Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

TRUNG THU NHỚ EM

  TRUNG THU NHỚ EM

Duy Sac

Trung thu này, em có nhớ anh!

Anh rất nhớ một cành nguyệt quế

Nép dưới trăng nụ tròn be bé

Dịu dàng hương như thỏ thẻ lời yêu


Trung thu này, anh rất cô liêu

Chôn hoang vắng vùi vào vùng kỷ niệm

Mùi hương xưa, em giờ còn quyến luyến

Khách giang hồ tìm mãi bến neo thuyền


Mùa thu này, thành phố rất lặng yên

Cơn đại dịch đang cuồng điên tàn phá

Người xa người, lòng bất an mệt lả

Em có còn lưu luyến cuộc tình ta


Mấy năm rồi ta đôi ngả cách xa

Tóc anh đã bạc dần vì nhung nhớ

Nước mắt cạn theo nỗi buồn tình lỡ

Mùa thu này, anh lại tiếp bơ vơ.

TRUNG THU NHỚ EM

  TRUNG THU NHỚ EM

Duy Sac

Trung thu này, em có nhớ anh!

Anh rất nhớ một cành nguyệt quế

Nép dưới trăng nụ tròn be bé

Dịu dàng hương như thỏ thẻ lời yêu


Trung thu này, anh rất cô liêu

Chôn hoang vắng vùi vào vùng kỷ niệm

Mùi hương xưa, em giờ còn quyến luyến

Khách giang hồ tìm mãi bến neo thuyền


Mùa thu này, thành phố rất lặng yên

Cơn đại dịch đang cuồng điên tàn phá

Người xa người, lòng bất an mệt lả

Em có còn lưu luyến cuộc tình ta


Mấy năm rồi ta đôi ngả cách xa

Tóc anh đã bạc dần vì nhung nhớ

Nước mắt cạn theo nỗi buồn tình lỡ

Mùa thu này, anh lại tiếp bơ vơ.

