Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

DỊCH COVID BUỒN

 DỊCH COVID BUỒN

Duy Sắc

Thời Cô Vi buồn tẻ

Thế giới lắm ê chề

Lòng người chia muôn ngả

Nỗi lo cứ kè kè


Thời Cô Vi ảm đạm

Thế giới buồn chứa chan

Cuộc sống nhiều khốn khó

Cảnh người lắm cơ hàn


Thời Cô Vi ai mong

Đang tự dưng nó đến

Phải chăng định mệnh rồi

Vòng luân hồi vay trả

DỊCH COVID BUỒN

 DỊCH COVID BUỒN

Duy Sắc

Thời Cô Vi buồn tẻ

Thế giới lắm ê chề

Lòng người chia muôn ngả

Nỗi lo cứ kè kè


Thời Cô Vi ảm đạm

Thế giới buồn chứa chan

Cuộc sống nhiều khốn khó

Cảnh người lắm cơ hàn


Thời Cô Vi ai mong

Đang tự dưng nó đến

Phải chăng định mệnh rồi

Vòng luân hồi vay trả

NỢ ĐỜI NHIỀU QUÁ

 NỢ ĐỜI NHIỀU QUÁ

Duy Sắc 2022

Bao năm vay tứ tung

Nợ nhiều như chúa chồm

Dù quen hay không quen

Hễ gặp ai là mượn


Bây giờ không nhớ nổi

Mình đã từng vay ai

Nợ bao nhiêu không biết

Mà họ cũng chẳng đòi


Đôi lúc ngồi nhớ lại

Nợ cô ấy rất nhiều

Chắc có thể vì yêu

Nên nhớ mình cô ấy


Bây giờ đã xa nhau

Không biết người ở đâu

Để mà mình đến trả

Nên thôi xin khất nợ


Nợ người ta tình nghĩa

Bao năm chưa trả xong

Chắc mình và người ấy

Có nhân duyên vợ chồng.

NỢ ĐỜI NHIỀU QUÁ

 NỢ ĐỜI NHIỀU QUÁ

Duy Sắc 2022

Bao năm vay tứ tung

Nợ nhiều như chúa chồm

Dù quen hay không quen

Hễ gặp ai là mượn


Bây giờ không nhớ nổi

Mình đã từng vay ai

Nợ bao nhiêu không biết

Mà họ cũng chẳng đòi


Đôi lúc ngồi nhớ lại

Nợ cô ấy rất nhiều

Chắc có thể vì yêu

Nên nhớ mình cô ấy


Bây giờ đã xa nhau

Không biết người ở đâu

Để mà mình đến trả

Nên thôi xin khất nợ


Nợ người ta tình nghĩa

Bao năm chưa trả xong

Chắc mình và người ấy

Có nhân duyên vợ chồng.

NỢ DAI

 NỢ DAI 

Duy Sac

Khi ta qua tuổi thiếu thời

Sẽ đến tuổi thiếu nợ đời búa xua

Nợ đời phải trả đến già

Đến khi hết nợ là ta qua đời


Có khi nợ quá nhiều người

Ta trả không nổi nên đời ta lâu

Thôi thì cố nợ nhiều vào

Để ta còn được sống lâu với đời


Trả xong thì tiếp tục vay

Vay xong lại trả rồi vay thêm vào

Bởi vì ta thiếu nợ lâu

Chủ nợ họ sẽ luôn cầu cho ta


Họ mong ta khỏe tuổi già

Mong ta luôn khỏe để ta kiếm tiền

Để mang qua trả họ liền

Nên yên tâm cứ mượn tiền nữa đi


Mượn rồi cố trả đúng kỳ

Trả xong lại mượn đến kỳ tiếp theo

Vay đi, vay nợ nhiều vào

Nếu như muốn sống thật lâu trên đời


Nói vui là nói vậy thôi

Chứ đừng thiếu nợ, khổ đời của ta

Đừng ăn không của người ta

Nếu không ta trả mấy đời chưa xong


Người ta nhân nghĩa tấm lòng

Họ mới cho mượn chứ không dễ gì

Lúc nghèo ai cũng khinh khi

Người cho ta mượn chính là ân nhân


Làm người phải biết nhớ ơn

Nếu mà sống bạc thì không là người

Vay là phải trả vậy thôi

Trả cho đến lúc cuối đời phải xong

NỢ DAI

 NỢ DAI 

Duy Sac

Khi ta qua tuổi thiếu thời

Sẽ đến tuổi thiếu nợ đời búa xua

Nợ đời phải trả đến già

Đến khi hết nợ là ta qua đời


Có khi nợ quá nhiều người

Ta trả không nổi nên đời ta lâu

Thôi thì cố nợ nhiều vào

Để ta còn được sống lâu với đời


Trả xong thì tiếp tục vay

Vay xong lại trả rồi vay thêm vào

Bởi vì ta thiếu nợ lâu

Chủ nợ họ sẽ luôn cầu cho ta


Họ mong ta khỏe tuổi già

Mong ta luôn khỏe để ta kiếm tiền

Để mang qua trả họ liền

Nên yên tâm cứ mượn tiền nữa đi


Mượn rồi cố trả đúng kỳ

Trả xong lại mượn đến kỳ tiếp theo

Vay đi, vay nợ nhiều vào

Nếu như muốn sống thật lâu trên đời


Nói vui là nói vậy thôi

Chứ đừng thiếu nợ, khổ đời của ta

Đừng ăn không của người ta

Nếu không ta trả mấy đời chưa xong


Người ta nhân nghĩa tấm lòng

Họ mới cho mượn chứ không dễ gì

Lúc nghèo ai cũng khinh khi

Người cho ta mượn chính là ân nhân


Làm người phải biết nhớ ơn

Nếu mà sống bạc thì không là người

Vay là phải trả vậy thôi

Trả cho đến lúc cuối đời phải xong

CỐ MÀ TU

 CỐ MÀ TU

Duy Sắc

Đời kia có thật vô thường

Hay ta bí lối cùng đường nên than

Đời kia ai có thật nhàn

Đời kia vất vả gian nan bao người


Có chăng cái kiếp luân hồi

Hay ta tưởng tượng để rồi nằm mơ

Đời người phút chốc thoảng qua

Còn không kiếp khác cho ta trở về


Ai từng biết kiếp khác chưa

Làm sao mà biết khi chưa hết đời

Kháo nhau truyền tụng lắm lời

Nào là lời Phật, lời người chân tu


Phật nào ai đã thấy chưa

Làm sao mà thấy, toàn lừa, nói ngoa

Tâm linh không thể chuyện đùa

Ai mà phỉ báng sẽ là gặp nguy


Mở mồm luôn nói từ bi

Người ta khác ý tức thì răn đe

Rằng là nhân quả tức thì

Rằng là thế giới vô hình rất thiêng


Chớ nên phỉ báng sẽ phiền

Bề trên nổi giận phạt liền chẳng tha

Những lời độc địa tuôn ra

Hăm này dọa nọ, người ta hoảng liền


Múa may giả dại giả điên

Tiền gom đầy túi, luyên thuyên dạy đời

Rằng ta điển ở cõi trời

Bề trên truyền đạt những lời ngọc châu


Khôn hồn thì phải tu mau

Tu cho giải nghiệp, khổ đau tiêu trừ

Thế gian nghe mấy lời hù

Có bao nhiêu của đem dâng cho thầy


Rồi khi nghèo túng ai hay

Thầy chỉ cười bảo:" nghiệp này trổ ra

Con đây có hậu về già

Bây giờ phải khổ để dành phần sau


Tin thầy, con hãy tu mau

Tu đi cho được ngày sau huy hoàng"

Hỏi thầy:" tu phải bao năm

Để con thoát cảnh nợ nần khó khăn


Hay tu luôn khỏi phải làm

Người ta sẽ cúng cho ăn mỗi ngày

Nhưng tu sao có tiền đây

Chủ nợ nó đến mỗi ngày hét la


Làm sao con gỡ được ra

Lại còn chữ hiếu mẹ cha chưa tròn

Hay là thầy giúp cho con

Gọi là trả chút nợ nần cho xong


Nợ kia có ngót tỷ đồng

Thầy gom công đức giúp con lúc này"

Ô kìa con nói gì đây

Nợ con, con trả, thầy vay lúc nào


Nghiệp này con đã lỡ gieo

Bây giờ trả nghiệp cớ sao hỏi thầy

Ta khuyên con phải tu ngay

Tu đi thì cái nghiệp này nó vơi


Tu tâm tích đức, thương người

Gom phần phúc đức thì trời sẽ cho

Chứ thầy nghèo khó vậy mà

Tiền đâu trả nợ giúp cho con nào


Tu nhanh kẻo chẳng kịp đâu

Thiền định con thấy một vùng âm u

Hồi sau ánh sáng sáng lòa

Hào quang chiếu khắp ngân hà tỏa ra


Trên cao, Phật xuống bên ta

Ngài truyền chân lý để mà học theo

Biết nhân ta đã từng gieo

Hiểu quả ta gặt về sau thế nào


Nghiệp gì mà chịu khổ đau

Rồi bao nhiêu kiếp ra sao rạch ròi

Hồn bay lơ lửng cõi trời

Hồn chu du khắp mọi nơi thiên hà


Cõi Niết Bàn sẽ mở ra

Ở nơi chốn ấy thật là đẹp tươi

Không còn ân oán kiếp người

Không còn than vãn cuộc đời bi ai


Không còn có chuyện đúng sai

Người nào người nấy mặt mày sáng trưng

Bốn bề thơm ngát mùi hương

Ai đều sung sướng thiên đường là đây


Đúng là tu được sẽ hay

Chưa tu chỉ thấy điều này viễn vông

Ai tu thì cố lấy công

Kẻo mà công cốc thành thằng dở hơi.

