Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

DI CHỈ

 DI CHỈ 

Dưới mỗi tầng di chỉ

Là một nền văn minh

Loài người bao thế hệ

Họ xây bao công trình


Thuở nào đó uy danh

Vàng son và lộng lẫy

Thuở nào đó lẫy lừng

Bao chiến công chói lọi


Ai từng là hào kiệt

Ai từng là quân vương

Tên nào lưu bia mộ

Tên nào bị xoá nhoà


Còn đây là gạch vụn

Còn kia là tàn tro

Còn đó là xương cốt

Còn toàn những nấm mồ


Sử xanh nào ghi hết

Bia đá đâu đủ xây

Bia miệng cũng quên dần

Thời gian là chứng nhận


Nhìn cổ vật nằm đây

Ta tự ngẫm hôm nay

Cao sang hay quyền lực

Cũng chỉ nhúm đất này


Vòng nhân thế luôn xoay

Sinh sôi rồi huỷ diệt

Đạo lý nào đủ hay

Cho loài người sống mãi


Hôm qua là lịch sử

Ngày mai là tương lai

Hôm nay mình tồn tại

Chỉ biết cố gắng nhiều


Văn minh hay lạc hậu

Tất cả đều như nhau

Ai cũng trông ngày chết

Cớ gì hận thù nhau?


Duysac

DI CHỈ

 DI CHỈ 

Dưới mỗi tầng di chỉ

Là một nền văn minh

Loài người bao thế hệ

Họ xây bao công trình


Thuở nào đó uy danh

Vàng son và lộng lẫy

Thuở nào đó lẫy lừng

Bao chiến công chói lọi


Ai từng là hào kiệt

Ai từng là quân vương

Tên nào lưu bia mộ

Tên nào bị xoá nhoà


Còn đây là gạch vụn

Còn kia là tàn tro

Còn đó là xương cốt

Còn toàn những nấm mồ


Sử xanh nào ghi hết

Bia đá đâu đủ xây

Bia miệng cũng quên dần

Thời gian là chứng nhận


Nhìn cổ vật nằm đây

Ta tự ngẫm hôm nay

Cao sang hay quyền lực

Cũng chỉ nhúm đất này


Vòng nhân thế luôn xoay

Sinh sôi rồi huỷ diệt

Đạo lý nào đủ hay

Cho loài người sống mãi


Hôm qua là lịch sử

Ngày mai là tương lai

Hôm nay mình tồn tại

Chỉ biết cố gắng nhiều


Văn minh hay lạc hậu

Tất cả đều như nhau

Ai cũng trông ngày chết

Cớ gì hận thù nhau?


