Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

HẠC ĐÃ VỀ CHƯA ?

 HẠC ĐÃ VỀ CHƯA ?

Đông năm ấy em về sưởi ấm

Đồng Tháp Mười dệt gấm màu sen

Bây giờ loang lổ bùn đen

Vắng đàn hồng hạc nên sen lụi dần


Ôi hạc đã đi không trở lại

Lữ khách buồn tê tái nhớ nhung

Biết khi nào mới trùng phùng

Miền Tây trù phú ta cùng dạo chơi


Em nơi ấy bây giờ có lạnh

Đang vui hay cô quạnh nhớ nhà

Vì sao em lại rời xa

Phải chăng phương ấy người ta nồng nàn.


Con hạc trắng đã bay đi mất

Ta cũng buồn u uất tha hương

Xuân này nắng đốt phố phường 

Mai vàng rụng khắp nẻo đường phương nam.


#Duy Sắc#

HẠC ĐÃ VỀ CHƯA ?

 HẠC ĐÃ VỀ CHƯA ?

Đông năm ấy em về sưởi ấm

Đồng Tháp Mười dệt gấm màu sen

Bây giờ loang lổ bùn đen

Vắng đàn hồng hạc nên sen lụi dần


Ôi hạc đã đi không trở lại

Lữ khách buồn tê tái nhớ nhung

Biết khi nào mới trùng phùng

Miền Tây trù phú ta cùng dạo chơi


Em nơi ấy bây giờ có lạnh

Đang vui hay cô quạnh nhớ nhà

Vì sao em lại rời xa

Phải chăng phương ấy người ta nồng nàn.


Con hạc trắng đã bay đi mất

Ta cũng buồn u uất tha hương

Xuân này nắng đốt phố phường 

Mai vàng rụng khắp nẻo đường phương nam.


#Duy Sắc#

TỰ SỰ

 TỰ SỰ

Thơ Duy Sắc

Có nhiều lúc mình lang thang vô định

Đường quanh co không tìm thấy lối về

Trong cô đơn tâm trí cứ nặng nề

Hồn nặng trĩu , đầu nhức lên ê ẩm


Có nhiều lúc mình với tay bắt nắng

Nắng không thèm , nó hắt nóng vào người

Mắt hoa lên mệt lả hết cả người

Đường xa quá, không một đồng uống nước


Có nhiều lúc dầm mưa mình cứ bước

Gió lạnh luồn run rảy hết tay chân

Để đêm về bệnh nó ngấm vào thân

Cơn sốt nhẹ lơ mơ câu nói mớ


Có nhiều lúc mình truy lùng trí nhớ

Tìm cái gì mà không nhớ được ra

Loanh quanh đi lui tới mãi trong nhà

Không ai biết là mình làm gì hết


Có nhiều lúc bước cô liêu mỏi mệt

Bến Bạch Đằng nắng vừa hết trên sông

Mặt sông trôi lênh đênh cánh phượng hồng

Mình sao hả, nghĩ mà không thể hiểu


Không thể hiểu có nhiều chiều cô quạnh

Mình tìm ai , loanh quanh mãi cứ tìm

Không thể ngủ nhưng mắt cứ lim dim

Cơn mơ lại đắm chìm vào ký ức


Những ký ức không thể nào quên được

Tháng ngày xưa nhiều mơ ước bay cao

Hôm nay mình đã có được gì nào

Bàn tay trắng chưa lần nào được chặt


Mình vốn dĩ không tham điều nhỏ nhặt

Đàn ông mà, ai nhặt nhạnh chi li

Thế cho nên chẳng kiếm được cái gì

Chắc đúng thế, thôi thì do mình hết


Do mình hết, đều là do mình hết

Thở than chi cho mệt mỏi nhiều thêm

Giờ chỉ mong nhiều giây phút êm đềm

Bình an giữa một dòng đời vội vã.

TỰ SỰ

 TỰ SỰ

Thơ Duy Sắc

Có nhiều lúc mình lang thang vô định

Đường quanh co không tìm thấy lối về

Trong cô đơn tâm trí cứ nặng nề

Hồn nặng trĩu , đầu nhức lên ê ẩm


Có nhiều lúc mình với tay bắt nắng

Nắng không thèm , nó hắt nóng vào người

Mắt hoa lên mệt lả hết cả người

Đường xa quá, không một đồng uống nước


Có nhiều lúc dầm mưa mình cứ bước

Gió lạnh luồn run rảy hết tay chân

Để đêm về bệnh nó ngấm vào thân

Cơn sốt nhẹ lơ mơ câu nói mớ


Có nhiều lúc mình truy lùng trí nhớ

Tìm cái gì mà không nhớ được ra

Loanh quanh đi lui tới mãi trong nhà

Không ai biết là mình làm gì hết


Có nhiều lúc bước cô liêu mỏi mệt

Bến Bạch Đằng nắng vừa hết trên sông

Mặt sông trôi lênh đênh cánh phượng hồng

Mình sao hả, nghĩ mà không thể hiểu


Không thể hiểu có nhiều chiều cô quạnh

Mình tìm ai , loanh quanh mãi cứ tìm

Không thể ngủ nhưng mắt cứ lim dim

Cơn mơ lại đắm chìm vào ký ức


Những ký ức không thể nào quên được

Tháng ngày xưa nhiều mơ ước bay cao

Hôm nay mình đã có được gì nào

Bàn tay trắng chưa lần nào được chặt


Mình vốn dĩ không tham điều nhỏ nhặt

Đàn ông mà, ai nhặt nhạnh chi li

Thế cho nên chẳng kiếm được cái gì

Chắc đúng thế, thôi thì do mình hết


Do mình hết, đều là do mình hết

Thở than chi cho mệt mỏi nhiều thêm

Giờ chỉ mong nhiều giây phút êm đềm

Bình an giữa một dòng đời vội vã.

CHƠI ĐÁ cÁ

 CHƠI ĐÁ cÁ

Thơ Duy Sắc 1999

Cá lia thia thật là sặc sỡ

Vảy , vây, kỳ thật đẹp làm sao

Trẻ vui đổ nước vào thau

Hai con cá nhỏ đối đầu cùng nhau


Cá phướng đẹp, đuôi dài như lụa

Vảy hồng tươi, dáng rất thướt tha

Cong mình phùng cặp mang ra

Bắt đầu uốn éo tạo ra bài quyền


Con cá sim màu xanh như ngọc

Dáng rất ngầu bậm trợn rất oai

Nó nào kém cạnh chi tài

Vây, kỳ tung hết những bài võ công


Hai chú cá thi nhau cắn xé

Vảy thì bong, đuôi rách, kỳ đơ

Trẻ con chúng cứ la to

Cá đẹp cũng chỉ làm trò mua vui.

CHƠI ĐÁ cÁ

 CHƠI ĐÁ cÁ

Thơ Duy Sắc 1999

Cá lia thia thật là sặc sỡ

Vảy , vây, kỳ thật đẹp làm sao

Trẻ vui đổ nước vào thau

Hai con cá nhỏ đối đầu cùng nhau


Cá phướng đẹp, đuôi dài như lụa

Vảy hồng tươi, dáng rất thướt tha

Cong mình phùng cặp mang ra

Bắt đầu uốn éo tạo ra bài quyền


Con cá sim màu xanh như ngọc

Dáng rất ngầu bậm trợn rất oai

Nó nào kém cạnh chi tài

Vây, kỳ tung hết những bài võ công


Hai chú cá thi nhau cắn xé

Vảy thì bong, đuôi rách, kỳ đơ

Trẻ con chúng cứ la to

Cá đẹp cũng chỉ làm trò mua vui.

