Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

THẠCH SÙNG TRUYỆN

 Quân Tử Phòng Thân- Tiểu Nhân Phòng Bị Gậy

Quân tử phải biết phòng thân

Bị, gậy là cái tiểu nhân luôn phòng

Tích xưa có cụ Thạch Sùng

Ăn mày lang bạt khắp cùng núi sông

Kiếp nghèo khốn khổ lông bông

Bát cơm, chén cháo vợ chồng chia nhau

Đời nào ai biết trước đâu

Cụ đồ biết chuyện thâm sâu đất trời

Cụ sang bảo nhỏ Sùng ơi

Thiên tai sắp ập xuống rồi chạy mau

Sùng rằng có chuyện ấy sao

Thầy đồ chắc lại lừa tao đây mà

Đồ rằng lũ lớn lướt qua

Năm nay đói kém chắc là rất lâu

Nói xong Đồ vội đi mau

Đồ truyền thông báo cho dân khắp làng

Sùng liền mở miệng cười vang

Rằng trời đã giúp ta sang giàu rồi

Lão rằng vứt hết vợ ơi

Mọi thứ rác rưởi theo mình bấy lâu

Tiền từng dành dụm ở đâu

Bà đưa tôi hết mua mau gạo về

Lão ngồi tính toán hả hê

Rằng ai còn dám mà chê thằng này

Đúng như Đồ đã cho hay

Cả vùng năm ấy vỡ đê, mưa nhiều

Nhân dân chịu cảnh đói nghèo

Sùng đem bán gạo giá cao trên trời

Một đồng vốn trăm đồng lời

Của tiền như nước về nơi Thạch Sùng

Lão Đồ biết chuyện hãi hùng

Đồ rằng mi rõ thật không ra gì

Mau đem gạo phát cho đi

Chứ mà như thế giết người không dao

Sùng rằng lão nói thế nào

Khi xưa ta khổ ai nào có thương

Cả ngày lê lết vệ đường

Bọn kia chúng nó coi thường mặt ta

Hôm nay trời đã giúp ta

Để ta hả dạ trả thù ngày xưa

Lão đừng giảng đạo nhân từ

Nếu mà thiếu gạo thì ta cho liền

Dù sao tính lão cũng hiền

Nhờ công lão giúp một phen đổi đời

Đồ rằng oan nghiệt vậy trời

Thiên cơ ta lộ cho người như mi

Gạo này cần nữa mà chi

Từ nay ta cạch mặt mi không nhìn

Lão Sùng mặc kệ làm thinh

Đồ buồn lủi thủi thân mình về ngay

Của tiền cứ đến mỗi ngày

Thạch Sùng phút chốc thành tay phú hào

Vợ chồng vui cảnh sang giàu

Đất đai, đồng ruộng thi nhau tậu về

Nhà Sùng đầy rẫy ngựa xe

Của ngon, vật lạ, bạn bè giàu sang

Cơ ngơi chẳng khác cung hoàng

Thạch Sùng giàu có tiếng vang kinh kỳ

Triều đình nghe tiếng sinh nghi

Quan trên liền xuống và đi thăm dò

Quả nhiên Sùng đúng giàu to

Quan nghe cũng sợ nên ai cũng gờm

Gia tài Sùng chẳng ai hơn

Sùng luôn vỗ ngực giàu hơn mọi người

Một Hoàng thân đã đánh hơi

Ông đi kinh lý ghé nơi nhà Sùng

Đôi bên đối ẩm tương phùng

Vương gia khen ngợi nhà Sùng giàu sang

Trong ngoài đều dát ngọc, vàng

Quả nhiên đến chốn cung vàng cũng thua

Hoàng thân vui miệng nói đùa

Rằng hai ta tử tranh đua chút nào

Sùng rằng ngài ý là sao

Tôi đây chưa hiểu ngài mau tỏ bày

Vương gia nói chuyện thế này

Tôi định thi thố xem ai thực giàu

Luật chơi mình tính như sau

Mình đem khoe của với nhau thôi mà

Ta thua ngài lấy của ta

Cơ ngơi, gia sản về nhà ngài ngay

Ngài thua ta sẽ lấy ngay

Cơ ngơi ngài sẽ về tay ta liền

Sùng ngồi ngẫm nghĩ một phen

