Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

HOANG VU

 HOANG VU

Duy Sac

Mênh mông sầu

Mênh mông cô đơn

Buồn thơ mộng

Ta thả hồn theo những áng mây trôi

Sông còn đây

Bến còn đây

Đò nằm đó

Gác mái chèo

Ai nhớ không?

Hoang vu quá, lòng người sao băng giá

Lạnh con tim trong cái nắng chiều tà

Khách giang hồ mơ một viễn cảnh xa

Mái nhà ấm, một mối tình chung thuỷ

Đời ngoài kia như sóng nước dập dềnh

Những chìm nổi, lênh đênh luôn rình rập

Ai cho ai những giấc mơ vồ vập

Ai lấy đi những giấc mộng hão huyền

Ta vẫy vùng trong lốc xoáy bạc tiền

Tấm thân bé ngửa nghiêng đời khốn khó

Tình yêu nào chúng mình từng đã có

Để hôm nay còn lại một con đò

Bến vắng tanh không một tiếng ai hò

Khách đâu hết để cho đò nhung nhớ

Hoàng hôn buồn đỏ úa cả mặt sông

Lũ chim con nháo nhác bởi đói lòng

Đèn phố thị như ngóng trông dĩ vãng

Vì sao mình còn vẫn cứ lang thang

Tìm gì nhỉ giữa chiều hoang vu quá

Mệt lả

Chán chường

Bóng người thương xa như vệt chân trời

Kềm lòng mình để khỏi nước mắt rơi

Chiều buồn quá, người ơi, em có hiểu

Thoáng xa xa có những bóng cánh diều

Chúng chao đảo giữa cô liêu vô vọng

Không biết mình có được kẻ ngóng trông

Hay chỉ mình là luôn mong người khác

Lão ăn xin ngồi thở than câu hát

Trách cuộc đời rách nát quá thê lương

Vạn người ta tranh từng mét con đường

Ai thấy lão để ban lòng thương hại

Phải chăng chỉ có ta đang quằn quại

Trong hoang vu điên dại những nghĩ suy

Hay ngoài kia thiên hạ cũng như mình

Họ đều có những nội tình khó nói

Đời có phải mong manh như sương khói

Có hay không chỉ giấc mộng mà thôi

Chắc không đúng như đời là cõi mộng

Do ta mơ nên vu khống cho đời

Vì ta đang thiếu thốn quá tình người

Mình lẩn trốn và bảo đời như mộng

Tình là thật

Tiền là rất thật

Bệnh trong người cũng thật có ảo đâu

Hận thù thật

Gen hờn là thật

Khổ đau đang dằn vặt mỗi chúng ta

Phù du nào để ví cuộc đời ta

Chắc nguỵ biện bởi vì ta thất bại

Cõi nào đây không giống như hiện tại

Ta mơ màng tìm giây phút bình yên

Để quên đi những giây phút ngả nghiêng

Chắc không có một miền nào như vậy

Tại mình hay do bởi tại ai đây

Mình thì phải, lỗi này do mình hết

Tự ta đã làm cho mình mỏi mệt

Tham lam

Ích kỷ

Nhỏ nhen

Tàn độc

Gian xảo

Nguỵ biện

Ngênh ngang

Kiêu ngạo

,....

Ta tự diệt mình không ai vào đây cả

Trách ai chi thôi hãy trách chính ta

Còn lại gì những năm tháng vừa qua

Tình nghĩa ấy bây giờ là dĩ vãng

Hoàng hôn buồn tắt luôn trên bến cảng

Một màn đêm tăm tối đã tràn về

Ta một mình gặm nhấm những ê chề

Muốn hét lớn để cho tan nỗi khổ

Hoang vu ơi ta nào có đợi chờ

Mi tìm đến cho ta thêm chua xót

Diều đã băng lên ngọn dừa chót vót

Như tình ta chỉ còn chút tơ vương

Đã nguyện rồi ta sẽ mãi yêu thương

Nên ta phải cố thương thân mình trước

Một con đò nằm phơi mình trên nước

Khách đi đò giờ lạc bước nơi nao

Nước mắt trào

Tim quặn đau

Tình này ta vẫn trước sau trao người

Ngại gì thiên hạ chê cười

Yêu người vì bởi do người đáng yêu.

HOANG VU

 HOANG VU

Duy Sac

Mênh mông sầu

Mênh mông cô đơn

Buồn thơ mộng

Ta thả hồn theo những áng mây trôi

Sông còn đây

Bến còn đây

Đò nằm đó

Gác mái chèo

Ai nhớ không?

Hoang vu quá, lòng người sao băng giá

Lạnh con tim trong cái nắng chiều tà

Khách giang hồ mơ một viễn cảnh xa

Mái nhà ấm, một mối tình chung thuỷ

Đời ngoài kia như sóng nước dập dềnh

Những chìm nổi, lênh đênh luôn rình rập

Ai cho ai những giấc mơ vồ vập

Ai lấy đi những giấc mộng hão huyền

Ta vẫy vùng trong lốc xoáy bạc tiền

Tấm thân bé ngửa nghiêng đời khốn khó

Tình yêu nào chúng mình từng đã có

Để hôm nay còn lại một con đò

Bến vắng tanh không một tiếng ai hò

Khách đâu hết để cho đò nhung nhớ

Hoàng hôn buồn đỏ úa cả mặt sông

Lũ chim con nháo nhác bởi đói lòng

Đèn phố thị như ngóng trông dĩ vãng

Vì sao mình còn vẫn cứ lang thang

Tìm gì nhỉ giữa chiều hoang vu quá

Mệt lả

Chán chường

Bóng người thương xa như vệt chân trời

Kềm lòng mình để khỏi nước mắt rơi

Chiều buồn quá, người ơi, em có hiểu

Thoáng xa xa có những bóng cánh diều

Chúng chao đảo giữa cô liêu vô vọng

Không biết mình có được kẻ ngóng trông

Hay chỉ mình là luôn mong người khác

Lão ăn xin ngồi thở than câu hát

Trách cuộc đời rách nát quá thê lương

Vạn người ta tranh từng mét con đường

Ai thấy lão để ban lòng thương hại

Phải chăng chỉ có ta đang quằn quại

Trong hoang vu điên dại những nghĩ suy

Hay ngoài kia thiên hạ cũng như mình

Họ đều có những nội tình khó nói

Đời có phải mong manh như sương khói

Có hay không chỉ giấc mộng mà thôi

Chắc không đúng như đời là cõi mộng

Do ta mơ nên vu khống cho đời

Vì ta đang thiếu thốn quá tình người

Mình lẩn trốn và bảo đời như mộng

Tình là thật

Tiền là rất thật

Bệnh trong người cũng thật có ảo đâu

Hận thù thật

Gen hờn là thật

Khổ đau đang dằn vặt mỗi chúng ta

Phù du nào để ví cuộc đời ta

Chắc nguỵ biện bởi vì ta thất bại

Cõi nào đây không giống như hiện tại

Ta mơ màng tìm giây phút bình yên

Để quên đi những giây phút ngả nghiêng

Chắc không có một miền nào như vậy

Tại mình hay do bởi tại ai đây

Mình thì phải, lỗi này do mình hết

Tự ta đã làm cho mình mỏi mệt

Tham lam

Ích kỷ

Nhỏ nhen

Tàn độc

Gian xảo

Nguỵ biện

Ngênh ngang

Kiêu ngạo

,....

Ta tự diệt mình không ai vào đây cả

Trách ai chi thôi hãy trách chính ta

Còn lại gì những năm tháng vừa qua

Tình nghĩa ấy bây giờ là dĩ vãng

Hoàng hôn buồn tắt luôn trên bến cảng

Một màn đêm tăm tối đã tràn về

Ta một mình gặm nhấm những ê chề

Muốn hét lớn để cho tan nỗi khổ

Hoang vu ơi ta nào có đợi chờ

Mi tìm đến cho ta thêm chua xót

Diều đã băng lên ngọn dừa chót vót

Như tình ta chỉ còn chút tơ vương

Đã nguyện rồi ta sẽ mãi yêu thương

Nên ta phải cố thương thân mình trước

Một con đò nằm phơi mình trên nước

Khách đi đò giờ lạc bước nơi nao

Nước mắt trào

Tim quặn đau

Tình này ta vẫn trước sau trao người

Ngại gì thiên hạ chê cười

Yêu người vì bởi do người đáng yêu.

