Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

BUỒN MiÊN MAN

 BUỒN MiÊN MAN

Thơ Duy Sắc

Buồn quá ôi trời ơi

Buồn đến chán cuộc đời

Em nhớ anh muốn chết

Anh ơi là anh ơi


Buồn quá buồn anh ơi

Buồn thân thể rã rời

Em gét anh cay đắng

Anh đâu rồi anh ơi


Buồn ơi buồn quá trời

Buồn đến dạ tơi bời

Em hận anh nhiều lắm

Anh tệ lắm anh ơi


Buồn là buồn không ngơi

Buồn làm nước mắt rơi

Em khóc tình tan vỡ

Vì anh em hận đời.

BUỒN MiÊN MAN

 BUỒN MiÊN MAN

Thơ Duy Sắc

Buồn quá ôi trời ơi

Buồn đến chán cuộc đời

Em nhớ anh muốn chết

Anh ơi là anh ơi


Buồn quá buồn anh ơi

Buồn thân thể rã rời

Em gét anh cay đắng

Anh đâu rồi anh ơi


Buồn ơi buồn quá trời

Buồn đến dạ tơi bời

Em hận anh nhiều lắm

Anh tệ lắm anh ơi


Buồn là buồn không ngơi

Buồn làm nước mắt rơi

Em khóc tình tan vỡ

Vì anh em hận đời.

ĐỜI LÀ CUỘC CHƠI

 ĐỜI LÀ CUỘC CHƠI

Duy Sắc

Mỗi ngày rượu uống tì tì

Trong người sảng khoái quên đi nỗi sầu

Lòng người như đáy biển sâu

Hiểu người chỉ tổ nhức đầu mà thôi


Kệ người ta tốt mình tồi

Miễn mình hạnh phúc đủ rồi niềm vui

Kệ người ta cứ chê cười

Miễn ta khoẻ mạnh thảnh thơi nụ cười


Làm sao thoả mãn được người

Ta còn chưa thoả con người của ta

Ngu thì bảo sống cho ta

Khôn thì luôn bảo rằng ta vì người


Vì thân ta hết cả thôi

Nhưng phải nói dối rằng ta vì người

Đời là cả một cuộc chơi

Ai dám chơi lớn sẽ lời nhiều hơn


Mưu toan tính toán cỏn con

Trách sao vẫn còn thua kém người ta.


"Thơ hay trác tuyệt."

ĐỜI LÀ CUỘC CHƠI

 ĐỜI LÀ CUỘC CHƠI

Duy Sắc

Mỗi ngày rượu uống tì tì

Trong người sảng khoái quên đi nỗi sầu

Lòng người như đáy biển sâu

Hiểu người chỉ tổ nhức đầu mà thôi


Kệ người ta tốt mình tồi

Miễn mình hạnh phúc đủ rồi niềm vui

Kệ người ta cứ chê cười

Miễn ta khoẻ mạnh thảnh thơi nụ cười


Làm sao thoả mãn được người

Ta còn chưa thoả con người của ta

Ngu thì bảo sống cho ta

Khôn thì luôn bảo rằng ta vì người


Vì thân ta hết cả thôi

Nhưng phải nói dối rằng ta vì người

Đời là cả một cuộc chơi

Ai dám chơi lớn sẽ lời nhiều hơn


Mưu toan tính toán cỏn con

Trách sao vẫn còn thua kém người ta.


"Thơ hay trác tuyệt."

ANH NÓI DÓC THÔI

 ANH NÓI DÓC THÔI

Duy Sac

Anh không có tiền đâu

Bởi vì anh nghèo lắm

Em yêu anh thì cố

Mình chung khổ cuộc đời


Nếu như em toan tính

Em tìm người khác đi

Anh làm thơ con cóc

Tài cũng chẳng có gì


Em thích thơ anh viết

Bởi vì hợp với em

Nhưng nếu em biết anh

Em chạy xa mất dép


Anh nói là sự thật

Chứ đâu có điêu ngoa

Tán gái tài anh sẵn

Nhưng anh sợ lỗi lầm


Cảm ơn em yêu thơ

Em không chê anh dở

Nhưng anh tâm sự thật

Em nên tránh xa anh


Đơn giản thôi em à

Cuộc sống cần thực tế

Không tiền ngồi rã mỏ

Tình nào rồi cũng xa


Anh có người yêu rồi

Cô ấy bình thường thôi

Đêm nào anh cũng gặp

Nàng thơ đó em ơi!


Thơ chỉ là văn nghệ

Là cái thú vui chơi

No bụng, người ta thích

Đói thì chẳng ai chơi


Anh yêu thơ hơn em

Nên em đừng đến nhé

Anh sợ em sẽ buồn

Bởi vì anh lãnh đạm


Anh nói đã hết lời

Tiền mới là mạch sống

Anh không đồng trong túi

Nên nói dóc tìm vui.


Hoaphuongdo

ANH NÓI DÓC THÔI

 ANH NÓI DÓC THÔI

Duy Sac

Anh không có tiền đâu

Bởi vì anh nghèo lắm

Em yêu anh thì cố

Mình chung khổ cuộc đời


Nếu như em toan tính

Em tìm người khác đi

Anh làm thơ con cóc

Tài cũng chẳng có gì


Em thích thơ anh viết

Bởi vì hợp với em

Nhưng nếu em biết anh

Em chạy xa mất dép


Anh nói là sự thật

Chứ đâu có điêu ngoa

Tán gái tài anh sẵn

Nhưng anh sợ lỗi lầm


Cảm ơn em yêu thơ

Em không chê anh dở

Nhưng anh tâm sự thật

Em nên tránh xa anh


Đơn giản thôi em à

Cuộc sống cần thực tế

Không tiền ngồi rã mỏ

Tình nào rồi cũng xa


Anh có người yêu rồi

Cô ấy bình thường thôi

Đêm nào anh cũng gặp

Nàng thơ đó em ơi!


Thơ chỉ là văn nghệ

Là cái thú vui chơi

No bụng, người ta thích

Đói thì chẳng ai chơi


Anh yêu thơ hơn em

Nên em đừng đến nhé

Anh sợ em sẽ buồn

Bởi vì anh lãnh đạm


Anh nói đã hết lời

Tiền mới là mạch sống

Anh không đồng trong túi

Nên nói dóc tìm vui.


Hoaphuongdo

CUỘC ĐỜI LẠ LẮM

 CUỘC ĐỜI LẠ LẮM

Duy Sắc

Có những nỗi buồn 

chỉ có thể viết thành thơ 

mà không thể nói bằng lời.

Có những niềm vui 


ta có thể thốt ra lời 

nhưng không thể 

viết được thành thơ

Buồn, vui nói bằng lời


Vui, buồn tả bằng thơ

Vui không viết ra thơ

Buồn không nói nên lời

Buồn, vui giữa cuộc đời


Phải chăng là định sẵn

Cố ngăn dòng nước mắt

Cố nở những nụ cười

Rồi một mình cô quạnh


Bao nhiêu đêm giá lạnh

Ta tìm những giấc mơ

Chỉ có những vần thơ

Chúng cho ta hơi ấm


Ôi cuộc đời lạ lắm

Vui, buồn và buồn, vui

Ha ha ha ha ha

Hu hu hu hu hu.

CUỘC ĐỜI LẠ LẮM

 CUỘC ĐỜI LẠ LẮM

Duy Sắc

Có những nỗi buồn 

chỉ có thể viết thành thơ 

mà không thể nói bằng lời.

Có những niềm vui 


ta có thể thốt ra lời 

nhưng không thể 

viết được thành thơ

Buồn, vui nói bằng lời


Vui, buồn tả bằng thơ

Vui không viết ra thơ

Buồn không nói nên lời

Buồn, vui giữa cuộc đời


Phải chăng là định sẵn

Cố ngăn dòng nước mắt

Cố nở những nụ cười

Rồi một mình cô quạnh


Bao nhiêu đêm giá lạnh

Ta tìm những giấc mơ

Chỉ có những vần thơ

Chúng cho ta hơi ấm


Ôi cuộc đời lạ lắm

Vui, buồn và buồn, vui

Ha ha ha ha ha

Hu hu hu hu hu.

CÔ ĐƠN

 CÔ ĐƠN

Duy Sắc

Chiều nay lại nhớ về người năm ấy

Nỗi nhớ này sao nó mãi dằng dai

Hay có phải bởi do mình sống ảo

Chứ người ta chắc không nhớ mình rồi


Chiều nay lại nhớ những chiều xưa ấy

Hạnh phúc sao từ lúc bắt đầu quen

Tay trong tay ta dạo phố mỗi ngày

Nhiều mơ ước về gia đình bé nhỏ


Nhanh em nhỉ thời gian ôi nhanh quá

Mười sáu năm mới đó đã trôi qua

Bây giờ đây hai đứa tuổi đã già

Nhưng tình vẫn dây dưa hoài chưa dứt


Em từng nghĩ anh chắc không nhớ nữa

Bởi chúng ta xa cách đã quá lâu

Nhưng em ạ, tình mình sao quên được

Bởi nó là duyên nợ biết bao đời


Anh làm thơ để cho đỡ buồn thôi

Chứ thật sự trong lòng cô đơn lắm

Nỗi nhớ em cứ dày vò gặm nhấm

Nước mắt rơi không ngớt mỗi đêm về.

CÔ ĐƠN

 CÔ ĐƠN

Duy Sắc

Chiều nay lại nhớ về người năm ấy

Nỗi nhớ này sao nó mãi dằng dai

Hay có phải bởi do mình sống ảo

Chứ người ta chắc không nhớ mình rồi


Chiều nay lại nhớ những chiều xưa ấy

Hạnh phúc sao từ lúc bắt đầu quen

Tay trong tay ta dạo phố mỗi ngày

Nhiều mơ ước về gia đình bé nhỏ


Nhanh em nhỉ thời gian ôi nhanh quá

Mười sáu năm mới đó đã trôi qua

Bây giờ đây hai đứa tuổi đã già

Nhưng tình vẫn dây dưa hoài chưa dứt


Em từng nghĩ anh chắc không nhớ nữa

Bởi chúng ta xa cách đã quá lâu

Nhưng em ạ, tình mình sao quên được

Bởi nó là duyên nợ biết bao đời


Anh làm thơ để cho đỡ buồn thôi

Chứ thật sự trong lòng cô đơn lắm

Nỗi nhớ em cứ dày vò gặm nhấm

Nước mắt rơi không ngớt mỗi đêm về.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...