Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

ĐÊM TRĂNG NHỚ EM

 ĐÊM TRĂNG NHỚ EM

Thơ tình Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Lều bều váng nổi trên sông

Năm nay chắc lúa trên đồng bội thu

Gió mát thổi cứ ù ù

Trăng soi lấp lánh một khu dát vàng.


Bờ ruộng, mình anh lang thang

Đom đóm chúng nó dàn hàng trêu ngươi

Xung quanh loáng thoáng bóng người

Tự nhiên anh lại đứng cười mình ên


Hình như nước sông đang lên

Có chiếc ghe nhỏ bờ bên rọi đèn

Chỗ anh đứng, muỗi bu đen

Nó chích nhiều quá anh bèn về thôi


Vào nhà ngả xuống võng rồi

Đưa qua đưa lại một hồi nằm mơ

Thấy em gánh lúa trên bờ

Áo bà ba mặc gọn hơ dáng người


Miệng nhe hàm răng trắng tươi

Em ngoắc tay gọi rồi cười với anh

Em kêu anh chạy qua nhanh

Có con cá lóc để giành chiều kho


Thấy anh tội nên em cho

Chớ không có ý hẹn hò gì đâu

Mới nghe em nói dứt câu

Anh giật mình tỉnh, cái đầu bưng bưng


Thiệt em khinh anh quá chừng

Từ rày khỏi gặp, em đừng trách đây

Tự nhiên tăm tối mặt mày

Tự nhủ cô sẽ biết tay thằng này


Bỗng dưng chị em cho hay

Rằng em có lá thư này gửi anh

Chị nói em lên Sài Thành

Đi gấp không kịp gặp anh nói gì


Anh mở thư ra tức thì

Để xem em đã viết gì trong thư

Em ghi vẻn vẹn hai từ

Rằng " Yêu Anh" , thế là thư hết rồi.

ĐÊM TRĂNG NHỚ EM

 ĐÊM TRĂNG NHỚ EM

Thơ tình Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Lều bều váng nổi trên sông

Năm nay chắc lúa trên đồng bội thu

Gió mát thổi cứ ù ù

Trăng soi lấp lánh một khu dát vàng.


Bờ ruộng, mình anh lang thang

Đom đóm chúng nó dàn hàng trêu ngươi

Xung quanh loáng thoáng bóng người

Tự nhiên anh lại đứng cười mình ên


Hình như nước sông đang lên

Có chiếc ghe nhỏ bờ bên rọi đèn

Chỗ anh đứng, muỗi bu đen

Nó chích nhiều quá anh bèn về thôi


Vào nhà ngả xuống võng rồi

Đưa qua đưa lại một hồi nằm mơ

Thấy em gánh lúa trên bờ

Áo bà ba mặc gọn hơ dáng người


Miệng nhe hàm răng trắng tươi

Em ngoắc tay gọi rồi cười với anh

Em kêu anh chạy qua nhanh

Có con cá lóc để giành chiều kho


Thấy anh tội nên em cho

Chớ không có ý hẹn hò gì đâu

Mới nghe em nói dứt câu

Anh giật mình tỉnh, cái đầu bưng bưng


Thiệt em khinh anh quá chừng

Từ rày khỏi gặp, em đừng trách đây

Tự nhiên tăm tối mặt mày

Tự nhủ cô sẽ biết tay thằng này


Bỗng dưng chị em cho hay

Rằng em có lá thư này gửi anh

Chị nói em lên Sài Thành

Đi gấp không kịp gặp anh nói gì


Anh mở thư ra tức thì

Để xem em đã viết gì trong thư

Em ghi vẻn vẹn hai từ

Rằng " Yêu Anh" , thế là thư hết rồi.

LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

 LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

(Tuyệt phẩm thơ tình)

