Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

SÔNG SÀI GÒN

 SÔNG SÀI GÒN

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ 2002

Sài Gòn

Một mảnh đất hiền hoà thơ mộng

Thành phố ven sông lớn

Chỉ mới ba trăm năm

Trẻ trung 

Năng động

Ôi

Sài Gòn

Thuở khi đất còn hoang vu

Rừng rậm ngập tràn

Những cánh đồng lau lách

Cỏ lác ngập bờ

Sông trào cuồn cuộn

Thú dữ, muỗi mòng, đỉa, vắt

Khó khăn

Mưa mùa

Bệnh dịch

Biết bao nhiêu những nhọc nhằn

Thời khẩn hoang khốn khổ

Thuyền lưu dân đâu đó đang lảng vảng ở Cần Giờ

Họ lên bờ lập làng dựng ấp

Xây luỹ, đắp thành

Vất vả quá

Máu và xương

Chiến tranh

Loạn lạc

Bao phen binh lửa

Chúa Nguyễn và Tây Sơn

Tranh giành lãnh thổ

Sông bến nghé máu tươi loang đổ

Cuộc binh đao

Xương trắng thành gò

Nồi da sáo thịt

Hận thù

Sài Gòn vẫn thế

Dòng sông bình thản hiền hoà

Nó lại khóc oà khi nghe thần công Pháp nổ

Thời thuộc địa tối tăm

Kiếp người nô lệ

Tám mươi năm mà ngỡ như đêm dài trung cổ

Dân ta chia rẽ 

Phân biệt vùng miền

Tình đồng bào tan tác

Bởi chính sách tàn ác

Chia để trị

Thế đó

Di chứng kéo dài

Hai mươi năm bom đạn đau thương

Sài Gòn

Vãn thế

Dòng sông hiền hoà tĩnh lặng

Lúa vẫn lên xanh

Em thơ vẫn cắp sách đến trường

Nhưng lịch sử không thay đổi được

Những gì đã qua

Quá khứ như là định mệnh

Dân tộc ta phải chịu nỗi đau chung

Sài Gòn vẫn đẹp

Nó chứng kiến 

Nó ghi dấu

Một dòng chảy vô hình

Nước ta lớn mạnh

Qua bao cuộc trường chinh

Dài vô tận

Hàng vạn ngày bất khuất

Để hôm nay trên mảnh đất này

Có một Sài Gòn bình yên

Không bóng giặc thù

Đồng bào đoàn kết

Sài Gòn

Còn đây

Nhân chứng sống

Ba trăm năm chưa phải là dài so với tuổi đời đất nước

Nhưng Sài Gòn mang trong mình linh hồn của Việt Nam

Dòng sông hiền hoà

Thơ mộng

Bình yên

Tôi yêu Sài Gòn.