TẾT HOÀI VẬY

 TẾT HOÀI VẬY

Duy Sac

Tết này không biết đi đâu

Chắc mình lại nhậu suốt ngày sáng đêm

Nhậu cho thân thể say mềm

Quên đi tất cả, nhớ em đủ rồi


Tết nào cũng thế mà thôi

Chẳng qua là Tết thế thôi, Tết mà

Tết thì cũng chỉ có ta

Nhậu xong rồi lại đi ra, đi vào


Tết này cũng giống Tết nào

Cũng chỉ là Tết chứ đâu có gì

Người ta ai cũng về quê

Còn mình quê cũ chưa về bao năm


Tết nào mình cũng ăn năm

Ăn xong rồi lại đi nằm, xong ăn

Tết là đầu của một năm

Mà mình vẫn thế, bao năm khác gì


Tết rồi ai chúc Tết đi

Nhớ chúc nhau những cái gì tốt hơn

Đầu năm cầu chúc bình an

Phúc, Lộc viên mãn trời ban mọi nhà

TẾT HOÀI VẬY

 TẾT HOÀI VẬY

Duy Sac

Tết này không biết đi đâu

Chắc mình lại nhậu suốt ngày sáng đêm

Nhậu cho thân thể say mềm

Quên đi tất cả, nhớ em đủ rồi


Tết nào cũng thế mà thôi

Chẳng qua là Tết thế thôi, Tết mà

Tết thì cũng chỉ có ta

Nhậu xong rồi lại đi ra, đi vào


Tết này cũng giống Tết nào

Cũng chỉ là Tết chứ đâu có gì

Người ta ai cũng về quê

Còn mình quê cũ chưa về bao năm


Tết nào mình cũng ăn năm

Ăn xong rồi lại đi nằm, xong ăn

Tết là đầu của một năm

Mà mình vẫn thế, bao năm khác gì


Tết rồi ai chúc Tết đi

Nhớ chúc nhau những cái gì tốt hơn

Đầu năm cầu chúc bình an

Phúc, Lộc viên mãn trời ban mọi nhà

ĐÊM BẢO LỘC

 ĐÊM BẢO LỘC

Thơ Duy Sắc 2016

Trời khuya lạnh nỗi buồn phố núi

Đường vắng tanh không một bóng người

Thỉnh thoảng có lời rao bán dạo

Điện vàng hoe cho ký ức khơi


Sương núi phủ ướt đầm hết áo

Gió cắt da lạnh đến run người

Chạnh lòng nhớ về em yêu dấu

Lòng bồi hồi nước mắt lại rơi


Trời Bảo Lộc sao mà tăm tối

Tít xa xa có mấy vì sao

Anh nhìn mãi vào đêm sâu thẳm

Không biết em cuộc sống ra sao


Mình cách biệt hơn mười năm trước

Em bao đêm nước mắt ngẹn ngào

Anh lang bạt nửa đời sương gió

Nơi trái tim chỉ có bóng em


Đêm buồn quá không ai bè bạn

Anh một mình bên một con mèo

Nó nhõng nhẽo như em yếu đuối

Chắc là mèo nên tính giống nhau


Rồi không biết ngày mai sao nữa

Ta có còn gặp lại được nhau

Nếu Duyên cạn kể từ hôm đó

Cả đời anh ôm nỗi đau này


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

ĐÊM BẢO LỘC

 ĐÊM BẢO LỘC

Thơ Duy Sắc 2016

Trời khuya lạnh nỗi buồn phố núi

Đường vắng tanh không một bóng người

Thỉnh thoảng có lời rao bán dạo

Điện vàng hoe cho ký ức khơi


Sương núi phủ ướt đầm hết áo

Gió cắt da lạnh đến run người

Chạnh lòng nhớ về em yêu dấu

Lòng bồi hồi nước mắt lại rơi


Trời Bảo Lộc sao mà tăm tối

Tít xa xa có mấy vì sao

Anh nhìn mãi vào đêm sâu thẳm

Không biết em cuộc sống ra sao


Mình cách biệt hơn mười năm trước

Em bao đêm nước mắt ngẹn ngào

Anh lang bạt nửa đời sương gió

Nơi trái tim chỉ có bóng em


Đêm buồn quá không ai bè bạn

Anh một mình bên một con mèo

Nó nhõng nhẽo như em yếu đuối

Chắc là mèo nên tính giống nhau


Rồi không biết ngày mai sao nữa

Ta có còn gặp lại được nhau

Nếu Duyên cạn kể từ hôm đó

Cả đời anh ôm nỗi đau này


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

DƯỚI CHÂN ĐÈO PHREN

