Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

TÌNH CÒN ĐÓ

 TÌNH CÒN ĐÓ

Duy Sac

Tình nào đẹp khi mà dang dở

Đời nào vui khi lỡ câu thề

Chẳng qua mình phụ người ta

Xong rồi đổ lỗi rằng là do Duyên


Tình chung thủy mới là tình đẹp

Đời sẽ vui khi mãi thương nhau

Xa nhau chỉ có đớn đau

Chỉ có nước mắt nhớ nhau đêm dài


Kẻ lừa tình buông lời giả dối

Đứa điêu ngoa lý lẽ lắm lời

Tình yêu nào phải trò chơi

Yêu xong lại phụ thì đời đắng cay


Phúc nào đến với người ti tiện

Lộc nào cho những đứa lưu manh

Giả nhân giả nghĩa giả tình

Rồi đây quả báo tìm mình đòi thôi


Đừng có tưởng người ta không biết

Chẳng qua người tử tế bao dung

Lừa người đừng tưởng mình khôn

Trời cao có mắt luôn dòm ngó ta


Đời dâu bể vô thường thật đó

Nhưng chữ tình đừng có mà quên

Gieo nhân gặp quả nhãn tiền

Làm ác sẽ chẳng an yên bao giờ


Tình đôi ta vẫn còn ở đó

Nó chưa từng phai nhạt bao giờ

Nhiều đêm anh vẫn luôn mơ

Một ngày nào đó đôi mình có nhau.

TÌNH CÒN ĐÓ

 TÌNH CÒN ĐÓ

Duy Sac

Tình nào đẹp khi mà dang dở

Đời nào vui khi lỡ câu thề

Chẳng qua mình phụ người ta

Xong rồi đổ lỗi rằng là do Duyên


Tình chung thủy mới là tình đẹp

Đời sẽ vui khi mãi thương nhau

Xa nhau chỉ có đớn đau

Chỉ có nước mắt nhớ nhau đêm dài


Kẻ lừa tình buông lời giả dối

Đứa điêu ngoa lý lẽ lắm lời

Tình yêu nào phải trò chơi

Yêu xong lại phụ thì đời đắng cay


Phúc nào đến với người ti tiện

Lộc nào cho những đứa lưu manh

Giả nhân giả nghĩa giả tình

Rồi đây quả báo tìm mình đòi thôi


Đừng có tưởng người ta không biết

Chẳng qua người tử tế bao dung

Lừa người đừng tưởng mình khôn

Trời cao có mắt luôn dòm ngó ta


Đời dâu bể vô thường thật đó

Nhưng chữ tình đừng có mà quên

Gieo nhân gặp quả nhãn tiền

Làm ác sẽ chẳng an yên bao giờ


Tình đôi ta vẫn còn ở đó

Nó chưa từng phai nhạt bao giờ

Nhiều đêm anh vẫn luôn mơ

Một ngày nào đó đôi mình có nhau.

