Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

Phượng Hồng rụng ở bờ sông

Con ve buồn bã trải lòng tiếc thương

Hoa tàn phơi khắp lề đường

Mùa hè thổn thức rưng rưng mưa sầu


Học sinh túm tụm vào nhau

Luyến lưu giã biệt tình đầu mộng mơ

Thuyền trôi trên sóng lững lờ

Lục bình trôi mãi bơ vơ phận bèo


Phượng tàn hết một thời yêu

Đôi ta từng ước mơ nhiều tương lai

Năm xưa cũng bến sông này

Em còn có nhớ không hay quên rồi


Dòng đời bươn trải ngược xuôi

Bao mùa hè đến anh ngồi tại đây

Nhìn theo con nước vơi đầy

Nhớ em mà nước mắt rơi ngẹn ngào


Em giờ phiêu dạt ở đâu

Có còn nhớ mối tình đầu đôi ta

Hay tình kia đã nhạt nhòa

Người sang bến mới quên ta mất rồi


Tình như ảo ảnh xa xôi

Ta càng cố níu thì đời càng đau

Nhưng bao ký ức trong đầu

Đêm đêm chúng lại ở đâu hiện về


Dư âm dằn vặt cơn mê

Người xưa cảnh cũ hiện về giấc mơ

Khiến cho tâm trạng não nề

U mê tình vẫn tương tư một người


Hè này buồn quá Phượng ơi

Chắc mi ngán ngẩm tình đời giống ta

Cho nên sắc thắm nhạt nhòa

Cánh bay tơi tả, tàn hoa đầy trời


Trời buồn mới đổ mưa rơi

Ta dầm mưa ướt hết người lang thang

Đi quanh khắp nẻo Sài Gòn

Chỉ mong nhìn thấy người trong tim mình


Duy Sac

PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

Phượng Hồng rụng ở bờ sông

Con ve buồn bã trải lòng tiếc thương

Hoa tàn phơi khắp lề đường

Mùa hè thổn thức rưng rưng mưa sầu


Học sinh túm tụm vào nhau

Luyến lưu giã biệt tình đầu mộng mơ

Thuyền trôi trên sóng lững lờ

Lục bình trôi mãi bơ vơ phận bèo


Phượng tàn hết một thời yêu

Đôi ta từng ước mơ nhiều tương lai

Năm xưa cũng bến sông này

Em còn có nhớ không hay quên rồi


Dòng đời bươn trải ngược xuôi

Bao mùa hè đến anh ngồi tại đây

Nhìn theo con nước vơi đầy

Nhớ em mà nước mắt rơi ngẹn ngào


Em giờ phiêu dạt ở đâu

Có còn nhớ mối tình đầu đôi ta

Hay tình kia đã nhạt nhòa

Người sang bến mới quên ta mất rồi


Tình như ảo ảnh xa xôi

Ta càng cố níu thì đời càng đau

Nhưng bao ký ức trong đầu

Đêm đêm chúng lại ở đâu hiện về


Dư âm dằn vặt cơn mê

Người xưa cảnh cũ hiện về giấc mơ

Khiến cho tâm trạng não nề

U mê tình vẫn tương tư một người


Hè này buồn quá Phượng ơi

Chắc mi ngán ngẩm tình đời giống ta

Cho nên sắc thắm nhạt nhòa

Cánh bay tơi tả, tàn hoa đầy trời


Trời buồn mới đổ mưa rơi

Ta dầm mưa ướt hết người lang thang

Đi quanh khắp nẻo Sài Gòn

Chỉ mong nhìn thấy người trong tim mình


Duy Sac

KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

 KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

Duy Sắc

Già rồi không biết đi đâu

Chẳng nơi nào có trong đầu để đi

Mà đi cũng để làm gì

Ở nhà uống rượu có khi lại lành


Đi nhiều cho mệt đôi chân

Tốn tiền mà chắc có làm vui thêm

Riết rồi chỉ thích an nhàn

Không mong vất vả tấm thân chút nào


Già rồi, gối mỏi, lưng đau

Nên mình chỉ muốn cho đầu thảnh thơi

Không còn hứng thú chơi bời

Cơm no ba bữa xong xuôi đánh cờ


Chiều chiều gặp gỡ bạn thơ

Tào lao thiên địa chuyền về thế gian

Nói cho xả hết nỗi niềm

Để cho giấc ngủ ban đêm nhẹ nhàng


NDS

KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

 KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

Duy Sắc

Già rồi không biết đi đâu

Chẳng nơi nào có trong đầu để đi

Mà đi cũng để làm gì

