Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

CHIỀU TRÊN YÊN TỬ

 Chiều Trên Yên Tử

Thơ Duy Sắc 2009

Mình ta lên Yên Tử

Chiều đông lạnh cắt da

Gập gềnh ngàn bậc đá

Hai bên lắm cây già


Người xưa cao sang bỏ

Tiếng chuông chùa làm vui

Cơn tang bồng quên lãng

Anh hùng rũ bụi trần


Chùa thâm nghiêm trên đó

Vết xưa hằn quanh đây

Hình như trong tiếng gió

Cổ nhân vẫn chốn này


Nào phải đâu cổ tích

Khung cảnh đẹp tựa tranh

Người tuy không còn nữa

Nhưng giấc mộng đã thành


Đâu Chương Dương, Hàm Tử

Đâu Vạn Kiếp, Bạch Đằng

Gươm đao tra vào vỏ

Hùng anh xếp chiến bào


Đâu chinh nam mở cõi

Đâu đêm hội Đồ Bàn

Cõi thiền phiêu diêu quá

Trúc Lâm nhớ Phật Hoàng.

CHIỀU TRÊN YÊN TỬ

 Chiều Trên Yên Tử

Thơ Duy Sắc 2009

Mình ta lên Yên Tử

Chiều đông lạnh cắt da

Gập gềnh ngàn bậc đá

Hai bên lắm cây già


Người xưa cao sang bỏ

Tiếng chuông chùa làm vui

Cơn tang bồng quên lãng

Anh hùng rũ bụi trần


Chùa thâm nghiêm trên đó

Vết xưa hằn quanh đây

Hình như trong tiếng gió

Cổ nhân vẫn chốn này


Nào phải đâu cổ tích

Khung cảnh đẹp tựa tranh

Người tuy không còn nữa

Nhưng giấc mộng đã thành


Đâu Chương Dương, Hàm Tử

Đâu Vạn Kiếp, Bạch Đằng

Gươm đao tra vào vỏ

Hùng anh xếp chiến bào


Đâu chinh nam mở cõi

Đâu đêm hội Đồ Bàn

Cõi thiền phiêu diêu quá

Trúc Lâm nhớ Phật Hoàng.

