Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

VỀ THĂM TRƯỜNG

 VỀ THĂM TRƯỜNG

Duy Sac

Vô tình qua cổng trường xưa

Thấy thầy giáo cũ mới vừa đi ra

Thầy nay đã rất là già

Mái đầu bạc trắng, làn da xạm màu


Mình đành ngoảnh mặt đi mau

Nép vào một góc, cúi đầu lặng thinh

Nào đâu có phải vô tình

Nhưng do mặc cảm cho nên tránh thầy


Lời thầy từng dạy còn đây

Nhưng trò nào có nghe thầy khuyên răn

Phải chi chăm học chăm làm

Thì đời đâu phải khó khăn thế này


Bao nhiêu là những điều hay

Ngày xưa mình bỏ ngoài tai không màng

Bây giờ nghèo khó lang thang

Về qua trường cũ bẽ bàng tủi thân


Trường xưa thay đổi bao lần

Học sinh mỗi lúc mỗi đông hơn nhiều

Phai tàn những dấu xưa yêu

Chỉ còn cây phượng vẫn đều nở hoa


Tưởng như ký ức nhạt nhòa

Ai ngờ nó vẫn trong ta trước giờ

Nhìn thầy lại nhớ ngày xưa

Một thời đi học dại khờ trắng trong


NDS

VỀ THĂM TRƯỜNG

 VỀ THĂM TRƯỜNG

Duy Sac

Vô tình qua cổng trường xưa

Thấy thầy giáo cũ mới vừa đi ra

Thầy nay đã rất là già

Mái đầu bạc trắng, làn da xạm màu


Mình đành ngoảnh mặt đi mau

Nép vào một góc, cúi đầu lặng thinh

Nào đâu có phải vô tình

Nhưng do mặc cảm cho nên tránh thầy


Lời thầy từng dạy còn đây

Nhưng trò nào có nghe thầy khuyên răn

Phải chi chăm học chăm làm

Thì đời đâu phải khó khăn thế này


Bao nhiêu là những điều hay

Ngày xưa mình bỏ ngoài tai không màng

Bây giờ nghèo khó lang thang

Về qua trường cũ bẽ bàng tủi thân


Trường xưa thay đổi bao lần

Học sinh mỗi lúc mỗi đông hơn nhiều

Phai tàn những dấu xưa yêu

Chỉ còn cây phượng vẫn đều nở hoa


Tưởng như ký ức nhạt nhòa

Ai ngờ nó vẫn trong ta trước giờ

Nhìn thầy lại nhớ ngày xưa

Một thời đi học dại khờ trắng trong


NDS

THIÊN TÀI

 THIÊN TÀI

Duy Sac

Người ta hay nghĩ mình tài

Nên thường cứ tưởng không ai hơn mình

Thế rồi phát biểu linh tinh

Không hề hay biết trên mình có ai


Chữ tai vần với chữ tài

Chưa tài ảo tưởng là tai vạ vào

Thế nào được gọi tài cao

Xưa nay chưa có người nào dám xưng


Người tài gian khổ vẫy vùng

Vì dân vì nước mà không mong gì

Họ xông vào chốn hiểm nguy

Một lòng một dạ đều vì quê hương


Thiên tài là bậc phi thường

Trời sinh ra họ đảm đương luật trời

Đường đi của họ trời soi

Không ai đụng đến được người trời thương


Thiên tài khác với người thường

Trăm năm chưa chắc hạ sinh một người

Nhân tài cũng chỉ thường thôi

Thiên tài là mệnh của trời ban cho.


NDS

THIÊN TÀI

 THIÊN TÀI

Duy Sac

Người ta hay nghĩ mình tài

Nên thường cứ tưởng không ai hơn mình

Thế rồi phát biểu linh tinh

Không hề hay biết trên mình có ai


Chữ tai vần với chữ tài

Chưa tài ảo tưởng là tai vạ vào

Thế nào được gọi tài cao

Xưa nay chưa có người nào dám xưng


Người tài gian khổ vẫy vùng

Vì dân vì nước mà không mong gì

Họ xông vào chốn hiểm nguy

Một lòng một dạ đều vì quê hương


Thiên tài là bậc phi thường

Trời sinh ra họ đảm đương luật trời

Đường đi của họ trời soi

Không ai đụng đến được người trời thương


Thiên tài khác với người thường

Trăm năm chưa chắc hạ sinh một người

Nhân tài cũng chỉ thường thôi

Thiên tài là mệnh của trời ban cho.


NDS

CÔ QUẠNH MÔNG LUNG

 CÔ QUẠNH MÔNG LUNG

Mông lung một cõi mơ hồ

Hồng trần tạm bợ ta mơ mộng gì

Nẻo đời tham, hận, sân, si

Nhân tình thế thái ai vì ai không


Đêm đêm trong những giấc nồng

Ai đang thổn thức, đang trông chờ gì

Có còn hối tiếc điều chi

Có còn trăn trở những gì chưa xong


Mông lung cô quạnh cõi lòng

Soi gương nhìn lại mình trong chính mình

Phiêu bồng trong chốn u minh

Tối đen như mực vóc hình ngày xưa


Đủ nào cho mới là vừa

Thiếu gì mà khiến cho ta mãi tìm

Phiêu bồng vào cõi tâm linh

Oan gia trái chủ tìm mình khắp nơi


Mai đây khi đã lìa đời

Ai còn có nhớ về ai nữa nào

Bao nhiêu tình nghĩa đã trao

Chỉ còn chút cốt bỏ vào hũ tro


Mơ chi cho mãi mơ hồ

Còn mơ còn mộng là ta còn buồn

Soi mình trong sự cô đơn

Mới hay cái lạnh của lòng quạnh hiu.


Duy Sac

CÔ QUẠNH MÔNG LUNG

 CÔ QUẠNH MÔNG LUNG

Mông lung một cõi mơ hồ

Hồng trần tạm bợ ta mơ mộng gì

Nẻo đời tham, hận, sân, si

Nhân tình thế thái ai vì ai không


Đêm đêm trong những giấc nồng

Ai đang thổn thức, đang trông chờ gì

Có còn hối tiếc điều chi

Có còn trăn trở những gì chưa xong


Mông lung cô quạnh cõi lòng

Soi gương nhìn lại mình trong chính mình

Phiêu bồng trong chốn u minh

Tối đen như mực vóc hình ngày xưa


Đủ nào cho mới là vừa

Thiếu gì mà khiến cho ta mãi tìm

Phiêu bồng vào cõi tâm linh

Oan gia trái chủ tìm mình khắp nơi


Mai đây khi đã lìa đời

Ai còn có nhớ về ai nữa nào

Bao nhiêu tình nghĩa đã trao

Chỉ còn chút cốt bỏ vào hũ tro


Mơ chi cho mãi mơ hồ

Còn mơ còn mộng là ta còn buồn

Soi mình trong sự cô đơn

Mới hay cái lạnh của lòng quạnh hiu.


Duy Sac

TỰ MÌNH VƯƠN LÊN

 TỰ MÌNH VƯƠN LÊN

Anh khác xưa rồi em nhé !

