Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

NGHỀ ĐỒ HỌA

 NGHỀ ĐỒ HỌA

Duy Sac

Tôi theo nghề đồ hoạ

Làm ăn chỉ toàn lỗ

Tuy rằng ngồi một chỗ

Nhưng đầu óc tứ phương

Tính dở dở ương ương

Hay ngủ gà ngủ gật

Thu nhập chỉ lặt vặt

Lúc có lại lúc không

Thi thoảng kiếm mối hời

Thế là ngồi chém gió

Lắm khi tiền không có

Bạn rủ đi nhậu chùa

Ba hoa rằng thiết kế

Chỗ này với chỗ kia

Việc bận bịu lia chia

Nên lắm khi không rảnh

Lâu lâu ra vẻ chảnh

Rằng mình dí sài nơ

Khách hàng họ ngó lơ

Cả ngày ngồi há mỏ

Nghề này tiền kiếm khó

Máy móc lại đua đòi

Máy cùi không làm nổi

Lắm khi ngồi chịu đói

Tiền để mua máy ngon

Kiếm miếng được vài hôm

Máy hư tiền lại mất

Giờ muốn theo nghề khác

Đã quá muộn màng rồi

Đành an phận thế thôi

Chiều chiều dò xổ số

Nếu vận may mà đỏ

Vài chục tỷ vào tay

Ăn nhậu hết tháng ngày

Để quên thời trắng tay

Ai dính vô nghề này

Nên từ bỏ nó ngay

Kẻo mai này sẽ muộn

Đau lưng, đau vai luôn

Cổ sẽ đơ đốt sống

Bệnh trĩ khó mà chống

Chai luôn cả cái mông

Mắt cận lồi một đống

Rồi thoái hoá cột sống

Thêm máu huyết khó thông

Thiếu ngủ suốt quanh năm

Chỉ vì ngồi máy tính

Người dơ như phát bệnh

Hôi hám cả cái mình

Nghĩ đến mà phát kinh

Nghề dê sai là vậy

NGHỀ ĐỒ HỌA

 NGHỀ ĐỒ HỌA

Duy Sac

Tôi theo nghề đồ hoạ

Làm ăn chỉ toàn lỗ

Tuy rằng ngồi một chỗ

Nhưng đầu óc tứ phương

Tính dở dở ương ương

Hay ngủ gà ngủ gật

Thu nhập chỉ lặt vặt

Lúc có lại lúc không

Thi thoảng kiếm mối hời

Thế là ngồi chém gió

Lắm khi tiền không có

Bạn rủ đi nhậu chùa

Ba hoa rằng thiết kế

Chỗ này với chỗ kia

Việc bận bịu lia chia

Nên lắm khi không rảnh

Lâu lâu ra vẻ chảnh

Rằng mình dí sài nơ

Khách hàng họ ngó lơ

Cả ngày ngồi há mỏ

Nghề này tiền kiếm khó

Máy móc lại đua đòi

Máy cùi không làm nổi

Lắm khi ngồi chịu đói

Tiền để mua máy ngon

Kiếm miếng được vài hôm

Máy hư tiền lại mất

Giờ muốn theo nghề khác

Đã quá muộn màng rồi

Đành an phận thế thôi

Chiều chiều dò xổ số

Nếu vận may mà đỏ

Vài chục tỷ vào tay

Ăn nhậu hết tháng ngày

Để quên thời trắng tay

Ai dính vô nghề này

Nên từ bỏ nó ngay

Kẻo mai này sẽ muộn

Đau lưng, đau vai luôn

Cổ sẽ đơ đốt sống

Bệnh trĩ khó mà chống

Chai luôn cả cái mông

Mắt cận lồi một đống

Rồi thoái hoá cột sống

Thêm máu huyết khó thông

Thiếu ngủ suốt quanh năm

Chỉ vì ngồi máy tính

Người dơ như phát bệnh

Hôi hám cả cái mình

Nghĩ đến mà phát kinh

Nghề dê sai là vậy

YÊU EM XÓM ĐẠO

 YÊU EM XÓM ĐẠO

Duy Sac

Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ

YÊU EM XÓM ĐẠO

