Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

QUÊN ÁO

 QUÊN ÁO

Duy Sắc

Thôi chết rồi lại bỏ quên áo khoác

Đường đi xa lạnh lắm 

Chắc ngày mai mình sẽ cảm thôi


Thế mà em cũng không chịu nhắc anh

Em vô tâm lắm nhe

Vậy còn yêu nữa để làm gì


Mệt mỏi rồi, mình chia tay em nhé

Anh cần tìm người khác

Em không cần phải nói thêm gì


Anh là vậy khi tình mà không được

Chia tay liền cho khoẻ

Khỏi bận tâm vương vấn làm chi


Sao cũng được tuỳ em yêu phán xét

Cứ việc chê đi em

Anh mong em sớm tìm người mới


Vì em không nhắc anh mang áo lạnh

Có thể là em chẳng yêu

Anh nghĩ mình chia tay là đúng


Sac2010


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

QUÊN ÁO

 QUÊN ÁO

Duy Sắc

Thôi chết rồi lại bỏ quên áo khoác

Đường đi xa lạnh lắm 

Chắc ngày mai mình sẽ cảm thôi


Thế mà em cũng không chịu nhắc anh

Em vô tâm lắm nhe

Vậy còn yêu nữa để làm gì


Mệt mỏi rồi, mình chia tay em nhé

Anh cần tìm người khác

Em không cần phải nói thêm gì


Anh là vậy khi tình mà không được

Chia tay liền cho khoẻ

Khỏi bận tâm vương vấn làm chi


Sao cũng được tuỳ em yêu phán xét

Cứ việc chê đi em

Anh mong em sớm tìm người mới


Vì em không nhắc anh mang áo lạnh

Có thể là em chẳng yêu

Anh nghĩ mình chia tay là đúng


Sac2010


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

NGÔN TÌNH SỐ 6

 NGÔN TÌNH số 6

Duy Sac

Mình yêu nhau bao năm

Nhưng chỉ là tâm sự

Chỉ là ngồi nhìn nhau

Nói những lời mông lung


Mình thương nhau nhiều lắm

Tình thương chỉ bằng lời

Ta chưa từng thực sự

Hiểu được rõ về nhau


Tình anh, em nào hiểu

Nhưng anh hiểu tình em

Chẳng lẽ tình cứ vậy

Rồi khi nào chia tay


Vu vơ dòng tin nhắn

Rằng là em nhớ anh

Rồi chúc em mạnh khỏe

Chúc mỗi ngày bình an


Mỗi ngày qua như vậy

Ta nhắn biết bao người

Ai là người quan trọng

Để ta nhớ ta yêu


Tình yêu kia vốn đẹp

Tại vì ta vô tình

Trong lòng luôn toan tính

Chỉ nói những ngôn tình


Chỉ cần một câu nói

Rằng đời em cần anh

Thì cho dù trời sập

Anh cũng gánh cho em


Nhưng em chưa từng nói

Em chỉ nhìn anh cười

Anh nhìn em cười lại

Tình yêu chỉ vậy thôi


Anh nào đâu ích kỷ

Nhưng tình phải chân thành

Em vẫn còn do dự

Nên tình phải vậy thôi


Ngôn tình là như vậy

Yêu toàn điều vu vơ

Nên tình nào dang dở

Khi ta chẳng thương nhau

NGÔN TÌNH SỐ 6

 NGÔN TÌNH số 6

Duy Sac

Mình yêu nhau bao năm

Nhưng chỉ là tâm sự

Chỉ là ngồi nhìn nhau

Nói những lời mông lung


Mình thương nhau nhiều lắm

Tình thương chỉ bằng lời

Ta chưa từng thực sự

Hiểu được rõ về nhau


Tình anh, em nào hiểu

Nhưng anh hiểu tình em

Chẳng lẽ tình cứ vậy

Rồi khi nào chia tay


Vu vơ dòng tin nhắn

Rằng là em nhớ anh

Rồi chúc em mạnh khỏe

Chúc mỗi ngày bình an


Mỗi ngày qua như vậy

Ta nhắn biết bao người

Ai là người quan trọng

Để ta nhớ ta yêu


Tình yêu kia vốn đẹp

Tại vì ta vô tình

Trong lòng luôn toan tính

Chỉ nói những ngôn tình


Chỉ cần một câu nói

Rằng đời em cần anh

Thì cho dù trời sập

Anh cũng gánh cho em


Nhưng em chưa từng nói

Em chỉ nhìn anh cười

Anh nhìn em cười lại

Tình yêu chỉ vậy thôi


Anh nào đâu ích kỷ

Nhưng tình phải chân thành

Em vẫn còn do dự

Nên tình phải vậy thôi


Ngôn tình là như vậy

Yêu toàn điều vu vơ

Nên tình nào dang dở

Khi ta chẳng thương nhau

CHIA TAY SÂN GA

 CHIA TAY SÂN GA

Duy Sắc

Mai, anh về bắc xa nghìn dặm

Tôi ở nơi này khắc khoải ngóng trông

Xin gửi đến chút tình bé nhỏ

Kẻ xa nhà luôn mãi nhớ mong


Con tàu ấy những nơi anh qua

Anh có thấy quê nhà thay đổi

Trong cái nắng cái gió cái mưa

Trong lòng anh và cả lòng tôi


Những nơi nào anh sẽ đi qua

Miền Đông Nam xanh xanh rừng lá

Miền Nam Trung sỏi đá khô cằn

Miền đất Quảng gió Lào sùng sục

Đèo Hài Vân hiên ngang sừng sững

Dãy Trường Sơn oai dũng kiêu hùng

Rồi đất Huế mộng mơ cổ kính

Biển Thuận An dào dạt ân tình


Chắc anh ghé Quảng Bình cát trắng

Nghĩ chuyện xưa cay đắng ngọt bùi

Đất Quảng Trị những ngày khói lửa

Ruộng xác xơ sông nghẹt bom mìn

Cả thế giới bùi ngùi xúc động

Cuộc chiến dài tan nát chia ly

Bao thanh niên phơi xác chốn biên thùy

Một dân tộc đối đầu hai trận tuyến


Anh chắc thấy đau thương đang còn nặng

Trên từng tấc đất trên từng ngọn tre

Trên từng bông lúa trên từng gốc me

Và bao bà mẹ nhớ con mòn mỏi

Người vợ hiền vời vợi mong chồng


Có gì tả hết được không anh

Hay chỉ là những nấm mồ xanh

Hay chỉ là anh thương binh điên loạn

Hay chỉ là các em thơ quay quắt

Hay chỉ là những đứa trẻ mồ côi

Ai đã khiến nước anh phải tội?

Nỗi đau này còn nhắc đến muôn đời


Tàu đi mãi anh ra đất Bắc

ghé thủ đô Hà Nội anh hùng

Bốn nghìn năm nòi giống Tiên Rồng

Sức đang dậy vươn cùng nắng mới


Anh ơi, anh!

Anh chắc yêu lắm đấy

Yêu nét xưa phố cổ nên thơ

Yêu Văn Miếu tinh hoa Đại Việt

Yêu Hồ Gươm dáng ngọc bao đời

Yêu Thăng Long kiêu sa hùng dũng

Một góc trời Bách Việt oai phong


Chắc là anh cũng yêu nhiều nữa!

Yêu! quê hương thống nhất hai miền

Đoàn tàu ấy, chúng ta chung một.

Anh đầu toa tôi ở cuối toa.

Rồi ngày mai, nó sẽ đi xa,

vươn tới những chân trời tít tắp,

mang trong mình dũng khí Việt Nam ta.


NguyenDuySac2003

CHIA TAY SÂN GA

 CHIA TAY SÂN GA

Duy Sắc

Mai, anh về bắc xa nghìn dặm

Tôi ở nơi này khắc khoải ngóng trông

Xin gửi đến chút tình bé nhỏ

Kẻ xa nhà luôn mãi nhớ mong


Con tàu ấy những nơi anh qua

Anh có thấy quê nhà thay đổi

Trong cái nắng cái gió cái mưa

Trong lòng anh và cả lòng tôi


Những nơi nào anh sẽ đi qua

Miền Đông Nam xanh xanh rừng lá

Miền Nam Trung sỏi đá khô cằn

Miền đất Quảng gió Lào sùng sục

Đèo Hài Vân hiên ngang sừng sững

Dãy Trường Sơn oai dũng kiêu hùng

Rồi đất Huế mộng mơ cổ kính

Biển Thuận An dào dạt ân tình


Chắc anh ghé Quảng Bình cát trắng

Nghĩ chuyện xưa cay đắng ngọt bùi

Đất Quảng Trị những ngày khói lửa

Ruộng xác xơ sông nghẹt bom mìn

Cả thế giới bùi ngùi xúc động

Cuộc chiến dài tan nát chia ly

Bao thanh niên phơi xác chốn biên thùy

Một dân tộc đối đầu hai trận tuyến


Anh chắc thấy đau thương đang còn nặng

Trên từng tấc đất trên từng ngọn tre

Trên từng bông lúa trên từng gốc me

Và bao bà mẹ nhớ con mòn mỏi

Người vợ hiền vời vợi mong chồng


Có gì tả hết được không anh

Hay chỉ là những nấm mồ xanh

Hay chỉ là anh thương binh điên loạn

Hay chỉ là các em thơ quay quắt

Hay chỉ là những đứa trẻ mồ côi

Ai đã khiến nước anh phải tội?

Nỗi đau này còn nhắc đến muôn đời


Tàu đi mãi anh ra đất Bắc

ghé thủ đô Hà Nội anh hùng

Bốn nghìn năm nòi giống Tiên Rồng

Sức đang dậy vươn cùng nắng mới


Anh ơi, anh!

Anh chắc yêu lắm đấy

Yêu nét xưa phố cổ nên thơ

Yêu Văn Miếu tinh hoa Đại Việt

Yêu Hồ Gươm dáng ngọc bao đời

Yêu Thăng Long kiêu sa hùng dũng

Một góc trời Bách Việt oai phong


Chắc là anh cũng yêu nhiều nữa!

Yêu! quê hương thống nhất hai miền

Đoàn tàu ấy, chúng ta chung một.

Anh đầu toa tôi ở cuối toa.

Rồi ngày mai, nó sẽ đi xa,

vươn tới những chân trời tít tắp,

mang trong mình dũng khí Việt Nam ta.


NguyenDuySac2003

GA SÀI GÒN

 GA SÀI GÒN

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

Khi tôi lên tàu chiều hạ

Hình ảnh quê nhà đã bắt đầu xa

Nhớ nhung những mảnh ruộng cà

Nhớ mấy con gà đang bới bờ ao


Nhớ hàng tre bờ đê cao

Nhớ con cá trắm dưới ao đớp bèo

Nhà ga hành khách lèo tèo

Trời cao quang đãng trong veo nắng vàng


Khách buôn tấp nập lên hàng

Tiễn đưa lưu luyến mấy hàng lệ rơi

Trẻ con khóc gọi mẹ ơi

Vợ nghèo ra tiễn tận nơi đưa chồng


Khách mỗi lúc đến một đông

Rồng rắn gánh gồng chen chúc nhau lên

Còi tàu thúc giục mau lên

Đường ray ken két tiếng rên nặng nề


Một con tàu dài lê thê

Bắt đầu lăn bánh xuôi về phương nam

Cảnh vật lạ lẫm phát ham

Đường sắt mới làm, xe chạy nhất nhanh


Nhìn ra bát ngát lúa xanh

Những dòng sông rộng ngọt lành nước trong

Núi cao nghiêng mình soi bóng

Bờ biển dài, cát nóng bỏng bàn chân


Đêm hun hút chân trời bí ẩn

Chớp giật rần rần réo gọi trời mưa

Đèn đêm phố thị lưa thưa

Trăng vàng đâu đó mới vừa nhú lên


Cứ thỉnh thoảng ga tàu lại đến

Người ta đi lên rao bán hàng rong

Nào bánh kẹo, nào ngô bỏng

Nào những nỗi lòng của kẻ ăn xin


Những lưu luyến chia tay bịn rịn

Những ánh mắt nhìn hội ngộ mừng vui

Vài người già bước lầm lũi

Vương vẫn nỗi niềm sau mỗi cách xa


Tàu đi chầm chậm qua ga

Khói loang ra những xót xa ngậm ngùi

Biết bao là chuyện buồn vui

Những giấc ngủ vùi mệt mỏi suy tư


Bánh xe lăn cứ từ từ

Ỳ ạch lừ thừ tàu nặng nề mang

Phía sau một số toa hàng

Vài người trốn vé lang thang đang nằm


Đường dài hun hút xa xăm

Nhiều khách chống cằm ánh mắt đăm đăm

Người chui gầm ghế để nằm

Người thiếu chỗ ngủ gằm gằm nhìn nhau


Người thì ốm, trẻ con đau

Vệ sinh bẩn thỉu tranh nhau cái cầu

Ông già ngồi vuốt bộ râu

Nét mặt ngầu ngầu ra vẻ uyên thâm


Vài người im lặng như câm

Trông rất thâm trầm suy nghĩ mưu mô

Nhìn ra sóng biển nhấp nhô

Trên đường quốc lộ, ô tô tranh làn


Tàu qua phế tích điêu tàn

Tàu vượt đại ngàn đến Hải Vân quan

Đúng là đệ nhất trùng quan

Đường núi ngoằn ngoèo từng quãng quanh co


Tàu vòng ra đến cố đô

Vang tiếng ai hò dĩ vãng xa xưa

Miền trung đang lúc gió mưa

Biển xa dậy sóng thuyền chưa vào bờ


Ở nhà bao nỗi mong chờ

Tin tức mịt mờ ở chốn khơi xa

Sông Hàn bờ rộng bao la

Đà Nẵng thật là mới mẻ đẹp thay


Những đàn én nhỏ tung bay

Những khu chợ họp vui say cuộc đời

Dọc đường mưa cứ hoài rơi

Tháp Chăm gợi nhớ đến nơi xa vời


Thanh Long cằn dưới nắng trời

Đàn dê khát nước tìm nơi để nằm

Thoáng nghe thấy tiếng trống Chăm

Vũ điệu khêu gợi tháng năm xưa về


Cát vàng sa mạc lê thê

Câu hát não nề cay đắng mù khơi

Mùi nước mắm đâu bay hơi

Những tiếng chào mời trước mỗi nhà ga


Càng xa càng thấy nhớ nhà

Quê hương mỗi lúc một xa thêm rồi

Xanh rì thấp thoáng núi đồi

Cao su rụng lá, chiều trôi về trời


Một màu đất đỏ liền phơi

Âm u mây trút đầy trời cơn mưa

Lâu lâu có tiếng máy cưa

Những cây gỗ lớn được đưa khỏi rừng


Mây đen phủ tối như bưng

Hoa lá ăn mừng nước của trời ban

Tàu đi chậm lại tàn tàn

Những khu phố lớn, đường đan ô cờ


Thật là tráng lệ như mơ

Những nóc nhà thờ vang tiếng chuông ngân

Ga cuối đang ở rất gần

Hành khách nhốn nháo cuồng chân đứng dòm


Người ngoái cổ, kẻ khom khom

Cố gắng để dòm thành phố xa hoa

Ga chiều vang tiếng phát loa

Khách gói gém quà chuẩn bị đem cho


Bắt đầu nhốn nháo chuyện trò

Tự nhiên mình thấy lo lo trong lòng

Biết đời mình có long đong

Suy nghĩ lòng vòng ù cả lỗ tai


Trải qua một đoạn đường dài

Sài Gòn mở cửa tương lai vẫy chào


Sac2002

GA SÀI GÒN

 GA SÀI GÒN

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

Khi tôi lên tàu chiều hạ

Hình ảnh quê nhà đã bắt đầu xa

Nhớ nhung những mảnh ruộng cà

Nhớ mấy con gà đang bới bờ ao


Nhớ hàng tre bờ đê cao

Nhớ con cá trắm dưới ao đớp bèo

Nhà ga hành khách lèo tèo

Trời cao quang đãng trong veo nắng vàng


Khách buôn tấp nập lên hàng

Tiễn đưa lưu luyến mấy hàng lệ rơi

Trẻ con khóc gọi mẹ ơi

Vợ nghèo ra tiễn tận nơi đưa chồng


Khách mỗi lúc đến một đông

Rồng rắn gánh gồng chen chúc nhau lên

Còi tàu thúc giục mau lên

Đường ray ken két tiếng rên nặng nề


Một con tàu dài lê thê

Bắt đầu lăn bánh xuôi về phương nam

Cảnh vật lạ lẫm phát ham

Đường sắt mới làm, xe chạy nhất nhanh


Nhìn ra bát ngát lúa xanh

Những dòng sông rộng ngọt lành nước trong

Núi cao nghiêng mình soi bóng

Bờ biển dài, cát nóng bỏng bàn chân


Đêm hun hút chân trời bí ẩn

Chớp giật rần rần réo gọi trời mưa

Đèn đêm phố thị lưa thưa

Trăng vàng đâu đó mới vừa nhú lên


Cứ thỉnh thoảng ga tàu lại đến

Người ta đi lên rao bán hàng rong

Nào bánh kẹo, nào ngô bỏng

Nào những nỗi lòng của kẻ ăn xin


Những lưu luyến chia tay bịn rịn

Những ánh mắt nhìn hội ngộ mừng vui

Vài người già bước lầm lũi

Vương vẫn nỗi niềm sau mỗi cách xa


Tàu đi chầm chậm qua ga

Khói loang ra những xót xa ngậm ngùi

Biết bao là chuyện buồn vui

Những giấc ngủ vùi mệt mỏi suy tư


Bánh xe lăn cứ từ từ

Ỳ ạch lừ thừ tàu nặng nề mang

Phía sau một số toa hàng

Vài người trốn vé lang thang đang nằm


Đường dài hun hút xa xăm

Nhiều khách chống cằm ánh mắt đăm đăm

Người chui gầm ghế để nằm

Người thiếu chỗ ngủ gằm gằm nhìn nhau


Người thì ốm, trẻ con đau

Vệ sinh bẩn thỉu tranh nhau cái cầu

Ông già ngồi vuốt bộ râu

Nét mặt ngầu ngầu ra vẻ uyên thâm


Vài người im lặng như câm

Trông rất thâm trầm suy nghĩ mưu mô

Nhìn ra sóng biển nhấp nhô

Trên đường quốc lộ, ô tô tranh làn


Tàu qua phế tích điêu tàn

Tàu vượt đại ngàn đến Hải Vân quan

Đúng là đệ nhất trùng quan

Đường núi ngoằn ngoèo từng quãng quanh co


Tàu vòng ra đến cố đô

Vang tiếng ai hò dĩ vãng xa xưa

Miền trung đang lúc gió mưa

