Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

HẸN HÒ

 Hẹn Hò

Duy Sắc

Anh chờ em trên cầu chữ Y

Nhưng em lại đi về Hưng Phú

Hẹn với hò sao mà dở ẹc

Yêu cái gì bực quá đi thôi


Anh quay xe xuống chợ Rạch Ông

Đường đông quá không đi về được

Em điện thoại bảo ngồi ăn lẩu

Bạn ngày xưa nó rủ nên đi


Trời thì tối, kẹt xe đen kịt

Khói đầy trời, bụi trắng như mây

Anh điện em thấy máy cứ reo

Sao chẳng thấy có ai bắt máy


Hơn một tiếng anh sang Cầu Muối

Chẳng thấy em điện thoại trả lời

Anh vào quán làm vài trứng lộn

Chục chai bia hóng mát bờ kè


Đến nửa đêm em điện lèng èng

Trách với móc sao không qua đón

Khuya thế này ai mà có rảnh

Tự về đi đừng có tào lao


Hẹn với hò thật chẳng làm sao

Kẻ đầu đường đợi người xó chợ

Thôi chia tay cho mình rảnh nợ

Cái màn này coi bộ không xong


Sac2004

HẸN HÒ

 Hẹn Hò

Duy Sắc

Anh chờ em trên cầu chữ Y

Nhưng em lại đi về Hưng Phú

Hẹn với hò sao mà dở ẹc

Yêu cái gì bực quá đi thôi


Anh quay xe xuống chợ Rạch Ông

Đường đông quá không đi về được

Em điện thoại bảo ngồi ăn lẩu

Bạn ngày xưa nó rủ nên đi


Trời thì tối, kẹt xe đen kịt

Khói đầy trời, bụi trắng như mây

Anh điện em thấy máy cứ reo

Sao chẳng thấy có ai bắt máy


Hơn một tiếng anh sang Cầu Muối

Chẳng thấy em điện thoại trả lời

Anh vào quán làm vài trứng lộn

Chục chai bia hóng mát bờ kè


Đến nửa đêm em điện lèng èng

Trách với móc sao không qua đón

Khuya thế này ai mà có rảnh

Tự về đi đừng có tào lao


Hẹn với hò thật chẳng làm sao

Kẻ đầu đường đợi người xó chợ

Thôi chia tay cho mình rảnh nợ

Cái màn này coi bộ không xong


Sac2004

TRẺ CON ĂN XIN

 TRẺ CON ĂN XIN

Lề đường đầy rác thải

Cống rãnh dậy mùi hôi

Bầy trẻ con lếch thếch

Chúng cứ bám lấy người


Dòng xe lao vùn vụt

Lũ trẻ trố mắt nhìn

Da đen thui lem luốc

Như rắn rồng lên mây


Tay cầm ca, cầm bị

Chúng dắt díu nhau đi

Mắt đen nhìn thô lố

Lắm đứa mũi thò lò


Lại có bọn làm trò

Uống xăng rồi phun lửa

Đứng giữa đường nhảy múa

Xong chìa tay xin tiền


Ở đâu mà đông vậy

Đầy những ngã tư đường

Tóc cháy vàng bởi nắng

Chân chai bởi đi trần


Sài Gòn xa hoa thật

Lắm khu phố cao sang

Ngoại ô vùng ổ chuột

Đời còn lắm cơ hàn


Mưa hè tuôn ồ ạt

Dột những mái nhà tôn

Công nhân nơi xóm trọ

Đời say chén rượu cồn


Đô thành hoa lệ lắm

Cao ốc mãi vươn cao

Đời bần cùng khốn khổ

Tăm tối đến khi nào


Duy Sac 2007

TRẺ CON ĂN XIN

 TRẺ CON ĂN XIN

Lề đường đầy rác thải

Cống rãnh dậy mùi hôi

Bầy trẻ con lếch thếch

Chúng cứ bám lấy người


Dòng xe lao vùn vụt

Lũ trẻ trố mắt nhìn

Da đen thui lem luốc

Như rắn rồng lên mây


Tay cầm ca, cầm bị

Chúng dắt díu nhau đi

Mắt đen nhìn thô lố

Lắm đứa mũi thò lò


Lại có bọn làm trò

Uống xăng rồi phun lửa

Đứng giữa đường nhảy múa

Xong chìa tay xin tiền


Ở đâu mà đông vậy

Đầy những ngã tư đường

Tóc cháy vàng bởi nắng

Chân chai bởi đi trần


Sài Gòn xa hoa thật

Lắm khu phố cao sang

Ngoại ô vùng ổ chuột

Đời còn lắm cơ hàn


Mưa hè tuôn ồ ạt

Dột những mái nhà tôn

Công nhân nơi xóm trọ

Đời say chén rượu cồn


Đô thành hoa lệ lắm

Cao ốc mãi vươn cao

Đời bần cùng khốn khổ

Tăm tối đến khi nào


Duy Sac 2007

SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

 SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

Duy Sắc 2012

Sân trường ghế đá năm xưa

Mười lăm năm ấy như vừa mới qua

Phượng hồng vẫn nở đều hoa

Nhưng hình bóng cũ nhạt nhòa tàn phai


Nhớ sao những lúc truy bài

Rụt rè khép nép, mắt nai mơ màng

Giờ chơi ngồi ở hành lang

Cả bầy túm tụm ăn hàng rất vui


Chỗ này mình đã từng ngồi

Đằng kia có nhỏ ăn xôi mỗi ngày

Còn đây là chỗ nhảy dây

Đá cầu thường ở khúc này không sai


Nhớ khi không học thuộc bài

Bị thầy bắt phạt đánh hai roi liền

Làm cho tụi bạn cười lên

Mình quê một cục nghỉ liền mấy hôm


Bao nhiêu ký ức vẫn còn

Thời gian nhanh quá thật không thể ngờ

Hôm nay thăm lại trường xưa

Sân trường lá rụng như vừa hôm qua.

SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

 SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

Duy Sắc 2012

Sân trường ghế đá năm xưa

Mười lăm năm ấy như vừa mới qua

Phượng hồng vẫn nở đều hoa

Nhưng hình bóng cũ nhạt nhòa tàn phai


Nhớ sao những lúc truy bài

Rụt rè khép nép, mắt nai mơ màng

Giờ chơi ngồi ở hành lang

Cả bầy túm tụm ăn hàng rất vui


Chỗ này mình đã từng ngồi

Đằng kia có nhỏ ăn xôi mỗi ngày

Còn đây là chỗ nhảy dây

Đá cầu thường ở khúc này không sai


Nhớ khi không học thuộc bài

Bị thầy bắt phạt đánh hai roi liền

Làm cho tụi bạn cười lên

Mình quê một cục nghỉ liền mấy hôm


Bao nhiêu ký ức vẫn còn

Thời gian nhanh quá thật không thể ngờ

Hôm nay thăm lại trường xưa

Sân trường lá rụng như vừa hôm qua.

TẾT XA NHÀ

 TẾT XA NHÀ

Duy Sac

Chiến dịch nào cũng rất khó khăn

Thơ với thẩn nao lòng chiến sỹ

Tết sắp đến người ta được nghỉ

Đời quân nhân lại phải xa nhà


Đêm biên giới rừng già sương lạnh

Tiếng cú kêu nghe rợn hết người

Vắt nó đeo khi mới nghe hơi

Muỗi nhao đến châm đầy hết mặt


Giữa màn đêm căng lên đôi mắt

Dõi theo từng lối tắt đường ngang

Vùi thân mình trong lớp ngụy trang

Canh giấc ngủ quê hương làng bản


Dạ kiên trung một lòng tin Đảng

Tổ Quốc luôn đặt ở trong tim

Không nề hà quản ngại hy sinh

Vì tất cả bình yên đón Tết

TẾT XA NHÀ

 TẾT XA NHÀ

Duy Sac

Chiến dịch nào cũng rất khó khăn

Thơ với thẩn nao lòng chiến sỹ

Tết sắp đến người ta được nghỉ

Đời quân nhân lại phải xa nhà


Đêm biên giới rừng già sương lạnh

Tiếng cú kêu nghe rợn hết người

Vắt nó đeo khi mới nghe hơi

Muỗi nhao đến châm đầy hết mặt


Giữa màn đêm căng lên đôi mắt

Dõi theo từng lối tắt đường ngang

Vùi thân mình trong lớp ngụy trang

Canh giấc ngủ quê hương làng bản


Dạ kiên trung một lòng tin Đảng

Tổ Quốc luôn đặt ở trong tim

Không nề hà quản ngại hy sinh

Vì tất cả bình yên đón Tết

NGƯỜI TÀI

 NGƯỜI TÀI

Duy Sắc

Người tài dâng quốc sách

Việc kiến quốc dân sinh

Vì quốc gia dân tộc

Cống hiến hết đời mình


Người tài luôn khiêm tốn

Thầm lặng để hy sinh

Chẳng mong cầu danh lợi

Quên luôn cả gia đình


Người vì đời dốc sức

Đem lợi ích muôn người

Được gọi là hào kiệt

Danh thơm đến muôn đời


Người tài luôn rất hiếm

Trăm năm khó kiếm ra

Còn mình như con cóc

Nên hay nói ba hoa


Người tài được tôn vinh

Là danh nhân văn hóa

Là một bậc anh hùng

Dân tôn thờ vạn đại


Duy Sac

NGƯỜI TÀI

 NGƯỜI TÀI

Duy Sắc

Người tài dâng quốc sách

Việc kiến quốc dân sinh

Vì quốc gia dân tộc

Cống hiến hết đời mình


Người tài luôn khiêm tốn

Thầm lặng để hy sinh

Chẳng mong cầu danh lợi

Quên luôn cả gia đình


Người vì đời dốc sức

Đem lợi ích muôn người

Được gọi là hào kiệt

Danh thơm đến muôn đời


Người tài luôn rất hiếm

Trăm năm khó kiếm ra

Còn mình như con cóc

Nên hay nói ba hoa


Người tài được tôn vinh

Là danh nhân văn hóa

Là một bậc anh hùng

Dân tôn thờ vạn đại


Duy Sac

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...