MƯA THÈM RƯỢU
Duy Sắc
Trời vào mùa mưa
Thèm vị lá mơ
Vị cay riềng sả
Cái nóng của cồn
Bay bổng tâm hồn
Nàng thơ chộn rộn
Ý thơ nhào lộn
Dòng đời dại khôn
Ký ức nào chôn
Sẽ đào lên lại
Mơ thời thơ dại
Yêu em dập dồn.
MƯA THÈM RƯỢU
Duy Sắc
Trời vào mùa mưa
Thèm vị lá mơ
Vị cay riềng sả
Cái nóng của cồn
Bay bổng tâm hồn
Nàng thơ chộn rộn
Ý thơ nhào lộn
Dòng đời dại khôn
Ký ức nào chôn
Sẽ đào lên lại
Mơ thời thơ dại
Yêu em dập dồn.
MƯA THÈM RƯỢU
Duy Sắc
Trời vào mùa mưa
Thèm vị lá mơ
Vị cay riềng sả
Cái nóng của cồn
Bay bổng tâm hồn
Nàng thơ chộn rộn
Ý thơ nhào lộn
Dòng đời dại khôn
Ký ức nào chôn
Sẽ đào lên lại
Mơ thời thơ dại
Yêu em dập dồn.
LƯU BÚT TRƯỜNG TAN
Duy Sắc
Lâu lắm rồi không ai ghé trường xưa
Chắc giờ lớn nên mọi người đều bận
Bảng đen buồn vì không hằn vệt phấn
Thầy lang thang đi nhặt lá bàng rơi
Lâu lắm rồi ai cũng chắc quên rồi
Mà cũng phải người ta đều có việc
Mái trường xưa mỗi năm người vào khác
Thầy cũng chưa chắc nhớ hết học sinh
Dòng đời thế tưởng là vô tình lắm
Nhưng thật ra nó lại rất bình thường
Chỉ có người mới lưu luyến vấn vương
Thời gian nó vô tình trôi đi hết
Cũng thỉnh thoảng một vài người ghé lại
Nhưng chẳng ai còn nhớ kỷ niệm xưa
Họ chỉ kể cho nhau về cuộc sống
Lưu bút ghi vài câu chuyện vu vơ
Thầy giáo buồn ngồi nhìn ra ghế đá
Tay run run cầm chiếc lá bàng xanh
Lòng bâng khuâng hồi tưởng lại đời mình
Như chiếc lá rồi đến ngày cũng rụng.
LƯU BÚT TRƯỜNG TAN
Duy Sắc
Lâu lắm rồi không ai ghé trường xưa
Chắc giờ lớn nên mọi người đều bận
Bảng đen buồn vì không hằn vệt phấn
Thầy lang thang đi nhặt lá bàng rơi
Lâu lắm rồi ai cũng chắc quên rồi
Mà cũng phải người ta đều có việc
Mái trường xưa mỗi năm người vào khác
Thầy cũng chưa chắc nhớ hết học sinh
Dòng đời thế tưởng là vô tình lắm
Nhưng thật ra nó lại rất bình thường
Chỉ có người mới lưu luyến vấn vương
Thời gian nó vô tình trôi đi hết
Cũng thỉnh thoảng một vài người ghé lại
Nhưng chẳng ai còn nhớ kỷ niệm xưa
Họ chỉ kể cho nhau về cuộc sống
Lưu bút ghi vài câu chuyện vu vơ
Thầy giáo buồn ngồi nhìn ra ghế đá
Tay run run cầm chiếc lá bàng xanh
Lòng bâng khuâng hồi tưởng lại đời mình
Như chiếc lá rồi đến ngày cũng rụng.
TÂM SAO ĐỜI VẬY
Duy Sắc
Đời họa hay là phúc
Đều ở cái tâm mình
Tất cả do tư tưởng
Những việc làm của ta
Nếu phúc không là họa
Nếu họa khỏi trốn đâu
Hãy tâm niệm trong đầu
Luôn nghĩ điều lương thiện
Cầu cho người hạnh phúc
Là ta hạnh phúc thêm
Oán giận người một lúc
Người oán ta một đời
Đời như dòng nước chảy
Có chỗ đục chỗ trong
Nếu ta phải ngược dòng
Là lòng trời thử thách
Biết thương và biết nhịn
Biết nói lời khoan dung
Dù ta đến đường cùng
Trời cũng cho lối thoát
Nếu nói lời độc ác
Đời khốn khổ chất chồng
Khinh miệt người yếu thế
Đời ta sẽ khốn cùng
Việc thành hay là bại
Do số mệnh an bài
Không ai khôn ai dại
Có đức phúc sẽ bền
Lộc đời ta như vậy
Không có thể nào hơn
Nên dù sang hay hèn
Chỉ cần rèn đạo đức
Đức là nguồn của phúc
Phúc chính là bình an
Bình an là thành đạt
Thanh thản cả một đời
NDS
TÂM SAO ĐỜI VẬY
Duy Sắc
Đời họa hay là phúc
Đều ở cái tâm mình
Tất cả do tư tưởng
Những việc làm của ta
Nếu phúc không là họa
Nếu họa khỏi trốn đâu
Hãy tâm niệm trong đầu
Luôn nghĩ điều lương thiện
Cầu cho người hạnh phúc
Là ta hạnh phúc thêm
Oán giận người một lúc
Người oán ta một đời
Đời như dòng nước chảy
Có chỗ đục chỗ trong
Nếu ta phải ngược dòng
