Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

GẶP MAY

 Gặp may

Duy Sac

Ngày xưa nó học trong am

Đôi ba cái chữ không am chẳng tường

Thầy la thầy đuổi ra đường

Nó đi xuống núi sống luồn sống chui

Gốc đa học lóm thầy đui

Sống nghề bói toán lôi thôi qua ngày

Giỏi mồm lại giỏi vẽ bày

Thằng quan quận trưởng vốn hay nghe xằng

Hôm nay nó đã được thăng 

Làm ông phó quận lăng xăng với đời

Bà con cẩn thận chớ cười

Nó mà nghe được đánh người như chơi

Biết thì cứ để bụng thôi

Miệng mồm cho khéo để đời còn vui


2003

GẶP MAY

 Gặp may

Duy Sac

Ngày xưa nó học trong am

Đôi ba cái chữ không am chẳng tường

Thầy la thầy đuổi ra đường

Nó đi xuống núi sống luồn sống chui

Gốc đa học lóm thầy đui

Sống nghề bói toán lôi thôi qua ngày

Giỏi mồm lại giỏi vẽ bày

Thằng quan quận trưởng vốn hay nghe xằng

Hôm nay nó đã được thăng 

Làm ông phó quận lăng xăng với đời

Bà con cẩn thận chớ cười

Nó mà nghe được đánh người như chơi

Biết thì cứ để bụng thôi

Miệng mồm cho khéo để đời còn vui


2003

TRẦN KIỆN HÀNG TOA ĐÔ

 TRẦN KIỆN HÀNG TOA ĐÔ

Duy Sac 2003

Quân Trần nhiều trận thua to

Quân Nguyên truy kích hét hò ngày đêm

Chúng đang tạo thế gọng kềm

Toa Đô nhận lệnh đánh lên Thiên Trường

Tình hình là rất khẩn trương

Hai vua tính kế để đương đầu thù

Thoát Hoan gửi tối hậu thư

Rằng là phải đích thân vua ra hàng

Tránh cho trăm họ lầm than

Họ Trần vẫn được ngai vàng quốc vương

Nếu không chấp nhận quy hàng

Đại quân Nguyên sẽ san bằng nước Nam

Hai vua không chấp nhận hàng

Quyết tâm kháng chiến đến cùng mới thôi

Chờ lâu không thấy phản hồi

Thoát Hoan ra lệnh cho người tấn công

Hai vua lại chạy lòng vòng

Rất nhiều danh tướng cản đường hy sinh

Phương nam cấp báo tình hình

Toa Đô đang dẫn đại binh tiến về

Chúng từ Bố Chính vừa đi

Quân hơn tám vạn rất là hung hăng

Giặc đi đốt phá bản làng

Vó ngựa gieo rắc kinh hoàng khắp nơi

Tình hình nguy cấp lắm rồi

Hỏi ai có dám đến nơi đương đầu

Rất nhiều cặp mắt nhìn nhau

Không ai có dám đối đầu Toa Đô

Trần Kiện liền được gọi vô

Rằng nay thế giặc rất là hung hăng

Lệnh cho Hầu dẫn quân ngăn

Để chậm bước tiến quân Nguyên vài ngày

Trong đêm phải gấp đi ngay

Nếu mà chậm trễ, tội này khó tha

Lệnh từ Thiên Tử ban ra

Bề tôi đành phải xông ra sa trường

Quân hơn ba vạn lên đường

Thủy bộ di chuyển xuống liền phương nam

Quân Trần đến giữ Nghệ An

Bố trí doanh trại liên hoàn ven sông

Quân Nguyên liên tiếp tấn công

Nhiều ngày đánh mạnh nhưng không được gì

Quân Trần hao hụt nhiều đi

Nhưng quân tiếp viện chưa hề thấy đâu

Thế nên Kiện rất lo rầu

Ông gọi Lê Tắc cùng nhau hội đàm

Rằng là Thiên Tử lớn gan

Tại sao không chịu quy hàng Thoát Hoan

Bây giờ thế cục sắp tàn

Lấy gì để chống đại quân hung tàn

Rồi đây ngọc nát, vàng tan

Trăm họ, bá tánh lầm than khốn cùng

Ta đây là kẻ tôi trung

Nhưng nay lực kiệt sức cùng tính sao

Theo ông ta phải thế nào

Khi quân tiếp viện chưa vào đến nơi

Giặc vây bốn phía hết rồi

