lỗi vì lúc đó anh say
Anh cố hẹn em ra bữa nay
Cũng chỉ vì anh cần xin ảnh
Đường tình yêu bao mùa giá lạnh
Những đắng cay dồn dập theo về
Anh cố bỏ suy nghĩ nặng nề
Em cũng đừng ôm chi oán trách
Từ hôm nay, chúng ta xa cách
Em đi theo chí hướng của mình
Em chớ chê anh đã vô tình
Anh cũng chẳng trách em thêm nữa
Ngày mai, ta nếu còn gặp lại
Hy vọng rằng trời sẽ không mưa
Anh và em khỏi phải trú mưa
Như buổi đầu mình quen nhau ấy
Kỷ niệm cũ anh luôn giữ lấy
Không biết em còn nhớ hay không
À mà thôi mình nhớ làm gì
Nay chấm hết, anh xin tạm biệt
Anh đi nhé, em ngồi đây nhé
Em ngồi xong rồi nhớ về nhà
Lá thư này xem hết tình ta
Đường mình yêu trắc trở quá mà
Anh chúc em vui bước đường xa
Hai ta cùng đi trên lối mới.
-hoa phuong do_2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét