Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

VUI GIỮA HỒNG TRÀN

 Duy Sac

Bụi trần chưa rũ hết

Lòng sân, si vẫn còn

Khổ là không tránh khỏi

Trả hết lại tiếp vay


Khoa trương để loè người

Huênh hoang để ngạo đời

Niềm vui trong chốc lát

Nghiệp đeo nặng nhiều thêm


Ta hơn người nụ cười

Mai tăng thêm tiếng khóc

Chóng vánh đời mấy chốc

Ai còn nhớ mình không

VUI GIỮA HỒNG TRÀN

 Duy Sac

Bụi trần chưa rũ hết

Lòng sân, si vẫn còn

Khổ là không tránh khỏi

Trả hết lại tiếp vay


Khoa trương để loè người

Huênh hoang để ngạo đời

Niềm vui trong chốc lát

Nghiệp đeo nặng nhiều thêm


Ta hơn người nụ cười

Mai tăng thêm tiếng khóc

Chóng vánh đời mấy chốc

Ai còn nhớ mình không

SO SÁNH

 Duy Sac

Con chó chê thịt chó

Con người ăn thịt người

Người thông minh hơn chó

Nên đa dạng thức ăn.


Con chó ăn thịt chó

Con người quý con người

Chó là loài hoang dại

Chúng ăn thịt lẫn nhau


Người không bằng con chó

Chó không thể như người

So sánh là không thể

So sánh là luôn sai


Con người văn minh lắm

Nhà giàu nuôi thú cưng

Nhà nghèo ăn luôn thú

Giàu nghèo luôn gét nhau


Thú mơ được thành người

Nhưng không bao giờ được

Người muốn hoá thành thú

Chỉ cần cái búng tay


Duysac

SO SÁNH

 Duy Sac

Con chó chê thịt chó

Con người ăn thịt người

Người thông minh hơn chó

Nên đa dạng thức ăn.


Con chó ăn thịt chó

Con người quý con người

Chó là loài hoang dại

Chúng ăn thịt lẫn nhau


Người không bằng con chó

Chó không thể như người

So sánh là không thể

So sánh là luôn sai


Con người văn minh lắm

Nhà giàu nuôi thú cưng

Nhà nghèo ăn luôn thú

Giàu nghèo luôn gét nhau


Thú mơ được thành người

Nhưng không bao giờ được

Người muốn hoá thành thú

Chỉ cần cái búng tay


Duysac

ÔI ĐÀ LẠT !

 Duy Sac

Ôi Đà Lạt!

Những buổi chiều tẻ nhạt

Mình anh

Cô đơn lắm

Anh đã nghe thấy những lời thông bày tỏ

Tiếng phong lan thỏ thẻ ái ân

Tiếng thời gian trên hàng ghế đá

Và vó ngựa một thời hoang sơ

Một không gian mộng mơ

Anh cũng mộng mơ

Trong nỗi nhớ

Nhớ em

Mà cũng vì nó 

Để hôm nay

Anh cô đơn

Sự cô đơn trong mơ mộng

Thế giới này thật là kỳ quái

Rồi lại chiều nay

Nản lắm em

Trời mưa ướt và trơn

Anh vẫn cô đơn chui đầu vào mưa lạnh

Và làm thơ


Những vần thơ quái đản

Sao chúng cứ hiện về

Những âm thanh kỳ lạ

Để tâm hồn đam mê

Em xanh non như lá

Anh sức trẻ tràn trề

Tình đẹp không thể tả

Nghĩa vượt ngàn sơn khê


Và sau cùng chính là nó

Nó đã tàn phá cuộc sống của anh

Nó làm tình ta tan vỡ

Sự mộng mơ tẻ nhạt của một kẻ đần

Đần thối

Hết.

ÔI ĐÀ LẠT !

 Duy Sac

Ôi Đà Lạt!

Những buổi chiều tẻ nhạt

Mình anh

Cô đơn lắm

Anh đã nghe thấy những lời thông bày tỏ

Tiếng phong lan thỏ thẻ ái ân

Tiếng thời gian trên hàng ghế đá

Và vó ngựa một thời hoang sơ

Một không gian mộng mơ

Anh cũng mộng mơ

Trong nỗi nhớ

Nhớ em

Mà cũng vì nó 

Để hôm nay

Anh cô đơn

Sự cô đơn trong mơ mộng

Thế giới này thật là kỳ quái

Rồi lại chiều nay

Nản lắm em

Trời mưa ướt và trơn

Anh vẫn cô đơn chui đầu vào mưa lạnh

Và làm thơ


Những vần thơ quái đản

Sao chúng cứ hiện về

Những âm thanh kỳ lạ

Để tâm hồn đam mê

Em xanh non như lá

Anh sức trẻ tràn trề

Tình đẹp không thể tả

Nghĩa vượt ngàn sơn khê


Và sau cùng chính là nó

Nó đã tàn phá cuộc sống của anh

Nó làm tình ta tan vỡ

Sự mộng mơ tẻ nhạt của một kẻ đần

Đần thối

Hết.

TỬU LƯỢNG CAO

 TỬU LƯỢNG CAO

Duy Sac

Tửu lượng quá cao nên biết sao

Mình ta hai lít lỗi gì nào

Mồi nhậu, hì hì, không phân biệt

Khoai lang nướng mọi có tội sao?


Nghe đồn thiên hạ lắm sơn hào

Mình chỉ vịt tiềm với bánh  bao

Lắm khi ăn mứa chừa lại quán

Nhân viên cười khỉnh bảo tiêu hoang


Ô kê, anh chấp nhận tiêu hoang

Xưa nghèo. Bây giờ thích làm hoàng

Em muốn bao nhiêu, anh lo hết

Tiền bạc phù du nên chớ hèn

TỬU LƯỢNG CAO

 TỬU LƯỢNG CAO

Duy Sac

Tửu lượng quá cao nên biết sao

Mình ta hai lít lỗi gì nào

Mồi nhậu, hì hì, không phân biệt

Khoai lang nướng mọi có tội sao?


Nghe đồn thiên hạ lắm sơn hào

Mình chỉ vịt tiềm với bánh  bao

Lắm khi ăn mứa chừa lại quán

Nhân viên cười khỉnh bảo tiêu hoang


Ô kê, anh chấp nhận tiêu hoang

Xưa nghèo. Bây giờ thích làm hoàng

Em muốn bao nhiêu, anh lo hết

Tiền bạc phù du nên chớ hèn

BÊN BỜ HỒ

 BÊN BỜ HỒ

Duy Sac

Có một lão hồ đồ

Tay cầm một bó hoa

Đứng ở bên bờ hồ

Trong đầu nghĩ vu vơ


Sóng gợn trên mặt hồ

Gió buồn thổi vi vu

Là thông bay búa xua

Chiều tà hoàng hôn đỏ


Già như cái cây khô

Tâm hồn ngu cằn cỗi

Nên cả ngày lủi thủi

Thơ thẩn nghĩ chuyện đời


Nhớ cái thuở đôi mươi

Còn hám danh hám lợi

Nhưng bất tài vô dụng

Thành ra buồn chán đời


Già nhăn nhúm cả rồi

Lang thang và đơn côi

Mong có ai thương hại

Vớt vát chút tình đời

BÊN BỜ HỒ

 BÊN BỜ HỒ

Duy Sac

Có một lão hồ đồ

Tay cầm một bó hoa

Đứng ở bên bờ hồ

Trong đầu nghĩ vu vơ


Sóng gợn trên mặt hồ

Gió buồn thổi vi vu

Là thông bay búa xua

Chiều tà hoàng hôn đỏ


Già như cái cây khô

Tâm hồn ngu cằn cỗi

Nên cả ngày lủi thủi

Thơ thẩn nghĩ chuyện đời


Nhớ cái thuở đôi mươi

Còn hám danh hám lợi

Nhưng bất tài vô dụng

Thành ra buồn chán đời


Già nhăn nhúm cả rồi

Lang thang và đơn côi

Mong có ai thương hại

Vớt vát chút tình đời

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...