Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

NHẮN EM

 NHẮN EM

Thơ Duy Sắc

Em ơi có nhớ nhà không?

Tết rồi hoa nở trên đồng quê ta

Nhớ em nhiều lắm em à

Em hãy tranh thủ về nhà mình đi

Xứ người dẫu có vui gì

Không bằng tình cảm những khi ở nhà

Về đây cúng kiếng ông bà

Mình đi thăm viếng những bà con thân

Nhắn tin em đã nhiều lần

Em cứ im lặng, không cần anh chăng?

Tình mình liệu có còn chăng?

Hay nó như cánh diều băng mất rồi!

Em về quê gấp đi thôi!

Anh nhớ em lắm khóc rồi em ơi!

Em đi biền biệt phương trời

Bao năm vất vả cuộc đời tha phương

Đất khách thiếu vắng tình thương

Cô đơn trong những đêm trường mình ên

Người ta nào biết đến tên

Anh khuyên em hãy sớm nên trở về

Anh nhớ em buồn não nề

Rượu nồng uống lắm u mê cả người

Vắng em anh mất nụ cười

Trong vườn hoa chẳng thèm tươi với mình

Bao năm nồng thắm nghĩa tình

Bây giờ hai đứa chúng mình cách xa

Em đi bề bộn cửa nhà

Đàn lợn còi cọc, ruộng cà xác xơ

Em về đi nhé anh chờ

Chúng ta làm lại giấc mơ ngày nào

Cuộc đời còn có là bao

Chỉ vì trái ý lẽ nào chia ly

Tết này anh chửa sắm gì

Anh tính mấy bữa sẽ đi lễ chùa

Mấy năm nay làm ăn thua

Anh cầu Phật độ những mùa về sau

Hy vọng đời sẽ sang giàu

Anh, em làm lại với nhau từ đầu

Tình ta vốn rất nặng sâu

Anh không chịu nổi nỗi sầu cô đơn

Đêm xuân đèn đóm chập chờn

Tình em chẳng có gì hơn lúc này.

NHẮN EM

 NHẮN EM

Thơ Duy Sắc

Em ơi có nhớ nhà không?

Tết rồi hoa nở trên đồng quê ta

Nhớ em nhiều lắm em à

Em hãy tranh thủ về nhà mình đi

Xứ người dẫu có vui gì

Không bằng tình cảm những khi ở nhà

Về đây cúng kiếng ông bà

Mình đi thăm viếng những bà con thân

Nhắn tin em đã nhiều lần

Em cứ im lặng, không cần anh chăng?

Tình mình liệu có còn chăng?

Hay nó như cánh diều băng mất rồi!

Em về quê gấp đi thôi!

Anh nhớ em lắm khóc rồi em ơi!

Em đi biền biệt phương trời

Bao năm vất vả cuộc đời tha phương

Đất khách thiếu vắng tình thương

Cô đơn trong những đêm trường mình ên

Người ta nào biết đến tên

Anh khuyên em hãy sớm nên trở về

Anh nhớ em buồn não nề

Rượu nồng uống lắm u mê cả người

Vắng em anh mất nụ cười

Trong vườn hoa chẳng thèm tươi với mình

Bao năm nồng thắm nghĩa tình

Bây giờ hai đứa chúng mình cách xa

Em đi bề bộn cửa nhà

Đàn lợn còi cọc, ruộng cà xác xơ

Em về đi nhé anh chờ

Chúng ta làm lại giấc mơ ngày nào

Cuộc đời còn có là bao

Chỉ vì trái ý lẽ nào chia ly

Tết này anh chửa sắm gì

Anh tính mấy bữa sẽ đi lễ chùa

Mấy năm nay làm ăn thua

Anh cầu Phật độ những mùa về sau

Hy vọng đời sẽ sang giàu

Anh, em làm lại với nhau từ đầu

Tình ta vốn rất nặng sâu

Anh không chịu nổi nỗi sầu cô đơn

Đêm xuân đèn đóm chập chờn

Tình em chẳng có gì hơn lúc này.

NHỚ EM CHIỀU XUÂN

 NHỚ EM CHIỀU XUÂN

Thơ Duy Sắc 2009

Anh biết mùa này trời Đà Lạt lạnh 

Chiếc áo len em đã cũ lắm rồi

Em buồn hơn khi trong sự đơn côi

Lá thông cũng khiến cho em sợ hãi


Mùa xuân này anh cũng cô đơn quá

Trời Sái Gòn nắng nóng với bụi đường

Những nụ mai lẳng lơ mời đón Tết

Anh bực mình khi trai gái nắm tay


Xuân năm nao Đà Lạt đón đôi mình

Hồ Xuân Hương sóng tình xô từng đợt

Dưới hàng thông mình hôn nhau thật ngọt

Hoa đào rơi trên vai áo của em


Anh dắt tay em dạo quanh thành phố

Sương núi quyện mây ẩn hiện mờ mờ

Cẩm tú cẩu nó khoe khoang nhan sắc

Phong lan trên giò ra vẻ ganh đua


Xuân đẹp nhỉ, em ơi còn có nhớ

Anh nhớ hoài làm sao có thể quên

Đêm hôm ấy trăng nó lên rất đẹp

Em ôm anh, mình yên lặng ngắm trăng.


