Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

MIẾU CÔ HỒN

 MIẾU CÔ HỒN

Duy Sac 2006

Trời vừa tối nhập nhoạng

Miếu hoang đầy khói hương

Lùm cây âm u quá

Bóng mờ mờ gì đây


Ẩn hiện rồi lại mất

Cứ như làn khói bay

Gió dưới sông thổi lạnh

Sởn gai ốc lên đầy


Nghe đồn ở nơi đây

Lắm oan hồn vất vưởng

Nhiều nỗi đau chưa dứt

Nên vương mãi chốn này


Dân lô đề cờ bạc

Họ thường đến cầu cơ

Xin số đề linh lắm

Nhiều người từng trúng to


Miếu cô hồn hồi đó

Chỉ là một bàn thiên

Sau này do thiêng quá

Dân xây thành miếu to


Gần cả trăm năm qua

Rất ly kỳ nhiều chuyện

Bà con thường truyền lại

Tạo tuồng tích siêu hình


Cả vùng ai cũng tin

Mỗi lần đi ngang miếu

Họ thường dâng bánh trái

Cầu khẩn các vong hồn


Nhất là bọn trẻ con

Chúng kể nghe rùng rợn

Rằng thầy mà qua đó

Ma nó bắt mất hồn


Thầy có biết gì không

Nhiều đêm rằm trăng sáng

Có nhiều hồn lảng vảng

Áo sô còn trắng tinh


Nghe đến giật cả mình

Đúng là truyện tâm linh

Bóng vía ai mà yếu

Chắc té xỉu luôn rồi


Tin là vẫn tin thôi

Không tin đừng nhạo báng

Chuyện tâm linh huyền diệu

Luôn tồn tại quanh mình

MIẾU CÔ HỒN

 MIẾU CÔ HỒN

Duy Sac 2006

Trời vừa tối nhập nhoạng

Miếu hoang đầy khói hương

Lùm cây âm u quá

Bóng mờ mờ gì đây


Ẩn hiện rồi lại mất

Cứ như làn khói bay

Gió dưới sông thổi lạnh

Sởn gai ốc lên đầy


Nghe đồn ở nơi đây

Lắm oan hồn vất vưởng

Nhiều nỗi đau chưa dứt

Nên vương mãi chốn này


Dân lô đề cờ bạc

Họ thường đến cầu cơ

Xin số đề linh lắm

Nhiều người từng trúng to


Miếu cô hồn hồi đó

Chỉ là một bàn thiên

Sau này do thiêng quá

Dân xây thành miếu to


Gần cả trăm năm qua

Rất ly kỳ nhiều chuyện

Bà con thường truyền lại

Tạo tuồng tích siêu hình


Cả vùng ai cũng tin

Mỗi lần đi ngang miếu

Họ thường dâng bánh trái

Cầu khẩn các vong hồn


Nhất là bọn trẻ con

Chúng kể nghe rùng rợn

Rằng thầy mà qua đó

Ma nó bắt mất hồn


Thầy có biết gì không

Nhiều đêm rằm trăng sáng

Có nhiều hồn lảng vảng

Áo sô còn trắng tinh


Nghe đến giật cả mình

Đúng là truyện tâm linh

Bóng vía ai mà yếu

Chắc té xỉu luôn rồi


Tin là vẫn tin thôi

Không tin đừng nhạo báng

Chuyện tâm linh huyền diệu

Luôn tồn tại quanh mình

ĐƯỢC RỒI LẠI MẤT

 Duy Sac

Bồ Tát sợ " nhân"

Chúng sanh sợ " quả"

Chuyện nghe tưởng lạ

Nhưng lại bình thường


Người gieo tình thương

Gặt lòng nhân ái

Kẻ chuyên gây hại

Ác báo bao trùm


Trong cõi càn khôn

Tu là tích đức

Tài mà bạo ngược

Trời đất bất dung


Không gì bất tử

Không gì trường tồn

Được rồi lại mất

Một kiếp phù du

ĐƯỢC RỒI LẠI MẤT

 Duy Sac

Bồ Tát sợ " nhân"

Chúng sanh sợ " quả"

Chuyện nghe tưởng lạ

Nhưng lại bình thường


Người gieo tình thương

Gặt lòng nhân ái

Kẻ chuyên gây hại

Ác báo bao trùm


Trong cõi càn khôn

Tu là tích đức

Tài mà bạo ngược

Trời đất bất dung


Không gì bất tử

Không gì trường tồn

Được rồi lại mất

Một kiếp phù du

MỆNH QUAN

 MỆNH QUAN

Duy Sac

Triều đình có lắm mệnh quan

Quan được bổ nhiệm là quan triều đình

Quan hơi khác kẻ cùng đinh

Vì quan có chức triều đình cấp cho


Quan thì từ nhỏ đến to

Quan nào cũng phải làm cho triều đình

Triều đình ở đất thần kinh

Quan là đại diện triều đình cạnh dân


Làm quan được gọi triều thần

Nên quan cũng chẳng hơn dân mấy phần

Bởi quan cũng gốc từ dân

Học hành thi cử mới thành được quan


Mệnh quan giữ lễ quân thần

Vương quyền lại rất cần dân theo phò

Ý dân là ý của vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân


Lòng dân vua rất là cần

Dân nuôi được cả triều đình lẫn quan

Làm quan đừng có làm càn

Vì vua nghe được lòng dân muốn gì


Hết thời quan chẳng chức chi

Về hưu, an trí chẳng gì còn oai

Nhưng dân vạn đại muôn đời

Triều đình thay đổi theo ngôi là thường


Sức dân xây dựng non sông

Triều đình tốt đẹp nức lòng dân theo

Nên vua muốn giữ hoàng triều

Là vua luôn biết nghe theo dân tình


Xưa nay dân lật triều đình

Bởi do quan lại hay khinh dân thường

Gây ra bao cảnh nhiễu nhương

Khiến dân uất ức tìm đường vùng lên


Mệnh quan phục vụ triều đình

Tức là cống hiến hết mình vì dân

Dân thương dân sẽ tôn thần

Dân mà oán hận là dân cuốc mồ


Quan sao qua mặt được vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân

Giữ tròn đạo nghĩa quân thần

Thương dân yêu nước là dân tôn thờ.