Ở nhà uống rượu có khi lại lành


Đi nhiều cho mệt đôi chân

Tốn tiền mà chắc có làm vui thêm

Riết rồi chỉ thích an nhàn

Không mong vất vả tấm thân chút nào


Già rồi, gối mỏi, lưng đau

Nên mình chỉ muốn cho đầu thảnh thơi

Không còn hứng thú chơi bời

Cơm no ba bữa xong xuôi đánh cờ


Chiều chiều gặp gỡ bạn thơ

Tào lao thiên địa chuyền về thế gian

Nói cho xả hết nỗi niềm

Để cho giấc ngủ ban đêm nhẹ nhàng


NDS

ĐÊM TỌA THIỀN

 ĐÊM TỌA THIỀN

Duy Sắc

Mỗi đêm ta lại ngồi thiền

Xuất hồn đến một cõi tiên lạ kỳ

Trong mơ ta cứ bước đi

Lang thang chẳng biết có gì xung quanh


Lắng nghe trong cõi vô hình

Hòa mình cùng những vong linh luân hồi

Họ đang vô định nổi trôi

Mong tìm định nghiệp một nơi trở về


Mỗi giây vừa mới qua đi

Có hàng tỷ tỷ chu kỳ tái sinh

Rồi đây cũng đến lượt mình

Lại tìm một kiếp tái sinh sau này


Loài người, muông, thú, cỏ, cây

Đều trong vòng xoáy luân hồi như nhau

Tùy theo phước ít, phước nhiều

Mà ta sẽ được đến đâu, cõi nào


Đều do nghiệp lực hút nhau

Nhân duyên ta sẽ khởi đầu ra sao

Ta là con của ai nào

Nghiệp kia xui khiến đến nhau tự tìm


Ta đều là những vong linh

Đời đời kiếp kiếp đổi mình thay da

Xác thân như một cái nhà

Đến ngày đến tháng là ta sẽ rời


Hồng trần không phải dạo chơi

Đó là một chốn luân hồi chúng sinh

Đến đây ta trả nghiệp mình

Trả xong hết nghiệp xong mình lại đi


Không gian tỷ tỷ thiên hà

Muôn muôn tỷ kiếp đã qua lâu rồi

Niết Bàn ai đã đến nơi

Làm sao biết được cõi trời ở đâu


Người ta chỉ nói mơ hồ

Rằng là thế nọ rằng là thế kia

Người nghe đáu có biết gì

Tin người do bởi u mê trong đầu


Cõi tiên cũng có gì đâu

Chẳng qua vụ trụ một bầu không gian

Hằng hà sa số linh hồn

Xếp hàng đứng đợi gọi tên luân hồi


Đều do vũ trụ quyết thôi

Bởi vì vũ trụ là loài đầu tiên

Là người tạo hóa dựng hình

Làm ra thế giới lung linh như vầy


NDS

ĐÊM TỌA THIỀN

 ĐÊM TỌA THIỀN

Duy Sắc

Mỗi đêm ta lại ngồi thiền

Xuất hồn đến một cõi tiên lạ kỳ

Trong mơ ta cứ bước đi

Lang thang chẳng biết có gì xung quanh


Lắng nghe trong cõi vô hình

Hòa mình cùng những vong linh luân hồi

Họ đang vô định nổi trôi

Mong tìm định nghiệp một nơi trở về


Mỗi giây vừa mới qua đi

Có hàng tỷ tỷ chu kỳ tái sinh

Rồi đây cũng đến lượt mình

Lại tìm một kiếp tái sinh sau này


Loài người, muông, thú, cỏ, cây

Đều trong vòng xoáy luân hồi như nhau

Tùy theo phước ít, phước nhiều

Mà ta sẽ được đến đâu, cõi nào


Đều do nghiệp lực hút nhau

Nhân duyên ta sẽ khởi đầu ra sao

Ta là con của ai nào

Nghiệp kia xui khiến đến nhau tự tìm


Ta đều là những vong linh

Đời đời kiếp kiếp đổi mình thay da

Xác thân như một cái nhà

Đến ngày đến tháng là ta sẽ rời


Hồng trần không phải dạo chơi

Đó là một chốn luân hồi chúng sinh

Đến đây ta trả nghiệp mình

Trả xong hết nghiệp xong mình lại đi


Không gian tỷ tỷ thiên hà

Muôn muôn tỷ kiếp đã qua lâu rồi

Niết Bàn ai đã đến nơi

Làm sao biết được cõi trời ở đâu


Người ta chỉ nói mơ hồ

Rằng là thế nọ rằng là thế kia

Người nghe đáu có biết gì

Tin người do bởi u mê trong đầu


Cõi tiên cũng có gì đâu

Chẳng qua vụ trụ một bầu không gian

Hằng hà sa số linh hồn

Xếp hàng đứng đợi gọi tên luân hồi


Đều do vũ trụ quyết thôi

Bởi vì vũ trụ là loài đầu tiên

Là người tạo hóa dựng hình

Làm ra thế giới lung linh như vầy