CHẶN TIN NHẮN

 CHẶN TIN NHẮN

Duy Sac

Em đã chặn hết mọi nguồn liên lạc

Anh chỉ thương vì em quá ngây thơ

Bởi có chặn thì tình mình vẫn vậy

Em và anh từng đã rất yêu nhau


Nếu em nói rằng em yêu người khác

Anh không buồn còn chúc phúc cho em

Nhưng rất tiếc bởi vì em đoạn tuyệt

Anh chỉ buồn vì mình đã tin em


Rồi ký ức một thời mình quyến luyến

Những tháng năm ta thắm thiết bên nhau

Làm sao có thể xóa đi một lúc

Em nghĩ rằng anh chắc sẽ quên em


Anh vất vả cũng vì lo sự nghiệp

Một tương lai tốt đẹp của đôi ta

Có những lúc đúng anh vô tâm thật

Nhưng yêu em anh một dạ thủy chung


Em có thể nghĩ rằng anh bội bạc

Bởi tình anh trời xanh hiểu mà thôi

Không phân bua hay giải thích nhiều lời

Anh là vậy, vẫn yêu em không đổi


Anh buồn lắm vì anh tin em nhất

Đến một ngày người cũng bỏ ra đi

Sự nghiệp kia chẳng còn nghĩa lý gì

Anh buông bỏ không cần gì nữa cả


Anh chỉ tiếc đoạn đường mình từng trải

Ta đã đi gần đến đích cuối rồi

Nhưng tại sao em lại quyết buông tay

Để dang dở một mối tình rất đẹp


Anh cũng hiểu em có nhiều nỗi khổ

Từ gia đình và từ những dèm pha

Bản thân em yếu đuối khó vượt qua

Anh lại cứ mải mê theo sự nghiệp


Thôi em ạ, tình mình chưa có dứt

Bởi vì đây là một mối duyên trời

Em cũng hiểu đây chính là định mệnh

Trọn kiếp này mình sẽ phải bên nhau


Rồi mai này anh sẽ lại tìm em

Dù hai đứa tuổi cao và sức yếu

Nhưng tình ta sẽ không hề già cỗi

Anh yêu em trọn một kiếp này thôi


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

CHẶN TIN NHẮN

 CHẶN TIN NHẮN

Duy Sac

Em đã chặn hết mọi nguồn liên lạc

Anh chỉ thương vì em quá ngây thơ

Bởi có chặn thì tình mình vẫn vậy

Em và anh từng đã rất yêu nhau


Nếu em nói rằng em yêu người khác

Anh không buồn còn chúc phúc cho em

Nhưng rất tiếc bởi vì em đoạn tuyệt

Anh chỉ buồn vì mình đã tin em


Rồi ký ức một thời mình quyến luyến

Những tháng năm ta thắm thiết bên nhau

Làm sao có thể xóa đi một lúc

Em nghĩ rằng anh chắc sẽ quên em


Anh vất vả cũng vì lo sự nghiệp

Một tương lai tốt đẹp của đôi ta

Có những lúc đúng anh vô tâm thật

Nhưng yêu em anh một dạ thủy chung


Em có thể nghĩ rằng anh bội bạc

Bởi tình anh trời xanh hiểu mà thôi

Không phân bua hay giải thích nhiều lời

Anh là vậy, vẫn yêu em không đổi


Anh buồn lắm vì anh tin em nhất

Đến một ngày người cũng bỏ ra đi

Sự nghiệp kia chẳng còn nghĩa lý gì

Anh buông bỏ không cần gì nữa cả


Anh chỉ tiếc đoạn đường mình từng trải

Ta đã đi gần đến đích cuối rồi

Nhưng tại sao em lại quyết buông tay

Để dang dở một mối tình rất đẹp


Anh cũng hiểu em có nhiều nỗi khổ

Từ gia đình và từ những dèm pha

Bản thân em yếu đuối khó vượt qua

Anh lại cứ mải mê theo sự nghiệp


Thôi em ạ, tình mình chưa có dứt

Bởi vì đây là một mối duyên trời

Em cũng hiểu đây chính là định mệnh

Trọn kiếp này mình sẽ phải bên nhau


Rồi mai này anh sẽ lại tìm em

Dù hai đứa tuổi cao và sức yếu

Nhưng tình ta sẽ không hề già cỗi

Anh yêu em trọn một kiếp này thôi


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MÌNH DỐI

 MÌNH DỐI

Duy Sac

Đời là dối trá phải không

Thực ra mình dối chứ không phải đời


Tranh nhau từng ý từng lời

Tranh nhau bạc cắt, tranh đời vinh hoa


Cạnh tranh dối trá đẻ ra

Chẳng ai thành thật để mà cạnh tranh


Gọi là có nghĩa có tình

Khi mà cùng hội cùng thuyền mà thôi


Tan đàn xẻ nghé nhau rồi

Nghĩa tình cũng chỉ mấy hồi dư âm


Quyền lợi ràng buộc lấy nhau

Hết quyền hết lợi ai cầu cạnh ai


Bảo đời dối trá là sai

Vì ta dối trá nên sai với đời

MÌNH DỐI

 MÌNH DỐI

Duy Sac

Đời là dối trá phải không

Thực ra mình dối chứ không phải đời


Tranh nhau từng ý từng lời

Tranh nhau bạc cắt, tranh đời vinh hoa


Cạnh tranh dối trá đẻ ra

Chẳng ai thành thật để mà cạnh tranh


Gọi là có nghĩa có tình

Khi mà cùng hội cùng thuyền mà thôi


Tan đàn xẻ nghé nhau rồi

Nghĩa tình cũng chỉ mấy hồi dư âm


Quyền lợi ràng buộc lấy nhau

Hết quyền hết lợi ai cầu cạnh ai


Bảo đời dối trá là sai

Vì ta dối trá nên sai với đời

CẦU TRỜI !

 CẦU TRỜI !

Duy Sac

Mình đã không có đức

Bàn đạo đức làm gì

Người ta mà biết được

Họ xem thường khinh khi


Có thực mới có đạo

Chuyện vốn trước đến giờ

Đường tăng đi lấy kinh

Phải dùng vàng để đổi


Người thường sao hiểu nổi

Sự huyền bí tâm linh

Khi trong cơn bức bí

Họ lại than ông trời


Vậy ông trời là ai

Trời phải chăng thánh thần

Mà ai cũng đều cần

Ngày đêm ngồi cầu khẩn


Trong đời sống tinh thần

Niềm tin là vô giá

Tin thì gì cũng có

Tiền bạc có đáng chi


Những thánh điện nguy nga

Những nhà thờ vĩ đại

Những chùa tháp huy hoàng

Đều xây bằng tiền của


Vì sao người góp tiền

Vì người tin tín ngưỡng

Tín ngưỡng là cuộc sống

Có sống mới có tiền


Vì ai cũng sợ chết

Khi bác sỹ bó tay

Chỉ biết cầu thần thánh

Trời kêu ai nấy dạ


Nên chẳng có ai hay

Hôm nay mình gặp may

Mặt mày cười hớn hở

Khinh người khác thua mình


Cười người cơn khốn khó

Đến khi mình đau khổ

Mình biết cầu đến ai

Hay lại ngửa xin trời


Than đời con xấu số

CẦU TRỜI !