Ta nghĩ mình phải hàng thôi đánh gì

Theo ta thì chuẩn bị đi

Nếu không tướng sỹ chẳng còn một ai

Tắc rằng tùy ý của ngài

Nhưng e tội ấy tiếng nhơ muôn đời

Thân này chỉ kẻ bề tôi

Chủ sao, tớ vậy, không lời dối gian

Nhưng ai cũng muốn đầu hàng

Đại Việt cương thổ nước nam chẳng còn

Ngài mang huyết thống Hoàng  thân

Tước Hầu là bậc đứng đầu bá quan

Rồi đây tiếng xấu tràn lan

Làm sao giải thích cho dân hiểu mình

Kiện rằng chớ nói linh tinh

Toa Đô hắn đã viễn chinh lâu rồi

Hắn ta là một tướng tài

Dũng sỹ Mông Cổ không ai thể bì

Quân ta ba vạn là chi

Nếu không hàng chúng chẳng gì còn đâu

Ta đây tuy có tước Hầu

Nhưng mà quyền bính có đâu là gì

Nếu thua, giặc bắt giết đi

Cái tước Hầu ấy chỉ là hư danh

Quân Nguyên đã chiếm kinh thành

Quan Gia kháng chiến không thành thì sao

Giặc mà bắt sẽ chém đầu

Lúc đó Vương với lại Hầu là chi

Thôi ông chớ nói thêm gì

Ta đây đã quyết sẽ đi ra hàng

Tránh cho thảm cảnh tóc tang

Ba vạn binh sỹ đỡ làm thây ma

Sáng mai ông hãy theo ta

Toàn quân giải giáp đi ra đầu hàng

Kiện sai lính gửi thư sang

Toa Đô đọc được lấy làm rất vui

Ông ta vội viết trả lời

Rằng ông quả đúng là người hùng anh

Nếu đây là tấm lòng thành

Ta đây chấp nhận lui binh một ngày

Các ông cứ việc sang đây

Ta sẽ tiếp đãi no say rượu chè

Trần Kiện vừa đọc xong thư

Ông ta cho lính từ từ tiến sang

Toa Đô ngạo nghễ hiên ngang

Ông ta tỏ vẻ huênh hoang khinh người

Vừa trông thấy Kiện, Đô cười

Rằng ngài quả thật là người tài năng

Mấy ngày dàn trận bên sông

Quân ta đánh mãi mà không thắng ngài

Bây giờ ngài đã sang đây

Quân ta có cánh có vây thêm rồi

Họ Trần chắc sẽ thua thôi

Ta trình Thái Tử cho ngài tước Vương

Cả đời nhung lụa bạc vàng

Vợ con, gia quyến cao sang hơn người

Chúng ta vào tiệc ngay thôi

Rượu thịt bày sẵn, xin mời tướng quân

Tin về cấp báo vua Trần

Rằng là Trần Kiện dẫn quân quy hàng

Hai vua nghe rất băn khoăn

Lệnh Trần Nhật Duật vào trong thay người


#trích trường ca sát thát

TRẦN KIỆN HÀNG TOA ĐÔ

 TRẦN KIỆN HÀNG TOA ĐÔ

Duy Sac 2003

Quân Trần nhiều trận thua to

Quân Nguyên truy kích hét hò ngày đêm

Chúng đang tạo thế gọng kềm

Toa Đô nhận lệnh đánh lên Thiên Trường

Tình hình là rất khẩn trương

Hai vua tính kế để đương đầu thù

Thoát Hoan gửi tối hậu thư

Rằng là phải đích thân vua ra hàng

Tránh cho trăm họ lầm than

Họ Trần vẫn được ngai vàng quốc vương

Nếu không chấp nhận quy hàng

Đại quân Nguyên sẽ san bằng nước Nam

Hai vua không chấp nhận hàng

Quyết tâm kháng chiến đến cùng mới thôi

Chờ lâu không thấy phản hồi

Thoát Hoan ra lệnh cho người tấn công

Hai vua lại chạy lòng vòng

Rất nhiều danh tướng cản đường hy sinh

Phương nam cấp báo tình hình

Toa Đô đang dẫn đại binh tiến về

Chúng từ Bố Chính vừa đi

Quân hơn tám vạn rất là hung hăng

Giặc đi đốt phá bản làng

Vó ngựa gieo rắc kinh hoàng khắp nơi

Tình hình nguy cấp lắm rồi

Hỏi ai có dám đến nơi đương đầu

Rất nhiều cặp mắt nhìn nhau