 YÊU EM XÓM ĐẠO

Duy Sac

Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ

NGHE LÉN

 NGHE LÉN

Duy Sac

Tới đây má biểu con nghe

Cái thằng Sắc đó thiệt là khó tin

Nó biên cả mớ thơ tình

Tao thấy nó viết linh tinh không à


Má khuyên con phải tránh xa

Đừng dây vô nó kẻo mà khổ thân

Cứ như đứa bị tâm thần

Lâu lâu nó đứng chết trân lầm bầm


Nó thương con nhỏ nhiều năm

Nhưng nghèo nên trốn biệt tăm tới giờ

Suốt ngày ảo tưởng làm thơ

Con phải tỉnh táo đừng mà u mê


Tao nhìn nó rất lề mề

Làm biếng chắc hết chỗ chê khỏi bàn

Người gì chẳng chịu làm ăn

Suốt ngày lui tới mấy hàng cà phê


Dáng đi trông rất cà rề

Ba hoa tám chuyện cà kê đủ đường

Mặt mày nhìn rất ẩm ương

Ra vẻ hiểu biết coi thường người ta


Tính tao thì rất thiệt thà

Tao nhìn mặt nó chẳng ra cái gì

Mày nên chấm dứt ngay đi

Chứ cái thằng đó làm gì cũng thua


Nó thì hợp với ở chùa

Tại nó hay thích ăn chùa mà thôi

Vay tiền tao mấy năm rồi

Nó im ru mãi không lời nhắc luôn


Má khuyên con chớ có buồn

Từ nay hãy tránh xa luôn cho lành

Mày còn đang tuổi xuân xanh

Thiếu gì lắm mối ngon lành đón đưa


Nó là một đứa ngẫn ngờ

Cả đời chắc chỉ lơ mơ vậy rồi

Từ mai cạch mặt ngay thôi

Đừng để má nói lắm lời nghe không

NGHE LÉN

 NGHE LÉN

Duy Sac

Tới đây má biểu con nghe

Cái thằng Sắc đó thiệt là khó tin

Nó biên cả mớ thơ tình

Tao thấy nó viết linh tinh không à


Má khuyên con phải tránh xa

Đừng dây vô nó kẻo mà khổ thân

Cứ như đứa bị tâm thần

Lâu lâu nó đứng chết trân lầm bầm


Nó thương con nhỏ nhiều năm

Nhưng nghèo nên trốn biệt tăm tới giờ

Suốt ngày ảo tưởng làm thơ

Con phải tỉnh táo đừng mà u mê


Tao nhìn nó rất lề mề

Làm biếng chắc hết chỗ chê khỏi bàn

Người gì chẳng chịu làm ăn

Suốt ngày lui tới mấy hàng cà phê


Dáng đi trông rất cà rề

Ba hoa tám chuyện cà kê đủ đường

Mặt mày nhìn rất ẩm ương

Ra vẻ hiểu biết coi thường người ta


Tính tao thì rất thiệt thà

Tao nhìn mặt nó chẳng ra cái gì

Mày nên chấm dứt ngay đi

Chứ cái thằng đó làm gì cũng thua


Nó thì hợp với ở chùa

Tại nó hay thích ăn chùa mà thôi

Vay tiền tao mấy năm rồi

Nó im ru mãi không lời nhắc luôn


Má khuyên con chớ có buồn

Từ nay hãy tránh xa luôn cho lành

Mày còn đang tuổi xuân xanh

Thiếu gì lắm mối ngon lành đón đưa


Nó là một đứa ngẫn ngờ

Cả đời chắc chỉ lơ mơ vậy rồi

Từ mai cạch mặt ngay thôi

Đừng để má nói lắm lời nghe không

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

HOA PHƯỢNG ĐỎ 10

 Hoa Phượng Đỏ số 10

Chiều về qua xóm nhỏ

Ánh nắng nghiêng mái nhà

Em hong tóc đầu gió

