Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

 TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

Thơ Duy Sắc 2005

Nguyễn quân tháo chạy khắp nơi

Quân Trịnh truy đuổi bắt người lung tung

Làm cho bá tánh hãi hùng

Họ theo quân Nguyễn vào trong nam nhiều

Trịnh quân thế mạnh nên kiêu

Họ không biết trước những điều khó khăn

Thế nên tiếp tục hành quân

Hai đạo thủy bộ tiến dần về nam

Vượt qua luôn cả đèo ngang

Quân Trịnh đổ bộ ở gần sông Gianh

Xa xa có mấy đồn canh

Quân Nguyễn bỏ chạy về thành áng binh

Trịnh Tráng xem xét địa hình

Thấy rằng có một tường thành chắn ngang

Ông ta về trướng họp bàn

Tìm cách để vượt sông Gianh dễ dàng

Tuy nhiên có vẻ khó khăn

Bởi lũy Trường Dục chắn đường hành quân

Nếu không chiến thắng cho nhanh

Vấn đề lương thực sẽ thành mối nguy

Sau khi bàn bạc chi ly

Quân Trịnh quyết định tiến về sông Gianh

Nguyễn quân cố thủ trong thành

Ở trên chiến lũy đặt thần công Tây

Quân Trịnh dàn trận nửa ngày

Bắt đầu tiến đánh lũy Thầy rất hăng

Sau hơn trăm loạt thần công

Bộ binh quân Trịnh bắt đầu xông lên

Hai phe bắn cả rừng tên

Xác người tử sĩ đầy trên cánh đồng

Lửa hồng cháy rực cả vùng

Nồi da sáo thịt thật không gì bằng

Nguyễn quân càng đánh càng hăng

Viện quân từ đất Kim Long hội vào

Thế nên sĩ khí thêm cao

Họ ở trên lũy ào ào bắn tên

Quân Trịnh không thể leo lên

Trịnh Tráng lại cứ bắt quân không lùi

Máu tươi vung vấy khắp nơi

Đúng là thảm cảnh kiếp người là đây

Đánh nhau gần hết cả ngày

Quân Trịnh có vẻ hăng say không còn

Trịnh quân cứ cố tấn công

Nhưng mà thất bại, nản lòng muốn lui

Trịnh Tráng cũng mệt lắm rồi

Ông ta tính chuyện rút lui về Triều

TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

 TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

Thơ Duy Sắc 2005

Nguyễn quân tháo chạy khắp nơi

Quân Trịnh truy đuổi bắt người lung tung

Làm cho bá tánh hãi hùng

Họ theo quân Nguyễn vào trong nam nhiều

Trịnh quân thế mạnh nên kiêu

Họ không biết trước những điều khó khăn

Thế nên tiếp tục hành quân

Hai đạo thủy bộ tiến dần về nam

Vượt qua luôn cả đèo ngang

Quân Trịnh đổ bộ ở gần sông Gianh

Xa xa có mấy đồn canh

Quân Nguyễn bỏ chạy về thành áng binh

Trịnh Tráng xem xét địa hình

Thấy rằng có một tường thành chắn ngang

Ông ta về trướng họp bàn

Tìm cách để vượt sông Gianh dễ dàng

Tuy nhiên có vẻ khó khăn

Bởi lũy Trường Dục chắn đường hành quân

Nếu không chiến thắng cho nhanh

Vấn đề lương thực sẽ thành mối nguy

Sau khi bàn bạc chi ly

Quân Trịnh quyết định tiến về sông Gianh

Nguyễn quân cố thủ trong thành

Ở trên chiến lũy đặt thần công Tây

Quân Trịnh dàn trận nửa ngày

Bắt đầu tiến đánh lũy Thầy rất hăng

Sau hơn trăm loạt thần công

Bộ binh quân Trịnh bắt đầu xông lên

Hai phe bắn cả rừng tên

Xác người tử sĩ đầy trên cánh đồng

Lửa hồng cháy rực cả vùng

Nồi da sáo thịt thật không gì bằng

Nguyễn quân càng đánh càng hăng

Viện quân từ đất Kim Long hội vào

Thế nên sĩ khí thêm cao

Họ ở trên lũy ào ào bắn tên

Quân Trịnh không thể leo lên

Trịnh Tráng lại cứ bắt quân không lùi

Máu tươi vung vấy khắp nơi

Đúng là thảm cảnh kiếp người là đây

Đánh nhau gần hết cả ngày

Quân Trịnh có vẻ hăng say không còn

Trịnh quân cứ cố tấn công

Nhưng mà thất bại, nản lòng muốn lui

Trịnh Tráng cũng mệt lắm rồi

Ông ta tính chuyện rút lui về Triều

CHIẾN TRANH BUỒN

 CHIẾN TRANH BUỒN

Duy Sac

Xưa nay mạnh hiếp yếu thôi

Ở đâu chẳng vậy khỏi lời nhân văn

Tranh nhau giành giựt miếng ăn

Xảo ngôn lươn lẹo bảo rằng vì ai


Vì vàng chứ có vì ai

Vàng là cái thứ khiến ai cũng thèm

Vàng kim với lại vàng đen

Nó gieo tang tóc triền miên bao đời


Nhân quyền là nói xạo thôi

Đứa nào mê muội tin lời là ngu

Kẻ đem ngoại tộc về thờ

Rước voi giày xéo lên quê hương mình


Làm gì mà có văn minh

Chỉ có bom đạn luôn rình rập thôi

Lấy tiền mua lũ tôi đòi

Kêu người phản quốc về nơi phe mình


Không xong phát động chiến tranh

Khiến cho máu của dân lành thành sông

Chơi theo cái kiểu luật rừng

Nhưng luôn mở miệng ra rằng thanh cao


Ác thì tội lỗi ngập đầu

Nhân danh này nọ toàn câu mị người


Tội cho tiểu nhược mà thôi

Phải luôn quằn quại cảnh đời tép riu

Phải nương vào gió theo chiều

Nương rồi hết gió là điêu đứng đời.

CHIẾN TRANH BUỒN

 CHIẾN TRANH BUỒN

Duy Sac

Xưa nay mạnh hiếp yếu thôi

Ở đâu chẳng vậy khỏi lời nhân văn

Tranh nhau giành giựt miếng ăn

Xảo ngôn lươn lẹo bảo rằng vì ai


Vì vàng chứ có vì ai

Vàng là cái thứ khiến ai cũng thèm

Vàng kim với lại vàng đen

Nó gieo tang tóc triền miên bao đời


Nhân quyền là nói xạo thôi

Đứa nào mê muội tin lời là ngu

Kẻ đem ngoại tộc về thờ

Rước voi giày xéo lên quê hương mình


Làm gì mà có văn minh

Chỉ có bom đạn luôn rình rập thôi

Lấy tiền mua lũ tôi đòi

Kêu người phản quốc về nơi phe mình


Không xong phát động chiến tranh

Khiến cho máu của dân lành thành sông

Chơi theo cái kiểu luật rừng

Nhưng luôn mở miệng ra rằng thanh cao


Ác thì tội lỗi ngập đầu

Nhân danh này nọ toàn câu mị người


Tội cho tiểu nhược mà thôi

Phải luôn quằn quại cảnh đời tép riu

Phải nương vào gió theo chiều

Nương rồi hết gió là điêu đứng đời.

CHIỀU BÌNH YÊN

 CHIỀU BÌNH YÊN

Duy Sac 2011

Chuông chùa xa ngân vang

Những lời kinh nhẹ nhàng

Phật Pháp soi ánh sáng

Tâm ta đến bình an


Ánh chiều buông dịu dàng

Đường quê rộng thênh thang

Khói lam bềnh bồng tỏa

Tiếng đàn kìm tình tang


Du khách hồn lơ đãng

Bước phiéu bồng lang thang

Dưới kênh sen hồng nở

Tiếng ếch kêu rộn ràng


Lênh đênh chiếc đò ngang

Lục bình trôi lảng vảng

Bình yên chiều thơ mộng

Em bảo rằng xuân sang.

CHIỀU BÌNH YÊN

 CHIỀU BÌNH YÊN

Duy Sac 2011

Chuông chùa xa ngân vang

Những lời kinh nhẹ nhàng

Phật Pháp soi ánh sáng

Tâm ta đến bình an


Ánh chiều buông dịu dàng

Đường quê rộng thênh thang

Khói lam bềnh bồng tỏa

Tiếng đàn kìm tình tang


Du khách hồn lơ đãng

Bước phiéu bồng lang thang

Dưới kênh sen hồng nở

Tiếng ếch kêu rộn ràng


Lênh đênh chiếc đò ngang

Lục bình trôi lảng vảng

Bình yên chiều thơ mộng

Em bảo rằng xuân sang.