Là lòng trời thử thách
Biết thương và biết nhịn
Biết nói lời khoan dung
Dù ta đến đường cùng
Trời cũng cho lối thoát
Nếu nói lời độc ác
Đời khốn khổ chất chồng
Khinh miệt người yếu thế
Đời ta sẽ khốn cùng
Việc thành hay là bại
Do số mệnh an bài
Không ai khôn ai dại
Có đức phúc sẽ bền
Lộc đời ta như vậy
Không có thể nào hơn
Nên dù sang hay hèn
Chỉ cần rèn đạo đức
Đức là nguồn của phúc
Phúc chính là bình an
Bình an là thành đạt
Thanh thản cả một đời
NDS
HOA VĂN TRỐNG ĐỒNG
Duy Sắc
Những điệu múa xoay tròn huyền bí
Mặt trời lên nắng tỏa bốn phương
Chiến binh anh dũng sa trường
Giặc thù thua chạy, quê hương thanh bình
Mùa xuân đến hạc bay đón nắng
Núi rừng vang tiếng trống tiếng chiêng
Gái trai giã gạo ngửa nghiêng
Trên sông hội mở đua thuyền rất vui
Ngàn năm trước đã thành hình nước
Triết lý xưa vuông đất, tròn trời
Lúa ngô nuôi sống con người
Trên rừng muông thú vật nuôi trong nhà
Buổi ban sơ mười lăm bộ lạc
Miền trung du đất hẹp, núi cao
Khó khăn ở chốn rừng sâu
Các bộ liên kết với nhau lập làng
Người tài trí được dân tín nhiệm
Vốn mang dòng máu của Rồng Tiên
Giang Sơn có bậc vua hiền
Văn Lang tên nước đầu tiên ra đời
Dòng lịch sử khơi nguồn từ ấy
Mười tám triều đều gọi Hùng Vương
Rạng danh bộ tộc Việt Thường
Tinh hoa Bách Việt còn lưu đến giờ
Duy sac
HOA VĂN TRỐNG ĐỒNG
Duy Sắc
Những điệu múa xoay tròn huyền bí
Mặt trời lên nắng tỏa bốn phương
Chiến binh anh dũng sa trường
Giặc thù thua chạy, quê hương thanh bình
Mùa xuân đến hạc bay đón nắng
Núi rừng vang tiếng trống tiếng chiêng
Gái trai giã gạo ngửa nghiêng
Trên sông hội mở đua thuyền rất vui
Ngàn năm trước đã thành hình nước
Triết lý xưa vuông đất, tròn trời
Lúa ngô nuôi sống con người
Trên rừng muông thú vật nuôi trong nhà
Buổi ban sơ mười lăm bộ lạc
Miền trung du đất hẹp, núi cao
Khó khăn ở chốn rừng sâu
Các bộ liên kết với nhau lập làng
Người tài trí được dân tín nhiệm
Vốn mang dòng máu của Rồng Tiên
Giang Sơn có bậc vua hiền
Văn Lang tên nước đầu tiên ra đời
Dòng lịch sử khơi nguồn từ ấy
Mười tám triều đều gọi Hùng Vương
Rạng danh bộ tộc Việt Thường
Tinh hoa Bách Việt còn lưu đến giờ
Duy sac
NỀN VĂN MINH
Duy Sac
Nỗi đau của nhân loại
Là lừa lọc lẫn nhau
Câu nhân quyền, dân chủ
Là thứ láo hàng đầu
Nỗi đau của nhân loại
Là thuật đắc nhân tâm
Thứ lưu manh trí tuệ
Để chà đạp lên nhau
Những lời đạo đức giả
Luôn bóng bẩy nhân văn
Hào hoa và tinh tế
Để phân cấp giai tầng
Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín
Giành cho kẻ bề tôi
Bậc đế vương cao quý
Lễ nghĩa có ra gì
Quền trong tay kẻ mạnh
Luật do họ làm ra
Ta thấp cổ bé họng
Vâng lời thì yên thân
Nỗi đau của nhân loại
Là triệu triệu nỗi đau
Từ nhiều đời nhiều kiếp
Loài người hủy diệt nhau
NỀN VĂN MINH
Duy Sac
Nỗi đau của nhân loại
Là lừa lọc lẫn nhau
Câu nhân quyền, dân chủ
Là thứ láo hàng đầu
Nỗi đau của nhân loại
Là thuật đắc nhân tâm
Thứ lưu manh trí tuệ
Để chà đạp lên nhau
Những lời đạo đức giả
Luôn bóng bẩy nhân văn
Hào hoa và tinh tế
Để phân cấp giai tầng
Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín
Giành cho kẻ bề tôi
Bậc đế vương cao quý
Lễ nghĩa có ra gì
Quền trong tay kẻ mạnh
Luật do họ làm ra
Ta thấp cổ bé họng
Vâng lời thì yên thân
Nỗi đau của nhân loại
Là triệu triệu nỗi đau
Từ nhiều đời nhiều kiếp
Loài người hủy diệt nhau
SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...