Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

CÂY BÀNG MÙA HẠ

 CÂY BÀNG MÙA HẠ

Thơ Duy Sắc 2009

Những chiếc lá cháy vàng trong nắng gắt

Rễ trồi lên nằm vắt vẻo bên đường

Chút tàn con che bóng khách tha phương

Vài ông lão ngồi hơn thua cờ tướng


Trong mưa bụi, chồi non loi nhoi dậy

Bọn sâu con đang động đậy ngo ngoe

Nụ bàng tranh nhau sáng để cố xoè

Quả chín rụng,  niềm vui đầy mắt trẻ


Trời cuối hạ, học sinh ngồi nhớ bạn

Tiếng ve buồn,  ngao ngán giấc mơ hồng

Thân bàng con nhiều dấu khắc chất chồng

Tình đôi lứa in hằn theo năm tháng


Màu đỏ đã chuyển dần trên tán lá

Bàng như đang buồn bã trước mùa thu

Phố buồn hiu  bụi khói cứ mịt mù

Anh vẫn đợi em tìm về nơi cũ


Bàng vẫn vậy và dòng đời vẫn vậy

Những buổi chiều cũng chỉ có hoàng hôn

Nhưng trong anh trống vắng cả tâm hồn

Sao thế nhỉ? lòng bồn chồn nhung nhớ!

CÂY BÀNG MÙA HẠ

 CÂY BÀNG MÙA HẠ

Thơ Duy Sắc 2009

Những chiếc lá cháy vàng trong nắng gắt

Rễ trồi lên nằm vắt vẻo bên đường

Chút tàn con che bóng khách tha phương

Vài ông lão ngồi hơn thua cờ tướng


Trong mưa bụi, chồi non loi nhoi dậy

Bọn sâu con đang động đậy ngo ngoe

Nụ bàng tranh nhau sáng để cố xoè

Quả chín rụng,  niềm vui đầy mắt trẻ


Trời cuối hạ, học sinh ngồi nhớ bạn

Tiếng ve buồn,  ngao ngán giấc mơ hồng

Thân bàng con nhiều dấu khắc chất chồng

Tình đôi lứa in hằn theo năm tháng


Màu đỏ đã chuyển dần trên tán lá

Bàng như đang buồn bã trước mùa thu

Phố buồn hiu  bụi khói cứ mịt mù

Anh vẫn đợi em tìm về nơi cũ


Bàng vẫn vậy và dòng đời vẫn vậy

Những buổi chiều cũng chỉ có hoàng hôn

Nhưng trong anh trống vắng cả tâm hồn

Sao thế nhỉ? lòng bồn chồn nhung nhớ!