Không ai có dám đối đầu Toa Đô

Trần Kiện liền được gọi vô

Rằng nay thế giặc rất là hung hăng

Lệnh cho Hầu dẫn quân ngăn

Để chậm bước tiến quân Nguyên vài ngày

Trong đêm phải gấp đi ngay

Nếu mà chậm trễ, tội này khó tha

Lệnh từ Thiên Tử ban ra

Bề tôi đành phải xông ra sa trường

Quân hơn ba vạn lên đường

Thủy bộ di chuyển xuống liền phương nam

Quân Trần đến giữ Nghệ An

Bố trí doanh trại liên hoàn ven sông

Quân Nguyên liên tiếp tấn công

Nhiều ngày đánh mạnh nhưng không được gì

Quân Trần hao hụt nhiều đi

Nhưng quân tiếp viện chưa hề thấy đâu

Thế nên Kiện rất lo rầu

Ông gọi Lê Tắc cùng nhau hội đàm

Rằng là Thiên Tử lớn gan

Tại sao không chịu quy hàng Thoát Hoan

Bây giờ thế cục sắp tàn

Lấy gì để chống đại quân hung tàn

Rồi đây ngọc nát, vàng tan

Trăm họ, bá tánh lầm than khốn cùng

Ta đây là kẻ tôi trung

Nhưng nay lực kiệt sức cùng tính sao

Theo ông ta phải thế nào

Khi quân tiếp viện chưa vào đến nơi

Giặc vây bốn phía hết rồi

Ta nghĩ mình phải hàng thôi đánh gì

Theo ta thì chuẩn bị đi

Nếu không tướng sỹ chẳng còn một ai

Tắc rằng tùy ý của ngài

Nhưng e tội ấy tiếng nhơ muôn đời

Thân này chỉ kẻ bề tôi

Chủ sao, tớ vậy, không lời dối gian

Nhưng ai cũng muốn đầu hàng

Đại Việt cương thổ nước nam chẳng còn

Ngài mang huyết thống Hoàng  thân

Tước Hầu là bậc đứng đầu bá quan

Rồi đây tiếng xấu tràn lan

Làm sao giải thích cho dân hiểu mình

Kiện rằng chớ nói linh tinh

Toa Đô hắn đã viễn chinh lâu rồi

Hắn ta là một tướng tài

Dũng sỹ Mông Cổ không ai thể bì

Quân ta ba vạn là chi

Nếu không hàng chúng chẳng gì còn đâu

Ta đây tuy có tước Hầu

Nhưng mà quyền bính có đâu là gì

Nếu thua, giặc bắt giết đi

Cái tước Hầu ấy chỉ là hư danh

Quân Nguyên đã chiếm kinh thành

Quan Gia kháng chiến không thành thì sao

Giặc mà bắt sẽ chém đầu

Lúc đó Vương với lại Hầu là chi

Thôi ông chớ nói thêm gì

Ta đây đã quyết sẽ đi ra hàng

Tránh cho thảm cảnh tóc tang

Ba vạn binh sỹ đỡ làm thây ma

Sáng mai ông hãy theo ta

Toàn quân giải giáp đi ra đầu hàng

Kiện sai lính gửi thư sang

Toa Đô đọc được lấy làm rất vui

Ông ta vội viết trả lời

Rằng ông quả đúng là người hùng anh

Nếu đây là tấm lòng thành

Ta đây chấp nhận lui binh một ngày

Các ông cứ việc sang đây

Ta sẽ tiếp đãi no say rượu chè

Trần Kiện vừa đọc xong thư

Ông ta cho lính từ từ tiến sang

Toa Đô ngạo nghễ hiên ngang

Ông ta tỏ vẻ huênh hoang khinh người

Vừa trông thấy Kiện, Đô cười

Rằng ngài quả thật là người tài năng

Mấy ngày dàn trận bên sông

Quân ta đánh mãi mà không thắng ngài

Bây giờ ngài đã sang đây

Quân ta có cánh có vây thêm rồi

Họ Trần chắc sẽ thua thôi

Ta trình Thái Tử cho ngài tước Vương

Cả đời nhung lụa bạc vàng

Vợ con, gia quyến cao sang hơn người

Chúng ta vào tiệc ngay thôi

Rượu thịt bày sẵn, xin mời tướng quân

Tin về cấp báo vua Trần

Rằng là Trần Kiện dẫn quân quy hàng

Hai vua nghe rất băn khoăn

Lệnh Trần Nhật Duật vào trong thay người


#trích trường ca sát thát

ÁO DÀI ƠI!