Rằng ta đang gặp thằng điên nữa rồi

Nhà ngươi chắc sẽ thua thôi

Của cải mi sẽ về nơi Sùng này

Sùng liền đồng ý thi ngay

Hai bên đối diện đem bày của ra

Nhà Sùng của cải bao la

Vương gia nhìn thấy đã hoa mắt rồi

Nghĩ mình sẽ sắp thua thôi

Thầy đồ ghé đến nói lời nhỏ to

Rằng Sùng nó đúng giàu to

Nhưng mà một mảnh mẻ kho chẳng còn

Vương gia đang lúc hoảng hồn

Nghe lời Đồ nói bỗng khôn ra liền

Ông ta gọi lính đến bên

Rằng mi tìm đến cái hang cuối làng

Mẻ kho nằm ở trong hang

Mi mang mấy miếng đem sang đây liền

Sùng đang hý hửng dâng lên

Nghĩ rằng đời sẽ càng thêm huy hoàng

Sùng liền ra giọng huênh hoang

Rằng ngài còn của đem sang không nào

Nếu không thì hãy thua mau

Ta còn nhiều việc chờ lâu lắm rồi

Vương gia đổ toát mồ hôi

Lính hầu vừa lúc đến nơi nói thầm

Rằng con tìm được rồi ông

Mẻ kho mấy miếng cho ông cần dùng

Vương gia nói với Thạch Sùng

Rằng tôi có thứ vẫn dùng xưa nay

Của này quý hiếm đời này

Nếu ngài mà có tôi đây thua liền

Sùng rằng ông để ra xem

Ta thua ta sẽ dâng lên gia tài

Vương gia rằng đem giấy ngay

Hai ta cùng viết vào đây mấy dòng

Để sau kiện cáo mất công

Rằng ta ỷ thế hiếp không của người

Sùng liền ngạo nghễ nụ cười

Rằng ngài chí phải làm tôi yên lòng

Lính vừa trình giấy bút xong

Hai người cùng viết mấy dòng cam đoan

Viết xong điểm chỉ đàng hoàng

Thầy đồ cầm giấy để làm chứng nhân

Vương gia bèn bước đến gần

Mẻ kho ông đặt lên bàn liền tay

Rằng ta có của này đây

Nếu ngài mà có kẻ này xin thua

Sùng nhìn một lúc mắt hoa

Ngẫm rằng lúc trước của ta đây mà

Giờ này biết kiếm đâu ra

Tại sao trời lại hại ta hở trời

Sùng buồn tâm trạng rối bời

Vò đầu bứt trán nằm phơi giữa sàn

Thần kinh hoảng loạn hoang mang

Chân tay co quắp kêu than trách trời

Máu lên uất ức nghẹn lời

Tặc lưỡi một cái thế rồi tử vong


Duy Sắc 2011

THẠCH SÙNG TRUYỆN

 Quân Tử Phòng Thân- Tiểu Nhân Phòng Bị Gậy

Quân tử phải biết phòng thân

Bị, gậy là cái tiểu nhân luôn phòng

Tích xưa có cụ Thạch Sùng

Ăn mày lang bạt khắp cùng núi sông

Kiếp nghèo khốn khổ lông bông

Bát cơm, chén cháo vợ chồng chia nhau

Đời nào ai biết trước đâu

Cụ đồ biết chuyện thâm sâu đất trời

Cụ sang bảo nhỏ Sùng ơi

Thiên tai sắp ập xuống rồi chạy mau

Sùng rằng có chuyện ấy sao

Thầy đồ chắc lại lừa tao đây mà

Đồ rằng lũ lớn lướt qua

Năm nay đói kém chắc là rất lâu

Nói xong Đồ vội đi mau

Đồ truyền thông báo cho dân khắp làng

Sùng liền mở miệng cười vang

Rằng trời đã giúp ta sang giàu rồi

Lão rằng vứt hết vợ ơi

Mọi thứ rác rưởi theo mình bấy lâu

Tiền từng dành dụm ở đâu

Bà đưa tôi hết mua mau gạo về

Lão ngồi tính toán hả hê

Rằng ai còn dám mà chê thằng này

Đúng như Đồ đã cho hay

Cả vùng năm ấy vỡ đê, mưa nhiều

Nhân dân chịu cảnh đói nghèo