ĐÊM KHÔNG NGỦ

 ĐÊM KHÔNG NGỦ

Duy Sac 2009

Hoa Lan vừa rụng cánh vàng

Thạch sùng bắt muỗi lang thang vách tường

Mấy cành Nguyệt Quế đọng sương

Xóm nghèo hiu hắt điện đường vàng hoe

Trẻ con đòi sữa khóc nhè

Ông nhà hàng xóm răn đe vợ mình

Xỉn say vào nói linh tinh

Nghe như có vẻ tình hình rất căng

Than thân trách phận nhọc nhằn

Miếng cơm manh áo khó khăn từng ngày

Vợ con nào biết nào hay

Mình ông gồng gánh ngày ngày mưu sinh

Chỉ mong lo nổi gia đình

Bây giờ bị vợ, con khinh vì già

Đêm nằm nghe chuyện người ta

Mình không ngủ được thế là suy tư

Nghĩ về hoàn cảnh bây giờ

Cách nào có thể lo cho thân mình

Việc làm lại quá linh tinh

Bữa no bữa đói, bữa nhìn cầm hơi

Nghĩ xong rồi lại chán đời

Đi lui đi tới đi vào đi ra

Loanh quanh trong cái xó nhà

ĐÊM KHÔNG NGỦ

 ĐÊM KHÔNG NGỦ

Duy Sac 2009

Hoa Lan vừa rụng cánh vàng

Thạch sùng bắt muỗi lang thang vách tường

Mấy cành Nguyệt Quế đọng sương

Xóm nghèo hiu hắt điện đường vàng hoe

Trẻ con đòi sữa khóc nhè

Ông nhà hàng xóm răn đe vợ mình

Xỉn say vào nói linh tinh

Nghe như có vẻ tình hình rất căng

Than thân trách phận nhọc nhằn

Miếng cơm manh áo khó khăn từng ngày

Vợ con nào biết nào hay

Mình ông gồng gánh ngày ngày mưu sinh

Chỉ mong lo nổi gia đình

Bây giờ bị vợ, con khinh vì già

Đêm nằm nghe chuyện người ta

Mình không ngủ được thế là suy tư

Nghĩ về hoàn cảnh bây giờ

Cách nào có thể lo cho thân mình

Việc làm lại quá linh tinh

Bữa no bữa đói, bữa nhìn cầm hơi

Nghĩ xong rồi lại chán đời

Đi lui đi tới đi vào đi ra

Loanh quanh trong cái xó nhà

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

 MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc

Sương chiều buông mảng mảng

Trắng toát một khoảng trời

Núi buồn loang tím ngắt

Mây nào có muốn trôi


Hàng thông xanh già cỗi

Thân xù xì vết nhăn

Than van tàn lá rụng

Đám gỗ mùn đầy giun


Chẳng tiếng chim nào hót

Phong lan rũ cánh buồn

Nắng tuôn màu vàng chua

Gió lạnh buốt tim người


Đà Lạt nhìn phát chán

Âm u nóc nhà thờ

Nhạc Trịnh rên rỉ mãi

Đời một cõi đi về


Mà mình về đâu nhỉ

Đi mệt hết cả người

Đường dốc quanh co thế

Biết lối nào để đi


Phố chợ câu đổi chác

Tiền mua bán tình người

Vườn nhà em hoa nở

Có lối nào cho tôi


Tự nhiên mưa đổ xuống

Phố núi buồn làm sao

Chiếc áo len em tặng

Nó không đủ ấm người


Em và tôi là ai

Chúng mình sao lại gặp

Hôm nay tôi nhìn mưa

Em giờ ở nơi nào


Nhớ lúc bên ánh lửa

Tình em ấm đôi tay

Đôi mắt em hy vọng

Một mối tình đắm say


Chiều nay Đà Lạt lạnh

Tôi lang thang bờ hồ

Mưa ướt hết đầu tóc

Ngẹn ngào những câu thơ


Mấy mùa lễ hội trước

Ta cùng ngắm hoa đào

Em thích lan hồ điệp

Tôi mê mẩn địa lan


Em chụp rất nhiều ảnh

Những khoảnh khắc yêu thương

Kỷ niệm mình lưu lại

Ảnh bây giờ còn không


Chắc ảnh đã cũ hết

Em cũng vất đi rồi

Nó đáng gì mà giữ

Phút bồng bột ngây thơ


Anh còn một mớ thơ

Anh viết về hai đứa

Mỗi khi anh đọc lại

Mình lại khóc vu vơ


Nhiều khi lòng tự nhủ

Thơ thẩn để được gì

Tình xưa đâu còn nữa

Chi bằng xóa hết đi


Nhưng mà anh không xóa

Anh viết thơ về em

Xóa là anh bội bạc

Anh từng hứa yêu em


Đà Lạt vẫn như thế

Sương núi với mưa rừng

Mấy dinh thự mốc meo

Chỉ con người là khác


Mưa chiều như màn bạc

Nó phủ trắng lối mòn

Đường xưa ta cùng bước

Anh bây giờ cô liêu


Thế đó sáng rồi chiều

Đời qua nhanh tàn nhẫn

Anh nhìn mưa rồi ngẫm

Ta như sương khói bay


Cô đơn quá chiều nay

Mà cô đơn cũng phải

Chắc bởi mình ích kỷ

Nên cuộc đời đắng cay


2006

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

 MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc

Sương chiều buông mảng mảng

Trắng toát một khoảng trời

Núi buồn loang tím ngắt

Mây nào có muốn trôi


Hàng thông xanh già cỗi

Thân xù xì vết nhăn

Than van tàn lá rụng

Đám gỗ mùn đầy giun


Chẳng tiếng chim nào hót

Phong lan rũ cánh buồn

Nắng tuôn màu vàng chua

Gió lạnh buốt tim người


Đà Lạt nhìn phát chán

Âm u nóc nhà thờ

Nhạc Trịnh rên rỉ mãi

Đời một cõi đi về