Duysac

LÁC MẮT

 LÁC MẮT

Lác mắt là bởi hướng đình 

Cả làng cùng xấu phải mình em đâu

Đầu làng có bãi phân trâu

Người ta tranh xúc bón rau, hoa màu


Tranh nhau dẫn đến đánh nhau

Thế là hỗn loạn máu đầu nó tuôn

Mắt em bị lác nhầm đường

Lao vào chỗ đó họ đương chửi quàng


Cho nên cái hoạ nó mang

Bà con đổ tội em làm nguyên nhân

Bảo rằng em xúi họ làm

Đem ra Lý trưởng lập ban giảng hoà


Cả làng kể tội em ra

Vì mắt nó lác hồn ma nhập vào

Ông Lý bắt phạt nó mau

Cần phải xử tội cạo đầu bôi vôi


Nó làm rối loạn đó thôi 

Làng mình phải trấn để rồi còn lên

Số em mới thật là đen

Cả làng nó xấu đổ lên đầu mình


Bắt em quỳ trước sân đình

Thế rồi sỉ nhục linh tinh đủ điều

Toàn là nói những lời điêu

Chỉ do lác mắt gặp nhiều tai ương


Thành Hoàng mới nhủ lòng thương

Ban phép em hoá công nương yêu kiều

Kiêu sa nhan sắc mỹ miều

Vua đi kinh lý thấy điều lạ thay


Vua liền sủng ái em ngay

Cả làng quay lại xin này xin kia

Lý trưởng bảo cái chuyện kia

Do làng làm cả, đầm đìa khóc than


Giờ thì mắt lác cả làng

Ai ai cũng đẹp cũng sang cũng giàu

Vì em đã lập công đầu

Hiển vinh ứng tuyển đứng đầu cung phi


NguyenDuySac2000

LÁC MẮT

 LÁC MẮT

Lác mắt là bởi hướng đình 

Cả làng cùng xấu phải mình em đâu

Đầu làng có bãi phân trâu

Người ta tranh xúc bón rau, hoa màu


Tranh nhau dẫn đến đánh nhau

Thế là hỗn loạn máu đầu nó tuôn

Mắt em bị lác nhầm đường

Lao vào chỗ đó họ đương chửi quàng


Cho nên cái hoạ nó mang

Bà con đổ tội em làm nguyên nhân

Bảo rằng em xúi họ làm

Đem ra Lý trưởng lập ban giảng hoà


Cả làng kể tội em ra

Vì mắt nó lác hồn ma nhập vào

Ông Lý bắt phạt nó mau

Cần phải xử tội cạo đầu bôi vôi


Nó làm rối loạn đó thôi 

Làng mình phải trấn để rồi còn lên

Số em mới thật là đen

Cả làng nó xấu đổ lên đầu mình


Bắt em quỳ trước sân đình

Thế rồi sỉ nhục linh tinh đủ điều

Toàn là nói những lời điêu

Chỉ do lác mắt gặp nhiều tai ương


Thành Hoàng mới nhủ lòng thương

Ban phép em hoá công nương yêu kiều

Kiêu sa nhan sắc mỹ miều

Vua đi kinh lý thấy điều lạ thay


Vua liền sủng ái em ngay

Cả làng quay lại xin này xin kia

Lý trưởng bảo cái chuyện kia

Do làng làm cả, đầm đìa khóc than


Giờ thì mắt lác cả làng

Ai ai cũng đẹp cũng sang cũng giàu

Vì em đã lập công đầu

Hiển vinh ứng tuyển đứng đầu cung phi


NguyenDuySac2000

PHẬN NGHÈO DÙ BẤT CỨ ĐÂU

 PHẬN NGHÈO DÙ BẤT CỨ ĐÂU

Duy Sac

Một khi mình đã nghèo

Sống ở đâu cũng khổ

Phận thấp cổ bé họng

Kêu gào có ai nghe


Trời Âu hay trời Á

Trời Mỹ , Úc hay Phi

Người nghèo đều khổ cả

Phận nghèo đều như nhau


Nghèo có nhiều nguyên nhân

Chiến tranh rồi loạn lạc

Dịch bệnh với thiên tai

Sưu cao và thuế nặng


Nghèo cũng tại do mình

Rượu chè hay cờ bạc

Phá của để ăn chơi

Tham rồi bị người lừa


Nghèo thì luôn phải khổ

Giàu chưa chắc sướng hơn

Của cải trong thiên hạ

Truyền tay nhau nhiều đời.


Nghèo hôm nay thế thôi

Biết đâu ngày mai giàu

Đời nào ai mà biết

Trái đất không ngừng quay.

PHẬN NGHÈO DÙ BẤT CỨ ĐÂU

 PHẬN NGHÈO DÙ BẤT CỨ ĐÂU

Duy Sac

Một khi mình đã nghèo

Sống ở đâu cũng khổ

Phận thấp cổ bé họng

Kêu gào có ai nghe


Trời Âu hay trời Á

Trời Mỹ , Úc hay Phi

Người nghèo đều khổ cả

Phận nghèo đều như nhau


Nghèo có nhiều nguyên nhân

Chiến tranh rồi loạn lạc

Dịch bệnh với thiên tai

Sưu cao và thuế nặng


Nghèo cũng tại do mình

Rượu chè hay cờ bạc

Phá của để ăn chơi

Tham rồi bị người lừa


Nghèo thì luôn phải khổ

Giàu chưa chắc sướng hơn

Của cải trong thiên hạ

Truyền tay nhau nhiều đời.


Nghèo hôm nay thế thôi

Biết đâu ngày mai giàu

Đời nào ai mà biết

Trái đất không ngừng quay.