 ÁO DÀI ƠI!

Thơ Duy Sắc 2002

Áo dài ơi! Em đi đâu vậy?

Vạt thướt tha trắng toát như mây

Chiều hôm nay, Sài Gòn lặng gió

Sao bóng em lại lất phất bay


Dưới ánh nắng màu em bừng sáng

Lụa trắng tinh rung rính óng vàng

Mái nhà cổ rêu phong chánh tỵ

Con phố quen bất chợt ngỡ ngàng


Em đi dọc vỉa hè trên phố

Những hàng cau nín lặng ngẩn ngơ

Công trình mới bóng nghiêng che chở

Tiếng chuông ngân có vẻ dại khờ


Như chim non tung tăng nhí nhảnh

Thật ngây thơ, trong sáng hồn nhiên,

Anh nhìn theo mà tim rạo rực

Lòng nao nao thấy lắm nỗi niềm.

ÁO DÀI ƠI!

 ÁO DÀI ƠI!

Thơ Duy Sắc 2002

Áo dài ơi! Em đi đâu vậy?

Vạt thướt tha trắng toát như mây

Chiều hôm nay, Sài Gòn lặng gió

Sao bóng em lại lất phất bay


Dưới ánh nắng màu em bừng sáng

Lụa trắng tinh rung rính óng vàng

Mái nhà cổ rêu phong chánh tỵ

Con phố quen bất chợt ngỡ ngàng


Em đi dọc vỉa hè trên phố

Những hàng cau nín lặng ngẩn ngơ

Công trình mới bóng nghiêng che chở

Tiếng chuông ngân có vẻ dại khờ


Như chim non tung tăng nhí nhảnh

Thật ngây thơ, trong sáng hồn nhiên,

Anh nhìn theo mà tim rạo rực

Lòng nao nao thấy lắm nỗi niềm.

TÌNH TÔI

 TÌNH TÔI

Tôi có cái tính yêu nhiều

Yêu trăng, yêu gió, yêu chiều hoàng hôn

Ai làm tôi dạ bồn chồn

Tôi sẽ tưởng tượng thả hồn để yêu

Yêu chẳng có được bao nhiêu

Vài hôm mưa nắng là thôi yêu liền

Yêu trong mộng rất hão huyền

Yêu đủ thứ chuyện chẳng ra cái gì

Thuỷ chung nào có mấy khi

Nhưng tôi rất thích người thì thuỷ chung

Nhìn tôi có vẻ rất khùng

Tuy nhiên xin chớ có mong đụng vào

Thông minh khôn khéo biết bao

Ngớ nga ngớ ngẩn mò sao trên trời

Bày đặt bàn tán chuyện đời

Thế nhưng nào có giúp đời gì đâu

Tủi thân nên rất hay sầu

Tuổi xuân phơi phới mà sao lắm phiền

Ráng nhẫn nhục để được yên

Tranh thủ để kiếm ít tiền nuôi thân.


Nguyễn Duy Sắc 2002

TÌNH TÔI

 TÌNH TÔI

Tôi có cái tính yêu nhiều

Yêu trăng, yêu gió, yêu chiều hoàng hôn

Ai làm tôi dạ bồn chồn

Tôi sẽ tưởng tượng thả hồn để yêu

Yêu chẳng có được bao nhiêu

Vài hôm mưa nắng là thôi yêu liền

Yêu trong mộng rất hão huyền

Yêu đủ thứ chuyện chẳng ra cái gì

Thuỷ chung nào có mấy khi

Nhưng tôi rất thích người thì thuỷ chung

Nhìn tôi có vẻ rất khùng

Tuy nhiên xin chớ có mong đụng vào

Thông minh khôn khéo biết bao

Ngớ nga ngớ ngẩn mò sao trên trời

Bày đặt bàn tán chuyện đời

Thế nhưng nào có giúp đời gì đâu

Tủi thân nên rất hay sầu

Tuổi xuân phơi phới mà sao lắm phiền

Ráng nhẫn nhục để được yên

Tranh thủ để kiếm ít tiền nuôi thân.


