Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

YÊU ĐƠN PHƯƠNG

YÊU ĐƠN PHƯƠNG
Duy Sắc 2010
Mình thương mình nhớ người ta
Chứ không muốn gặp người ta làm gì
Bởi người ta đã bỏ đi
Tức là người chẳng thương gì mình đâu

Tình yêu nó ở cái đầu
Chứ không phải ở mấy câu ngôn tình
Gần nhau chưa chắc có tình
Gặp nhau cũng chỉ làm phiền người thôi

Yêu xa cũng hạnh phúc rồi
Thương nhau thì chúc cho người bình an
Miễn sao tâm trí nhẹ nhàng
Chứ còn níu kéo chỉ mang u sầu

Chắc gì người thực lòng đâu
Chẳng qua yếu đuối mới cần mình thôi
Đến khi đủ ấm áp rồi
Ta cũng chẳng khác là người thứ ba

Đến tìm người sẽ đuổi ta
Có khi lại nghĩ rằng ta phá người
Tình yêu đẹp vậy đủ rồi
Để ta có hứng cả đời làm thơ

YÊU ĐƠN PHƯƠNG

YÊU ĐƠN PHƯƠNG
Duy Sắc 2010
Mình thương mình nhớ người ta
Chứ không muốn gặp người ta làm gì
Bởi người ta đã bỏ đi
Tức là người chẳng thương gì mình đâu

Tình yêu nó ở cái đầu
Chứ không phải ở mấy câu ngôn tình
Gần nhau chưa chắc có tình
Gặp nhau cũng chỉ làm phiền người thôi

Yêu xa cũng hạnh phúc rồi
Thương nhau thì chúc cho người bình an
Miễn sao tâm trí nhẹ nhàng
Chứ còn níu kéo chỉ mang u sầu

Chắc gì người thực lòng đâu
Chẳng qua yếu đuối mới cần mình thôi
Đến khi đủ ấm áp rồi
Ta cũng chẳng khác là người thứ ba

Đến tìm người sẽ đuổi ta
Có khi lại nghĩ rằng ta phá người
Tình yêu đẹp vậy đủ rồi
Để ta có hứng cả đời làm thơ

AI CHO EM MÙA XUÂN

AI CHO EM M ÙA XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Em đi lang thang 
Đôi chân bỏng rát
Em đội trên đầu
Một thúng bánh cam

Áo em rách tà
Quần đùi xốc xếch
Bước chân lếch thếch
Em rao rất buồn

Ai cam, cam đây
Quê em miền Tây
Nhà em trồng mía
Thất thu mùa vụ

Cả nhà tha phương
Má em rẻ chén
Ba em phụ hồ
Cả nhà ở trọ

Em em đánh giày
Ai cam, cam đây
Đúng dịp xuân này
Em mười sáu tuổi

Em mơ đi học
Em thích kỹ sư
Em mê máy móc
Nhưng nhà em nghèo

Mẹ cha khó khăn
Vốn liếng sạch rồi
Chỉ vì cây mía
Em cười rất tươi

Hồn nhiên tuổi trẻ
Em khoe chiếc nón
Mẹ em mua cho
Nó trông rất đẹp

Em thích nó lắm
Những khi trời nắng
Nón giúp mát đầu
Xuân của em đâu

Em cười rất xuân
Em rằng em đây
Em là mùa xuân
Cam đây, cam đây

Ai ăn bánh cam
Mua dùm em với
Cam ngọt như đường
Béo thơm và ngậy

Cam đây, cam đây
Xuân của em đây
Thúng bánh cam đầy
Em cần bán hết

Em sẽ có xuân.

AI CHO EM MÙA XUÂN

AI CHO EM M ÙA XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Em đi lang thang 
Đôi chân bỏng rát
Em đội trên đầu
Một thúng bánh cam

Áo em rách tà
Quần đùi xốc xếch
Bước chân lếch thếch
Em rao rất buồn

Ai cam, cam đây
Quê em miền Tây
Nhà em trồng mía
Thất thu mùa vụ

Cả nhà tha phương
Má em rẻ chén
Ba em phụ hồ
Cả nhà ở trọ

Em em đánh giày
Ai cam, cam đây
Đúng dịp xuân này
Em mười sáu tuổi

Em mơ đi học
Em thích kỹ sư
Em mê máy móc
Nhưng nhà em nghèo

Mẹ cha khó khăn
Vốn liếng sạch rồi
Chỉ vì cây mía
Em cười rất tươi

Hồn nhiên tuổi trẻ
Em khoe chiếc nón
Mẹ em mua cho
Nó trông rất đẹp

Em thích nó lắm
Những khi trời nắng
Nón giúp mát đầu
Xuân của em đâu

Em cười rất xuân
Em rằng em đây
Em là mùa xuân
Cam đây, cam đây

Ai ăn bánh cam
Mua dùm em với
Cam ngọt như đường
Béo thơm và ngậy

Cam đây, cam đây
Xuân của em đây
Thúng bánh cam đầy
Em cần bán hết

Em sẽ có xuân.