Ngày xưa anh sống thấp hèn

Suốt ngày luồn cúi tấm thân của mình

Càng ngày càng được lòng tin

Bây giờ anh đã chuyển mình bay cao


Anh như một đấng anh hào

Tự thân vươn tới đỉnh cao cuộc đời

Bây giờ anh chẳng thèm chơi

Chẳng thèm qua lại những người biết anh


Người ta góp ý chân thành

Anh liền ra mặt và khinh họ liền

Anh tài ai cũng sợ anh

Nhưng không ai nể phục anh chỗ nào


Ngày xưa anh sống bờ ao

Số đề nghiện ngập nợ nần tứ giăng

Lăn lê xong lại bò trườn

Để bè bạn họ thấy thương mở lòng


Bỏ nhà nhiều chuyến lông bông

Anh đi trốn nợ khắp cùng mọi nơi

Mẹ cha bán cửa nhà rồi

Giúp anh trả nợ ăn chơi của mình


Lừa thầy, phản bạn, lừa tình

Anh như một gã yêu tinh giang hồ

Quên nhanh quá khứ đã qua

Anh làm lên lại cửa nhà khang trang


Anh bây giờ rất đàng hoàng

Mần ăn uy tín, xe sang, nhà lầu

Ngưu tầm ngưu gặp được nhau

Mã ngày xưa đã qua cầu cắt dây


Em đừng tình nghĩa giãi bày

Ngày xưa nó khác hôm nay rất nhiều

Hai ta từng có tình yêu

Nhưng nay quá khứ anh đều đã quên.


Duy Sac

TỰ MÌNH VƯƠN LÊN

 TỰ MÌNH VƯƠN LÊN

Anh khác xưa rồi em nhé !

Ngày xưa anh sống thấp hèn

Suốt ngày luồn cúi tấm thân của mình

Càng ngày càng được lòng tin

Bây giờ anh đã chuyển mình bay cao


Anh như một đấng anh hào

Tự thân vươn tới đỉnh cao cuộc đời

Bây giờ anh chẳng thèm chơi

Chẳng thèm qua lại những người biết anh


Người ta góp ý chân thành

Anh liền ra mặt và khinh họ liền

Anh tài ai cũng sợ anh

Nhưng không ai nể phục anh chỗ nào


Ngày xưa anh sống bờ ao

Số đề nghiện ngập nợ nần tứ giăng

Lăn lê xong lại bò trườn

Để bè bạn họ thấy thương mở lòng


Bỏ nhà nhiều chuyến lông bông

Anh đi trốn nợ khắp cùng mọi nơi

Mẹ cha bán cửa nhà rồi

Giúp anh trả nợ ăn chơi của mình


Lừa thầy, phản bạn, lừa tình

Anh như một gã yêu tinh giang hồ

Quên nhanh quá khứ đã qua

Anh làm lên lại cửa nhà khang trang


Anh bây giờ rất đàng hoàng

Mần ăn uy tín, xe sang, nhà lầu

Ngưu tầm ngưu gặp được nhau

Mã ngày xưa đã qua cầu cắt dây


Em đừng tình nghĩa giãi bày

Ngày xưa nó khác hôm nay rất nhiều

Hai ta từng có tình yêu

Nhưng nay quá khứ anh đều đã quên.