CHIẾN LŨY CHÍ HÒA

 CHIẾN LŨY CHÍ HÒA

Thành Gia định quân lương một vạn

Pháp tấn công quân chỉ một ngàn

Tổng binh bỏ chạy vội vàng

Khổ cho dân chúng hoang mang trong lòng


Từ thành Huế vua ban chiếu chỉ

Nguyễn Tri Phương cấp tốc lên đường

Chí Hòa dựng gấp khẩn trương

Quân Nam tái chiếm chiến trường thật nhanh


Nhưng quân Pháp vũ trang hiện đại

Súng thần công uy lực vô biên 

Kẻ thù nhả đạn liên miên

Quân ta hoảng loạn trận tiền lao nhao


Dân bất khuất quyết tâm giữ đất

Triều đình bàn tính chuyện cầu hòa

Khổ cho chiến sĩ Chí Hòa

Đối đầu lửa đạn can qua bỏ mình


Thành đã mất nhân dân ly tán

Máu anh hùng uất nghẹn chữ trung

Nam kỳ lục tỉnh đường cùng

Một thời thuộc địa hãi hùng mở ra


NguyenDuySac 2008

CHIẾN LŨY CHÍ HÒA

 CHIẾN LŨY CHÍ HÒA

Thành Gia định quân lương một vạn

Pháp tấn công quân chỉ một ngàn

Tổng binh bỏ chạy vội vàng

Khổ cho dân chúng hoang mang trong lòng


Từ thành Huế vua ban chiếu chỉ

Nguyễn Tri Phương cấp tốc lên đường

Chí Hòa dựng gấp khẩn trương

Quân Nam tái chiếm chiến trường thật nhanh


Nhưng quân Pháp vũ trang hiện đại

Súng thần công uy lực vô biên 

Kẻ thù nhả đạn liên miên

Quân ta hoảng loạn trận tiền lao nhao


Dân bất khuất quyết tâm giữ đất

Triều đình bàn tính chuyện cầu hòa

Khổ cho chiến sĩ Chí Hòa

Đối đầu lửa đạn can qua bỏ mình


Thành đã mất nhân dân ly tán

Máu anh hùng uất nghẹn chữ trung

Nam kỳ lục tỉnh đường cùng

Một thời thuộc địa hãi hùng mở ra


NguyenDuySac 2008

GIÓ VỌNG LÂU

 Gió Vọng Lâu

Duy Sac

Nào đâu nền móng cũ

Kinh thành xưa hoang tàn

Cỏ cây xóa dấu vết

Oan hồn dạo lang thang


Hoàng thành trơ trọi nắng

Ngọ Môn không người qua

Người xưa buồn lắm nhỉ

Hậu thế nào biết ta


Thăng Long nào ở đó

Đông đô nào ngoài kia

Thành Đại La đâu nhỉ

Sông Cái vẫn chảy hoài


Cũng gọi là dĩ vãng

Cũng gọi là vàng son

Cũng đã từng thành lũy

Cũng từng đã lâu đài


Cũng ngàn năm rồi nhỉ

Ừ thì cũng ngàn năm

Gọi ngàn năm cho chẵn

Sau ngàn năm là gì


Ồ cũng uy nghi lắm

Cũng năm cửa ra vào

Cũng sân chầu , bệ đá

Cũng rồng, phượng, lân, quy


Rồi ngàn năm sau nữa

Lịch sử viết ra sao

Hồn xưa non nước Việt

Ai mới thực anh hào


Hà Nội 2004

GIÓ VỌNG LÂU

 Gió Vọng Lâu

Duy Sac

Nào đâu nền móng cũ

Kinh thành xưa hoang tàn

Cỏ cây xóa dấu vết

Oan hồn dạo lang thang


Hoàng thành trơ trọi nắng

Ngọ Môn không người qua

Người xưa buồn lắm nhỉ

Hậu thế nào biết ta


Thăng Long nào ở đó

Đông đô nào ngoài kia

Thành Đại La đâu nhỉ

Sông Cái vẫn chảy hoài


Cũng gọi là dĩ vãng

Cũng gọi là vàng son

Cũng đã từng thành lũy

Cũng từng đã lâu đài


Cũng ngàn năm rồi nhỉ

Ừ thì cũng ngàn năm

Gọi ngàn năm cho chẵn

Sau ngàn năm là gì


Ồ cũng uy nghi lắm

Cũng năm cửa ra vào

Cũng sân chầu , bệ đá

Cũng rồng, phượng, lân, quy


Rồi ngàn năm sau nữa

Lịch sử viết ra sao

Hồn xưa non nước Việt

Ai mới thực anh hào


Hà Nội 2004

TIỄN BẠN

 TIỄN BẠN

( TIÊN SINH O-KA-WA)

Đêm nay tiễn em về

Nước Nhật Bản xa xôi

Trăng kia cao vòi vọi

Chắc nó hiểu lòng tôi

Em ơi xin đừng vội

Tôi xin nhắn đôi lời

Nơi tâm hồn sâu thẳm

Tình yêu tôi sáng ngời

Tình giành cho em hết

Em khoan đi em ơi

Tôi yêu em lắm đấy

Một mái tóc nhung đen

Yêu nụ cười bẽn lẽn

Câu chào buổi ban đầu

Em chắc không hiểu đâu

Tôi hay thức đêm thâu

Nhớ em trong giấc mộng

Vầng trăng cũng u sầu

Nó trách tôi ảo mộng

Mơ những chuyện xa xôi

Tôi yêu em rất nhiều

Yêu quê hương em nữa

Nước Nhật Bản đẹp giàu

Vì sao trời Châu Á

Tôi yêu O-Sa-Ka

Trời mùa đông lạnh giá

Bến cảng vắng bóng tàu

Hoàng hôn vừa xuống núi

Chiều loang lắm nỗi sầu

Tôi yêu đất Đông Kinh

Đêm ngập tràn ánh điện

Phố xá cơn chuyển mình

Dòng người tuôn sức sống

Tôi nói thật với em

Tôi cũng yêu nước Nhật

Tình hữu nghị mênh mông

Hai bến bờ Tổ Quốc

Tình hai quả tim hồng

Ta đang cùng nhịp đập

Ngày mai em đi rồi

Em có nhớ tôi không

Nhớ Việt nam yêu dấu

Nắng ấm suốt mùa đông

Nhớ cành mai ngày tết

Giao thừa vui xuân về

Đêm nay trời lạnh giá

Tôi buồn tái tê lòng

Phi trường đang vội vã

Máy bay về lại đi

Đường băng kêu rên xiết

Se sắt nỗi xót xa

Tạm biệt O-ka-wa


Nguyễn DUy Sắc 2003

TIỄN BẠN

 TIỄN BẠN

( TIÊN SINH O-KA-WA)

