Trang

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

BÀI THƠ RẰM THÁNG BẢY

 RẰM THÁNG BẢY

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc, năm sáng tác 2021

*****

Chú Cuội là có thật
Trong Cổ Tích nước ta
Hàng vạn năm về trước
Cuội ngồi gốc cây đa
Một đêm trời mùa hạ
Tháng bảy đêm hôm rằm
Cuội nằm mơ lấy vợ
Cô ấy người cung trăng
Chú Cuội liền lo lắng
Vợ sao ở cung trăng
Mình cách nào đến được
Cuội thành ra ngẫn ngờ
Cuội đi hỏi dò la
Cung trăng ở rất xa
Xóm làng không ai biết
Cuội bùi ngùi vào ra
Một hôm tiên xuất hiện
Hỏi rằng Cuội sao buồn
Cuội nhìn lên trời nói
Rằng Cuội muốn lên trăng
Tiên cười và phán rằng
Tại sao lại lên trăng
Ở đấy có gì chăng
Mà sao con muốn đến
Cuội nhìn tiên rồi nói
Rằng con mới nằm mơ
Vợ con người ở đó
Thế nên phải lên trăng
Tiên liền cười khà khà
Thì ra chuyện thế à
Có gì đâu mà khó
Thôi thì ta giúp cho
Tiên bảo Cuội đừng lo
Ta cho con điều ước
Chỉ cần con nghe lời
Thế nào rồi cũng được
Cuội gật đầu bằng lòng
Tiên đi lại lòng vòng
Tiên hô lên ba tiếng
Úm bà la ,..bà la
Cuội càng nhìn càng lạ
Không hiểu là chuyện gì
Tiên cứ nhẩm thầm thì
Xong rồi tiên đứng lại
Cuội hỏi đi hỏi lại
Rằng tiên nói cái gì
Tiên làm vẻ lầm lỳ
Phán rằng Cuội đi đi
Cuội nghe xong liền đi
Hắn vừa đi vừa nghĩ
Không biết tiên nói gì
Trông ông ta lạ nhỉ
Tiên liền gọi Cuội về
Rằng sao mà đi vội
Ta chưa khấn vái xong
Con lại đi như thế
Cuội rằng ông bảo đi
Thế thì con phải đi
Nào có biết chuyện gì
Sao bây giờ lại trách
Tiên rằng ai có trách
Điều ước con là gì
Nói nhanh lên còn kịp
Ta sắp sửa phải đi
Cuội rằng ông nói gì
Con đã nói nãy giờ
Là lên trăng cưới vợ
Sao lại còn hỏi nữa
Tiên cười à ta quên
Nãy giờ mải luyên thuyên
Đọc mấy câu thần chú
À ta nhớ ra rồi
Thôi thì như thế này
Con ra ôm gốc đa
Để ta đây làm phép
Hai đứa về cung trăng
Cuội vâng vâng dạ dạ
Hắn ra ngồi gốc đa
Tiên bảo ôm chắc nhá
Tí nữa là nó bay
Cuội ôm cây nhìn mây
Nghĩ thầm mình sẽ bay
Trong lòng vui như hội
Mong đời sắp đổi thay
Tiên chỉ vào cái cây
Úm ba la bà là
Um ba la bà la
Này này này cây đa
Mi phải nghe theo ta
Bay lên đến nơi xa
Cung trăng ngoài vũ trụ
Mi phải nghe lời ta
Cuội ôm gốc cây đa
Nó bỗng bật gốc ra
Cây bay lên càng xa
Cuội nhìn mà mắt hoa
Từ không gian bao la
Cuội nhìn về quê nhà
Trong lòng thấy xót xa
Ôi quê hương thiết tha
Cây càng bay càng xa
Cung trăng dần xuất hiện
Cuội càng buồn nhớ nhà
Nước mắt ứa trào ra
Cung trăng có Hằng Nga
Nàng ấy xinh đẹp quá
Cô đơn ở một mình
Bên cạnh con trâu già
Cuội và cái cây đa
Đáp xuống một đồng hoa
Đó là nhà Hằng Nga
Cô ấy liền bước ra
Cuội cúi chào Hằng Nga
Hai người vào uống trà
Chị Hằng hỏi dò la
Biết cuội đến từ xa
Chị Hằng chỉ trâu già
Rằng cô đơn lâu quá
Nay có bạn đến rồi
Lại thêm một gốc đa
Hằng Nga rằng chuyện là
Ta có con trâu già
Cần một người chăn dắt
Mi rất là phù hợp
Nơi này chỉ có ta
Với một con trâu già
Bây giờ mi đến nữa
Thế là vui cửa nhà
Cuội mới tỉnh ngộ ra
Mình mơ thấy Hằng Nga
Chứ nào đâu phải vợ
Đúng đời không giống mơ
Cuội ngồi buồn thẫn thờ
Làm thế nào bây giờ
Về quê hương xứ sở
Ôi mình quá dại khờ
Hằng Nga tặng bài thơ
Rằng đời không như mơ
Nên đi chăn trâu nhé
Cho đỡ mất thời giờ
Thế là từ dạo đó
Cứ mỗi lần hôm rằm
Cuội hay ra gốc đa
Ngồi nhìn về trái đất



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét