Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

BẾN NÀO CHO TÌNH TA?

 BẾN NÀO CHO TÌNH TA?

Thơ Duy Sắc

Tất cả mọi thứ đều có giá

Quan trọng là

Ta có dám đổi không

Nhưng tình yêu nó thì vô giá

Có đôi khi

Mình lại tặng không

Hoặc là người yêu mình không tính

Thế mới lạ

Nó là gì nhỉ

Tình yêu kia

Nó có phải chăng là định mệnh

Hay nó là

Một thứ mông lung

Không thể hiểu

Thế giới này

Vạn vật được kết nối

Cũng bởi chữ tình

Yêu là vô thức

Nó đến và không đi

Nó khiến người bi lụy

Nó cho ta thăng hoa

Nhiều ngai vàng sụp đổ 

Cũng do bởi tình yêu

Nhiều chiến công hiển hách

Những khám phá thần kỳ

Cũng do bởi tình yêu

Nhân loại sẽ ra sao

Khi tình yêu đã hết

Thế giới sẽ ra sao

Khi tình yêu đã chết

Anh sẽ ra sao

Khi tình em tắt lịm

Chiều buồn không có nắng

Phải chăng trời không yêu

Anh nhớ em rất nhiều

Nhưng vẫn không thể hiểu

Em là ai trong anh

Hay anh đã yêu rồi

Thế mới lạ

Ôi mối tình chúng ta

Nếu đời mà biết trước

Chắc đó không phải đời

Mỗi một ngày đều khác

Tâm hồn ta đổi thay

Suy nghĩ không cố định

Nào đâu là định mệnh

Đích đến ở chốn nào

Chữ tình kia là ảo

Hay là thực em ơi

Có bến nào để tới

Cho chuyện tình chúng ra.

BẾN NÀO CHO TÌNH TA?

 BẾN NÀO CHO TÌNH TA?

Thơ Duy Sắc

Tất cả mọi thứ đều có giá

Quan trọng là

Ta có dám đổi không

Nhưng tình yêu nó thì vô giá

Có đôi khi

Mình lại tặng không

Hoặc là người yêu mình không tính

Thế mới lạ

Nó là gì nhỉ

Tình yêu kia

Nó có phải chăng là định mệnh

Hay nó là

Một thứ mông lung

Không thể hiểu

Thế giới này

Vạn vật được kết nối

Cũng bởi chữ tình

Yêu là vô thức

Nó đến và không đi

Nó khiến người bi lụy

Nó cho ta thăng hoa

Nhiều ngai vàng sụp đổ 

Cũng do bởi tình yêu

Nhiều chiến công hiển hách

Những khám phá thần kỳ

Cũng do bởi tình yêu

Nhân loại sẽ ra sao

Khi tình yêu đã hết

Thế giới sẽ ra sao

Khi tình yêu đã chết

Anh sẽ ra sao

Khi tình em tắt lịm

Chiều buồn không có nắng

Phải chăng trời không yêu

Anh nhớ em rất nhiều

Nhưng vẫn không thể hiểu

Em là ai trong anh

Hay anh đã yêu rồi

Thế mới lạ

Ôi mối tình chúng ta

Nếu đời mà biết trước

Chắc đó không phải đời

Mỗi một ngày đều khác

Tâm hồn ta đổi thay

Suy nghĩ không cố định

Nào đâu là định mệnh

Đích đến ở chốn nào

Chữ tình kia là ảo

Hay là thực em ơi

Có bến nào để tới

Cho chuyện tình chúng ra.

MÌNH TỰ YÊU MÌNH

 MÌNH TỰ YÊU MÌNH

Thơ Duy Sắc 2016

Ai yêu ai giữa cuộc đời

Ai cho ai những nụ cười tri ân

Ai trao ai những miếng ăn

Ai trao ai tiếng ân cần hỏi han

Ai trao ai những tiếng than

Ai trao ai những nếp nhăn cuộc đời

Ai hay là chính thân tôi?

Tại tôi nên mới đời tôi thế này

Tại tôi, tôi mới đắng cay

Tại tôi nên mới đoạ đày thân tôi

Tại tôi chắc đúng vậy rồi

Vì tôi khinh bỉ cuộc đời của tôi

Khinh người, người khinh lại thôi

Ai cũng xa lánh tôi rồi trời ơi

Biết làm sao để yêu người

Biết làm sao để mỉm cười thanh cao

Chẳng lẽ mình cứ kêu gào

Chẳng lẽ mình cứ lao ngao vậy hoài

Do mình nào có do ai

Mình làm, mình chịu chứ ai tội tình

Yêu đời thì phải yêu mình

Yêu gia đình để đời mình được yêu

Yêu hoàng hôn phảng phất chiều

Yêu đêm có dáng mỹ miều của em

Yêu dáng mẹ đứng bên thềm

Mẹ chờ con cháu đến bên tâm tình

Yêu gì bằng đất nước mình

Bốn nghìn năm đã văn minh rạng ngời

Thái bình là phúc muôn nơi

Ta vui ca hát cuộc đời ấm no.

MÌNH TỰ YÊU MÌNH

 MÌNH TỰ YÊU MÌNH

Thơ Duy Sắc 2016

Ai yêu ai giữa cuộc đời

Ai cho ai những nụ cười tri ân

Ai trao ai những miếng ăn

Ai trao ai tiếng ân cần hỏi han

Ai trao ai những tiếng than

Ai trao ai những nếp nhăn cuộc đời

Ai hay là chính thân tôi?

Tại tôi nên mới đời tôi thế này

Tại tôi, tôi mới đắng cay

Tại tôi nên mới đoạ đày thân tôi

Tại tôi chắc đúng vậy rồi

Vì tôi khinh bỉ cuộc đời của tôi

Khinh người, người khinh lại thôi

Ai cũng xa lánh tôi rồi trời ơi

Biết làm sao để yêu người

Biết làm sao để mỉm cười thanh cao

Chẳng lẽ mình cứ kêu gào

Chẳng lẽ mình cứ lao ngao vậy hoài

Do mình nào có do ai

Mình làm, mình chịu chứ ai tội tình

Yêu đời thì phải yêu mình

Yêu gia đình để đời mình được yêu

Yêu hoàng hôn phảng phất chiều

Yêu đêm có dáng mỹ miều của em

Yêu dáng mẹ đứng bên thềm

Mẹ chờ con cháu đến bên tâm tình

Yêu gì bằng đất nước mình

Bốn nghìn năm đã văn minh rạng ngời

Thái bình là phúc muôn nơi

Ta vui ca hát cuộc đời ấm no.

CÕI MỘNG

 CÕI MỘNG

Duy Sac

Thơ Hoa Phượng Đỏ

Cuộc đời này vốn là rất thật

Chứ nào đâu có phải vô thường

Tại mình bí lối cùng đường

Cho nên than thở chán chường mà thôi


Đức Phật dạy ta nên giác ngộ

Giác ngộ là mình phải nhận ra

Nhận ra ta chính là ta

Chứ không ngộ nhận là ta giống người


Vạn vật đều quý yêu cuộc sống

Vì sinh tồn ta sát hại nhau

Cỏ cây chúng cũng biết đau

Loài nào cũng muốn đời sau bảo toàn


Ăn chay nào khác gì ăn mặn

Đều sát sinh hầu hết giống loài

Vì mong sức khỏe dẻo dai

Con người tàn phá thẳng tay không từ


Nhân quả kia nó là quy luật

Đạo của trời nào phải của ai

Không gì được gọi đúng sai

Hôm nay bảo đúng lại sai mai này


Tình đồng loại mới là cao cả

Đạo lý chung quy để răn người

Đời không phải mộng em ơi

Anh yêu em mới ngỏ lời thế thôi.

CÕI MỘNG

 CÕI MỘNG

Duy Sac

Thơ Hoa Phượng Đỏ

Cuộc đời này vốn là rất thật

Chứ nào đâu có phải vô thường

Tại mình bí lối cùng đường

Cho nên than thở chán chường mà thôi


Đức Phật dạy ta nên giác ngộ

Giác ngộ là mình phải nhận ra

Nhận ra ta chính là ta

Chứ không ngộ nhận là ta giống người


Vạn vật đều quý yêu cuộc sống

Vì sinh tồn ta sát hại nhau

Cỏ cây chúng cũng biết đau

Loài nào cũng muốn đời sau bảo toàn


Ăn chay nào khác gì ăn mặn

Đều sát sinh hầu hết giống loài

Vì mong sức khỏe dẻo dai

Con người tàn phá thẳng tay không từ


Nhân quả kia nó là quy luật

Đạo của trời nào phải của ai

Không gì được gọi đúng sai

Hôm nay bảo đúng lại sai mai này


Tình đồng loại mới là cao cả

Đạo lý chung quy để răn người

Đời không phải mộng em ơi

Anh yêu em mới ngỏ lời thế thôi.

KHÔNG HIỂU

 KHÔNG HIỂU

Thơ Duy Sắc

Đôi khi mình không hiểu

Mình đang lứa tuổi nào

Già thì không có phải

Trẻ cũng đã qua rồi

Chắc lưng lửng mà thôi

Như dậy thì mới chớm

Tính đôi lúc trẻ con

Giận người ta trách móc

Lâu lâu ngồi bức tóc

Buông triết lý dở hơi

Nhìn quanh quẩn lại đời

Ta là người thừa thải

Thơ văn toàn lải nhải

Chuyện thiên địa tào lao

Ngỡ ta bậc anh hào

Sẽ cứu nhân độ thế

Nào tự tôn dân tộc

Nào cứu vớt muôn dân

Nhưng ai có nào cần

Mình tâm thần thời đại

Nói toàn những chuyện dại

Cảm nhận mình thánh nhân

Ban phát chút nghĩa ân

Cầu mong người báo đáp

Mình thật là quá nhảm

Bất tài hay ba hoa

Ôi sao mà nhục quá

Vớ vẩn cuộc đời ta

Uổng cơm gạo mẹ cha

Phí sức thầy dạy bảo

Mình như quân bất hảo

Nói láo không thẹn lòng

Đêm mơ chuyện bướm ong

Ngày ra đường đạo mạo

Tâm mình thật gian xảo

Ai thương nổi bây giờ

Viết được mấy bài thơ

Mộng thành chàng thi sỹ

Giờ mình nằm suy nghĩ

Tay trắng chẳng có gì.

