Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

GiẬN RỒI

 GiẬN RỒI

Duy Sắc 2016

Em không yêu, anh sẽ về với mẹ

Anh vẫn còn bé bỏng lắm em à

Anh vui trong vòng tay của mẹ cha

Em không thể hiểu anh đâu em nhé


Anh tuy lớn già hơn em một tí

Nhưng ở nhà anh là một thằng cu

Bố mẹ anh cứ trách bảo anh ngu

Lớn nhồng nhỗng mà vẫn còn khờ lắm


Đó , em thấy anh vẫn còn bé lắm

Em yêu anh phải quý bố mẹ anh

Nếu cảm thấy vụ này hơi khó xử

Anh khuyên em nên chấm dứt cho lành


Anh nói thiệt chẳng phải là làm chảnh

Mỗi gia đình có một cái gia quy

Đã yêu rồi phải chấp nhận luôn đi

Đừng để đến sau này rồi hối tiếc


Tạm biệt em anh về với mẹ anh

Em chẳng qua là người dưng nước lã

Không có anh em cũng chẳng mất gì

Anh cũng vậy chúng mình thành xa lạ.


Cảm ơn em vì những tháng ngày qua

Những tình cảm ôi thật là thắm thiết

Nhưng bây giờ thì anh đây đã biết

Ai cũng yêu có mỗi bản thân mình.

GiẬN RỒI

 GiẬN RỒI

Duy Sắc 2016

Em không yêu, anh sẽ về với mẹ

Anh vẫn còn bé bỏng lắm em à

Anh vui trong vòng tay của mẹ cha

Em không thể hiểu anh đâu em nhé


Anh tuy lớn già hơn em một tí

Nhưng ở nhà anh là một thằng cu

Bố mẹ anh cứ trách bảo anh ngu

Lớn nhồng nhỗng mà vẫn còn khờ lắm


Đó , em thấy anh vẫn còn bé lắm

Em yêu anh phải quý bố mẹ anh

Nếu cảm thấy vụ này hơi khó xử

Anh khuyên em nên chấm dứt cho lành


Anh nói thiệt chẳng phải là làm chảnh

Mỗi gia đình có một cái gia quy

Đã yêu rồi phải chấp nhận luôn đi

Đừng để đến sau này rồi hối tiếc


Tạm biệt em anh về với mẹ anh

Em chẳng qua là người dưng nước lã

Không có anh em cũng chẳng mất gì

Anh cũng vậy chúng mình thành xa lạ.


Cảm ơn em vì những tháng ngày qua

Những tình cảm ôi thật là thắm thiết

Nhưng bây giờ thì anh đây đã biết

Ai cũng yêu có mỗi bản thân mình.

HẾT RỒI EM

 HẾT RỒI EM

Duy Sac

Hết rồi em

Chiều đã tắt nắng hồng

Hoang vu một tâm hồn đi vô định

Anh chỉ thấy một con trăng tàn tạ

Trên bến sông chẳng có một con tàu


Em biết không

Đêm đang về tăm tối

Hàng cột đèn đâu đủ sáng con đường

Xe với cộ đi lao nhao loạn xị

Phố đông mà lại thấy vắng lòng người


Anh ngồi chờ

Em chắc không trở lại

Mấy bài thơ đành phải vứt bỏ thôi

Quá khứ đã trôi dần đi  ký ức

Thế mà anh còn mãi tiếc nuối hoài


Anh cố đợi

Một ngày em sẽ đến

Chiều cuối hè tươi đỏ sắc phượng hồng

Ta cùng bước trên vỉa hè phố cũ

Em giơ tay với làn gió đầu thu.


-Hoa Phượng Đỏ-2016

HẾT RỒI EM

 HẾT RỒI EM

Duy Sac

Hết rồi em

Chiều đã tắt nắng hồng

Hoang vu một tâm hồn đi vô định

Anh chỉ thấy một con trăng tàn tạ

Trên bến sông chẳng có một con tàu


Em biết không

Đêm đang về tăm tối

Hàng cột đèn đâu đủ sáng con đường

Xe với cộ đi lao nhao loạn xị

Phố đông mà lại thấy vắng lòng người


Anh ngồi chờ

Em chắc không trở lại

Mấy bài thơ đành phải vứt bỏ thôi

Quá khứ đã trôi dần đi  ký ức

Thế mà anh còn mãi tiếc nuối hoài


Anh cố đợi

Một ngày em sẽ đến

Chiều cuối hè tươi đỏ sắc phượng hồng

Ta cùng bước trên vỉa hè phố cũ

Em giơ tay với làn gió đầu thu.


-Hoa Phượng Đỏ-2016

EM KỂ VỀ QUÊ HƯƠNG

 EM KỂ VỀ QUÊ HƯƠNG

Em kể cho anh về những giấc mơ kỳ lạ

Trong bom đạn

Trong lửa cháy

Trong đổ nát của giao tranh

Những tiếng xích xe tăng cày băm nát cánh đồng

Quê hương em đang quằn quại

Những thành phố tan hoang

Những ngôi trường sụp đổ

Trẻ nhỏ mất cha, mất mẹ

Cha mẹ mất con

Nhân làng không nơi cư ngụ.

Bom bi

Bom na pal

Bom chùm

Đạn pháo

Đạn cối

Tiếng súng máy

Tiếng máy bay gầm rú trên đầu

Những ánh chớp loé ngang trời của hỏa tiễn

Tên lửa hành trình

Tên lửa đạn đạo đang hướng vào nhau

Bom nổ đất tung toé

Lửa cháy như những làn sóng biển

Những bóng ma đêm đêm hiện về

Những gương mặt của đồng bào em

Máu me đầy mình

Thịt xương tan nát

Tiếng khóc

Tiếng gào đau khổ

Ôi chiến tranh

Quỷ dữ đã hiện hình

Chúng tàn phá hết sự yên bình

Ánh sáng hoả châu mang theo đôi mắt của địa ngục

Tiếng loa báo động như tiếng kêu của bầy ma đói

Chúng bao vây

Chúng bố ráp mọi người

Dòng người tỵ nạn

Họ vượt biên 

Họ bỏ xóm làng

Họ băng Địa Trung Hải

Họ băng qua xa mạc

Họ đói và khát

Em quá đau lòng

Em chỉ biết khóc

Những thành phố cổ

Những di tích nghìn năm

Kẻ thù phá sạch

Chúng cướp hết tinh hoa 

Chúng lấy đi vàng bạc

Chúng hút cạn giếng dầu

Chúng trả lại cho quê hương em

Bom đạn

Chia ly

Bánh mì và bơ sữa

Chúng là ai

Chúng là lũ Thực Dân


Duy Sắc Nguyễn 2016

EM KỂ VỀ QUÊ HƯƠNG

 EM KỂ VỀ QUÊ HƯƠNG

Em kể cho anh về những giấc mơ kỳ lạ

Trong bom đạn

Trong lửa cháy

Trong đổ nát của giao tranh

Những tiếng xích xe tăng cày băm nát cánh đồng

Quê hương em đang quằn quại

Những thành phố tan hoang

Những ngôi trường sụp đổ

Trẻ nhỏ mất cha, mất mẹ

Cha mẹ mất con

Nhân làng không nơi cư ngụ.