Sùng đem bán gạo giá cao trên trời

Một đồng vốn trăm đồng lời

Của tiền như nước về nơi Thạch Sùng

Lão Đồ biết chuyện hãi hùng

Đồ rằng mi rõ thật không ra gì

Mau đem gạo phát cho đi

Chứ mà như thế giết người không dao

Sùng rằng lão nói thế nào

Khi xưa ta khổ ai nào có thương

Cả ngày lê lết vệ đường

Bọn kia chúng nó coi thường mặt ta

Hôm nay trời đã giúp ta

Để ta hả dạ trả thù ngày xưa

Lão đừng giảng đạo nhân từ

Nếu mà thiếu gạo thì ta cho liền

Dù sao tính lão cũng hiền

Nhờ công lão giúp một phen đổi đời

Đồ rằng oan nghiệt vậy trời

Thiên cơ ta lộ cho người như mi

Gạo này cần nữa mà chi

Từ nay ta cạch mặt mi không nhìn

Lão Sùng mặc kệ làm thinh

Đồ buồn lủi thủi thân mình về ngay

Của tiền cứ đến mỗi ngày

Thạch Sùng phút chốc thành tay phú hào

Vợ chồng vui cảnh sang giàu

Đất đai, đồng ruộng thi nhau tậu về

Nhà Sùng đầy rẫy ngựa xe

Của ngon, vật lạ, bạn bè giàu sang

Cơ ngơi chẳng khác cung hoàng

Thạch Sùng giàu có tiếng vang kinh kỳ

Triều đình nghe tiếng sinh nghi

Quan trên liền xuống và đi thăm dò

Quả nhiên Sùng đúng giàu to

Quan nghe cũng sợ nên ai cũng gờm

Gia tài Sùng chẳng ai hơn

Sùng luôn vỗ ngực giàu hơn mọi người

Một Hoàng thân đã đánh hơi

Ông đi kinh lý ghé nơi nhà Sùng

Đôi bên đối ẩm tương phùng

Vương gia khen ngợi nhà Sùng giàu sang

Trong ngoài đều dát ngọc, vàng

Quả nhiên đến chốn cung vàng cũng thua

Hoàng thân vui miệng nói đùa

Rằng hai ta tử tranh đua chút nào

Sùng rằng ngài ý là sao

Tôi đây chưa hiểu ngài mau tỏ bày

Vương gia nói chuyện thế này

Tôi định thi thố xem ai thực giàu

Luật chơi mình tính như sau

Mình đem khoe của với nhau thôi mà

Ta thua ngài lấy của ta

Cơ ngơi, gia sản về nhà ngài ngay

Ngài thua ta sẽ lấy ngay

Cơ ngơi ngài sẽ về tay ta liền

Sùng ngồi ngẫm nghĩ một phen

Rằng ta đang gặp thằng điên nữa rồi

Nhà ngươi chắc sẽ thua thôi

Của cải mi sẽ về nơi Sùng này

Sùng liền đồng ý thi ngay

Hai bên đối diện đem bày của ra

Nhà Sùng của cải bao la

Vương gia nhìn thấy đã hoa mắt rồi

Nghĩ mình sẽ sắp thua thôi

Thầy đồ ghé đến nói lời nhỏ to

Rằng Sùng nó đúng giàu to

Nhưng mà một mảnh mẻ kho chẳng còn

Vương gia đang lúc hoảng hồn

Nghe lời Đồ nói bỗng khôn ra liền

Ông ta gọi lính đến bên

Rằng mi tìm đến cái hang cuối làng

Mẻ kho nằm ở trong hang

Mi mang mấy miếng đem sang đây liền

Sùng đang hý hửng dâng lên

Nghĩ rằng đời sẽ càng thêm huy hoàng

Sùng liền ra giọng huênh hoang

Rằng ngài còn của đem sang không nào

Nếu không thì hãy thua mau

Ta còn nhiều việc chờ lâu lắm rồi

Vương gia đổ toát mồ hôi

Lính hầu vừa lúc đến nơi nói thầm

Rằng con tìm được rồi ông

Mẻ kho mấy miếng cho ông cần dùng

Vương gia nói với Thạch Sùng

Rằng tôi có thứ vẫn dùng xưa nay

Của này quý hiếm đời này

Nếu ngài mà có tôi đây thua liền