Bây giờ đây ta hai nơi cách biệt

Em nhớ anh , anh cũng rất nhớ em

Càng xa nhau mình lại càng thương nhớ

Ôi tình ơi sao cách trở, trời ơi!

NHỚ EM CHIỀU XUÂN

 NHỚ EM CHIỀU XUÂN

Thơ Duy Sắc 2009

Anh biết mùa này trời Đà Lạt lạnh 

Chiếc áo len em đã cũ lắm rồi

Em buồn hơn khi trong sự đơn côi

Lá thông cũng khiến cho em sợ hãi


Mùa xuân này anh cũng cô đơn quá

Trời Sái Gòn nắng nóng với bụi đường

Những nụ mai lẳng lơ mời đón Tết

Anh bực mình khi trai gái nắm tay


Xuân năm nao Đà Lạt đón đôi mình

Hồ Xuân Hương sóng tình xô từng đợt

Dưới hàng thông mình hôn nhau thật ngọt

Hoa đào rơi trên vai áo của em


Anh dắt tay em dạo quanh thành phố

Sương núi quyện mây ẩn hiện mờ mờ

Cẩm tú cẩu nó khoe khoang nhan sắc

Phong lan trên giò ra vẻ ganh đua


Xuân đẹp nhỉ, em ơi còn có nhớ

Anh nhớ hoài làm sao có thể quên

Đêm hôm ấy trăng nó lên rất đẹp

Em ôm anh, mình yên lặng ngắm trăng.


Bây giờ đây ta hai nơi cách biệt

Em nhớ anh , anh cũng rất nhớ em

Càng xa nhau mình lại càng thương nhớ

Ôi tình ơi sao cách trở, trời ơi!

NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

 NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

Duy Sac

Chiều xuân trên đất Phú Xuân

Nỗi buồn công chúa Ngọc Hân chất đầy

Bắc Hà giặc Mãn bao vây

Đền đài, lăng tẩm, cỏ cây điêu tàn


Hoàng thân quỳ gối đầu hàng

Điện ngọc, cung vàng lơ láo trơ trơ

Kẻ sỹ rụt cổ làm ngơ

Vua tôi luồn cúi đi thờ ngoại bang


Nông phu rời bỏ xóm làng

Tha phương cầu thực lang thang không nhà

Bao nhiêu mồ mả ông cha

Giặc Mãn đào bới hết ra tìm vàng


Kẻ thù lên giọng ngênh ngang

Thiên triều phách lối hung tàn dã man

Nước nhà lâm cảnh lầm than

Ngọc Hân đau xót lệ tràn canh thâu


Hoàng Lê nhất thống còn đâu

Tinh hoa Đại Việt bao lâu cấu thành

Giờ cơn binh lửa tan tành

Tháp rùa ngơ ngẩn liễu xanh u buồn


Ngọc Sơn trước trận mưa tuôn

Thê Húc nhớ nguồn cố với lời than

Bút thiêng viết nét than van

Văn miếu luyến tiếc lời vàng thánh nhân


Hoa đào tan tác bụi trần

Pháo tết rần rần tiếng nổ tóc tang

Nữ nhi chỉ biết thở than

Giọt nước mắt nàng cay đắng tha hương


Sac 2002

NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

 NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

Duy Sac

Chiều xuân trên đất Phú Xuân

Nỗi buồn công chúa Ngọc Hân chất đầy

Bắc Hà giặc Mãn bao vây

Đền đài, lăng tẩm, cỏ cây điêu tàn


Hoàng thân quỳ gối đầu hàng

Điện ngọc, cung vàng lơ láo trơ trơ

Kẻ sỹ rụt cổ làm ngơ

Vua tôi luồn cúi đi thờ ngoại bang


Nông phu rời bỏ xóm làng

Tha phương cầu thực lang thang không nhà

Bao nhiêu mồ mả ông cha

Giặc Mãn đào bới hết ra tìm vàng


Kẻ thù lên giọng ngênh ngang

Thiên triều phách lối hung tàn dã man

Nước nhà lâm cảnh lầm than

Ngọc Hân đau xót lệ tràn canh thâu


Hoàng Lê nhất thống còn đâu

Tinh hoa Đại Việt bao lâu cấu thành

Giờ cơn binh lửa tan tành

Tháp rùa ngơ ngẩn liễu xanh u buồn


Ngọc Sơn trước trận mưa tuôn

Thê Húc nhớ nguồn cố với lời than

Bút thiêng viết nét than van

Văn miếu luyến tiếc lời vàng thánh nhân


Hoa đào tan tác bụi trần

Pháo tết rần rần tiếng nổ tóc tang

Nữ nhi chỉ biết thở than

Giọt nước mắt nàng cay đắng tha hương


Sac 2002

TIỀN BẠC

 TIỀN BẠC

Duy Sac

Nếu ngày mai anh trúng số

Anh rất là lo mình sẽ bỏ nhau

Vì khi chúng ta đã giàu

Tình cảm đổi màu theo những xa hoa

Khổ nghèo có thể vượt qua

Nhưng mà cám dỗ làm ta mù loà

Rồi anh lại mua thêm nhà

Vợ thêm vài bà để thoả lòng tham

Chán chê luôn công việc làm

Bởi việc ta làm tiền đáng là bao

Quán bar, sàn nhảy anh vào

Sòng bạc vui lắm làm sao thể từ

Em giờ nhan sắc tàn úa

Làm sao mà bằng những đứa đôi mươi

Anh sẽ dùng nhiều tiền tươi

Mua những nụ cười của các giai nhân

Anh cho em chút phòng thân

Nhớ giữ cẩn thận để dành cho anh

Lỡ mai anh phá tan tành

Anh lại làm lành quay lại cùng em


_Hoa Phượng Đỏ_ 2018

TIỀN BẠC

 TIỀN BẠC

Duy Sac

Nếu ngày mai anh trúng số

Anh rất là lo mình sẽ bỏ nhau

Vì khi chúng ta đã giàu

Tình cảm đổi màu theo những xa hoa

Khổ nghèo có thể vượt qua

Nhưng mà cám dỗ làm ta mù loà

Rồi anh lại mua thêm nhà

Vợ thêm vài bà để thoả lòng tham

Chán chê luôn công việc làm

Bởi việc ta làm tiền đáng là bao

Quán bar, sàn nhảy anh vào

Sòng bạc vui lắm làm sao thể từ

Em giờ nhan sắc tàn úa

Làm sao mà bằng những đứa đôi mươi

Anh sẽ dùng nhiều tiền tươi

Mua những nụ cười của các giai nhân

Anh cho em chút phòng thân

Nhớ giữ cẩn thận để dành cho anh

Lỡ mai anh phá tan tành

Anh lại làm lành quay lại cùng em


_Hoa Phượng Đỏ_ 2018

NỢ ĐỜI

 NỢ ĐỜI

Duy Sac

Chữ thơ chữ nợ cùng vần

Cho nên ta cứ nợ nần khắp nơi

Tưởng làm thơ để thảnh thơi

Càng làm càng thấy tả tơi hết người

Không tiền mua bó hoa tươi

Để mà đem tặng cho người mình thương

Làm riết chỉ thấy chán chường

Hay mình dở dở ương ương mất rồi

Bạn bè toàn chê mình tồi

Mà mình cũng tồi chứ tốt gì đâu

Mặt mũi u ám âu sầu

Đi đâu cũng thấy cái màu trắng tay

Người ta sáng sủa mặt mày

Mặt ta thì nó lại dày cả gang

Lè phè ,lững thững, lang thang

Chẳng bao giờ thấy gọn gàng dễ coi

Lại còn bản tính hẹp hòi

Người ta chê xấu là đòi chửi nhau

Tệ thật, nghĩ mà nhức đầu

Sao không trúng số cho mau thoát nghèo


- Hoa Phượng Đỏ -2018

NỢ ĐỜI

 NỢ ĐỜI

Duy Sac

Chữ thơ chữ nợ cùng vần

Cho nên ta cứ nợ nần khắp nơi

Tưởng làm thơ để thảnh thơi

Càng làm càng thấy tả tơi hết người

Không tiền mua bó hoa tươi

Để mà đem tặng cho người mình thương

Làm riết chỉ thấy chán chường

Hay mình dở dở ương ương mất rồi

Bạn bè toàn chê mình tồi

Mà mình cũng tồi chứ tốt gì đâu

Mặt mũi u ám âu sầu

Đi đâu cũng thấy cái màu trắng tay

Người ta sáng sủa mặt mày

Mặt ta thì nó lại dày cả gang

Lè phè ,lững thững, lang thang

Chẳng bao giờ thấy gọn gàng dễ coi

Lại còn bản tính hẹp hòi

Người ta chê xấu là đòi chửi nhau

Tệ thật, nghĩ mà nhức đầu

Sao không trúng số cho mau thoát nghèo


- Hoa Phượng Đỏ -2018

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...