NHỚ QUÊ CŨ

 NHỚ QUÊ CŨ

Duy Sac

Mùa xuân nó lại sắp về

Tết đang ngấp nghé ngoài kia

Sao mà đời qua nhanh quá

Tủi mình vẫn chẳng có gì


Mùa xuân mi đến hoài chi

Mà xuân cứ đến làm gì

Thời gian đúng là bạc bẽo

Nó cứ vô tình trôi đi


Cố hương xa mãi chửa về

Nỗi buồn xa xứ lê thê

Cầu thực tha phương cô quạnh

Cô đơn nỗi nhớ tràn trề


Nhớ Xoan đầu ngõ nở hoa

Gia đình đầm ấm ngày mùa

Nhớ chiếc cầu ao bé nhỏ

Nhớ khóm tre xanh trước nhà


Bây giờ phiêu dạt phương xa

Giữa đất Sài Gòn xa hoa

Ngụ cư xứ người lạc lõng

Nhớ quê nước mắt hai hàng


Tách cà phê đắng cuối năm

Mình ngẫm lại mình bao năm

Chỉ toàn thấy cay và đắng

Già rồi còn mãi lang thang


Hoa xuân họ bán đầy đường

Hoa nào cũng lắm sắc hương

Muốn mua chậu mai đón Tết

Mà sao thấy khó vô cùng


Bạn bè họ rủ Tất niên

Tự nhiên mình cảm thấy phiền

Chắc tại vì mình nghèo quá

Cho nên né tránh bạn hiền


Đêm về chén rượu mình ên

Phòng trống quạnh hiu ánh đèn

Bóng mình chơi vơi vất vưởng

Buồn đâu sao lại triền miên


Nhạc Trịnh vài câu sầu thảm

Đời ta từ hạt bụi nào

Làm người bao năm một kiếp

Rồi mai cát bụi trở về


Chắc bởi do mình hay nghĩ

Cho nên tư tưởng sầu bi

Cứ sống như người thực tế

Bây gờ hạnh phúc lắm rồi


Bao giờ quay lại quê xưa

Chẳng biết là đến bao giờ

Cuộc sống càng ngày càng khó

Thôi thì ta cứ ngồi mơ


Mơ rằng mình đã về quê

Gặp lại họ hàng vui ghê

Hạnh phúc gia đình sum họp

Buồn, vui tình cảm sẻ chia


Mơ thôi chứ có được gì

Lầm lũi đời ta cứ đi

Đã biết bao xuân mơ vậy

Dù biết đời chẳng như mơ

NHỚ QUÊ CŨ

 NHỚ QUÊ CŨ

Duy Sac

Mùa xuân nó lại sắp về

Tết đang ngấp nghé ngoài kia

Sao mà đời qua nhanh quá

Tủi mình vẫn chẳng có gì


Mùa xuân mi đến hoài chi

Mà xuân cứ đến làm gì

Thời gian đúng là bạc bẽo

Nó cứ vô tình trôi đi


Cố hương xa mãi chửa về

Nỗi buồn xa xứ lê thê

Cầu thực tha phương cô quạnh

Cô đơn nỗi nhớ tràn trề


Nhớ Xoan đầu ngõ nở hoa

Gia đình đầm ấm ngày mùa

Nhớ chiếc cầu ao bé nhỏ

Nhớ khóm tre xanh trước nhà


Bây giờ phiêu dạt phương xa

Giữa đất Sài Gòn xa hoa

Ngụ cư xứ người lạc lõng

Nhớ quê nước mắt hai hàng


Tách cà phê đắng cuối năm

Mình ngẫm lại mình bao năm

Chỉ toàn thấy cay và đắng

Già rồi còn mãi lang thang


Hoa xuân họ bán đầy đường

Hoa nào cũng lắm sắc hương

Muốn mua chậu mai đón Tết

Mà sao thấy khó vô cùng


Bạn bè họ rủ Tất niên

Tự nhiên mình cảm thấy phiền

Chắc tại vì mình nghèo quá

Cho nên né tránh bạn hiền


Đêm về chén rượu mình ên

Phòng trống quạnh hiu ánh đèn

Bóng mình chơi vơi vất vưởng

Buồn đâu sao lại triền miên


Nhạc Trịnh vài câu sầu thảm

Đời ta từ hạt bụi nào

Làm người bao năm một kiếp

Rồi mai cát bụi trở về


Chắc bởi do mình hay nghĩ

Cho nên tư tưởng sầu bi

Cứ sống như người thực tế

Bây gờ hạnh phúc lắm rồi


Bao giờ quay lại quê xưa

Chẳng biết là đến bao giờ

Cuộc sống càng ngày càng khó

Thôi thì ta cứ ngồi mơ


Mơ rằng mình đã về quê

Gặp lại họ hàng vui ghê

Hạnh phúc gia đình sum họp

Buồn, vui tình cảm sẻ chia


Mơ thôi chứ có được gì

Lầm lũi đời ta cứ đi

Đã biết bao xuân mơ vậy

Dù biết đời chẳng như mơ

ĐÚNG LÀ VÔ THƯỜNG

 ĐÚNG LÀ VÔ THƯỜNG

Duy Sac

Cuộc đời quá vô thường

Đúng vô thường là thật

Sự thật đời vô thường

Vô thường đúng là thật


Rồi tất cả được mất

Cái nào cũng xong tất

Cái nào rồi cũng mất

Một cách bất thình lình


Không gì là đoán trước

Không gì là bền lâu

Không gì là mong được

Không gì có thể mơ


Cũng chỉ như cát bụi

Cũng chỉ là giấc mơ

Hôm nay còn như vậy

Ngày mai ai có ngờ


Thôi hãy cứ vui lên

Lạc quan vào cuộc sống

Cái gì đến sẽ đến

Hạnh phúc là bình an

ĐÚNG LÀ VÔ THƯỜNG

 ĐÚNG LÀ VÔ THƯỜNG

Duy Sac

Cuộc đời quá vô thường

Đúng vô thường là thật

Sự thật đời vô thường

Vô thường đúng là thật


Rồi tất cả được mất

Cái nào cũng xong tất

Cái nào rồi cũng mất

Một cách bất thình lình


Không gì là đoán trước

Không gì là bền lâu

Không gì là mong được

Không gì có thể mơ


Cũng chỉ như cát bụi

Cũng chỉ là giấc mơ

Hôm nay còn như vậy

Ngày mai ai có ngờ


Thôi hãy cứ vui lên

Lạc quan vào cuộc sống

Cái gì đến sẽ đến

Hạnh phúc là bình an

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...