Duy Sac

YÊU EM NÀNG THƠ

 YÊU EM NÀNG THƠ

Không hiểu vì sao yêu nàng

Mặc dù em chỉ là nàng thơ thôi

Nàng làm điên đảo hồn tôi

Tim cứ bồi hồi, lòng dạ nhớ nhung


Khi chán nản, nghĩ lung tung

Đầu óc lùng bùng thân thể mệt ra

Suốt ngày mơ mộng người ta

Bỏ hết việc nhà suy nghĩ vẫn vơ


Ra đường mặt cứ bơ bơ

Như đứa ngẫn ngờ không nói với ai

Người ta nói tôi dại gái

Nhưng tôi đây có cô gái nào đâu


Mỗi em xuất hiện trong đầu

Đem đến u sầu và nỗi tương tư

Có những lúc việc mệt nhừ

Đi đứng lừ đừ uể oải tấm thân


Đầu tóc như kẻ tâm thần

Cả tuần không tắm, tay chân hôi xì

Chẳng hiểu mê mẩn nỗi gì

Mặt dại lỳ lỳ mơ đẩu mơ đâu


Thơ luôn lảng vảng trong đầu

Nhiều khi tự nói ra câu yêu nàng

Buồn quá lại đi lang thang

Hình bóng của nàng ám ảnh trong tim


Ngồi uống nước, mắt lim dim

Một hồi gió mát lại chìm vào mơ

Trong mơ lại thấy nàng thơ

Nàng bảo thôi giờ hai đứa chia tay


Mình nghe tăm tối mặt mày

Tại sao em muốn chia tay với mình

Em bảo rằng rất sợ mình

Bởi vì cảm thấy thần kinh khác thường


Thấy anh dở dở ương ương

Hay ngủ ngoài đường, nhậu nhẹt tùm lum

Người dơ lắm , nó thúi rùm

Ăn nói những chuyện lung tung trên đời


Chắc là anh bị dở hơi

Hay nghĩ chán đời, chắc té giếng đây

Thôi chào em tạm biệt đây

Anh cứ ngồi đó mà ngây ngô cười


Nhìn anh đúng thật khác người

Tự nhiên ngồi cười, ai có chọc đâu

Tôi nghe mà thấy u sầu

Thầm nghĩ trong đầu anh rất yêu em


Thế mà em lại không thèm

Thơ với lại thẩn làm em chê mình

Hay là em vốn đẹp xinh

Em thích mối tình phải thật xa hoa


Nghĩ xong bỗng chợt khóc oà

Tự dưng vò nát cành hoa đang cầm


NguyenDuySac2018

YÊU EM NÀNG THƠ

 YÊU EM NÀNG THƠ

Không hiểu vì sao yêu nàng

Mặc dù em chỉ là nàng thơ thôi

Nàng làm điên đảo hồn tôi

Tim cứ bồi hồi, lòng dạ nhớ nhung


Khi chán nản, nghĩ lung tung

Đầu óc lùng bùng thân thể mệt ra

Suốt ngày mơ mộng người ta

Bỏ hết việc nhà suy nghĩ vẫn vơ


Ra đường mặt cứ bơ bơ

Như đứa ngẫn ngờ không nói với ai

Người ta nói tôi dại gái

Nhưng tôi đây có cô gái nào đâu


Mỗi em xuất hiện trong đầu

Đem đến u sầu và nỗi tương tư

Có những lúc việc mệt nhừ

Đi đứng lừ đừ uể oải tấm thân


Đầu tóc như kẻ tâm thần

Cả tuần không tắm, tay chân hôi xì

Chẳng hiểu mê mẩn nỗi gì

Mặt dại lỳ lỳ mơ đẩu mơ đâu


Thơ luôn lảng vảng trong đầu

Nhiều khi tự nói ra câu yêu nàng

Buồn quá lại đi lang thang

Hình bóng của nàng ám ảnh trong tim


Ngồi uống nước, mắt lim dim

Một hồi gió mát lại chìm vào mơ

Trong mơ lại thấy nàng thơ

Nàng bảo thôi giờ hai đứa chia tay


Mình nghe tăm tối mặt mày

Tại sao em muốn chia tay với mình

Em bảo rằng rất sợ mình

Bởi vì cảm thấy thần kinh khác thường


Thấy anh dở dở ương ương

Hay ngủ ngoài đường, nhậu nhẹt tùm lum

Người dơ lắm , nó thúi rùm

Ăn nói những chuyện lung tung trên đời


Chắc là anh bị dở hơi

Hay nghĩ chán đời, chắc té giếng đây

Thôi chào em tạm biệt đây

Anh cứ ngồi đó mà ngây ngô cười


Nhìn anh đúng thật khác người

Tự nhiên ngồi cười, ai có chọc đâu

Tôi nghe mà thấy u sầu

Thầm nghĩ trong đầu anh rất yêu em


Thế mà em lại không thèm

Thơ với lại thẩn làm em chê mình

Hay là em vốn đẹp xinh

Em thích mối tình phải thật xa hoa


Nghĩ xong bỗng chợt khóc oà

Tự dưng vò nát cành hoa đang cầm


NguyenDuySac2018

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...