 DƯỚI CHÂN ĐÈO PHREN

Duy Sac

Xe anh sắp đến đèo Phren

Dã Quỳ vàng rực hai bên vệ đường

Núi xa xa phủ đầy sương

Anh nghe tiếng gió đang luồn qua khe


Nhấp nhô lác đác nương chè

Những vườn hồng chín vàng hoe sườn đồi

Kính xe mờ bởi sương rơi

Lòng anh lại nhớ đến lời của em


Rằng nhà em rất dễ tìm

Ở ngã ba lớn Phi Nôm gần đường

Nghĩ xong anh lại thấy buồn

Con tim cứ nhói từng cơn ngẹn lòng


Anh nhìn về phía đồi thông

Ngổn ngang ký ức cứ chồng lên nhau

Dư âm khơi lại nỗi đau

Bóng em cứ hiện trong đầu mãi thôi


Thương em lận đận nửa đời

Thanh Xuân con gái đã trôi qua rồi

Buồn kia sao có thể trôi

Nó luôn âm ỷ không hồi nguôi ngoai


Đúng anh là kẻ bất tài

Vì anh em phải chịu tai tiếng nhiều

Nào đâu anh có không yêu

Nhưng không lo được người yêu của mình


Đời anh nay cứ lênh đênh

Nó như là nhánh Lục Bình mãi trôi

Mặc cho số mệnh định rồi

Anh cầu hạnh phúc cho người anh thương

DƯỚI CHÂN ĐÈO PHREN

 DƯỚI CHÂN ĐÈO PHREN

Duy Sac

Xe anh sắp đến đèo Phren

Dã Quỳ vàng rực hai bên vệ đường

Núi xa xa phủ đầy sương

Anh nghe tiếng gió đang luồn qua khe


Nhấp nhô lác đác nương chè

Những vườn hồng chín vàng hoe sườn đồi

Kính xe mờ bởi sương rơi

Lòng anh lại nhớ đến lời của em


Rằng nhà em rất dễ tìm

Ở ngã ba lớn Phi Nôm gần đường

Nghĩ xong anh lại thấy buồn

Con tim cứ nhói từng cơn ngẹn lòng


Anh nhìn về phía đồi thông

Ngổn ngang ký ức cứ chồng lên nhau

Dư âm khơi lại nỗi đau

Bóng em cứ hiện trong đầu mãi thôi


Thương em lận đận nửa đời

Thanh Xuân con gái đã trôi qua rồi

Buồn kia sao có thể trôi

Nó luôn âm ỷ không hồi nguôi ngoai


Đúng anh là kẻ bất tài

Vì anh em phải chịu tai tiếng nhiều

Nào đâu anh có không yêu

Nhưng không lo được người yêu của mình


Đời anh nay cứ lênh đênh

Nó như là nhánh Lục Bình mãi trôi

Mặc cho số mệnh định rồi

Anh cầu hạnh phúc cho người anh thương

NGÃ BA PHI NÔM

 NGÃ BA PHI NÔM

Duy Sac

Nhà em ở tại Phi Nôm

Anh luôn ghi nhớ để còn tìm em

Tuy anh chưa ghé một lần

Nhưng anh luôn nhắc là mình đừng quên


Dù sao ta cũng có tình

Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương

Bởi vì anh đã từng thương

Là do em đã rất thương anh nhiều


Tình ta không phải tình yêu

Nó là duyên phận từ nhiều kiếp xưa

Nên tình mình vẫn dây dưa

Nó không kết thúc nên là còn đau


Rồi đây ta hội ngộ nhau

Chúng mình sẽ khóc cùng nhau một lần

Khóc vì tình nghĩa trăm năm

Khóc vì ta đã về chung một nhà

NGÃ BA PHI NÔM

 NGÃ BA PHI NÔM

Duy Sac

Nhà em ở tại Phi Nôm

Anh luôn ghi nhớ để còn tìm em

Tuy anh chưa ghé một lần

Nhưng anh luôn nhắc là mình đừng quên


Dù sao ta cũng có tình

Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương

Bởi vì anh đã từng thương

Là do em đã rất thương anh nhiều


Tình ta không phải tình yêu

Nó là duyên phận từ nhiều kiếp xưa

Nên tình mình vẫn dây dưa

Nó không kết thúc nên là còn đau


Rồi đây ta hội ngộ nhau

Chúng mình sẽ khóc cùng nhau một lần

Khóc vì tình nghĩa trăm năm

Khóc vì ta đã về chung một nhà

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...