TIẾNG ĐÀN KÌM

 TIẾNG ĐÀN KÌM

Thơ Duy Sắc 2009

Ghe nhỏ lênh đênh thả buông đời

Thương hồ phiêu bạt khắp mọi nơi

Đàn kìm gợi nhớ thời mở cõi

Như tiếng người xưa thở dài hơi


Sông vắng trăng treo lủng lẳng trời

Mấy khóm lục bình nát tả tơi

Chén rượu làm cay sè thêm mắt

Mấy câu vọng cổ đớn đau lời


Dư âm bao thế cuộc tơi bời

Can qua binh lửa nước mắt rơi

Hồn ai như vẫn còn luyến tiếc

Cao sang quyền quý nhất một thời


Tĩnh mịch không gian tối tăm trời

Một bóng trăng con cố sáng ngời

Sông sâu chất chứa buồn muôn thuở

Đàn kìm buồn quá bạn mình ơi!

TIẾNG ĐÀN KÌM

 TIẾNG ĐÀN KÌM

Thơ Duy Sắc 2009

Ghe nhỏ lênh đênh thả buông đời

Thương hồ phiêu bạt khắp mọi nơi

Đàn kìm gợi nhớ thời mở cõi

Như tiếng người xưa thở dài hơi


Sông vắng trăng treo lủng lẳng trời

Mấy khóm lục bình nát tả tơi

Chén rượu làm cay sè thêm mắt

Mấy câu vọng cổ đớn đau lời


Dư âm bao thế cuộc tơi bời

Can qua binh lửa nước mắt rơi

Hồn ai như vẫn còn luyến tiếc

Cao sang quyền quý nhất một thời


Tĩnh mịch không gian tối tăm trời

Một bóng trăng con cố sáng ngời

Sông sâu chất chứa buồn muôn thuở

Đàn kìm buồn quá bạn mình ơi!

NỖI BUỒN GÌ VẬY

 NỖI BUỒN GÌ VẬY

Duy Sac

Nỗi buồn của ông nào

Kệ ông đó chứ sao.

Mấy nỗi buồn tào lao

Ai mà không hề có


Buồn thì một mình buồn

Hãy về xem bóng đá

Chứ đừng đem nỗi buồn

Lây lan cho thiếu nhi


Văn chương như chợ búa

Lời lẽ toàn xảo ngôn

Điêu ngoa và lấp liếm

Có chứng kiến bao giờ


Bịa chuyện thành văn học

Xưa nay thiếu gì người

Nhưng bịa cho nó phải

Nếu không là điêu văn


Tưởng già là biết hết

Có biết quái gì đâu

Nghe lóm chuyện vài câu

Viết thành thiên tiểu thuyết


Người trong cuộc chưa viết

Mình là kẻ đứng ngoài

Tỏ vẻ rằng hiểu biết

Cứ tưởng mình lắm tài


Cứ nghĩ rằng thời thế

Nó đang dần chuyển xoay

Nên cố gắng ta đây

Để mà mong hưởng soái


Bớt mơ, đừng sống ảo

Lịch sử chớ nói càn

Đừng mượn lời văn học

Để thực hiện mưu gian


Người ta còn tỉnh lắm

Ba mươi chưa Tết đâu

Nỗi buồn tào lao đó

Phải dập tắt nó mau.

NỖI BUỒN GÌ VẬY

 NỖI BUỒN GÌ VẬY

Duy Sac

Nỗi buồn của ông nào

Kệ ông đó chứ sao.

Mấy nỗi buồn tào lao

Ai mà không hề có


Buồn thì một mình buồn

Hãy về xem bóng đá

Chứ đừng đem nỗi buồn

Lây lan cho thiếu nhi


Văn chương như chợ búa

Lời lẽ toàn xảo ngôn

Điêu ngoa và lấp liếm

Có chứng kiến bao giờ


Bịa chuyện thành văn học

Xưa nay thiếu gì người

Nhưng bịa cho nó phải

Nếu không là điêu văn


Tưởng già là biết hết

Có biết quái gì đâu

Nghe lóm chuyện vài câu

Viết thành thiên tiểu thuyết


Người trong cuộc chưa viết

Mình là kẻ đứng ngoài

Tỏ vẻ rằng hiểu biết

Cứ tưởng mình lắm tài


Cứ nghĩ rằng thời thế

Nó đang dần chuyển xoay

Nên cố gắng ta đây

Để mà mong hưởng soái


Bớt mơ, đừng sống ảo

Lịch sử chớ nói càn

Đừng mượn lời văn học

Để thực hiện mưu gian


Người ta còn tỉnh lắm

Ba mươi chưa Tết đâu

Nỗi buồn tào lao đó

Phải dập tắt nó mau.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...