Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

THÁNG NĂM BUỒN

 


Mưa chưa về nhưng khí trời oi bức

Trời tháng năm háo hức lũ học sinh

Hoa phượng đỏ lại buồn vì hè đến

Mùa chia tay quyến luyến tuổi học trò


Tháng năm về ta lại nhớ ngày xưa

Tìm lật lại từng dòng lưu bút cũ

Bao giấc mơ chúng ta từng ấp ủ

Đến hôm nay có ai thật đã thành


Trời tháng năm lác đác dầu rơi rụng

Cánh hoa xoay như chong chóng giữa trời

Nhớ về em bùi ngùi giọt lệ rơi

Những ký ức của một thời yêu vụng


Ai còn nhớ hay chỉ mình ta nhớ

Chỉ mình ta thơ thẩn giấc mơ đời

Quên cuộc sống ở ngoài kia chật vật

Vạn kiếp người đang lặn lội mưu sinh


Tháng năm ơi, năm tháng sẽ phai dần

Đời người chỉ như một làn gió thoảng

Rồi ngày mai ai cũng khuất xa dần

Mọi dĩ vãng dư âm thành tro bụi


Thơ Duy Sắc

THÁNG NĂM BUỒN

 


Mưa chưa về nhưng khí trời oi bức

Trời tháng năm háo hức lũ học sinh

Hoa phượng đỏ lại buồn vì hè đến

Mùa chia tay quyến luyến tuổi học trò


Tháng năm về ta lại nhớ ngày xưa

Tìm lật lại từng dòng lưu bút cũ

Bao giấc mơ chúng ta từng ấp ủ

Đến hôm nay có ai thật đã thành


Trời tháng năm lác đác dầu rơi rụng

Cánh hoa xoay như chong chóng giữa trời

Nhớ về em bùi ngùi giọt lệ rơi

Những ký ức của một thời yêu vụng


Ai còn nhớ hay chỉ mình ta nhớ

Chỉ mình ta thơ thẩn giấc mơ đời

Quên cuộc sống ở ngoài kia chật vật

Vạn kiếp người đang lặn lội mưu sinh


Tháng năm ơi, năm tháng sẽ phai dần

Đời người chỉ như một làn gió thoảng

Rồi ngày mai ai cũng khuất xa dần

Mọi dĩ vãng dư âm thành tro bụi


Thơ Duy Sắc

HÈ ĐANG VỀ

 


Hè đang gọi bọn ve sầu í ới

Chúng râm ran khao khát những cuộc tình

Hoa Phượng Vỹ đã học đòi khoe sắc

Những cơn mưa đe dọa nước sẽ dâng


Nắng cháy khét những nẻo đường thành phố

Trời Sài Gòn cái nóng đổ chang chang

Giọt mồ hôi trên vai áo vơ hàn

Bát cơm sạn bao cảnh đời lam lũ


Trời nóng quá lòng người như có lửa

Nét dịu dàng cũng bùng những chanh chua

Nơi bình yên chỉ có mái hiên chùa

Câu kinh kệ tạm buông đời khốn khổ


Sài Gòn vẫn bao đời là như vậy

Chỉ hai mùa một nắng với một mưa

Mưa xong nắng hết mưa lại nắng

Chỉ lòng người là rối rắm muôn đời.


Thơ Duy Sắc

HÈ ĐANG VỀ

 


Hè đang gọi bọn ve sầu í ới

Chúng râm ran khao khát những cuộc tình

Hoa Phượng Vỹ đã học đòi khoe sắc

Những cơn mưa đe dọa nước sẽ dâng


Nắng cháy khét những nẻo đường thành phố

Trời Sài Gòn cái nóng đổ chang chang

Giọt mồ hôi trên vai áo vơ hàn

Bát cơm sạn bao cảnh đời lam lũ


Trời nóng quá lòng người như có lửa

Nét dịu dàng cũng bùng những chanh chua

Nơi bình yên chỉ có mái hiên chùa

Câu kinh kệ tạm buông đời khốn khổ


Sài Gòn vẫn bao đời là như vậy

Chỉ hai mùa một nắng với một mưa

Mưa xong nắng hết mưa lại nắng

Chỉ lòng người là rối rắm muôn đời.


Thơ Duy Sắc

TÍNH GÌ?


Tính gì rồi để được gì

Từ câu nhân quả là suy ra liền

Hơn thua tranh đấu triền miên

Sau cùng tro bụi về miền hư vô


Ai khôn ai dại bao giờ

Chẳng qua phần số nó quy thế rồi

Tìm cho mình phút thảnh thơi

Bớt sân si lại cho đời bình an


Cây cao bóng đổ cũng tàn

Núi cao cũng lỡ cùng năm tháng dài

Xưa nay ai có hơn ai

Có chăng cũng chỉ nhiều vài bữa ăn


Ăn nhiều rồi cũng sẽ nằm

Món ngon của lạ hóa phân bón đời

Biết vui là sẽ thảnh thơi

Biết chơi theo đúng luật trời là hay


Thơ Duy Sắc

TÍNH GÌ?