CỐ MÀ TU

 CỐ MÀ TU

Duy Sắc

Đời kia có thật vô thường

Hay ta bí lối cùng đường nên than

Đời kia ai có thật nhàn

Đời kia vất vả gian nan bao người


Có chăng cái kiếp luân hồi

Hay ta tưởng tượng để rồi nằm mơ

Đời người phút chốc thoảng qua

Còn không kiếp khác cho ta trở về


Ai từng biết kiếp khác chưa

Làm sao mà biết khi chưa hết đời

Kháo nhau truyền tụng lắm lời

Nào là lời Phật, lời người chân tu


Phật nào ai đã thấy chưa

Làm sao mà thấy, toàn lừa, nói ngoa

Tâm linh không thể chuyện đùa

Ai mà phỉ báng sẽ là gặp nguy


Mở mồm luôn nói từ bi

Người ta khác ý tức thì răn đe

Rằng là nhân quả tức thì

Rằng là thế giới vô hình rất thiêng


Chớ nên phỉ báng sẽ phiền

Bề trên nổi giận phạt liền chẳng tha

Những lời độc địa tuôn ra

Hăm này dọa nọ, người ta hoảng liền


Múa may giả dại giả điên

Tiền gom đầy túi, luyên thuyên dạy đời

Rằng ta điển ở cõi trời

Bề trên truyền đạt những lời ngọc châu


Khôn hồn thì phải tu mau

Tu cho giải nghiệp, khổ đau tiêu trừ

Thế gian nghe mấy lời hù

Có bao nhiêu của đem dâng cho thầy


Rồi khi nghèo túng ai hay

Thầy chỉ cười bảo:" nghiệp này trổ ra

Con đây có hậu về già

Bây giờ phải khổ để dành phần sau


Tin thầy, con hãy tu mau

Tu đi cho được ngày sau huy hoàng"

Hỏi thầy:" tu phải bao năm

Để con thoát cảnh nợ nần khó khăn


Hay tu luôn khỏi phải làm

Người ta sẽ cúng cho ăn mỗi ngày

Nhưng tu sao có tiền đây

Chủ nợ nó đến mỗi ngày hét la


Làm sao con gỡ được ra

Lại còn chữ hiếu mẹ cha chưa tròn

Hay là thầy giúp cho con

Gọi là trả chút nợ nần cho xong


Nợ kia có ngót tỷ đồng

Thầy gom công đức giúp con lúc này"

Ô kìa con nói gì đây

Nợ con, con trả, thầy vay lúc nào


Nghiệp này con đã lỡ gieo

Bây giờ trả nghiệp cớ sao hỏi thầy

Ta khuyên con phải tu ngay

Tu đi thì cái nghiệp này nó vơi


Tu tâm tích đức, thương người

Gom phần phúc đức thì trời sẽ cho

Chứ thầy nghèo khó vậy mà

Tiền đâu trả nợ giúp cho con nào


Tu nhanh kẻo chẳng kịp đâu

Thiền định con thấy một vùng âm u

Hồi sau ánh sáng sáng lòa

Hào quang chiếu khắp ngân hà tỏa ra


Trên cao, Phật xuống bên ta

Ngài truyền chân lý để mà học theo

Biết nhân ta đã từng gieo

Hiểu quả ta gặt về sau thế nào


Nghiệp gì mà chịu khổ đau

Rồi bao nhiêu kiếp ra sao rạch ròi

Hồn bay lơ lửng cõi trời

Hồn chu du khắp mọi nơi thiên hà


Cõi Niết Bàn sẽ mở ra

Ở nơi chốn ấy thật là đẹp tươi

Không còn ân oán kiếp người

Không còn than vãn cuộc đời bi ai


Không còn có chuyện đúng sai

Người nào người nấy mặt mày sáng trưng

Bốn bề thơm ngát mùi hương

Ai đều sung sướng thiên đường là đây


Đúng là tu được sẽ hay

Chưa tu chỉ thấy điều này viễn vông

Ai tu thì cố lấy công

Kẻo mà công cốc thành thằng dở hơi.

VUI GIỮA HỒNG TRẦN

 VUI GIỮA HỒNG TRẦN

Duy Sac

Bụi trần chưa rũ hết

Lòng sân, si vẫn còn

Khổ là không tránh khỏi

Trả hết lại tiếp vay


Khoa trương để loè người

Huênh hoang để ngạo đời

Niềm vui trong chốc lát

Nghiệp đeo nặng nhiều thêm


Ta hơn người nụ cười

Mai tăng thêm tiếng khóc

Chóng vánh đời mấy chốc

Ai còn nhớ mình không

VUI GIỮA HỒNG TRẦN

 VUI GIỮA HỒNG TRẦN

Duy Sac

Bụi trần chưa rũ hết

Lòng sân, si vẫn còn

Khổ là không tránh khỏi

Trả hết lại tiếp vay


Khoa trương để loè người

Huênh hoang để ngạo đời

Niềm vui trong chốc lát

Nghiệp đeo nặng nhiều thêm


Ta hơn người nụ cười

Mai tăng thêm tiếng khóc

Chóng vánh đời mấy chốc

Ai còn nhớ mình không

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...