Mà mình về đâu nhỉ

Đi mệt hết cả người

Đường dốc quanh co thế

Biết lối nào để đi


Phố chợ câu đổi chác

Tiền mua bán tình người

Vườn nhà em hoa nở

Có lối nào cho tôi


Tự nhiên mưa đổ xuống

Phố núi buồn làm sao

Chiếc áo len em tặng

Nó không đủ ấm người


Em và tôi là ai

Chúng mình sao lại gặp

Hôm nay tôi nhìn mưa

Em giờ ở nơi nào


Nhớ lúc bên ánh lửa

Tình em ấm đôi tay

Đôi mắt em hy vọng

Một mối tình đắm say


Chiều nay Đà Lạt lạnh

Tôi lang thang bờ hồ

Mưa ướt hết đầu tóc

Ngẹn ngào những câu thơ


Mấy mùa lễ hội trước

Ta cùng ngắm hoa đào

Em thích lan hồ điệp

Tôi mê mẩn địa lan


Em chụp rất nhiều ảnh

Những khoảnh khắc yêu thương

Kỷ niệm mình lưu lại

Ảnh bây giờ còn không


Chắc ảnh đã cũ hết

Em cũng vất đi rồi

Nó đáng gì mà giữ

Phút bồng bột ngây thơ


Anh còn một mớ thơ

Anh viết về hai đứa

Mỗi khi anh đọc lại

Mình lại khóc vu vơ


Nhiều khi lòng tự nhủ

Thơ thẩn để được gì

Tình xưa đâu còn nữa

Chi bằng xóa hết đi


Nhưng mà anh không xóa

Anh viết thơ về em

Xóa là anh bội bạc

Anh từng hứa yêu em


Đà Lạt vẫn như thế

Sương núi với mưa rừng

Mấy dinh thự mốc meo

Chỉ con người là khác


Mưa chiều như màn bạc

Nó phủ trắng lối mòn

Đường xưa ta cùng bước

Anh bây giờ cô liêu


Thế đó sáng rồi chiều

Đời qua nhanh tàn nhẫn

Anh nhìn mưa rồi ngẫm

Ta như sương khói bay


Cô đơn quá chiều nay

Mà cô đơn cũng phải

Chắc bởi mình ích kỷ

Nên cuộc đời đắng cay


2006

NẠN ĐÓI NĂM 45

 Nạn đói năm 1945

Duy Sac

Xác người chất đống đầy đường

Chó hoang chán thịt người ươn không màng

Bọn thực dân sống cao sang

Vua ở nơi chốn cung vàng phong lưu


Bọn giặc Nhật thế đang thua

Chúng lấy thóc lúa đốt lò máy hơi

Nhiều làng mạc chết hết người

Có những dòng họ tuyệt nòi cháu con


Nỗi nhục này có gì hơn

Đều do cái bọn thực dân khác nòi

Cộng thêm là lũ tôi đòi

Tay sai phản quốc hại đời dân ta


2004

NẠN ĐÓI NĂM 45

 Nạn đói năm 1945

Duy Sac

Xác người chất đống đầy đường

Chó hoang chán thịt người ươn không màng

Bọn thực dân sống cao sang

Vua ở nơi chốn cung vàng phong lưu


Bọn giặc Nhật thế đang thua

Chúng lấy thóc lúa đốt lò máy hơi

Nhiều làng mạc chết hết người

Có những dòng họ tuyệt nòi cháu con


Nỗi nhục này có gì hơn

Đều do cái bọn thực dân khác nòi

Cộng thêm là lũ tôi đòi

Tay sai phản quốc hại đời dân ta


2004

ĐÊM LONG AN

 ĐÊM LONG AN 

Duy Sac 2004

Xôn xao đám cưới đầu làng

Xập xình tiếng nhạc nó vang om sòm

Tinh mơ cho đến chiều hôm

Dô dô cụng cụng tiếng ồn điếc tai


Nửa đêm nghe họ hát bài

Sang sông con sáo từ nay xa đàn

Cưới mà cứ hát lang man

Nào là Tình Lỡ, Chuyện Nàng Châu Pha


Đúng là khó hiểu thiệt mà

Không biết dâu, rể người ta nghĩ gì

Hát toàn những khúc biệt ly

Trăm năm hạnh phúc còn gì là vui


Nằm nghe tiếng nhạc mắc cười

Thành hôn sao họ lại chơi nhạc buồn

Giống như trù ẻo thiệt luôn

Vậy mà hai họ nhảy cuồng cả lên


Long An mùa lúa chín vàng

Miền quê yên ả xuân sang đầy trời

Nhạc xuân nhộn nhịp khắp nơi

Ở đây đám cưới toàn lời bi ai


Đêm dài nó lại thêm dài

Bởi vì tiếng nhạc inh tai nhức đầu

Xung quanh muỗi nó cứ bâu

Tức mình đánh bốp vào đầu ngủ luôn.

ĐÊM LONG AN

 ĐÊM LONG AN 

Duy Sac 2004

Xôn xao đám cưới đầu làng

Xập xình tiếng nhạc nó vang om sòm

Tinh mơ cho đến chiều hôm

Dô dô cụng cụng tiếng ồn điếc tai


Nửa đêm nghe họ hát bài

Sang sông con sáo từ nay xa đàn

Cưới mà cứ hát lang man

Nào là Tình Lỡ, Chuyện Nàng Châu Pha


Đúng là khó hiểu thiệt mà

Không biết dâu, rể người ta nghĩ gì

Hát toàn những khúc biệt ly

Trăm năm hạnh phúc còn gì là vui


Nằm nghe tiếng nhạc mắc cười

Thành hôn sao họ lại chơi nhạc buồn

Giống như trù ẻo thiệt luôn

Vậy mà hai họ nhảy cuồng cả lên


Long An mùa lúa chín vàng

Miền quê yên ả xuân sang đầy trời

Nhạc xuân nhộn nhịp khắp nơi

Ở đây đám cưới toàn lời bi ai


Đêm dài nó lại thêm dài

Bởi vì tiếng nhạc inh tai nhức đầu

Xung quanh muỗi nó cứ bâu

Tức mình đánh bốp vào đầu ngủ luôn.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...