Nguyễn Duy Sắc 2002

CHIỀU

 CHIỀU (2002)

Duy Sac

Hoàng hôn xuống, em ơi!

Chiều tím biếc

Nắng vàng hoe gội đỏ những hàng me

Con đường khó

Con đường đầy sỏi đá

Bóng cụ già lầm lũi đi về

Ghánh hàng nặng trên vai

Ngày một lại ngày hai,…

Thân còm dầm mưa dãi nắng

Mấy ai hay, nào có ai hay!


Chiều nay tím

Ánh hoàng hôn tắt vội

Bà cụ nghèo không thấy đi về

Cái nắng nó nhớ nhung

Hàng me buồn rười rượi

Sương rơi nhanh như nước mắt long lanh


Ôi bà cụ!

Ghánh hàng rong trĩu nặng

Bóng liêu xiêu nay đã đi dâu

Có ai biết bà đã đi đâu

Có ai biết bà nặng nỗi sầu!

Đêm cô quạnh bên manh chiếu rách

Bạn màn trời, chuột bọ, côn trùng

Lòng trống trải nhưng đầy cay đắng


Con bà đâu, không một đứa nào

Có ai biết, có ai hay bà đến từ đâu


Đêm đã xuống

Buồn manh chiếu rách

Nó cô đơn cuộn chặt không ra

Trăng đến gọi, chiếu buồn nức nở

Người đi rồi, ta có ích chi


Trăng lẩn thẩn lò dò ngõ tối

Ánh sáng tìm dáng cụ liêu xiêu

Mà tìm mãi

Mà tìm mãi


Sương đêm tuôn ướt dầm khóm trúc

Nước lung linh lấp lánh hồn trăng

Tưởng nước mắt tiễn đưa bóng cụ

Bạn của trăng, mẹ của sương đêm


Trăng bất chợt kia rồi đã thấy

Bà nằm co trong ngõ tối tăm

Trăng nó khóc

Bạn tôi đây nhưng đâu ai biết, có ai hay

Bà cụ nghèo

Manh áo rách ướt đẫm sương đêm

Cụ về chốn vĩnh hằng

Để lại trăng cô đơn bên chiếu

Để lại sương tuôn mãi nỗi buồn.

CHIỀU

 CHIỀU (2002)

Duy Sac

Hoàng hôn xuống, em ơi!

Chiều tím biếc

Nắng vàng hoe gội đỏ những hàng me

Con đường khó

Con đường đầy sỏi đá

Bóng cụ già lầm lũi đi về

Ghánh hàng nặng trên vai

Ngày một lại ngày hai,…

Thân còm dầm mưa dãi nắng

Mấy ai hay, nào có ai hay!


Chiều nay tím

Ánh hoàng hôn tắt vội

Bà cụ nghèo không thấy đi về

Cái nắng nó nhớ nhung

Hàng me buồn rười rượi

Sương rơi nhanh như nước mắt long lanh


Ôi bà cụ!

Ghánh hàng rong trĩu nặng

Bóng liêu xiêu nay đã đi dâu

Có ai biết bà đã đi đâu

Có ai biết bà nặng nỗi sầu!

Đêm cô quạnh bên manh chiếu rách

Bạn màn trời, chuột bọ, côn trùng

Lòng trống trải nhưng đầy cay đắng


Con bà đâu, không một đứa nào

Có ai biết, có ai hay bà đến từ đâu


Đêm đã xuống

Buồn manh chiếu rách

Nó cô đơn cuộn chặt không ra

Trăng đến gọi, chiếu buồn nức nở

Người đi rồi, ta có ích chi


Trăng lẩn thẩn lò dò ngõ tối

Ánh sáng tìm dáng cụ liêu xiêu

Mà tìm mãi

Mà tìm mãi


Sương đêm tuôn ướt dầm khóm trúc

Nước lung linh lấp lánh hồn trăng

Tưởng nước mắt tiễn đưa bóng cụ

Bạn của trăng, mẹ của sương đêm


Trăng bất chợt kia rồi đã thấy

Bà nằm co trong ngõ tối tăm

Trăng nó khóc

Bạn tôi đây nhưng đâu ai biết, có ai hay

Bà cụ nghèo

Manh áo rách ướt đẫm sương đêm

Cụ về chốn vĩnh hằng

Để lại trăng cô đơn bên chiếu

Để lại sương tuôn mãi nỗi buồn.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...