SÔNG SÀI GÒN

 SÔNG SÀI GÒN

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ 2002

Sài Gòn

Một mảnh đất hiền hoà thơ mộng

Thành phố ven sông lớn

Chỉ mới ba trăm năm

Trẻ trung 

Năng động

Ôi

Sài Gòn

Thuở khi đất còn hoang vu

Rừng rậm ngập tràn

Những cánh đồng lau lách

Cỏ lác ngập bờ

Sông trào cuồn cuộn

Thú dữ, muỗi mòng, đỉa, vắt

Khó khăn

Mưa mùa

Bệnh dịch

Biết bao nhiêu những nhọc nhằn

Thời khẩn hoang khốn khổ

Thuyền lưu dân đâu đó đang lảng vảng ở Cần Giờ

Họ lên bờ lập làng dựng ấp

Xây luỹ, đắp thành

Vất vả quá

Máu và xương

Chiến tranh

Loạn lạc

Bao phen binh lửa

Chúa Nguyễn và Tây Sơn

Tranh giành lãnh thổ

Sông bến nghé máu tươi loang đổ

Cuộc binh đao

Xương trắng thành gò

Nồi da sáo thịt

Hận thù

Sài Gòn vẫn thế

Dòng sông bình thản hiền hoà

Nó lại khóc oà khi nghe thần công Pháp nổ

Thời thuộc địa tối tăm

Kiếp người nô lệ

Tám mươi năm mà ngỡ như đêm dài trung cổ

Dân ta chia rẽ 

Phân biệt vùng miền

Tình đồng bào tan tác

Bởi chính sách tàn ác

Chia để trị

Thế đó

Di chứng kéo dài

Hai mươi năm bom đạn đau thương

Sài Gòn

Vãn thế

Dòng sông hiền hoà tĩnh lặng

Lúa vẫn lên xanh

Em thơ vẫn cắp sách đến trường

Nhưng lịch sử không thay đổi được

Những gì đã qua

Quá khứ như là định mệnh

Dân tộc ta phải chịu nỗi đau chung

Sài Gòn vẫn đẹp

Nó chứng kiến 

Nó ghi dấu

Một dòng chảy vô hình

Nước ta lớn mạnh

Qua bao cuộc trường chinh

Dài vô tận

Hàng vạn ngày bất khuất

Để hôm nay trên mảnh đất này

Có một Sài Gòn bình yên

Không bóng giặc thù

Đồng bào đoàn kết

Sài Gòn

Còn đây

Nhân chứng sống

Ba trăm năm chưa phải là dài so với tuổi đời đất nước

Nhưng Sài Gòn mang trong mình linh hồn của Việt Nam

Dòng sông hiền hoà

Thơ mộng

Bình yên

Tôi yêu Sài Gòn.

TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

 TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

Chàng ơi ! Canh đã khuya rồi

Chúng ta sẽ phải nói lời biệt ly

Chẳng hay chàng có điều gì

Mau mau nói hết ra đi lúc này


Sách rằng ta nói nàng hay

Tô Định chắc quyết lần này giết ta

Nàng lo trả mối thù nhà

Và đền nợ nước để ta yên lòng


Quê hương chịu cảnh xiềng gông

Mối thù giặc Hán chất chống núi cao

Muôn dân uất hận ngẹn ngào

Núi xương, sông máu của bao kiếp người


Lòng ta căm lắm nàng ơi

Nhưng mà chưa gặp đúng thời vùng lên

Nhiều năm chịu cảnh ươn hèn

Nay phải nhịn nhục hy sinh thân mình


Chị em nàng huấn luyện binh

Cố mà giải phóng quê mình nghe không

Đời ta nguyện hiến máu hồng

Để mong rửa nhục non sông phen này


Lời chàng nói thật đắng cay

Thiếp nguyện ghi nhớ suốt đời không quên

Dân Nam ta chẳng ai hèn

Rồi đây thiếp sẽ dựng lên cơ đồ


Hán quân xảo quyệt mưu mô

Thiếp lo chàng sẽ khó mà yên thân

Rượu đây thiếp kính mời chàng

Ta thề giành lại Giang Sơn Lạc Hồng


Chàng đi có tiếc gì không

Hay là vương vấn trong lòng điều chi

Việc binh có dặn dò gì

Xin chàng cứ nói hết đi rồi bàn


Sách rằng phải gấp tuyển quân

Xây dựng căn cứ hậu cần khẩn trương

Ta đi nàng chớ đau buồn

Hãy chờ đúng dịp để giương cờ hồng


Phải giành lại được non sông

Để lưu truyền giống Lạc Hồng muôn năm

Thương nàng phận gái yếu mềm

Thù nhà nợ nước thân em gánh gồng


Trăng khuya sáng tỏa mênh mông

Núi rừng vang tiếng trống đồng điểm canh

Thiếp đưa tiễn bậc hùng anh

Rồi đây người sẽ lưu danh đời đời


Thơ Duy Sắc 2002

TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

 TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

Chàng ơi ! Canh đã khuya rồi

Chúng ta sẽ phải nói lời biệt ly

Chẳng hay chàng có điều gì

Mau mau nói hết ra đi lúc này


Sách rằng ta nói nàng hay

Tô Định chắc quyết lần này giết ta

Nàng lo trả mối thù nhà

Và đền nợ nước để ta yên lòng


Quê hương chịu cảnh xiềng gông

Mối thù giặc Hán chất chống núi cao

Muôn dân uất hận ngẹn ngào

Núi xương, sông máu của bao kiếp người


Lòng ta căm lắm nàng ơi

Nhưng mà chưa gặp đúng thời vùng lên

Nhiều năm chịu cảnh ươn hèn

Nay phải nhịn nhục hy sinh thân mình


Chị em nàng huấn luyện binh

Cố mà giải phóng quê mình nghe không

Đời ta nguyện hiến máu hồng

Để mong rửa nhục non sông phen này


Lời chàng nói thật đắng cay

Thiếp nguyện ghi nhớ suốt đời không quên

Dân Nam ta chẳng ai hèn

Rồi đây thiếp sẽ dựng lên cơ đồ


Hán quân xảo quyệt mưu mô

Thiếp lo chàng sẽ khó mà yên thân

Rượu đây thiếp kính mời chàng

Ta thề giành lại Giang Sơn Lạc Hồng


Chàng đi có tiếc gì không

Hay là vương vấn trong lòng điều chi

Việc binh có dặn dò gì

Xin chàng cứ nói hết đi rồi bàn


Sách rằng phải gấp tuyển quân

Xây dựng căn cứ hậu cần khẩn trương

Ta đi nàng chớ đau buồn

Hãy chờ đúng dịp để giương cờ hồng


Phải giành lại được non sông

Để lưu truyền giống Lạc Hồng muôn năm

Thương nàng phận gái yếu mềm

Thù nhà nợ nước thân em gánh gồng


Trăng khuya sáng tỏa mênh mông

Núi rừng vang tiếng trống đồng điểm canh

Thiếp đưa tiễn bậc hùng anh

Rồi đây người sẽ lưu danh đời đời


Thơ Duy Sắc 2002

NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

 NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

Duy Sac 2002

Xuân sắc ấy bây giờ còn đâu nữa

Hoa đã tàn nhụy rữa hết tinh anh

Bởi quá nhiều ong bướm lởn vởn quanh

Cành Nguyệt Quế chỉ còn hương đọng lại


Đời hoa chỉ đẹp khi vừa mới nở

Dưới ánh trăng khiến thi sỹ mơ màng

Như sương mai lấp lánh nét cao sang

Vài trận gió chỉ còn tàn cánh mỏng


Hoa ơi hoa ta thật tiếc làm sao

Nét trinh trắng bị dập vùi tơi tả

Nay ta khoác cho hoa manh áo mới

Một nàng thơ lãng mạn giữa trần đời


Khi đêm về mình làm bạn cho vui

Để cho những hồn thơ ta bay bổng

Tình yêu ấy tuy chỉ là giấc mộng

Nhưng với ta, hoa vẫn đẹp vô cùng


Cũng do bởi mùi hương hoa ngào ngạt

Nên bướm, ong chúng nó cứ vây quanh

Cứ như ta thơ thẩn vậy cho lành

Tuy giản dị nhưng tâm hồn thanh thản.

NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

 NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

Duy Sac 2002

Xuân sắc ấy bây giờ còn đâu nữa

Hoa đã tàn nhụy rữa hết tinh anh

Bởi quá nhiều ong bướm lởn vởn quanh

Cành Nguyệt Quế chỉ còn hương đọng lại


Đời hoa chỉ đẹp khi vừa mới nở

Dưới ánh trăng khiến thi sỹ mơ màng

Như sương mai lấp lánh nét cao sang

Vài trận gió chỉ còn tàn cánh mỏng


Hoa ơi hoa ta thật tiếc làm sao

Nét trinh trắng bị dập vùi tơi tả

Nay ta khoác cho hoa manh áo mới

Một nàng thơ lãng mạn giữa trần đời


Khi đêm về mình làm bạn cho vui

Để cho những hồn thơ ta bay bổng

Tình yêu ấy tuy chỉ là giấc mộng

Nhưng với ta, hoa vẫn đẹp vô cùng


Cũng do bởi mùi hương hoa ngào ngạt

Nên bướm, ong chúng nó cứ vây quanh

Cứ như ta thơ thẩn vậy cho lành

Tuy giản dị nhưng tâm hồn thanh thản.

TRĂNG MÙA HẠ

 TRĂNG MÙA HẠ

Thơ Duy Sắc 2001

Đêm mùa hạ, trời trong ráo tạnh

Cơn mưa vừa mới dứt hôm qua

Phượng hồng bung những nụ hoa

Ve ngân lên những khúc ca yêu đời


Ghế nhà trường mình còn lưu luyến

Mộng công danh chưa biết ra sao

Giấc mơ cố sẽ bay cao

Dù rằng vẫn biết đời nào như mơ


Thầy và trò tình sâu nghĩa nặng

Tri thức như biển cả bao la

Cỏn con cái chí của ta

Làm sao đương nổi phong ba cuộc đời


Trăng vàng ấy vạn năm vẫn vậy

Phận một người phút chốc khói mây

Ta đâu nào khác cỏ cây

Túi cơm giá áo đời này như nhau


Đường đi học còn nhiều phía trước

Nhân loại luôn tiến bước mỗi ngày

Mình không tiếp nhận cái hay

Bảo thủ, cố chấp, sau này khổ đau


Ánh trăng treo sáng ngời muôn thuở

Đôi khi trăng còn bị mây che

Nếu mình không biết lắng nghe

Kiêu căng, tự mãn bạn bè lánh xa


Hoa phượng đỏ cháy bầu nhiệt huyết

Tuổi trẻ mình phấn đấu không ngừng

Đam mê theo đuổi đến cùng

Dù cho thất bại cũng đừng từ nan.


