ĐÊM TRĂNG NHỚ EM
Duy Sắc
Thơ tình Hoa Phượng Đỏ
Lều bều váng nổi trên sông
Năm nay chắc lúa trên đồng bội thu
Gió mát thổi cứ ù ù
Trăng soi lấp lánh một khu dát vàng.
Bờ ruộng, mình anh lang thang
Đom đóm chúng nó dàn hàng trêu ngươi
Xung quanh loáng thoáng bóng người
Tự nhiên anh lại đứng cười mình ên
Hình như nước sông đang lên
Có chiếc ghe nhỏ bờ bên rọi đèn
Chỗ anh đứng, muỗi bu đen
Nó chích nhiều quá anh bèn về thôi
Vào nhà ngả xuống võng rồi
Đưa qua đưa lại một hồi nằm mơ
Thấy em gánh lúa trên bờ
Áo bà ba mặc gọn hơ dáng người
Miệng nhe hàm răng trắng tươi
Em ngoắc tay gọi rồi cười với anh
Em kêu anh chạy qua nhanh
Có con cá lóc để giành chiều kho
Thấy anh tội nên em cho
Chớ không có ý hẹn hò gì đâu
Mới nghe em nói dứt câu
Anh giật mình tỉnh, cái đầu bưng bưng
Thiệt em khinh anh quá chừng
Từ rày khỏi gặp, em đừng trách đây
Tự nhiên tăm tối mặt mày
Tự nhủ cô sẽ biết tay thằng này
Bỗng dưng chị em cho hay
Rằng em có lá thư này gửi anh
Chị nói em lên Sài Thành
Đi gấp không kịp gặp anh nói gì
Anh mở thư ra tức thì
Để xem em đã viết gì trong thư
Em ghi vẻn vẹn hai từ
Rằng " Yêu Anh" , thế là thư hết rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét