Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

TỰ NHIÊN NÓ THẾ

 TỰ NHIÊN NÓ THẾ

Duy Sắc

Cuộc sống nó là vậy

Đường Tăng muốn lấy kinh

Ông phải đổi bát vàng

Không gì là miễn phí


Ta nên tự trách mình.

Bình đẳng là giấc mơ

Mà mơ thì là mộng

Mộng thì luôn là ảo


Sống ảo tự sướng thôi

Quy luật vốn thế rồi

Cỏ cây còn phân biệt

Rừng xanh luôn tỉa thưa


Cây tranh nhau ánh sáng

Mới có rừng nguyên sinh

Nhiều tầng cây phân lớp

Đời sống chúng cộng sinh


Nếu người có nghĩa tình

Ta hòa bình chung sống

Chia sẻ những buồn vui

Oán thù chi cho mệt


Gieo nhân rồi gặp quả

Chuyện hiển nhiên ấy mà

TỰ NHIÊN NÓ THẾ

 TỰ NHIÊN NÓ THẾ

Duy Sắc

Cuộc sống nó là vậy

Đường Tăng muốn lấy kinh

Ông phải đổi bát vàng

Không gì là miễn phí


Ta nên tự trách mình.

Bình đẳng là giấc mơ

Mà mơ thì là mộng

Mộng thì luôn là ảo


Sống ảo tự sướng thôi

Quy luật vốn thế rồi

Cỏ cây còn phân biệt

Rừng xanh luôn tỉa thưa


Cây tranh nhau ánh sáng

Mới có rừng nguyên sinh

Nhiều tầng cây phân lớp

Đời sống chúng cộng sinh


Nếu người có nghĩa tình

Ta hòa bình chung sống

Chia sẻ những buồn vui

Oán thù chi cho mệt


Gieo nhân rồi gặp quả

Chuyện hiển nhiên ấy mà

ĐẠO ĐỨC GIẢ

 ĐẠO ĐỨC GIẢ

Duy Sac 

Ta khuyên người chớ thở than

Nhưng mình lại cứ than van chính mình

Ta khuyên người sống nghĩa tình

Nhưng ta lại chẳng nghĩa tình với ai


Ta hay triết lý Đông Tây

Lễ, nghĩa, trí, tín, trọng thầy, kính cha

Nhưng ta lại chẳng thật thà

Lươn lẹo, gian trá, điêu ngoa, lọc lừa


Ta khuyên người phải đi chùa

Tụng kinh, niệm Phật để mà tu thân

Ta thì lại cứ tham, sân

Hám danh, hám lợi và còn tà dâm


Ta là một kẻ tâm thần

Giả nhân, giả nghĩa vì thân của mình

Nhưng vì ta vốn háo danh

Nên ta che đậy cho cái mình xấu xa


Ai mà cũng giống như ta

Còn gì ai nữa để mà tin nhau

Khôn ngoan không ở cái đầu

Khôn là phải biết đến đâu nên dừng


Trời cao vốn rất công tâm

Nhân quả chưa có sai lầm với ai

Diễn trò đóng kịch tấu hài

Hậu quả chỉ chuốc đắng cay cả đời

ĐẠO ĐỨC GIẢ

 ĐẠO ĐỨC GIẢ

Duy Sac 

Ta khuyên người chớ thở than

Nhưng mình lại cứ than van chính mình

Ta khuyên người sống nghĩa tình

Nhưng ta lại chẳng nghĩa tình với ai


Ta hay triết lý Đông Tây

Lễ, nghĩa, trí, tín, trọng thầy, kính cha

Nhưng ta lại chẳng thật thà

Lươn lẹo, gian trá, điêu ngoa, lọc lừa


Ta khuyên người phải đi chùa

Tụng kinh, niệm Phật để mà tu thân

Ta thì lại cứ tham, sân

Hám danh, hám lợi và còn tà dâm


Ta là một kẻ tâm thần

Giả nhân, giả nghĩa vì thân của mình

Nhưng vì ta vốn háo danh

Nên ta che đậy cho cái mình xấu xa


Ai mà cũng giống như ta

Còn gì ai nữa để mà tin nhau

Khôn ngoan không ở cái đầu

Khôn là phải biết đến đâu nên dừng


Trời cao vốn rất công tâm

Nhân quả chưa có sai lầm với ai

Diễn trò đóng kịch tấu hài

Hậu quả chỉ chuốc đắng cay cả đời

SỐ NÀY

 SỐ NÀY

Duy Sac

Số này chưa giàu được

Bởi làm biếng bà cố

Thêm cái tính ở dơ

Tiền, tình đều chạy hết


Người ta khoe cái tốt

Vì họ tốt quá nhiều

Mình xấu đầy trên mặt

Biết lấy gì để che


Không nhà cũng chẳng xe

Đi la cà tá túc

Mỗi nơi ở một lúc

Xong lại xách dép đi


Tay trắng không có gì

Sống nhờ vào bè bạn

Xin mỗi người một bữa

Mặt mày đã chai lỳ


Cũng do thói rượu chè

Mê hên xui đen đỏ

Tiền bao nhiêu đốt cả

Nợ hoài trả không xong


Ông trời quá công bằng

Gieo nhân là gặt quả

Chẳng ai mà sung sướng

Khi nhiều quá sai lầm.

