CÔ ĐƠN
Duy Sắc 2025
Nỗi nhớ này sao nó mãi dằng dai
Hay có phải bởi do mình sống ảo
Chứ người ta chắc không nhớ mình rồi
Chiều nay lại nhớ những chiều xưa ấy
Hạnh phúc sao từ lúc bắt đầu quen
Tay trong tay ta dạo phố mỗi ngày
Nhiều mơ ước về gia đình bé nhỏ
Nhanh em nhỉ thời gian ôi nhanh quá
Mười sáu năm mới đó đã trôi qua
Bây giờ đây hai đứa tuổi đã già
Nhưng tình vẫn dây dưa hoài chưa dứt
Em từng nghĩ anh chắc không nhớ nữa
Bởi chúng ta xa cách đã quá lâu
Nhưng em ạ, tình mình sao quên được
Bởi nó là duyên nợ biết bao đời
Anh làm thơ để cho đỡ buồn thôi
Chứ thật sự trong lòng cô đơn lắm
Nỗi nhớ em cứ dày vò gặm nhấm
Nước mắt rơi không ngớt mỗi đêm về.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét