Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

THÈM QUÁ

 THÈM QUÁ

Duy Sắc

Nhiều khi thèm ổ bánh mì

Nhưng tiền không có thế là chỉ mơ

Nhiều khi thèm bát phở bò

Nhưng tiền không có thế là lại mơ


Nhiều khi thèm bát phở gà

Nhưng tiền không có thế là lại mơ

Nhiều khi thèm bát bún bò

Nhưng tiền không có nên mơ cả ngày


Nhiều khi thèm bát mì cay

Nhưng tiền không có đành cay chính mình

Nhiều khi thèm mắm cá linh

Nhưng tiền không có nên đành lại mơ


Nhiều khi thèm bát cháo gà

Nhưng tiền không có đi ra đi vào

Nhiều khi thèm chén rượu đào

Nhưng tiền không có đi vào đi ra


Nhiều khi thèm bát bánh đa

Nhưng tiền không có thế là không mơ

Vì ăn ta cứ mải mơ

Vì ăn ta phải bơ phờ ngày đêm


Vì ăn ta phải sống hèn

Vì ăn ta phải cúi luồn tấm thân

Ví ăn ta phải vì ăn

Ăn thì mới sống nên ăn hàng đầu


Ăn ngày ba bữa chứ đâu

Giàu, nghèo cũng thế đều cầu miếng ăn.

THÈM QUÁ

 THÈM QUÁ

Duy Sắc

Nhiều khi thèm ổ bánh mì

Nhưng tiền không có thế là chỉ mơ

Nhiều khi thèm bát phở bò

Nhưng tiền không có thế là lại mơ


Nhiều khi thèm bát phở gà

Nhưng tiền không có thế là lại mơ

Nhiều khi thèm bát bún bò

Nhưng tiền không có nên mơ cả ngày


Nhiều khi thèm bát mì cay

Nhưng tiền không có đành cay chính mình

Nhiều khi thèm mắm cá linh

Nhưng tiền không có nên đành lại mơ


Nhiều khi thèm bát cháo gà

Nhưng tiền không có đi ra đi vào

Nhiều khi thèm chén rượu đào

Nhưng tiền không có đi vào đi ra


Nhiều khi thèm bát bánh đa

Nhưng tiền không có thế là không mơ

Vì ăn ta cứ mải mơ

Vì ăn ta phải bơ phờ ngày đêm


Vì ăn ta phải sống hèn

Vì ăn ta phải cúi luồn tấm thân

Ví ăn ta phải vì ăn

Ăn thì mới sống nên ăn hàng đầu


Ăn ngày ba bữa chứ đâu

Giàu, nghèo cũng thế đều cầu miếng ăn.

VẤN VƯƠNG TÌNH

 VẤN VƯƠNG TÌNH

Duy Sắc

Ta như một đóa sen

Nơi bùn lầy nước đọng

Cố giữ tâm thanh tịnh

Mặc đời nhiều khổ đau


Em là đóa mẫu đơn

Dịu dàng khoe hương sắc

Người nâng niu chăm sóc

Tình thương luôn tràn đầy


Đôi mình sao lại gặp

Để rồi buồn nhớ nhau

Tại sao kỳ lạ.vậy

Tại sao và tại sao


Hương nào rồi cũng nhạt

Sắc nào cũng sẽ tàn

Hai ta rồi cũng thế

Chỉ còn vấn vương tình

VẤN VƯƠNG TÌNH

 VẤN VƯƠNG TÌNH

Duy Sắc

Ta như một đóa sen

Nơi bùn lầy nước đọng

Cố giữ tâm thanh tịnh

Mặc đời nhiều khổ đau


Em là đóa mẫu đơn

Dịu dàng khoe hương sắc

Người nâng niu chăm sóc

Tình thương luôn tràn đầy


Đôi mình sao lại gặp

Để rồi buồn nhớ nhau

Tại sao kỳ lạ.vậy

Tại sao và tại sao


Hương nào rồi cũng nhạt

Sắc nào cũng sẽ tàn

Hai ta rồi cũng thế

Chỉ còn vấn vương tình

THÈM NHỎ DÃI

 THÈM NHỎ DÃI

Duy Sắc

Mình nào phải là người gen tị

Nhưng bạn mình sao quá cao sang

Suốt ngày ăn tiệc nhà hàng

Sơn hào, hải vị đầy mâm rất nhiều


Nhìn tấm ảnh mà thèm nhỏ dãi

Biết khi nào mình mới được ăn

Mỗi ngày cơm nguội muối vừng

Lâu lâu có ít tép rang với dầu


Nhiều khi muốn được ăn bát phở

Chỉ gọi là bún với nước dùng

Nhưng sao cảm thấy khó khăn

Thành ra thỉnh thoảng đứng dòm người ta


Lúc còn bé mẹ cha chăm bẵm

Chưa phải lo thiếu một bữa nào

Bây giờ khôn lớn học cao

Thèm ăn một miếng bọt trào cả ra


Ôi bè bạn của mình thành đạt

Ai cũng giàu lại ở nhà cao

Thân mình còn bới còn cào

Hằng ngày chắt bóp từng hào từng xu


Nghĩ mà tủi cho thân mình quá

Xưa nay toàn nói chuyện ba hoa

Lang thang như kẻ không nhà

Đầu đường xó chợ lê la ba xàm


Đành nuốt lệ từng đêm lặng lẽ

Tiếc nuối hoài dĩ vãng đã qua

Tình xưa nay cũng nhạt nhòa

Tình nay không biết đâu ra mà tìm


Thơ với thẩn thành ra lẩn thẩn

Điên chẳng điên dở dở ương ương

Ai nhìn họ cũng xem thường

Bạn bè nhìn bảo giống phường thất phu


Làm gì nữa khi già đang đến

Hết thật rồi khỏi mộng với mơ

Bạn mình ông nọ bà kia

Bà kia ông nọ thật là phong lưu


Ôi thèm quá một chai rượu đế

Ta muốn say quên hết cả đi

Say rồi vinh nhục xá gì

Vui cùng trăng sáng mỗi khi thơ về.



THÈM NHỎ DÃI

 THÈM NHỎ DÃI

Duy Sắc

Mình nào phải là người gen tị

Nhưng bạn mình sao quá cao sang

Suốt ngày ăn tiệc nhà hàng

Sơn hào, hải vị đầy mâm rất nhiều


Nhìn tấm ảnh mà thèm nhỏ dãi

Biết khi nào mình mới được ăn

Mỗi ngày cơm nguội muối vừng

Lâu lâu có ít tép rang với dầu


Nhiều khi muốn được ăn bát phở

Chỉ gọi là bún với nước dùng

Nhưng sao cảm thấy khó khăn

Thành ra thỉnh thoảng đứng dòm người ta


Lúc còn bé mẹ cha chăm bẵm

Chưa phải lo thiếu một bữa nào

Bây giờ khôn lớn học cao

Thèm ăn một miếng bọt trào cả ra


Ôi bè bạn của mình thành đạt

Ai cũng giàu lại ở nhà cao

Thân mình còn bới còn cào

Hằng ngày chắt bóp từng hào từng xu


Nghĩ mà tủi cho thân mình quá

Xưa nay toàn nói chuyện ba hoa

Lang thang như kẻ không nhà

Đầu đường xó chợ lê la ba xàm


Đành nuốt lệ từng đêm lặng lẽ

Tiếc nuối hoài dĩ vãng đã qua

Tình xưa nay cũng nhạt nhòa

Tình nay không biết đâu ra mà tìm


Thơ với thẩn thành ra lẩn thẩn

Điên chẳng điên dở dở ương ương

Ai nhìn họ cũng xem thường

Bạn bè nhìn bảo giống phường thất phu


Làm gì nữa khi già đang đến

Hết thật rồi khỏi mộng với mơ

Bạn mình ông nọ bà kia

Bà kia ông nọ thật là phong lưu


Ôi thèm quá một chai rượu đế

Ta muốn say quên hết cả đi

Say rồi vinh nhục xá gì

Vui cùng trăng sáng mỗi khi thơ về.



ANH XUÂN TÓC ĐỎ

 ANH XUÂN TÓC ĐỎ

Duy Sac

Nhân vật trong Số Đỏ của nhà văn Vũ Trọng Phụng

Đời như Xuân Tóc Đỏ

Quả nhiên là gặp thời

Khi đám đông ngu dốt

Lưu manh được lên ngôi


Đời của Xuân Tóc Đỏ

Hơn muôn vạn kiếp người

Giữa bùn đen nô lệ

Xuân là cả bầu trời


Được như Xuân Tóc Đỏ

Thiên hạ có mấy người

Hỏi ai trong ngày ấy

Bần cùng được lên ngôi


Còn nhiều Xuân Tóc Đỏ

Đang ở lúc đương thời

Lọc lừa và dối trá

Bằng ảo tưởng hư danh

ANH XUÂN TÓC ĐỎ

 ANH XUÂN TÓC ĐỎ

Duy Sac

Nhân vật trong Số Đỏ của nhà văn Vũ Trọng Phụng

Đời như Xuân Tóc Đỏ

Quả nhiên là gặp thời

Khi đám đông ngu dốt

Lưu manh được lên ngôi


Đời của Xuân Tóc Đỏ

Hơn muôn vạn kiếp người

Giữa bùn đen nô lệ

Xuân là cả bầu trời


Được như Xuân Tóc Đỏ

Thiên hạ có mấy người

Hỏi ai trong ngày ấy

Bần cùng được lên ngôi


Còn nhiều Xuân Tóc Đỏ

Đang ở lúc đương thời

Lọc lừa và dối trá

Bằng ảo tưởng hư danh

CON CÒ NUÔI CON

 CON CÒ NUÔI CON

Duy Sắc

Cánh cò chao đảo trưa hè

Bởi đàn con bé khóc nhè đòi ăn

Thân cò vất vả nhọc nhằn

Cò con chỉ biết chờ ăn mỗi ngày


Cánh cò lang bạt đó đây

Xông pha mưa, nắng, cò gầy tấm thân

Cò con chỉ biết đòi ăn

Con cò chẳng biết than thân bao giờ


Con cò ủ rũ bơ vơ

Vùi mình trong đám bùn dơ tìm mồi

Cò con chờ có ăn thôi

Con cò cứ thế hết đời vì con


NDS

CON CÒ NUÔI CON

 CON CÒ NUÔI CON

Duy Sắc

Cánh cò chao đảo trưa hè

Bởi đàn con bé khóc nhè đòi ăn

Thân cò vất vả nhọc nhằn

Cò con chỉ biết chờ ăn mỗi ngày


Cánh cò lang bạt đó đây

Xông pha mưa, nắng, cò gầy tấm thân

Cò con chỉ biết đòi ăn

Con cò chẳng biết than thân bao giờ


Con cò ủ rũ bơ vơ

Vùi mình trong đám bùn dơ tìm mồi

Cò con chờ có ăn thôi

Con cò cứ thế hết đời vì con


NDS

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...