Sùng rằng ông để ra xem

Ta thua ta sẽ dâng lên gia tài

Vương gia rằng đem giấy ngay

Hai ta cùng viết vào đây mấy dòng

Để sau kiện cáo mất công

Rằng ta ỷ thế hiếp không của người

Sùng liền ngạo nghễ nụ cười

Rằng ngài chí phải làm tôi yên lòng

Lính vừa trình giấy bút xong

Hai người cùng viết mấy dòng cam đoan

Viết xong điểm chỉ đàng hoàng

Thầy đồ cầm giấy để làm chứng nhân

Vương gia bèn bước đến gần

Mẻ kho ông đặt lên bàn liền tay

Rằng ta có của này đây

Nếu ngài mà có kẻ này xin thua

Sùng nhìn một lúc mắt hoa

Ngẫm rằng lúc trước của ta đây mà

Giờ này biết kiếm đâu ra

Tại sao trời lại hại ta hở trời

Sùng buồn tâm trạng rối bời

Vò đầu bứt trán nằm phơi giữa sàn

Thần kinh hoảng loạn hoang mang

Chân tay co quắp kêu than trách trời

Máu lên uất ức nghẹn lời

Tặc lưỡi một cái thế rồi tử vong


Duy Sắc 2011

TẤM LÒNG THÀNH

 TẤM LÒNG THÀNH

Đời công nhân quanh quẩn gian nhà trọ

Kiếp xa nhà, cơm bữa đói bữa no

Tình yêu chỉ là những mơ ước nhỏ

Không hoa hồng cũng chẳng có câu thơ


Anh thương em trong những buổi cơ hàn

Mình cùng cảnh cùng đồng cam cộng khổ

Trung Thu này không bánh ngon trà đậm

Anh tặng em chỉ một tấm chân tình


Mấy ai thấu cảnh đời ta lam lũ

Hết tăng ca, tăng kíp, việc lu bù

Ba giờ sáng còn đứng trong công xưởng

Tách cà phê muốn uống cũng đành thôi


Máy công trường ầm ầm như búa bổ

Bụi cát bay như sương khói mịt mù

Chiếc bạt mỏng làm giường trên hè phố

Anh nhớ em chỉ thấy bóng xe lu


Buồn là vậy nhưng biết sao thay đổi

Đôi tay anh nay nó đã chai sần

Tiền lương tháng chưa đủ tiền mua thuốc

Bệnh vào thân anh chỉ khấn phật trời


Yêu em lắm cũng chỉ cười nhoẻn miệng

Ta nhìn nhau bằng ánh mắt lo toan

Chỉ biết cố gồng mình nuôi sự sống

Em và anh đều cay đắng ngập tràn


NguyenDuySac2018

TẤM LÒNG THÀNH

 TẤM LÒNG THÀNH

Đời công nhân quanh quẩn gian nhà trọ

Kiếp xa nhà, cơm bữa đói bữa no

Tình yêu chỉ là những mơ ước nhỏ

Không hoa hồng cũng chẳng có câu thơ


Anh thương em trong những buổi cơ hàn

Mình cùng cảnh cùng đồng cam cộng khổ

Trung Thu này không bánh ngon trà đậm

Anh tặng em chỉ một tấm chân tình


Mấy ai thấu cảnh đời ta lam lũ

Hết tăng ca, tăng kíp, việc lu bù

Ba giờ sáng còn đứng trong công xưởng

Tách cà phê muốn uống cũng đành thôi


Máy công trường ầm ầm như búa bổ

Bụi cát bay như sương khói mịt mù

Chiếc bạt mỏng làm giường trên hè phố

Anh nhớ em chỉ thấy bóng xe lu


Buồn là vậy nhưng biết sao thay đổi

Đôi tay anh nay nó đã chai sần

Tiền lương tháng chưa đủ tiền mua thuốc

Bệnh vào thân anh chỉ khấn phật trời


Yêu em lắm cũng chỉ cười nhoẻn miệng

Ta nhìn nhau bằng ánh mắt lo toan

Chỉ biết cố gồng mình nuôi sự sống

Em và anh đều cay đắng ngập tràn


NguyenDuySac2018

DƯ ÂM ĐÓ CÒN KHÔNG?