ĐẦN THỐI

 ĐẦN THỐI

Hôm nay trời đổ mưa rào

Phố phường mát lạnh ngọt ngào hàng me

Sạch bong cát bụi vỉa hè

Râm ran gốc phượng đàn ve rộn ràng


Trống trường sắp đón hè sang

Học sinh bận bịu hành trang vào đời

Mùa thi lại đến nữa rồi

Tình thầy nghĩa bạn đến hồi vấn vương


Ta ngồi lại nhớ người thương

Mùa thi năm ấy cổng trường nhìn nhau

Em không nói chỉ cúi đầu

Tay trong tay thẹn dúi vào lá thư


Anh không hiểu mãi chần chừ

Em ngượng đỏ mặt giã từ đi ngay

Áo dài vạt trắng bay bay

Hoa dầu theo gió cứ xoay trên đầu


Nào ai có biết gì đâu

Tự nhiên bỏ chạy chẳng câu giải bày

Bạn cười sao ngốc thế này

Để em chạy mất đúng mày đồ ngu


Hết hè rồi lại sang thu

Anh chưa kịp mở lá thư lần nào

Tự dưng buổi tối mưa rào

Anh đi lục sách để vào ôn thi


Thấy trong cặp cái phong bì

Mở ra xem thử có gì hay không

Một tờ giấy nhỏ màu hồng

Một đôi cánh phượng ép chung phẳng lỳ


Lật ra xem giấy viết gì

To đùng một chữ ngu thì đừng yêu

Sượng sùng nét mặt đăm chiêu

Anh ngồi nghĩ mãi mình yêu hồi nào


Yêu là phải biết làm sao

Nhưng em không nói ai đâu mà lần

Đúng là hồi đó quá đần

Bây giờ tuy lớn chẳng hơn tí nào


Cũng yêu cũng ước cũng ao

Cũng ngồi thui thủi nhìn sao một mình


NguyenDuySac2018

ĐẦN THỐI

 ĐẦN THỐI

Hôm nay trời đổ mưa rào

Phố phường mát lạnh ngọt ngào hàng me

Sạch bong cát bụi vỉa hè

Râm ran gốc phượng đàn ve rộn ràng


Trống trường sắp đón hè sang

Học sinh bận bịu hành trang vào đời

Mùa thi lại đến nữa rồi

Tình thầy nghĩa bạn đến hồi vấn vương


Ta ngồi lại nhớ người thương

Mùa thi năm ấy cổng trường nhìn nhau

Em không nói chỉ cúi đầu

Tay trong tay thẹn dúi vào lá thư


Anh không hiểu mãi chần chừ

Em ngượng đỏ mặt giã từ đi ngay

Áo dài vạt trắng bay bay

Hoa dầu theo gió cứ xoay trên đầu


Nào ai có biết gì đâu

Tự nhiên bỏ chạy chẳng câu giải bày

Bạn cười sao ngốc thế này

Để em chạy mất đúng mày đồ ngu


Hết hè rồi lại sang thu

Anh chưa kịp mở lá thư lần nào

Tự dưng buổi tối mưa rào

Anh đi lục sách để vào ôn thi


Thấy trong cặp cái phong bì

Mở ra xem thử có gì hay không

Một tờ giấy nhỏ màu hồng

Một đôi cánh phượng ép chung phẳng lỳ


Lật ra xem giấy viết gì

To đùng một chữ ngu thì đừng yêu

Sượng sùng nét mặt đăm chiêu

Anh ngồi nghĩ mãi mình yêu hồi nào


Yêu là phải biết làm sao

Nhưng em không nói ai đâu mà lần

Đúng là hồi đó quá đần

Bây giờ tuy lớn chẳng hơn tí nào


Cũng yêu cũng ước cũng ao

Cũng ngồi thui thủi nhìn sao một mình


NguyenDuySac2018

BÃO LỤT

 Bão Lụt

Duy Sac

Giông bão nổi làm phận người phiêu dạt

Đất mênh mông sũng chiếu nước màn trời

Thảm cảnh ấy có ai nào mong đợi

Nhưng tự nhiên cứ vẫn thế muôn đời


Ai đã từng trải mấy mùa nước nổi

Lòng chắc thương yêu mảnh đất miền trung

Người nhỏ nhoi giữa giặc nước trùng trùng

Bao tài sản trôi theo con lũ dữ


Buồn sao không ai cũng buồn lắm chứ

Đồng bào mình có cả họ hàng mình

Người đang khổ mình cười vui sao nổi

Người đang đau ta ăn uống chẳng trôi


Những khúc ca than khóc đến ngẹn lời

Những câu khấn khẩn cầu trời phù hộ

Những ước nguyện đất trời thôi nổi gió

Một ước mong hạnh phúc trả lại người


Hoa phuong do

BÃO LỤT

 Bão Lụt

Duy Sac

Giông bão nổi làm phận người phiêu dạt

Đất mênh mông sũng chiếu nước màn trời

Thảm cảnh ấy có ai nào mong đợi

Nhưng tự nhiên cứ vẫn thế muôn đời


Ai đã từng trải mấy mùa nước nổi

Lòng chắc thương yêu mảnh đất miền trung

Người nhỏ nhoi giữa giặc nước trùng trùng

Bao tài sản trôi theo con lũ dữ


Buồn sao không ai cũng buồn lắm chứ

Đồng bào mình có cả họ hàng mình

Người đang khổ mình cười vui sao nổi

Người đang đau ta ăn uống chẳng trôi


Những khúc ca than khóc đến ngẹn lời

Những câu khấn khẩn cầu trời phù hộ

Những ước nguyện đất trời thôi nổi gió

Một ước mong hạnh phúc trả lại người


Hoa phuong do

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...