Đêm nay tiễn em về

Nước Nhật Bản xa xôi

Trăng kia cao vòi vọi

Chắc nó hiểu lòng tôi

Em ơi xin đừng vội

Tôi xin nhắn đôi lời

Nơi tâm hồn sâu thẳm

Tình yêu tôi sáng ngời

Tình giành cho em hết

Em khoan đi em ơi

Tôi yêu em lắm đấy

Một mái tóc nhung đen

Yêu nụ cười bẽn lẽn

Câu chào buổi ban đầu

Em chắc không hiểu đâu

Tôi hay thức đêm thâu

Nhớ em trong giấc mộng

Vầng trăng cũng u sầu

Nó trách tôi ảo mộng

Mơ những chuyện xa xôi

Tôi yêu em rất nhiều

Yêu quê hương em nữa

Nước Nhật Bản đẹp giàu

Vì sao trời Châu Á

Tôi yêu O-Sa-Ka

Trời mùa đông lạnh giá

Bến cảng vắng bóng tàu

Hoàng hôn vừa xuống núi

Chiều loang lắm nỗi sầu

Tôi yêu đất Đông Kinh

Đêm ngập tràn ánh điện

Phố xá cơn chuyển mình

Dòng người tuôn sức sống

Tôi nói thật với em

Tôi cũng yêu nước Nhật

Tình hữu nghị mênh mông

Hai bến bờ Tổ Quốc

Tình hai quả tim hồng

Ta đang cùng nhịp đập

Ngày mai em đi rồi

Em có nhớ tôi không

Nhớ Việt nam yêu dấu

Nắng ấm suốt mùa đông

Nhớ cành mai ngày tết

Giao thừa vui xuân về

Đêm nay trời lạnh giá

Tôi buồn tái tê lòng

Phi trường đang vội vã

Máy bay về lại đi

Đường băng kêu rên xiết

Se sắt nỗi xót xa

Tạm biệt O-ka-wa


Nguyễn DUy Sắc 2003

NHỚ QUÊ NHÀ

 NHỚ QUÊ NHÀ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2003

Nhớ Thái Bình những lúc trời đông

Nắng hanh hanh , gió tràn hơi rét

Xóm làng, vườn tược thân quen

Ngày tháng ấy như là giấc mộng


Nhớ biết bao những đông ngày ấy

Họ hàng, lối xóm đượm ân tình

Nay cô đơn ta lang thang đất khách

Lòng nhớ nhà, cảm giác lạnh con tim


Nhớ sân đình rất nhiều kỷ niệm

Nhớ trường làng mái lá đơn sơ

Con trâu già thèm búi rạ khô

Con chim chích nhặt từng hạt thóc


Nhớ bóng dáng của bà đầu ngõ

Tiếng bà ru giấc võng trưa thu

Cái ao trước sân nhà bèo bồng nở

Tiếng máy cày bình bịch trên đồng


Nhớ những lúc lúa vào vụ mới

Đám mạ non, tay mẹ cấy thẳng hàng

Lũ trẻ trâu với vi vu diều sáo

Chiếc thuyền nan nhàn nhã bơi bơi


Nhớ cây xoan rung rinh quả mọng

Khóm tre xanh xào xạc đêm hè

Dưới trăng thu vang tiếng trống chèo

Những câu hát ngợi ca yêu cuộc sống


Những ký ức bao ngày tôi vẫn nhớ

Thái Bình ơi! Quê hương ơi

Sẽ có ngày tôi quay trở lại

Trời vào xuân đỏ thắm cánh hoa đào.

NHỚ QUÊ NHÀ

 NHỚ QUÊ NHÀ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2003

Nhớ Thái Bình những lúc trời đông

Nắng hanh hanh , gió tràn hơi rét

Xóm làng, vườn tược thân quen

Ngày tháng ấy như là giấc mộng


Nhớ biết bao những đông ngày ấy

Họ hàng, lối xóm đượm ân tình

Nay cô đơn ta lang thang đất khách

Lòng nhớ nhà, cảm giác lạnh con tim


Nhớ sân đình rất nhiều kỷ niệm

Nhớ trường làng mái lá đơn sơ

Con trâu già thèm búi rạ khô

Con chim chích nhặt từng hạt thóc


Nhớ bóng dáng của bà đầu ngõ

Tiếng bà ru giấc võng trưa thu

Cái ao trước sân nhà bèo bồng nở

Tiếng máy cày bình bịch trên đồng


Nhớ những lúc lúa vào vụ mới

Đám mạ non, tay mẹ cấy thẳng hàng

Lũ trẻ trâu với vi vu diều sáo

Chiếc thuyền nan nhàn nhã bơi bơi


Nhớ cây xoan rung rinh quả mọng

Khóm tre xanh xào xạc đêm hè

Dưới trăng thu vang tiếng trống chèo

Những câu hát ngợi ca yêu cuộc sống


Những ký ức bao ngày tôi vẫn nhớ

Thái Bình ơi! Quê hương ơi

Sẽ có ngày tôi quay trở lại

Trời vào xuân đỏ thắm cánh hoa đào.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...