Tính gì rồi để được gì

Từ câu nhân quả là suy ra liền

Hơn thua tranh đấu triền miên

Sau cùng tro bụi về miền hư vô


Ai khôn ai dại bao giờ

Chẳng qua phần số nó quy thế rồi

Tìm cho mình phút thảnh thơi

Bớt sân si lại cho đời bình an


Cây cao bóng đổ cũng tàn

Núi cao cũng lỡ cùng năm tháng dài

Xưa nay ai có hơn ai

Có chăng cũng chỉ nhiều vài bữa ăn


Ăn nhiều rồi cũng sẽ nằm

Món ngon của lạ hóa phân bón đời

Biết vui là sẽ thảnh thơi

Biết chơi theo đúng luật trời là hay


Thơ Duy Sắc

MƠ CHI CHO KHỔ

 


Mơ nhiều rồi khổ thêm nhiều

Không mơ mang tiếng là tiêu phí đời

Nhưng mơ cũng chỉ mơ thôi

Mơ mà không được thì đời lại đau


Mơ nhiều ai cũng trong đầu

Mơ quyền mơ chức mơ cao hơn người

Mơ giàu sang nhất trên đời

Mơ xong phải cố vào chơi hết mình


Mơ nhiều hoang tưởng linh tinh

Mơ làm thôi thúc trong mình dã tâm

Vì mơ bất chấp phải làm

Quên câu nhân quả thì tan nát đời


Mơ là chỉ giấc mơ thôi

Nếu hiểu Đạo Trời ta sẽ bớt mơ

Đạo kia luôn đúng xưa giờ

Chẳng ai qua được cơn mơ của trời


Thơ Duy Sắc

MƠ CHI CHO KHỔ

 


Mơ nhiều rồi khổ thêm nhiều

Không mơ mang tiếng là tiêu phí đời

Nhưng mơ cũng chỉ mơ thôi

Mơ mà không được thì đời lại đau


Mơ nhiều ai cũng trong đầu

Mơ quyền mơ chức mơ cao hơn người

Mơ giàu sang nhất trên đời

Mơ xong phải cố vào chơi hết mình


Mơ nhiều hoang tưởng linh tinh

Mơ làm thôi thúc trong mình dã tâm

Vì mơ bất chấp phải làm

Quên câu nhân quả thì tan nát đời


Mơ là chỉ giấc mơ thôi

Nếu hiểu Đạo Trời ta sẽ bớt mơ

Đạo kia luôn đúng xưa giờ

Chẳng ai qua được cơn mơ của trời


Thơ Duy Sắc

NGÀY XƯA ĐÃ HẾT

 


Ngày xưa là dĩ vãng rồi

Đừng ôm những thứ xa xôi làm gì

Chẳng qua tình nghĩa còn ghi

Khắc sâu hình bóng là vì từng thương


Bây giờ mỗi kẻ một đường

Còn lưu luyến bởi tình thương vẫn còn

Cho nên ngày nhớ đêm mong

Chờ khi tái ngộ mở lòng như xưa


Tình kia vẫn thế xưa giờ

Chẳng hề thay đổi dù xa nghìn trùng

Biết yêu và biết thủy chung

Biệt ly rồi lại trùng phùng bên nhau


Có gì oán trách được nào

Bởi tình nó vốn thanh cao thế rồi

Ai yêu cũng đến vậy thôi

Chẳng ai bị tội trên đời vì yêu


Thơ Duy Sắc

NGÀY XƯA ĐÃ HẾT

 


Ngày xưa là dĩ vãng rồi

Đừng ôm những thứ xa xôi làm gì

Chẳng qua tình nghĩa còn ghi

Khắc sâu hình bóng là vì từng thương


Bây giờ mỗi kẻ một đường

Còn lưu luyến bởi tình thương vẫn còn

Cho nên ngày nhớ đêm mong

Chờ khi tái ngộ mở lòng như xưa


Tình kia vẫn thế xưa giờ

Chẳng hề thay đổi dù xa nghìn trùng

Biết yêu và biết thủy chung

Biệt ly rồi lại trùng phùng bên nhau


Có gì oán trách được nào

Bởi tình nó vốn thanh cao thế rồi

Ai yêu cũng đến vậy thôi

Chẳng ai bị tội trên đời vì yêu


Thơ Duy Sắc

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...