TÌNH 3

 TÌNH 3

Duy Sac

Tình yêu đẹp lưu truyền muôn thuở

Nó viết lên thành những bài thơ

Người đàn bà hóa đã vọng phu

Người chinh phu một lòng thương vợ


Có những người cả đời chờ đợi

Nhớ người thương đến bạc mái đầu

Vẫn một dạ thủy chung son sắt

Họ muôn đời sử sách lưu danh


Đời phút chốc có gì để lại

Những hư danh rồi chẳng còn gì

Chỉ chữ tình muôn đời vang vọng

Tôn vinh người dâng hiến tình yêu


Trăng vàng soi nỗi sầu nhân thế

Biết bao cuộc đời đang khổ đau

Ái tình có phải là giấc mộng

Kiếp người khổ luyk mãi chữ tình


Giữa chốn hồng trần gì là thật

Hay tất cả là ảo ảnh thôi

Bàn tay ấy hôm qua anh nắm

Nhưng hôm nay không biết tìm đâu


Ya vẫn nơi này đợi chờ em

Một dòng tin nhắn nhỏ từng đêm

Nhưng người lại bặt vô âm tín

Chỉ có mình ta với nỗi sầu


Tiếng tơ vương vấn tình năm cũ

Một giâc mộng xưa còn luyến lưu

Thế nhân ai hiểu về tình ái

Xin hỏi tại sao lại có tình


Chén tình còn đó chưa uống cạn

Dưới ánh tẳng vàng ta với ta

Em yêu chắc cũng đang nhung nhớ

Em có phải đang uống nỗi sầu


Mười năm chưa hẳn là dài lắm

Còn nghĩa còn tình ta còn nhau

Em đã cùng ta qua sóng gió

Tình mình muôn kiếp mãi không phai


Hồn thơ buông thả theo tiếng sáo

Một khúc biệt ly đớn đau tình

Mười năm xa cách còn vương vấn

Có một kẻ khờ vẫn mãi yêu


Du dương giai điệu khơi nỗi nhớ

Ta ngắm trăng vàng tưởng là em

Tinh tú hỏi rằng sao ta lụy

Có chắc người ta có nhớ ta


Thôi thì mặc kệ tình nó vậy

Hãy cứ thử yêu sẽ biết liền

Không ai có cách nào giải thích

Nhân thế tại sao khổ vì tình


Đoạn đường ấy mình đi gần hết

Không hiểu vì sao em buông tay

Không lời từ biệt không hờn dỗi

Không tiếng chia tay, chỉ lặng im


Bây giờ anh biết mình quá tệ

Nên khiến người yêu chịu khổ đau

Người đã quay lưng trong im lặng

Ôm những tổn thương đến suốt đời


Ta về gặm nhấm dư âm cũ

Nuốt những đau thương ngược vào tim

Chỉ biết cầu cho em hạnh phúc

Nguyện gánh khổ đau thay cho em


Tình cũ vẫn còn giữ trong tim

Làm sao quên được người yêu mình

Đôi lúc cố quên nhưng càng nhớ

Nên phải đành yêu suốt một đời

TÌNH 3

 TÌNH 3

Duy Sac

Tình yêu đẹp lưu truyền muôn thuở

Nó viết lên thành những bài thơ

Người đàn bà hóa đã vọng phu

Người chinh phu một lòng thương vợ


Có những người cả đời chờ đợi

Nhớ người thương đến bạc mái đầu

Vẫn một dạ thủy chung son sắt

Họ muôn đời sử sách lưu danh


Đời phút chốc có gì để lại

Những hư danh rồi chẳng còn gì

Chỉ chữ tình muôn đời vang vọng

Tôn vinh người dâng hiến tình yêu


Trăng vàng soi nỗi sầu nhân thế

Biết bao cuộc đời đang khổ đau

Ái tình có phải là giấc mộng

Kiếp người khổ luyk mãi chữ tình


Giữa chốn hồng trần gì là thật

Hay tất cả là ảo ảnh thôi

Bàn tay ấy hôm qua anh nắm

Nhưng hôm nay không biết tìm đâu


Ya vẫn nơi này đợi chờ em

Một dòng tin nhắn nhỏ từng đêm

Nhưng người lại bặt vô âm tín