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Mùa đông trên những áo len

Thành phố lẳc rắc ánh đèn trong mưa

Anh ngồi bên cạnh song thưa

Chiếc rèm vải cũ mới vừa được thay

Nhìn ra mấy vệt mưa bay

Kỷ niệm khơi lại những ngày mình quen

Những trang lưu bút tuy hoen

Nhưng mà màu mực thân quen vẫn còn

Màu phượng đỏ chưa phai son

Mặc dù hoa đã bị giòn vì khô

Một chồng ký ức khổng lồ

Chúng đang lần lượt xếp vô trong đầu

Định gọi điện nói vài câu

Tuy nhiên sợ nói chuyện lâu tốn tiền

Anh lôi giấy bút ra liền

Cặm cụi hý hoáy cố biên thư tình

Đầu thư anh có chút tình

Mong điều tốt đến gia đình của em

Trong tiếng gió rít qua rèm

Anh có cảm nhận như em thì thầm

Sau vài giây phút trầm ngâm

Anh bày tỏ hết nội tâm của mình

Rằng thuở mình còn học sinh

Cái bữa tốt nghiệp tụi mình chia tay

Anh tính nói em câu này

Mà sao lúc đó hồn bay chỗ nào

Tự nhiên thấy nó sao sao

Tim đập cứ loạn cào cào cả lên

Buột miệng anh mới hỏi tên

Em rằng: nhảm quá hỏi tên làm gì

Nói cho lè lẹ cái đi

Tui còn có buổi luyện thi nữa nè

Học chung trải mấy mùa hè

Giờ này còn đứng lè nhè hỏi tên

Thôi ông đứng đó mình ên

Tui về cho kịp để lên học thầy

Anh nghe em nói đến đây

Mắc cỡ muốn chết, mặt ngây đứng nhìn

Anh còn nhớ mãi như in

Em rằng : sao cứ đứng nhìn mặt tôi

Mệt quá về lẹ đi thôi

Thiệt là phiền phức cho tôi quá mà

Nhanh về nhà học đi cha

Không thì ba má sẽ la cho giờ

Cái mặt anh cứ cứng đơ

Lầm bầm ấp úng ờ ờ rồi đi

Cuối cùng cũng chẳng nói gì

Hai đứa ngoảnh mặt cùng đi hai đường

Bữa đó anh tính nói thương

Rằng tụi mình sẽ ra trường lấy nhau

Không hiểu sau anh làu bàu

Nói hoài không nổi một câu tỏ tình

Bữa nay em có gia đình

Anh lại ngồi viết thư tình làm chi

Nó đâu có lợi ích gì

Anh đành xé bỏ nó đi cho rồi

Nhớ em thì nhớ vậy thôi

Ván nay đã đóng thuyền rồi còn đâu

Chúng mình tóc cũng pha màu

Một câu hạnh phúc chúc nhau đủ rồi.

LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

 LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

(Tuyệt phẩm thơ tình)

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Mùa đông trên những áo len

Thành phố lẳc rắc ánh đèn trong mưa

Anh ngồi bên cạnh song thưa

Chiếc rèm vải cũ mới vừa được thay

Nhìn ra mấy vệt mưa bay

Kỷ niệm khơi lại những ngày mình quen

Những trang lưu bút tuy hoen

Nhưng mà màu mực thân quen vẫn còn

Màu phượng đỏ chưa phai son

Mặc dù hoa đã bị giòn vì khô

Một chồng ký ức khổng lồ

Chúng đang lần lượt xếp vô trong đầu

Định gọi điện nói vài câu

Tuy nhiên sợ nói chuyện lâu tốn tiền

Anh lôi giấy bút ra liền

Cặm cụi hý hoáy cố biên thư tình

Đầu thư anh có chút tình

Mong điều tốt đến gia đình của em

Trong tiếng gió rít qua rèm

Anh có cảm nhận như em thì thầm

Sau vài giây phút trầm ngâm

Anh bày tỏ hết nội tâm của mình

Rằng thuở mình còn học sinh

Cái bữa tốt nghiệp tụi mình chia tay

Anh tính nói em câu này

Mà sao lúc đó hồn bay chỗ nào

Tự nhiên thấy nó sao sao

Tim đập cứ loạn cào cào cả lên

Buột miệng anh mới hỏi tên

Em rằng: nhảm quá hỏi tên làm gì

Nói cho lè lẹ cái đi

Tui còn có buổi luyện thi nữa nè

Học chung trải mấy mùa hè

Giờ này còn đứng lè nhè hỏi tên

Thôi ông đứng đó mình ên

Tui về cho kịp để lên học thầy

Anh nghe em nói đến đây

Mắc cỡ muốn chết, mặt ngây đứng nhìn

Anh còn nhớ mãi như in

Em rằng : sao cứ đứng nhìn mặt tôi

Mệt quá về lẹ đi thôi

Thiệt là phiền phức cho tôi quá mà

Nhanh về nhà học đi cha

Không thì ba má sẽ la cho giờ

Cái mặt anh cứ cứng đơ

Lầm bầm ấp úng ờ ờ rồi đi

Cuối cùng cũng chẳng nói gì

Hai đứa ngoảnh mặt cùng đi hai đường

Bữa đó anh tính nói thương

Rằng tụi mình sẽ ra trường lấy nhau

Không hiểu sau anh làu bàu

Nói hoài không nổi một câu tỏ tình

Bữa nay em có gia đình

Anh lại ngồi viết thư tình làm chi

Nó đâu có lợi ích gì

Anh đành xé bỏ nó đi cho rồi

Nhớ em thì nhớ vậy thôi

Ván nay đã đóng thuyền rồi còn đâu

Chúng mình tóc cũng pha màu

Một câu hạnh phúc chúc nhau đủ rồi.