KHÔNG HIỂU

 KHÔNG HIỂU

Thơ Duy Sắc

Đôi khi mình không hiểu

Mình đang lứa tuổi nào

Già thì không có phải

Trẻ cũng đã qua rồi

Chắc lưng lửng mà thôi

Như dậy thì mới chớm

Tính đôi lúc trẻ con

Giận người ta trách móc

Lâu lâu ngồi bức tóc

Buông triết lý dở hơi

Nhìn quanh quẩn lại đời

Ta là người thừa thải

Thơ văn toàn lải nhải

Chuyện thiên địa tào lao

Ngỡ ta bậc anh hào

Sẽ cứu nhân độ thế

Nào tự tôn dân tộc

Nào cứu vớt muôn dân

Nhưng ai có nào cần

Mình tâm thần thời đại

Nói toàn những chuyện dại

Cảm nhận mình thánh nhân

Ban phát chút nghĩa ân

Cầu mong người báo đáp

Mình thật là quá nhảm

Bất tài hay ba hoa

Ôi sao mà nhục quá

Vớ vẩn cuộc đời ta

Uổng cơm gạo mẹ cha

Phí sức thầy dạy bảo

Mình như quân bất hảo

Nói láo không thẹn lòng

Đêm mơ chuyện bướm ong

Ngày ra đường đạo mạo

Tâm mình thật gian xảo

Ai thương nổi bây giờ

Viết được mấy bài thơ

Mộng thành chàng thi sỹ

Giờ mình nằm suy nghĩ

Tay trắng chẳng có gì.

NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

 NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

Duy Sắc Nguyễn

Những dấu chân đen ngòm in trên nền đất 

Những đôi mắt buồn nhìn quan sát xung quanh

Những tiếng nuốt nước bọt trước những hàng ăn

Những tiếng than van vì thân phận quá cơ hàn


Những mảnh đời sương tuyết

Những dòng người mải miết

Bước lê đời lang thang

Những chiều đông giá lạnh

Cóng những đôi chân gầy

Run những đôi tay teo

Co tấm thân gầy yếu

Những trưa nắng chang chang

Mùi mồ hôi bẩn thỉu

Đôi môi rộp khát khô

Đôi mắt hoa buồn tẻ

Bước lê đời tha hương


Những mảnh đời mưa gió

Đêm ngủ bên bầy chó

Gầm cầu là mái nhà

Nước sông dùng để uống

Cơm thừa nuôi tấm thân

Không có chốn dừng chân


Những mảnh đời sương tuyết

Ai nào biết là ai

Quá khứ và hiện tại

Bao phen đã huy hoàng

Mấy lần phải điêu tàn

Đời mông lung là thế


Những mảnh đời đây đó

Ai lấy rồi ai cho

Ai đã từng đói no

Ai đã từng giàu có

Hôm nay ai nơi đó

Thông cảm cho nụ cười


Những mảnh đời sương tuyết

Vòng nhân sinh bất diệt


Ôi! Đời là thế ôi đời 

Có phải do trời mới thế hay không?

NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

 NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

Duy Sắc Nguyễn

Những dấu chân đen ngòm in trên nền đất 

Những đôi mắt buồn nhìn quan sát xung quanh

Những tiếng nuốt nước bọt trước những hàng ăn

Những tiếng than van vì thân phận quá cơ hàn


Những mảnh đời sương tuyết

Những dòng người mải miết

Bước lê đời lang thang

Những chiều đông giá lạnh

Cóng những đôi chân gầy

Run những đôi tay teo

Co tấm thân gầy yếu

Những trưa nắng chang chang

Mùi mồ hôi bẩn thỉu

Đôi môi rộp khát khô

Đôi mắt hoa buồn tẻ

Bước lê đời tha hương


Những mảnh đời mưa gió

Đêm ngủ bên bầy chó

Gầm cầu là mái nhà

Nước sông dùng để uống

Cơm thừa nuôi tấm thân

Không có chốn dừng chân


Những mảnh đời sương tuyết

Ai nào biết là ai

Quá khứ và hiện tại

Bao phen đã huy hoàng

Mấy lần phải điêu tàn

Đời mông lung là thế


Những mảnh đời đây đó

Ai lấy rồi ai cho

Ai đã từng đói no

Ai đã từng giàu có

Hôm nay ai nơi đó

Thông cảm cho nụ cười


Những mảnh đời sương tuyết

Vòng nhân sinh bất diệt


Ôi! Đời là thế ôi đời 

Có phải do trời mới thế hay không?

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...