SỐ NÀY

 SỐ NÀY

Duy Sac

Số này chưa giàu được

Bởi làm biếng bà cố

Thêm cái tính ở dơ

Tiền, tình đều chạy hết


Người ta khoe cái tốt

Vì họ tốt quá nhiều

Mình xấu đầy trên mặt

Biết lấy gì để che


Không nhà cũng chẳng xe

Đi la cà tá túc

Mỗi nơi ở một lúc

Xong lại xách dép đi


Tay trắng không có gì

Sống nhờ vào bè bạn

Xin mỗi người một bữa

Mặt mày đã chai lỳ


Cũng do thói rượu chè

Mê hên xui đen đỏ

Tiền bao nhiêu đốt cả

Nợ hoài trả không xong


Ông trời quá công bằng

Gieo nhân là gặt quả

Chẳng ai mà sung sướng

Khi nhiều quá sai lầm.

ĐỪNG BẠC BẼO

 ĐỪNG BẠC BẼO

Duy Sắc

Không tiền sẽ ít bạn chơi

Nhưng ta bạc bẽo thì đời quay lưng

Nghĩa tình chớ tính thiệt hơn

Đời người ai chẳng mấy cơn khốn cùng


Những khi chiến thắng vui mừng

Những khi thất bại hãi hùng tâm can

Những khi cay đắng ngập tràn

Những khi hạnh phúc hân hoan tiếng cười


Cố giương đôi mắt nhìn đời

Cố nhìn cho rõ để rồi luận suy

Được, thua mải cố so bì

Hoạ, phúc đều bởi là vì thân ta


Ngẫm về những chuyện hôm qua

Mới hay nhân quả không sai bao giờ

ĐỪNG BẠC BẼO

 ĐỪNG BẠC BẼO

Duy Sắc

Không tiền sẽ ít bạn chơi

Nhưng ta bạc bẽo thì đời quay lưng

Nghĩa tình chớ tính thiệt hơn

Đời người ai chẳng mấy cơn khốn cùng


Những khi chiến thắng vui mừng

Những khi thất bại hãi hùng tâm can

Những khi cay đắng ngập tràn

Những khi hạnh phúc hân hoan tiếng cười


Cố giương đôi mắt nhìn đời

Cố nhìn cho rõ để rồi luận suy

Được, thua mải cố so bì

Hoạ, phúc đều bởi là vì thân ta


Ngẫm về những chuyện hôm qua

Mới hay nhân quả không sai bao giờ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 LỜI HAY Ý ĐẸP

Duy Sac

Lời cay từ miệng độc

Lời độc từ ác tâm

Miệng độc và tâm ác

Gọi chung là độc ác


Khẩu nghiệp gieo đau khổ

Đừng thốt lời xát thương

Dẫu biết đời vô thường

Nhưng nói năng cẩn trọng


Khi chưa hiểu rõ ai

Chớ một chiều phán xét

Bởi ta không là họ

Nên họ không giống ta


Mồm tụng kinh niệm Phật

Tâm có hướng Phật không

Cái này người ta rõ

Mình chẳng ảnh hưởng gì


Bớt đi lời thị phi

Tích được thêm cái Phúc

Đức hay là thất đức

Luật nhân quả công bằng


Thơ văn là văn hóa

Là nhân cách của ta

Nếu lòng dạ xấu xa

Ắt ý thơ tăm tối


Ám chỉ người là tội

Dù văn vẻ thế nào

Phút ngông cuồng nông nổi

Hủy sự nghiệp một đời


Người già khinh người trẻ

Nên trẻ chẳng trọng già

Thế là gieo khẩu nghiệp

Oán thù mãi xảy ra


Thi nhân mà sân hận

Thơ cũng chẳng còn hay

Câu từ dù văn vẻ

Chỉ sáo rỗng giãi bày

LỜI HAY Ý ĐẸP

 LỜI HAY Ý ĐẸP

Duy Sac

Lời cay từ miệng độc

Lời độc từ ác tâm

Miệng độc và tâm ác

Gọi chung là độc ác


Khẩu nghiệp gieo đau khổ

Đừng thốt lời xát thương

Dẫu biết đời vô thường

Nhưng nói năng cẩn trọng


Khi chưa hiểu rõ ai

Chớ một chiều phán xét

Bởi ta không là họ

Nên họ không giống ta


Mồm tụng kinh niệm Phật

Tâm có hướng Phật không

Cái này người ta rõ

Mình chẳng ảnh hưởng gì


Bớt đi lời thị phi

Tích được thêm cái Phúc

Đức hay là thất đức

Luật nhân quả công bằng


Thơ văn là văn hóa

Là nhân cách của ta

Nếu lòng dạ xấu xa

Ắt ý thơ tăm tối


Ám chỉ người là tội

Dù văn vẻ thế nào

Phút ngông cuồng nông nổi

Hủy sự nghiệp một đời


Người già khinh người trẻ

Nên trẻ chẳng trọng già

Thế là gieo khẩu nghiệp

Oán thù mãi xảy ra


Thi nhân mà sân hận

Thơ cũng chẳng còn hay

Câu từ dù văn vẻ

Chỉ sáo rỗng giãi bày

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...