DẠT DÀO CÔ ĐƠN

 DẠT DÀO CÔ ĐƠN

Mưa rồi Đà lạt lạnh ghê

Mấy con dốc nhỏ gồ gề bàn chân

Nhớ người mình đứng tần ngần

Nước hắt vào mặt toàn thân ướt mèm


Áo quần bùn bắn lem nhem

Bụng đói rên rỉ nhắc thèm cháo đêm

Rảo qua mấy lối bậc thềm

Ghé chợ âm phủ mua thêm ít đồ


Thịt nướng mời gọi mua vô

Sữa đậu nành nóng bờ hồ thơm tho

Gật gù mấy bác xe thồ

Xuân Hương sóng sánh nước xô đám bèo


Gió lùa trên ngọn thông reo

Ánh đèn sợi đốt cố trèo cành cao

Nhớ em những buổi hôm nào

Đôi ta ngồi học đổi trao chuyện đời


Chưa cùng nhau phút rong chơi

Chưa từng hò hẹn những lời yêu đương

Ngày em tốt nghiệp ra trường

Lòng anh bỗng thấy vấn vương lạ lùng


Xuyến xao nỗi nhớ mông lung

Tay cầm chiếc bút ngại ngùng viết thư

Gặp em anh cứ chần chừ

Len lén đưa vội lá thư xong về


Nghĩ thầm em chắc sẽ chê

Mình còn dang dở nhiều bề công danh

Lỡ rồi giờ biết sao đành

Chỉ mong mọi chuyện sẽ nhanh chóng thành


Nửa đêm em gọi cho anh

Bảo rằng chuyện đó thôi đành tính sau

Em giờ kiếm việc làm đầu

Yêu đương thôi hãy để sau anh à


Em còn lo mẹ với ba

Mấy em còn nhỏ, trong nhà khó khăn

Làm nông việc rất nhọc nhằn

Trên này miền núi kiếm ăn mệt người


Tuổi mình ngoài chút đôi mươi

Em thấy chưa vội kiếm người yêu đâu

Anh lo tính chuyện làm giàu

Còn duyên mình sẽ gặp nhau anh à


Sau cú điện thoại mình xa

Hai năm rồi nhỉ thật là nhanh ghê

Cao Nguyên em đã trở về

Công việc dạy học em mê ngày nào


Nhớ em buồn biết làm sao

Mưa đêm Đà Lạt dạt dào cô đơn


NguyenDuySac2003

DẠT DÀO CÔ ĐƠN

 DẠT DÀO CÔ ĐƠN

Mưa rồi Đà lạt lạnh ghê

Mấy con dốc nhỏ gồ gề bàn chân

Nhớ người mình đứng tần ngần

Nước hắt vào mặt toàn thân ướt mèm


Áo quần bùn bắn lem nhem

Bụng đói rên rỉ nhắc thèm cháo đêm

Rảo qua mấy lối bậc thềm

Ghé chợ âm phủ mua thêm ít đồ


Thịt nướng mời gọi mua vô

Sữa đậu nành nóng bờ hồ thơm tho

Gật gù mấy bác xe thồ

Xuân Hương sóng sánh nước xô đám bèo


Gió lùa trên ngọn thông reo

Ánh đèn sợi đốt cố trèo cành cao

Nhớ em những buổi hôm nào

Đôi ta ngồi học đổi trao chuyện đời


Chưa cùng nhau phút rong chơi

Chưa từng hò hẹn những lời yêu đương

Ngày em tốt nghiệp ra trường

Lòng anh bỗng thấy vấn vương lạ lùng


Xuyến xao nỗi nhớ mông lung

Tay cầm chiếc bút ngại ngùng viết thư

Gặp em anh cứ chần chừ

Len lén đưa vội lá thư xong về


Nghĩ thầm em chắc sẽ chê

Mình còn dang dở nhiều bề công danh

Lỡ rồi giờ biết sao đành

Chỉ mong mọi chuyện sẽ nhanh chóng thành


Nửa đêm em gọi cho anh

Bảo rằng chuyện đó thôi đành tính sau

Em giờ kiếm việc làm đầu

Yêu đương thôi hãy để sau anh à


Em còn lo mẹ với ba

Mấy em còn nhỏ, trong nhà khó khăn

Làm nông việc rất nhọc nhằn

Trên này miền núi kiếm ăn mệt người


Tuổi mình ngoài chút đôi mươi

Em thấy chưa vội kiếm người yêu đâu

Anh lo tính chuyện làm giàu

Còn duyên mình sẽ gặp nhau anh à


Sau cú điện thoại mình xa

Hai năm rồi nhỉ thật là nhanh ghê

Cao Nguyên em đã trở về

Công việc dạy học em mê ngày nào


Nhớ em buồn biết làm sao

Mưa đêm Đà Lạt dạt dào cô đơn


NguyenDuySac2003

XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI

 XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI

Mùa hè đã không còn cơn nắng hạn

Mưa đã tan trước những trận heo may

Búp sen non ngấp nghé định bung mình

Hoa cúc đã đứng rình dành ánh nắng


Lũ trẻ nhỏ đang nôn nao hàng bánh

Những lồng đèn sặc sỡ lủng lẳng treo

Lò bánh nướng khói bốc mùi lạp xưởng

Mùi đậu xanh , mùi thịt rất là thơm


Trung thu này em còn đi móc bọc

Chỗ gầm cầu, nơi bô rác, bến xe

Mẹ của em sáng chiều ôm vé số

Hai mẹ con đêm đến mái hiên che


Trăng tháng tám chưa tròn như chiếc bánh

Nó mới vừa như một chiếc lá tre

Lũ con nít người ta vào siêu thị

Đủ món quà, áo mới chúng mang khoe


Em lang thang trên khắp những vỉa hè

Bát canh cặn, tô cơm thừa lót dạ

Cơm từ thiện vào ăn vô tội vạ

Mẹ và con nơi xứ lạ quê người


NguyenDuySac2018

XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI

 XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI

Mùa hè đã không còn cơn nắng hạn

Mưa đã tan trước những trận heo may

Búp sen non ngấp nghé định bung mình

Hoa cúc đã đứng rình dành ánh nắng


Lũ trẻ nhỏ đang nôn nao hàng bánh

Những lồng đèn sặc sỡ lủng lẳng treo

Lò bánh nướng khói bốc mùi lạp xưởng

Mùi đậu xanh , mùi thịt rất là thơm


Trung thu này em còn đi móc bọc

Chỗ gầm cầu, nơi bô rác, bến xe

Mẹ của em sáng chiều ôm vé số

Hai mẹ con đêm đến mái hiên che


Trăng tháng tám chưa tròn như chiếc bánh

Nó mới vừa như một chiếc lá tre

Lũ con nít người ta vào siêu thị

Đủ món quà, áo mới chúng mang khoe


Em lang thang trên khắp những vỉa hè

Bát canh cặn, tô cơm thừa lót dạ

Cơm từ thiện vào ăn vô tội vạ

Mẹ và con nơi xứ lạ quê người


NguyenDuySac2018

KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

 KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

Duy Sac

Đã mấy mùa mưa hạ

Chúng mình vẫn cách xa

Phượng ra hoa đều đặn

Nhưng người chẳng tìm ta


Con đường me trút lá

Tiếng ve ngân xót xa

Tà áo xưa trắng toát

Ký ức nào vừa qua


Dòng đời nhiều vất vả

Bước mưu sinh vội vã

Ta chắc từng đối mặt

Nhưng mình chẳng nhận ra


Tình không là chi cả

Mình người dưng nước lã

Em quên là cũng phải

Vì em không yêu ta


Duysac2010

KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

 KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

Duy Sac

Đã mấy mùa mưa hạ

Chúng mình vẫn cách xa

Phượng ra hoa đều đặn

Nhưng người chẳng tìm ta


Con đường me trút lá

Tiếng ve ngân xót xa

Tà áo xưa trắng toát

Ký ức nào vừa qua


Dòng đời nhiều vất vả

Bước mưu sinh vội vã

Ta chắc từng đối mặt

Nhưng mình chẳng nhận ra


Tình không là chi cả

Mình người dưng nước lã

Em quên là cũng phải

Vì em không yêu ta


Duysac2010

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...