Bom bi

Bom na pal

Bom chùm

Đạn pháo

Đạn cối

Tiếng súng máy

Tiếng máy bay gầm rú trên đầu

Những ánh chớp loé ngang trời của hỏa tiễn

Tên lửa hành trình

Tên lửa đạn đạo đang hướng vào nhau

Bom nổ đất tung toé

Lửa cháy như những làn sóng biển

Những bóng ma đêm đêm hiện về

Những gương mặt của đồng bào em

Máu me đầy mình

Thịt xương tan nát

Tiếng khóc

Tiếng gào đau khổ

Ôi chiến tranh

Quỷ dữ đã hiện hình

Chúng tàn phá hết sự yên bình

Ánh sáng hoả châu mang theo đôi mắt của địa ngục

Tiếng loa báo động như tiếng kêu của bầy ma đói

Chúng bao vây

Chúng bố ráp mọi người

Dòng người tỵ nạn

Họ vượt biên 

Họ bỏ xóm làng

Họ băng Địa Trung Hải

Họ băng qua xa mạc

Họ đói và khát

Em quá đau lòng

Em chỉ biết khóc

Những thành phố cổ

Những di tích nghìn năm

Kẻ thù phá sạch

Chúng cướp hết tinh hoa 

Chúng lấy đi vàng bạc

Chúng hút cạn giếng dầu

Chúng trả lại cho quê hương em

Bom đạn

Chia ly

Bánh mì và bơ sữa

Chúng là ai

Chúng là lũ Thực Dân


Duy Sắc Nguyễn 2016

EM GÁI MIỀN TÂY

 EM GÁI MIỀN TÂY

Thơ Duy Sắc 2016

Phà Rạch Miểu bây giờ không còn nữa

Giọng hò em sông cũng đã lãng quên

Người đi đò họ chắc chẳng nhớ tên

Anh thì vẫn nhớ em chiều mưa ấy


Chiếc khăn rằn em phe phẩy trên tay

Em nhè nhẹ rót cho đầy ly nước

Dừa Bến tre thơm cùi và ngọt nước

Em cười giòn, đồng tiền lún rất xinh


Em rằng đò là của cả gia đình

Nguồn thu nhập thật tình là quá ít

Khách đi đò bao năm là con nít

Chứ phần đông người lớn thích đi phà


Anh biết không có những chuyến đò xa

Sông sóng lớn thật là nhiều nguy hiểm

Nhưng cuộc sống đồng tiền nào dễ kiếm

Liều mấy phen, nghĩ lại khiến rùng mình


Cầu bây giờ đã nối nhịp văn minh

Đường liên tỉnh dễ dàng đi hơn trước

Đò nằm đây nhớ một thời sông nước

Thiệt đời mà ai biết trước được đâu


Người miền Tây tình nghĩa lấy làm đầu

Đất trù phú phù sa màu mỡ lắm

Nếu anh thích cứ ở lại nhiều năm

Em mai mối chuyện trăm năm duyên nợ


Cảm ơn em anh cũng còn nhiều nợ

Những ân tình chưa trả hết cho người

Em giúp anh, anh lại nợ nữa rồi

Anh xin phép xin thôi, chào em nhé.

EM GÁI MIỀN TÂY

 EM GÁI MIỀN TÂY

Thơ Duy Sắc 2016

Phà Rạch Miểu bây giờ không còn nữa

Giọng hò em sông cũng đã lãng quên

Người đi đò họ chắc chẳng nhớ tên

Anh thì vẫn nhớ em chiều mưa ấy


Chiếc khăn rằn em phe phẩy trên tay

Em nhè nhẹ rót cho đầy ly nước

Dừa Bến tre thơm cùi và ngọt nước

Em cười giòn, đồng tiền lún rất xinh


Em rằng đò là của cả gia đình

Nguồn thu nhập thật tình là quá ít

Khách đi đò bao năm là con nít

Chứ phần đông người lớn thích đi phà


Anh biết không có những chuyến đò xa

Sông sóng lớn thật là nhiều nguy hiểm

Nhưng cuộc sống đồng tiền nào dễ kiếm

Liều mấy phen, nghĩ lại khiến rùng mình


Cầu bây giờ đã nối nhịp văn minh

Đường liên tỉnh dễ dàng đi hơn trước

Đò nằm đây nhớ một thời sông nước

Thiệt đời mà ai biết trước được đâu


Người miền Tây tình nghĩa lấy làm đầu

Đất trù phú phù sa màu mỡ lắm

Nếu anh thích cứ ở lại nhiều năm

Em mai mối chuyện trăm năm duyên nợ


Cảm ơn em anh cũng còn nhiều nợ

Những ân tình chưa trả hết cho người

Em giúp anh, anh lại nợ nữa rồi

Anh xin phép xin thôi, chào em nhé.

MƯA VỀ

 Mưa về

Trời đang cực nắng bỗng dưng mưa

Cỏ cây ngơ ngác lá đòng đưa

Ếch nhái vui đùa ao vũng đọng

Cá tôm hớn hở lội say sưa


Hoa phượng chớm mùa rơi lả tả

Trẻ con té nước chạy búa xua

Gà qué chó mèo buồn rũ rượi

Tôi về tính chuyện bán áo mưa


Duysac 2016

MƯA VỀ

 Mưa về

Trời đang cực nắng bỗng dưng mưa

Cỏ cây ngơ ngác lá đòng đưa

Ếch nhái vui đùa ao vũng đọng

Cá tôm hớn hở lội say sưa


Hoa phượng chớm mùa rơi lả tả

Trẻ con té nước chạy búa xua

Gà qué chó mèo buồn rũ rượi

Tôi về tính chuyện bán áo mưa


Duysac 2016

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...