MỆNH QUAN

 MỆNH QUAN

Duy Sac

Triều đình có lắm mệnh quan

Quan được bổ nhiệm là quan triều đình

Quan hơi khác kẻ cùng đinh

Vì quan có chức triều đình cấp cho


Quan thì từ nhỏ đến to

Quan nào cũng phải làm cho triều đình

Triều đình ở đất thần kinh

Quan là đại diện triều đình cạnh dân


Làm quan được gọi triều thần

Nên quan cũng chẳng hơn dân mấy phần

Bởi quan cũng gốc từ dân

Học hành thi cử mới thành được quan


Mệnh quan giữ lễ quân thần

Vương quyền lại rất cần dân theo phò

Ý dân là ý của vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân


Lòng dân vua rất là cần

Dân nuôi được cả triều đình lẫn quan

Làm quan đừng có làm càn

Vì vua nghe được lòng dân muốn gì


Hết thời quan chẳng chức chi

Về hưu, an trí chẳng gì còn oai

Nhưng dân vạn đại muôn đời

Triều đình thay đổi theo ngôi là thường


Sức dân xây dựng non sông

Triều đình tốt đẹp nức lòng dân theo

Nên vua muốn giữ hoàng triều

Là vua luôn biết nghe theo dân tình


Xưa nay dân lật triều đình

Bởi do quan lại hay khinh dân thường

Gây ra bao cảnh nhiễu nhương

Khiến dân uất ức tìm đường vùng lên


Mệnh quan phục vụ triều đình

Tức là cống hiến hết mình vì dân

Dân thương dân sẽ tôn thần

Dân mà oán hận là dân cuốc mồ


Quan sao qua mặt được vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân

Giữ tròn đạo nghĩa quân thần

Thương dân yêu nước là dân tôn thờ.

TỘI QUÁ CHỪNG

 Duy Sac

Tội cho ông thi sĩ

Ca tụng một nàng thơ

Ca nàng kinh khủng lắm

Tôn lên như thánh thần


Nàng thơ nghe thích lắm

Nàng cứ ngồi mà nghe

Tội cái ông thi sĩ

Tưởng hay nên cứ ca


Một ngày nàng thơ nói

Anh còn gì để ca

Anh ca nhanh cho hết

Tôi còn về lấy chồng


Tội cho ông thi sĩ

Ông lại tiếp tục ca

Bài ca nàng bỏ ta

Nàng đi lấy người ta

TỘI QUÁ CHỪNG

 Duy Sac

Tội cho ông thi sĩ

Ca tụng một nàng thơ

Ca nàng kinh khủng lắm

Tôn lên như thánh thần


Nàng thơ nghe thích lắm

Nàng cứ ngồi mà nghe

Tội cái ông thi sĩ

Tưởng hay nên cứ ca


Một ngày nàng thơ nói

Anh còn gì để ca

Anh ca nhanh cho hết

Tôi còn về lấy chồng


Tội cho ông thi sĩ

Ông lại tiếp tục ca

Bài ca nàng bỏ ta

Nàng đi lấy người ta

NGƯỜI XƯA XẾP ĐÁ

 Duy Sac

Người xưa lấy đá xếp hình

Người nay phỏng đoán linh tinh đủ trò

Người xưa ắt rất cao to

Cho nên vác đá thật to xây nhà


Người xưa có phải ông cha

Hay là những họ hàng xa loài người

Họ đi đắp đá khắp nơi

Cục nào cũng bự khiến người khó tin


Nghe đồn xưa rất văn minh

Nhưng do oánh lộn riết thành diệt vong

Rồi nào hồng thủy nước dâng

Văn minh nhân loại bị chôn xuống bùn


Chuyện xưa truyền miệng tùm lum

Biết đâu là thiệt khiến lòng hoài nghi

Đá kia cũng chẳng quý gì

Nhưng mà tạo tác tinh vi vô cùng


Mai đây trái đất nổ tung

Đá kia cũng sẽ chẳng còn lại chi

Giã Tràng se cát được gì

Một cơn sóng đánh xóa đi chẳng còn


NDS

NGƯỜI XƯA XẾP ĐÁ

 Duy Sac

Người xưa lấy đá xếp hình

Người nay phỏng đoán linh tinh đủ trò

Người xưa ắt rất cao to

Cho nên vác đá thật to xây nhà


Người xưa có phải ông cha

Hay là những họ hàng xa loài người

Họ đi đắp đá khắp nơi

Cục nào cũng bự khiến người khó tin


Nghe đồn xưa rất văn minh

Nhưng do oánh lộn riết thành diệt vong

Rồi nào hồng thủy nước dâng

Văn minh nhân loại bị chôn xuống bùn


Chuyện xưa truyền miệng tùm lum

Biết đâu là thiệt khiến lòng hoài nghi

Đá kia cũng chẳng quý gì

Nhưng mà tạo tác tinh vi vô cùng


Mai đây trái đất nổ tung

Đá kia cũng sẽ chẳng còn lại chi

Giã Tràng se cát được gì

Một cơn sóng đánh xóa đi chẳng còn


NDS

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...