Hoa Phượng Đỏ

TRĂNG MÙA HẠ

 TRĂNG MÙA HẠ

Thơ Duy Sắc 2001

Đêm mùa hạ, trời trong ráo tạnh

Cơn mưa vừa mới dứt hôm qua

Phượng hồng bung những nụ hoa

Ve ngân lên những khúc ca yêu đời


Ghế nhà trường mình còn lưu luyến

Mộng công danh chưa biết ra sao

Giấc mơ cố sẽ bay cao

Dù rằng vẫn biết đời nào như mơ


Thầy và trò tình sâu nghĩa nặng

Tri thức như biển cả bao la

Cỏn con cái chí của ta

Làm sao đương nổi phong ba cuộc đời


Trăng vàng ấy vạn năm vẫn vậy

Phận một người phút chốc khói mây

Ta đâu nào khác cỏ cây

Túi cơm giá áo đời này như nhau


Đường đi học còn nhiều phía trước

Nhân loại luôn tiến bước mỗi ngày

Mình không tiếp nhận cái hay

Bảo thủ, cố chấp, sau này khổ đau


Ánh trăng treo sáng ngời muôn thuở

Đôi khi trăng còn bị mây che

Nếu mình không biết lắng nghe

Kiêu căng, tự mãn bạn bè lánh xa


Hoa phượng đỏ cháy bầu nhiệt huyết

Tuổi trẻ mình phấn đấu không ngừng

Đam mê theo đuổi đến cùng

Dù cho thất bại cũng đừng từ nan.


Hoa Phượng Đỏ

BIỂN HÀ TIÊN

 Biển Hà Tiên 

Vịnh Hà Tiên cát vàng trải mịn

Sóng rì rầm ve vuốt mạn thuyền

Mênh mông trời nước bình yên

Gió đưa khúc hát khơi miền xa xăm


Xứ Hà Tiên đẹp, giàu thơ mộng

Họ Mạc từng một cõi vẫy vùng

Tích xưa cổ Tự Phù Dung

Oan tình của khách anh hùng,  giai nhân


Hoàng hôn bạc phơi mình trên biển

Nắng đang rơi lấp lánh như sao

Ngư dân nâng chén rượu đào

Mấy câu vọng cổ xuyến xao lòng người


Bóng xa thoáng chiến thuyền lảng vảng

Tiếng thần công đang thét gầm vang

Tây Sơn vây bủa dọc ngang

Vua tôi chúa Nguyễn nát tan đội hình


Sương giăng phủ khung trời hư ảo

Biển lặng im sâu lắng tự tình

Thăng trầm mấy cuộc nhục vinh

Thời gian chỉ biết thả mình mãi trôi


Duysac 2001

BIỂN HÀ TIÊN

 Biển Hà Tiên 

Vịnh Hà Tiên cát vàng trải mịn

Sóng rì rầm ve vuốt mạn thuyền

Mênh mông trời nước bình yên

Gió đưa khúc hát khơi miền xa xăm


Xứ Hà Tiên đẹp, giàu thơ mộng

Họ Mạc từng một cõi vẫy vùng

Tích xưa cổ Tự Phù Dung

Oan tình của khách anh hùng,  giai nhân


Hoàng hôn bạc phơi mình trên biển

Nắng đang rơi lấp lánh như sao

Ngư dân nâng chén rượu đào

Mấy câu vọng cổ xuyến xao lòng người


Bóng xa thoáng chiến thuyền lảng vảng

Tiếng thần công đang thét gầm vang

Tây Sơn vây bủa dọc ngang

Vua tôi chúa Nguyễn nát tan đội hình


Sương giăng phủ khung trời hư ảo

Biển lặng im sâu lắng tự tình

Thăng trầm mấy cuộc nhục vinh

Thời gian chỉ biết thả mình mãi trôi


Duysac 2001

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...