Áo lụa tung bay tà


Đám trẻ chơi banh đũa

Tay chuyền rất mượt mà

Bóng cứ tưng bần bật

Cả đám cười ha ha


Anh lén nhìn em mãi

Hoa phượng đỏ cầm tay

Tự dưng em ngoái lại

Em làm anh đắm say


Em cài chiếc kẹp nhỏ

Tóc mai vén gọn gàng

Tay mân mê tà áo

Mình nhìn nhau thẹn thùng


Nay tình cờ gặp nhau

Chuyện xưa em nhắc lại

Anh âm thầm cúi mặt

Chúc em vui cùng ai.


Duysac

HOA PHƯỢNG ĐỎ 10

 Hoa Phượng Đỏ số 10

Chiều về qua xóm nhỏ

Ánh nắng nghiêng mái nhà

Em hong tóc đầu gió

Áo lụa tung bay tà


Đám trẻ chơi banh đũa

Tay chuyền rất mượt mà

Bóng cứ tưng bần bật

Cả đám cười ha ha


Anh lén nhìn em mãi

Hoa phượng đỏ cầm tay

Tự dưng em ngoái lại

Em làm anh đắm say


Em cài chiếc kẹp nhỏ

Tóc mai vén gọn gàng

Tay mân mê tà áo

Mình nhìn nhau thẹn thùng


Nay tình cờ gặp nhau

Chuyện xưa em nhắc lại

Anh âm thầm cúi mặt

Chúc em vui cùng ai.


Duysac

NGHÈO LÂU

 NGHÈO LÂU

Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Nghèo lâu rồi nên mình không nhớ nổi

Giờ nghèo thêm chắc có thể sẽ vui

Mà chả lẽ cứ nghèo hoài sao được

Phải có ngày mình giàu có với đời


Nghèo cho nên chẳng dám bước đi chơi

Chẳng qua sợ bạn cười cho thúi mặt

Mà bạn mình tụi nó đâu nhỏ nhặt

Tại mình nghèo nên mặc cảm mà thôi


Lắm khi buồn nên mình suốt đêm ngồi

Đầu ngẫm nghĩ để xa rời nghèo gấp

Nhưng tính mình xưa nay không hấp tấp

Giàu nhiều khi vồ vập đến là nguy


Nghèo khiến cho đầu óc cứ tối đi

Ngày quẩn lại quanh đi lo ba bữa

Bao kiến thức không phát huy được nữa

Đói nhiều nên hoa mắt chẳng thấy gì


Em thấy nghèo nên em bỏ anh đi

Anh cũng thấy em nên đi là đúng

Em theo anh thì lấy gì mà sống

Đời chúng mình đâu có đất cạp ăn.

NGHÈO LÂU

 NGHÈO LÂU

Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Nghèo lâu rồi nên mình không nhớ nổi

Giờ nghèo thêm chắc có thể sẽ vui

Mà chả lẽ cứ nghèo hoài sao được

Phải có ngày mình giàu có với đời


Nghèo cho nên chẳng dám bước đi chơi

Chẳng qua sợ bạn cười cho thúi mặt

Mà bạn mình tụi nó đâu nhỏ nhặt

Tại mình nghèo nên mặc cảm mà thôi


Lắm khi buồn nên mình suốt đêm ngồi

Đầu ngẫm nghĩ để xa rời nghèo gấp

Nhưng tính mình xưa nay không hấp tấp

Giàu nhiều khi vồ vập đến là nguy


Nghèo khiến cho đầu óc cứ tối đi

Ngày quẩn lại quanh đi lo ba bữa

Bao kiến thức không phát huy được nữa

Đói nhiều nên hoa mắt chẳng thấy gì


Em thấy nghèo nên em bỏ anh đi

Anh cũng thấy em nên đi là đúng

Em theo anh thì lấy gì mà sống

Đời chúng mình đâu có đất cạp ăn.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...