 CẦU TRỜI !

Duy Sac

Mình đã không có đức

Bàn đạo đức làm gì

Người ta mà biết được

Họ xem thường khinh khi


Có thực mới có đạo

Chuyện vốn trước đến giờ

Đường tăng đi lấy kinh

Phải dùng vàng để đổi


Người thường sao hiểu nổi

Sự huyền bí tâm linh

Khi trong cơn bức bí

Họ lại than ông trời


Vậy ông trời là ai

Trời phải chăng thánh thần

Mà ai cũng đều cần

Ngày đêm ngồi cầu khẩn


Trong đời sống tinh thần

Niềm tin là vô giá

Tin thì gì cũng có

Tiền bạc có đáng chi


Những thánh điện nguy nga

Những nhà thờ vĩ đại

Những chùa tháp huy hoàng

Đều xây bằng tiền của


Vì sao người góp tiền

Vì người tin tín ngưỡng

Tín ngưỡng là cuộc sống

Có sống mới có tiền


Vì ai cũng sợ chết

Khi bác sỹ bó tay

Chỉ biết cầu thần thánh

Trời kêu ai nấy dạ


Nên chẳng có ai hay

Hôm nay mình gặp may

Mặt mày cười hớn hở

Khinh người khác thua mình


Cười người cơn khốn khó

Đến khi mình đau khổ

Mình biết cầu đến ai

Hay lại ngửa xin trời


Than đời con xấu số

ĐỜI TA BẠC DO TA

 ĐỜI TA BẠC DO TA

Duy Sac

Hàn sĩ lang thang mãi một mình

Cơ hàn quá đỗi khiến người khinh

Một manh áo vải mười năm mặc

Quần rách, dép lê bước phiêu linh


Rảo bước giang hồ trong cô quạnh

Lang thang khắp nẻo mộng công danh

Tài hèn chí mọn ôm ảo tưởng

Lười biếng ươn hèn khó mà thành


Thơ văn lổm nhổm như cóc nhảy

Câu cú ồm oàm giống ếch kêu

Đêm đêm mơ mãi cơn mộng mị

Tưởng tượng người yêu vẫn đợi chờ


Quá nửa đời người trơ mắt ếch

Nằm ườn há miệng đợi sung rơi

Vỗ ngực tài mình thời chưa đến

Phải chấp nhận thôi kệ miệng đời


Nợ chồng nợ chất nợ khắp nơi

Mặt vẫn ra oai ngẫm tại trời

Bất tài vô dụng hay khoác loác

Tưởng tượng lộc trời có sẵn rơi


Soi gương chợt thấy đầu đã bạc

Nhưng bản thân mình mới bạc hơn

Tình người ta bạc nên đời bạc

Ta bạc người ta bạc với ta

ĐỜI TA BẠC DO TA

 ĐỜI TA BẠC DO TA

Duy Sac

Hàn sĩ lang thang mãi một mình

Cơ hàn quá đỗi khiến người khinh

Một manh áo vải mười năm mặc

Quần rách, dép lê bước phiêu linh


Rảo bước giang hồ trong cô quạnh

Lang thang khắp nẻo mộng công danh

Tài hèn chí mọn ôm ảo tưởng

Lười biếng ươn hèn khó mà thành


Thơ văn lổm nhổm như cóc nhảy

Câu cú ồm oàm giống ếch kêu

Đêm đêm mơ mãi cơn mộng mị

Tưởng tượng người yêu vẫn đợi chờ


Quá nửa đời người trơ mắt ếch

Nằm ườn há miệng đợi sung rơi

Vỗ ngực tài mình thời chưa đến

Phải chấp nhận thôi kệ miệng đời


Nợ chồng nợ chất nợ khắp nơi

Mặt vẫn ra oai ngẫm tại trời

Bất tài vô dụng hay khoác loác

Tưởng tượng lộc trời có sẵn rơi


Soi gương chợt thấy đầu đã bạc

Nhưng bản thân mình mới bạc hơn

Tình người ta bạc nên đời bạc

Ta bạc người ta bạc với ta

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...