Chỉ có mình ta với nỗi sầu


Tiếng tơ vương vấn tình năm cũ

Một giâc mộng xưa còn luyến lưu

Thế nhân ai hiểu về tình ái

Xin hỏi tại sao lại có tình


Chén tình còn đó chưa uống cạn

Dưới ánh tẳng vàng ta với ta

Em yêu chắc cũng đang nhung nhớ

Em có phải đang uống nỗi sầu


Mười năm chưa hẳn là dài lắm

Còn nghĩa còn tình ta còn nhau

Em đã cùng ta qua sóng gió

Tình mình muôn kiếp mãi không phai


Hồn thơ buông thả theo tiếng sáo

Một khúc biệt ly đớn đau tình

Mười năm xa cách còn vương vấn

Có một kẻ khờ vẫn mãi yêu


Du dương giai điệu khơi nỗi nhớ

Ta ngắm trăng vàng tưởng là em

Tinh tú hỏi rằng sao ta lụy

Có chắc người ta có nhớ ta


Thôi thì mặc kệ tình nó vậy

Hãy cứ thử yêu sẽ biết liền

Không ai có cách nào giải thích

Nhân thế tại sao khổ vì tình


Đoạn đường ấy mình đi gần hết

Không hiểu vì sao em buông tay

Không lời từ biệt không hờn dỗi

Không tiếng chia tay, chỉ lặng im


Bây giờ anh biết mình quá tệ

Nên khiến người yêu chịu khổ đau

Người đã quay lưng trong im lặng

Ôm những tổn thương đến suốt đời


Ta về gặm nhấm dư âm cũ

Nuốt những đau thương ngược vào tim

Chỉ biết cầu cho em hạnh phúc

Nguyện gánh khổ đau thay cho em


Tình cũ vẫn còn giữ trong tim

Làm sao quên được người yêu mình

Đôi lúc cố quên nhưng càng nhớ

Nên phải đành yêu suốt một đời

TÌNH 2

 TÌNH 2

Duy Sac

Thơ tình ta viết bao năm

Dành cho chỉ một người từng yêu ta

Đời bao gian khổ từng qua

Người là dộng lực cho ta vẫy vùng

Những khi túng quẫn khốn cùng

Người không khinh rẻ mà còn yêu thương

Tình yêu cao đẹp lạ thường

Khó mà tìm được tấm lòng như em

Nhưng ta nào có vô tâm

Bởi vì không muốn để em phải buồn

Những ngày tháng ấy khó khăn

Nên ta cúi mặt phải đành lặng im

Tình người khắc cốt ghi tâm

Cả đời ta nguyện không quên ân tình

Nhiều đêm lang bạt một mình

Nhớ từng con phố nơi mình từng qua

Biết người cô quạnh xa nhà

Biết người cuộc sống chẳng xa hoa gì

Biết thôi không giúp được gì

Sợ người lại khổ bởi vì thương ta

Mười hai năm đã trôi qua

Nhớ hôm tiễn biệt thật là đắng cay

Em yêu nắm lấy bàn tay

Dặn rằng cố gắng những ngày khó khăn

Nhìn em dáng vẻ gầy hom

Bàn tay mảnh khảnh tính còn ngây thơ

Mắt buồn chứa đựng nỗi lo

Lòng ta thắt lại bây giờ còn đau

Bao giờ ta lại có nhau

Chắc là không có nữa rồi tại ta

Chỉ còn lại những xót xa

Chỉ còn lại một mình ta nhớ người

Thôi thì duyên phận do trời

Tại ta không giữ được người ta yêu

Thương người dẫu có thương nhiều

Nhưng người không muốn, ta yêu một mình

Trời kia se mối duyên tình

Nhưng trời lại muốn đôi mình khổ đau

Nhiều khi không hiểu tại sao

Đôi ta lại đến với nhau làm gì

Nhưng mà nghĩ lại cũng kỳ

Chắc là có nợ nên ta mới tìm

Chứ anh nào có biết em

Mình không thân thuộc, bà con họ hàng

Không chung lớp, chẳng chung trường

Không là dồng nghiệp, chẳng người mối mai

Không ai từng biết đến ai

Nhưng mình vừa gặp yêu ngay tức thì

Bây giờ người đã bỏ đi

Ta ngồi ôm ký ức xưa rồi buồn

Biết người cũng rất là buồn

Tình duyên dang dở trong lòng sao vui

Hai ta đều cố gượng cười

Cô đơn đi giữa lòng người đa đoan

Thôi thì tiếng xấu ta mang

Hãy xem ta kẻ bạc tình phong lưu

Chỉ mong người chớ u buồn

Giữ gìn sức khỏe bởi em rất gầy

Đời ta phiêu bạt đó đây

Tương lai không biết mai này ra sao

Chỉ cầu mong với trời cao

Em luôn mạnh khỏe, phúc cao, đức dày

Ta xin nhận hết đắng cay

Khổ đau gánh hết kiếp này cho em

TÌNH 2

 TÌNH 2

Duy Sac

Thơ tình ta viết bao năm

Dành cho chỉ một người từng yêu ta

Đời bao gian khổ từng qua

Người là dộng lực cho ta vẫy vùng

Những khi túng quẫn khốn cùng

Người không khinh rẻ mà còn yêu thương

Tình yêu cao đẹp lạ thường

Khó mà tìm được tấm lòng như em

Nhưng ta nào có vô tâm

Bởi vì không muốn để em phải buồn

Những ngày tháng ấy khó khăn

Nên ta cúi mặt phải đành lặng im

Tình người khắc cốt ghi tâm

Cả đời ta nguyện không quên ân tình

Nhiều đêm lang bạt một mình

Nhớ từng con phố nơi mình từng qua

Biết người cô quạnh xa nhà

Biết người cuộc sống chẳng xa hoa gì

Biết thôi không giúp được gì

Sợ người lại khổ bởi vì thương ta

Mười hai năm đã trôi qua

Nhớ hôm tiễn biệt thật là đắng cay

Em yêu nắm lấy bàn tay

Dặn rằng cố gắng những ngày khó khăn

Nhìn em dáng vẻ gầy hom

Bàn tay mảnh khảnh tính còn ngây thơ

Mắt buồn chứa đựng nỗi lo

Lòng ta thắt lại bây giờ còn đau

Bao giờ ta lại có nhau

Chắc là không có nữa rồi tại ta

Chỉ còn lại những xót xa

Chỉ còn lại một mình ta nhớ người

Thôi thì duyên phận do trời

Tại ta không giữ được người ta yêu

Thương người dẫu có thương nhiều

Nhưng người không muốn, ta yêu một mình

Trời kia se mối duyên tình

Nhưng trời lại muốn đôi mình khổ đau

Nhiều khi không hiểu tại sao

Đôi ta lại đến với nhau làm gì

Nhưng mà nghĩ lại cũng kỳ

Chắc là có nợ nên ta mới tìm

Chứ anh nào có biết em

Mình không thân thuộc, bà con họ hàng

Không chung lớp, chẳng chung trường

Không là dồng nghiệp, chẳng người mối mai

Không ai từng biết đến ai

Nhưng mình vừa gặp yêu ngay tức thì

Bây giờ người đã bỏ đi

Ta ngồi ôm ký ức xưa rồi buồn

Biết người cũng rất là buồn

Tình duyên dang dở trong lòng sao vui

Hai ta đều cố gượng cười

Cô đơn đi giữa lòng người đa đoan

Thôi thì tiếng xấu ta mang

Hãy xem ta kẻ bạc tình phong lưu

Chỉ mong người chớ u buồn

Giữ gìn sức khỏe bởi em rất gầy

Đời ta phiêu bạt đó đây

Tương lai không biết mai này ra sao

Chỉ cầu mong với trời cao

Em luôn mạnh khỏe, phúc cao, đức dày

Ta xin nhận hết đắng cay

Khổ đau gánh hết kiếp này cho em

TÌNH MƠ

 TÌNH MƠ

Duy Sac

Tình ta như ánh hoàng hôn

Chiều tàn trên bến buồn con nắng vàng

Mây trôi một vệt lang thang

Thuyền chờ lữ khách, gác ngang mái chèo


Ta đang mơ giữa chốn nào

Bàn tay ai mới níu vào bờ vai

Yêu nhau tháng rộng năm dài

Hôm nay chỉ nắng trên vai anh gầy


Hoa phuong do

TÌNH MƠ

 TÌNH MƠ

Duy Sac

Tình ta như ánh hoàng hôn

Chiều tàn trên bến buồn con nắng vàng

Mây trôi một vệt lang thang

Thuyền chờ lữ khách, gác ngang mái chèo


Ta đang mơ giữa chốn nào

Bàn tay ai mới níu vào bờ vai

Yêu nhau tháng rộng năm dài

Hôm nay chỉ nắng trên vai anh gầy


Hoa phuong do

TÌNH

 TÌNH

Duy Sac

Những năm tháng ấy đâu rồi

Đã từng nước mắt ta rơi vì người

Đã từng ta rất thương người

Đã từng ta khóc để người phải đau


Đã từng thầm nguyện có nhau

Đã từng người khóc, ta đau đêm về

Còn không những ký ức kia

Còn không ai có nhớ về bóng ai


Còn đây là nỗi đắng cay

Còn đây là những tháng ngày cô đơn

Không còn tin nhắn giận hờn

Không còn thủ thỉ những câu trải lòng


Chỉ là nỗi nhớ mênh mông

Chỉ là cô quạnh phòng không thở dài

Bây giờ ai có biết ai

Bây giờ ai có nhớ ai không nào


Chắc đây là ý trời cao

Chắc đây duyên phận va vào lấy nhau

Thôi thì đành vậy biết sao

Thôi thì ta phải nghẹn ngào mình ta


Cuộc đời vốn dĩ vậy mà

Cuộc đời nó thế nên ta cũng đành

Nhớ người ta thức năm canh

Nhớ người ta đã tự mình thương ta


Biết người cũng rất thương ta

Biết người cũng đã vì ta mà buồn

Bao đêm người nước mắt tuôn

Bao đêm nhung nhớ người thương xa dần


Người buồn héo hắt tấm thân

Ta buồn ta cũng tinh thần bất an

Nhớ người ta cũng quên ăn

Ta lang thang mãi không màng việc chi


Đôi khi không hiểu chuyện gì

Tại sao ta lại sầu bi vì người

Tại sao ta lại thương người

Bởi vì ta biết do người thương ta


Nhưng ai nào hiểu tình ta

Họ chỉ đơn giản nghĩ ta bị khùng

Chắc là cũng có thể khùng

Bởi nhiều người cũng bị khùng vì yêu


Thoáng qua ý nghĩ làm liều

Nhưng ta tỉnh táo nghĩ liều làm thơ

Vậy là người hóa nàng thơ

Tình người ta biến thành thơ mỗi ngày


Thơ ta càng viết càng hay

Chắc là do nỗi đắng cay quá nhiều

Cay nhiều do bởi tình yêu

Đắng nhiều là bởi yêu nhiều, yêu sâu


Người xem người sẽ rất đau

Bởi người từng nghĩ ta đâu yêu người

Nhưng sao mà biết ý trời

Đẩy đưa như vậy có ai đâu ngờ


Thân ta cứ vậy bơ vơ

Lang thang phiêu dạt chẳng bờ bến neo

Người thì có lắm kẻ theo

Có người đưa đón sớm chiều rất vui


Ta nào buồn giận chi người

Trách ta phận bạc nên đời long đong

Tình xưa ta giữ trong lòng

Đó là ký ức sẽ không phai nhòa


Một thời say đắm tình ta

Một thời ta nghĩ chỉ ta với người

Em là duy nhất trên đời

Em là mơ ước cả đời của ta


Nhưng ta nào biết thân ta

Nên giờ ta chỉ mình ta nhớ người

Nhiều khi ta muốn quên người

Nhưng quên không được bởi người thương ta


Thương nên người mới giận ta

Thương nên người mới bỏ ta thương người

Tình mình chắc chỉ thế thôi

Nếu mà như thế thì thôi cũng đành


Có không duyên nợ ba sinh

Có không định mệnh lương duyên tơ hồng

Có không cái số vợ chồng

Hay là nghiệp báo ta trong nhiều đời


Thế nên ta mới gặp người

Ta làm người khổ khiến người giận ta

Người làm đau đớn lòng ta

Tình mình có phải chính là Nghiệp Duyên

TÌNH

 TÌNH

Duy Sac

Những năm tháng ấy đâu rồi

Đã từng nước mắt ta rơi vì người

Đã từng ta rất thương người

Đã từng ta khóc để người phải đau


Đã từng thầm nguyện có nhau

Đã từng người khóc, ta đau đêm về

Còn không những ký ức kia

Còn không ai có nhớ về bóng ai


Còn đây là nỗi đắng cay

Còn đây là những tháng ngày cô đơn

Không còn tin nhắn giận hờn

Không còn thủ thỉ những câu trải lòng


Chỉ là nỗi nhớ mênh mông

Chỉ là cô quạnh phòng không thở dài

Bây giờ ai có biết ai

Bây giờ ai có nhớ ai không nào


Chắc đây là ý trời cao

Chắc đây duyên phận va vào lấy nhau

Thôi thì đành vậy biết sao

Thôi thì ta phải nghẹn ngào mình ta


Cuộc đời vốn dĩ vậy mà

Cuộc đời nó thế nên ta cũng đành

Nhớ người ta thức năm canh

Nhớ người ta đã tự mình thương ta


Biết người cũng rất thương ta

Biết người cũng đã vì ta mà buồn

Bao đêm người nước mắt tuôn

Bao đêm nhung nhớ người thương xa dần


Người buồn héo hắt tấm thân

Ta buồn ta cũng tinh thần bất an

Nhớ người ta cũng quên ăn

Ta lang thang mãi không màng việc chi


Đôi khi không hiểu chuyện gì

Tại sao ta lại sầu bi vì người

Tại sao ta lại thương người

Bởi vì ta biết do người thương ta


Nhưng ai nào hiểu tình ta

Họ chỉ đơn giản nghĩ ta bị khùng

Chắc là cũng có thể khùng

Bởi nhiều người cũng bị khùng vì yêu


Thoáng qua ý nghĩ làm liều

Nhưng ta tỉnh táo nghĩ liều làm thơ

Vậy là người hóa nàng thơ

Tình người ta biến thành thơ mỗi ngày


Thơ ta càng viết càng hay

Chắc là do nỗi đắng cay quá nhiều

Cay nhiều do bởi tình yêu

Đắng nhiều là bởi yêu nhiều, yêu sâu


Người xem người sẽ rất đau

Bởi người từng nghĩ ta đâu yêu người

Nhưng sao mà biết ý trời

Đẩy đưa như vậy có ai đâu ngờ


Thân ta cứ vậy bơ vơ

Lang thang phiêu dạt chẳng bờ bến neo

Người thì có lắm kẻ theo

Có người đưa đón sớm chiều rất vui


Ta nào buồn giận chi người

Trách ta phận bạc nên đời long đong

Tình xưa ta giữ trong lòng

Đó là ký ức sẽ không phai nhòa


Một thời say đắm tình ta

Một thời ta nghĩ chỉ ta với người

Em là duy nhất trên đời

Em là mơ ước cả đời của ta


Nhưng ta nào biết thân ta

Nên giờ ta chỉ mình ta nhớ người

Nhiều khi ta muốn quên người

Nhưng quên không được bởi người thương ta


Thương nên người mới giận ta

Thương nên người mới bỏ ta thương người

Tình mình chắc chỉ thế thôi

Nếu mà như thế thì thôi cũng đành


Có không duyên nợ ba sinh

Có không định mệnh lương duyên tơ hồng

Có không cái số vợ chồng

Hay là nghiệp báo ta trong nhiều đời


Thế nên ta mới gặp người

Ta làm người khổ khiến người giận ta

Người làm đau đớn lòng ta

Tình mình có phải chính là Nghiệp Duyên

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...