Biển xa dậy sóng thuyền chưa vào bờ


Ở nhà bao nỗi mong chờ

Tin tức mịt mờ ở chốn khơi xa

Sông Hàn bờ rộng bao la

Đà Nẵng thật là mới mẻ đẹp thay


Những đàn én nhỏ tung bay

Những khu chợ họp vui say cuộc đời

Dọc đường mưa cứ hoài rơi

Tháp Chăm gợi nhớ đến nơi xa vời


Thanh Long cằn dưới nắng trời

Đàn dê khát nước tìm nơi để nằm

Thoáng nghe thấy tiếng trống Chăm

Vũ điệu khêu gợi tháng năm xưa về


Cát vàng sa mạc lê thê

Câu hát não nề cay đắng mù khơi

Mùi nước mắm đâu bay hơi

Những tiếng chào mời trước mỗi nhà ga


Càng xa càng thấy nhớ nhà

Quê hương mỗi lúc một xa thêm rồi

Xanh rì thấp thoáng núi đồi

Cao su rụng lá, chiều trôi về trời


Một màu đất đỏ liền phơi

Âm u mây trút đầy trời cơn mưa

Lâu lâu có tiếng máy cưa

Những cây gỗ lớn được đưa khỏi rừng


Mây đen phủ tối như bưng

Hoa lá ăn mừng nước của trời ban

Tàu đi chậm lại tàn tàn

Những khu phố lớn, đường đan ô cờ


Thật là tráng lệ như mơ

Những nóc nhà thờ vang tiếng chuông ngân

Ga cuối đang ở rất gần

Hành khách nhốn nháo cuồng chân đứng dòm


Người ngoái cổ, kẻ khom khom

Cố gắng để dòm thành phố xa hoa

Ga chiều vang tiếng phát loa

Khách gói gém quà chuẩn bị đem cho


Bắt đầu nhốn nháo chuyện trò

Tự nhiên mình thấy lo lo trong lòng

Biết đời mình có long đong

Suy nghĩ lòng vòng ù cả lỗ tai


Trải qua một đoạn đường dài

Sài Gòn mở cửa tương lai vẫy chào


Sac2002

MƠ GIỮA XA HOA

 MƠ GIỮA XA HOA

Tác giả Duy Sắc

Em mơ gì giữa xa hoa

Khi em không có mái nhà trú chân

Thân em lang bạt phong trần

Cuộc đời hành khất muôn phần đắng cay


Tuổi nhỏ chai sạn đôi tay

Bát cơm rơi vãi cả ngày không no

Ai thương hại họ mới cho

Ai khinh miệt họ chỉ lo đứng nhìn


Xã hội không có niềm tin

Người ta ái ngại khi nhìn mặt nhau

Giáng Sinh rực rỡ sắc màu

Người ta hớn hở tặng nhau món quà


Phố phường bóng bẩy kiêu sa

Trẻ con vui cạnh ông già No el

Em nhỏ thó, nước da đen

Những nơi sang trọng sao chen được vào


Em giương đôi mắt nhìn sao

Nước mắt em có nhiều sao chiếu vào

Chúng lấp lánh đẹp làm sao

Không biết em chọn cái nào để vui.

MƠ GIỮA XA HOA

 MƠ GIỮA XA HOA

Tác giả Duy Sắc

Em mơ gì giữa xa hoa

Khi em không có mái nhà trú chân

Thân em lang bạt phong trần

Cuộc đời hành khất muôn phần đắng cay


Tuổi nhỏ chai sạn đôi tay

Bát cơm rơi vãi cả ngày không no

Ai thương hại họ mới cho

Ai khinh miệt họ chỉ lo đứng nhìn


Xã hội không có niềm tin

Người ta ái ngại khi nhìn mặt nhau

Giáng Sinh rực rỡ sắc màu

Người ta hớn hở tặng nhau món quà


Phố phường bóng bẩy kiêu sa

Trẻ con vui cạnh ông già No el

Em nhỏ thó, nước da đen

Những nơi sang trọng sao chen được vào


Em giương đôi mắt nhìn sao

Nước mắt em có nhiều sao chiếu vào

Chúng lấp lánh đẹp làm sao

Không biết em chọn cái nào để vui.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...