NDS

TRÊN CÕI MẠNG

 TRÊN CÕI MẠNG

Duy Sac

Mỗi ngày trên cõi mạng

Lại có dòng tin buồn

Từ một người xa lạ

Hiện lên trên bảng tin


Mỗi ngày trên cõi mạng

Người ta lại chửi nhau

Về một điều gì đó

Hết lòng bóc phốt nhau


Cõi mạng tưởng như ảo

Nhưng nó thật rành rành

Bởi mỗi dòng cảm xúc

Là tâm trạng của người


Cõi mạng không hề ảo

Vì đều có người đăng

Dù người không ra mặt

Nhưng nó thật là người


Những gì trên cõi mạng

Là bao kiếp nhân sinh

Là muôn vàn hoàn cảnh

Là đấu đá tranh giành


Đời đều trên cõi mạng

Nào có khác gì đâu

Chỉ cần mình tỉnh táo

Kết bạn khắp toàn cầu


NDS

TRÊN CÕI MẠNG

 TRÊN CÕI MẠNG

Duy Sac

Mỗi ngày trên cõi mạng

Lại có dòng tin buồn

Từ một người xa lạ

Hiện lên trên bảng tin


Mỗi ngày trên cõi mạng

Người ta lại chửi nhau

Về một điều gì đó

Hết lòng bóc phốt nhau


Cõi mạng tưởng như ảo

Nhưng nó thật rành rành

Bởi mỗi dòng cảm xúc

Là tâm trạng của người


Cõi mạng không hề ảo

Vì đều có người đăng

Dù người không ra mặt

Nhưng nó thật là người


Những gì trên cõi mạng

Là bao kiếp nhân sinh

Là muôn vàn hoàn cảnh

Là đấu đá tranh giành


Đời đều trên cõi mạng

Nào có khác gì đâu

Chỉ cần mình tỉnh táo

Kết bạn khắp toàn cầu


NDS

ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

 ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

Duy Sac

Mỗi tầng di chỉ dưới chân

Đã từng tồn tại bao nền văn minh

Lớp nào là tổ tiên mình

Lớp nào là tổ tiên người khác ta


Đôi khi đào móng xây nhà

Ngay trên phần đất người ta lâu đời

Vong linh ở khắp mọi nơi

Họ còn lưu luyến một thời đã qua


Nơi ta đang gọi là nhà

Chắc là đất của người ta lâu rồi

Thời gian nước chảy hoa trôi

Đất mà thiếu vắng bóng người thành hoang


Triệu năm kiếp sống tuần hoàn

Đất là vạn chủ thay phiên nhau dùng

Địa cầu là mái nhà chung

Loài người cứ mãi không ngừng di cư


Thời gian sau sẽ phai nhòa

Đất ta đang ở chuyển qua cho người

Cháu con tứ tán muôn nơi

Lại sang đất mới mà người dời đi


Luân hồi như một chu kỳ

Chẳng ai biết được sau khi qua đời

Hôm nay bề thế cơ ngơi

Đời sau có được như đời của ta


Nên đâu cũng gọi là nhà

Chỉ cần phù hợp với ta được rồi

Đều do trời sắp xếp thôi

Kiếp người đều được an bài từ lâu.

ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

 ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

Duy Sac

Mỗi tầng di chỉ dưới chân

Đã từng tồn tại bao nền văn minh

Lớp nào là tổ tiên mình

Lớp nào là tổ tiên người khác ta


Đôi khi đào móng xây nhà

Ngay trên phần đất người ta lâu đời

Vong linh ở khắp mọi nơi

Họ còn lưu luyến một thời đã qua


Nơi ta đang gọi là nhà

Chắc là đất của người ta lâu rồi

Thời gian nước chảy hoa trôi

Đất mà thiếu vắng bóng người thành hoang


Triệu năm kiếp sống tuần hoàn

Đất là vạn chủ thay phiên nhau dùng

Địa cầu là mái nhà chung

Loài người cứ mãi không ngừng di cư


Thời gian sau sẽ phai nhòa

Đất ta đang ở chuyển qua cho người

Cháu con tứ tán muôn nơi

Lại sang đất mới mà người dời đi


Luân hồi như một chu kỳ

Chẳng ai biết được sau khi qua đời

Hôm nay bề thế cơ ngơi

Đời sau có được như đời của ta


Nên đâu cũng gọi là nhà

Chỉ cần phù hợp với ta được rồi

Đều do trời sắp xếp thôi

Kiếp người đều được an bài từ lâu.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...