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Chiều xuân không chút nắng
Nhưng má em ửng hồng
Bởi anh nhìn say đắm
Lòng em thấy thẹn thùng

Đôi mắt trong như ngọc
Sợi tóc mai mơ màng
Anh nhìn em lâu quá
Tim em nhảy không ngừng

Anh đang đi đâu thế
Có phải đang về quê
Hành lý nhiều quà bánh
Gia đình đang ngóng chờ

Anh đừng có nhìn em
Anh cần gì cứ nói
Vì em là con gái
Em mắc cỡ thật rồi

Em ơi anh muốn nói
À nhưng chắc là thôi
Để hẹn em khi khác
Nếu gặp lại nói luôn

Ngại gì mà không nói
Em sẵn sàng lắng nghe
Mai sau sao biết được
Chúng mình còn gặp nhau

Vậy thì anh sẽ nói
Rằng em rất là xinh
Anh muốn làm quen lắm
Mà sợ em chối từ

À thì ra là vậy
Cảm ơn anh quá khen
Hôm nay mình gặp mặt
Cũng có khi là duyên

Thôi đến giờ tàu chạy
Anh phải đi ra ga
Tạm biệt cô em nhé
Anh đã thấy mùa xuân

Anh đi đường cẩn thận
Chúc thượng lộ bình an
Xuân này em nhớ mãi
Ánh mắt anh nồng nàn.

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Chiều xuân không chút nắng
Nhưng má em ửng hồng
Bởi anh nhìn say đắm
Lòng em thấy thẹn thùng

Đôi mắt trong như ngọc
Sợi tóc mai mơ màng
Anh nhìn em lâu quá
Tim em nhảy không ngừng

Anh đang đi đâu thế
Có phải đang về quê
Hành lý nhiều quà bánh
Gia đình đang ngóng chờ

Anh đừng có nhìn em
Anh cần gì cứ nói
Vì em là con gái
Em mắc cỡ thật rồi

Em ơi anh muốn nói
À nhưng chắc là thôi
Để hẹn em khi khác
Nếu gặp lại nói luôn

Ngại gì mà không nói
Em sẵn sàng lắng nghe
Mai sau sao biết được
Chúng mình còn gặp nhau

Vậy thì anh sẽ nói
Rằng em rất là xinh
Anh muốn làm quen lắm
Mà sợ em chối từ

À thì ra là vậy
Cảm ơn anh quá khen
Hôm nay mình gặp mặt
Cũng có khi là duyên

Thôi đến giờ tàu chạy
Anh phải đi ra ga
Tạm biệt cô em nhé
Anh đã thấy mùa xuân

Anh đi đường cẩn thận
Chúc thượng lộ bình an
Xuân này em nhớ mãi
Ánh mắt anh nồng nàn.

CAO MÉT BẢY BA

CAO MÉT BẢY BA
Duy Sắc 2009
Mình cao một mét bảy ba
Nhìn chung như vậy gọi là cũng cao
Cao nhưng ngu ở cái đầu
Nên cao như vậy chẳng cao làm gì

Người ta thấp bé tí ti
Nhưng họ tính toán việc gì cũng khôn
Mình thì tính chẳng ra hồn
Quen thói khoác loác luôn mồm ba hoa

Người ta của cải đầy nhà
Tiền trong tài khoản dăm ba ngân hàng
Vui cùng vợ đẹp con ngoan
Tự tin thành đạt vẻ vang với đời

Ta đây người chẳng ra người
Chỉ có mỗi cái dáng người là cao
Phải chăng do cái chiều cao
Hay là do não bị gì hay chăng

Suốt ngày yêu cái chị Hằng
Bà ta lại ở cung trăng xa vời
Chắc mình mắc bệnh dở hơi
Chứ không có phải dáng người mình cao.

CAO MÉT BẢY BA

CAO MÉT BẢY BA
Duy Sắc 2009
Mình cao một mét bảy ba
Nhìn chung như vậy gọi là cũng cao
Cao nhưng ngu ở cái đầu
Nên cao như vậy chẳng cao làm gì

Người ta thấp bé tí ti
Nhưng họ tính toán việc gì cũng khôn
Mình thì tính chẳng ra hồn
Quen thói khoác loác luôn mồm ba hoa

Người ta của cải đầy nhà
Tiền trong tài khoản dăm ba ngân hàng
Vui cùng vợ đẹp con ngoan
Tự tin thành đạt vẻ vang với đời

Ta đây người chẳng ra người
Chỉ có mỗi cái dáng người là cao
Phải chăng do cái chiều cao
Hay là do não bị gì hay chăng

Suốt ngày yêu cái chị Hằng
Bà ta lại ở cung trăng xa vời
Chắc mình mắc bệnh dở hơi
Chứ không có phải dáng người mình cao.

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT
Trời về chiều nhợt nhạt
Phố buồn, lá thông rơi
Hồ Xuân Hương tĩnh lặng
Vó ngựa khua lòng người

Tình mình nay đã nguội
Em cũng tiết kiệm cười
Chúng mình đi chung lối
Tâm hồn đã hai nơi

Anh tự mình thủ thỉ
Rằng đã rất nhiều chiều
Đôi ta yêu thắm thiết
Hoàng hôn đẹp biết bao

Có còn không trong em
Kỷ niệm nhiều chiều ấy
Hay chỉ có chiều nay
Tình bay theo lá đổ

Đời như nước mặt hồ
Ngàn đợt sóng nhấp nhô
Tình ta lênh đênh mãi
Tìm đâu được bến mơ

Duy Sac 2009

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT
Trời về chiều nhợt nhạt
Phố buồn, lá thông rơi
Hồ Xuân Hương tĩnh lặng
Vó ngựa khua lòng người

Tình mình nay đã nguội
Em cũng tiết kiệm cười
Chúng mình đi chung lối
Tâm hồn đã hai nơi

Anh tự mình thủ thỉ
Rằng đã rất nhiều chiều
Đôi ta yêu thắm thiết
Hoàng hôn đẹp biết bao

Có còn không trong em
Kỷ niệm nhiều chiều ấy
Hay chỉ có chiều nay
Tình bay theo lá đổ

Đời như nước mặt hồ
Ngàn đợt sóng nhấp nhô
Tình ta lênh đênh mãi
Tìm đâu được bến mơ

Duy Sac 2009

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...