 DƯ ÂM ĐÓ CÒN KHÔNG?

Duy Sac

Thế là hết không còn dĩ vãng

Dư âm xưa chôn với thời gian

Hết rồi lá ngọc cành vàng

Hết rồi những lúc cao sang một thời


Không có ai mà giàu ba họ

Chẳng một ai mà khó ba đời

Đời người dưới một vòm trời

Nhục vinh tùy lúc tùy thời mà thôi


Thuở Phong kiến nhất vua nhì chúa

Tiếp theo là đến bậc công khanh

Ai ai cũng sử lưu danh

Hôm nay còn mấy lọ sành đựng tro


Cơ hàn khiến ta cầu khắp chốn

Cố dùi mài kinh sử sách đèn

Mình tìm mọi cách ngoi lên

Mong sao danh vọng, của tiền đến tay


Ngày đỗ trạng xênh xang võng lọng

Ta ngênh ngênh ngước mặt với đời

Nụ cười ngạo nghễ giữa trời

Vỗ ngực tự hỏi ai người hơn ta


Người trọng nghĩa có lòng báo đáp

Ơn cố tri cố trả cho người

Tiếng thơm lưu đến muôn đời

Thế nên con cháu nhiều đời lộc ăn


Kẻ xảo trá vong ân bội nghĩa

Tự cho mình tài giỏi làm lên

Tình xưa nghĩa cũ đều quên

Lộc trong chốc lát rồi liền mất ngay


Mộng quyền quý ai mà không muốn

Nhưng bại thành do bởi ý trời

Đối nhân xử thế ở đời

Tổ tiên phúc đức nhiều đời có không?


Hoaphuongdo

DƯ ÂM ĐÓ CÒN KHÔNG?

 DƯ ÂM ĐÓ CÒN KHÔNG?

Duy Sac

Thế là hết không còn dĩ vãng

Dư âm xưa chôn với thời gian

Hết rồi lá ngọc cành vàng

Hết rồi những lúc cao sang một thời


Không có ai mà giàu ba họ

Chẳng một ai mà khó ba đời

Đời người dưới một vòm trời

Nhục vinh tùy lúc tùy thời mà thôi


Thuở Phong kiến nhất vua nhì chúa

Tiếp theo là đến bậc công khanh

Ai ai cũng sử lưu danh

Hôm nay còn mấy lọ sành đựng tro


Cơ hàn khiến ta cầu khắp chốn

Cố dùi mài kinh sử sách đèn

Mình tìm mọi cách ngoi lên

Mong sao danh vọng, của tiền đến tay


Ngày đỗ trạng xênh xang võng lọng

Ta ngênh ngênh ngước mặt với đời

Nụ cười ngạo nghễ giữa trời

Vỗ ngực tự hỏi ai người hơn ta


Người trọng nghĩa có lòng báo đáp

Ơn cố tri cố trả cho người

Tiếng thơm lưu đến muôn đời

Thế nên con cháu nhiều đời lộc ăn


Kẻ xảo trá vong ân bội nghĩa

Tự cho mình tài giỏi làm lên

Tình xưa nghĩa cũ đều quên

Lộc trong chốc lát rồi liền mất ngay


Mộng quyền quý ai mà không muốn

Nhưng bại thành do bởi ý trời

Đối nhân xử thế ở đời

Tổ tiên phúc đức nhiều đời có không?


Hoaphuongdo

THU HẠNH PHÚC

 THU HẠNH PHÚC

Duy Sac

Trời tháng tám nắng vàng thơm ngát

Đàn chim câu dang cánh tung bay

Trên đồng lúa hát mê say

Nông phu trúng vụ mặt mày nở hoa


Bên tiếng võng em tròn giấc ngủ

Bờ kênh trong yên ả bóng dừa

Hội đình em hát say sưa

Nụ cười nhè nhẹ mắt đưa đón tình


Hoa cúc nở trên đồng vàng rực

Tiếng gà trưa thánh thót gọi nhau

Vườn xa cây trái tươi màu

Đôi ta bỡ ngỡ gặp nhau lần đầu


Mây tụ hội một màu hy vọng

Gió đưa bao câu hát nghĩa tình

Thu này gắn kết đôi mình

Bầu trời hạnh phúc bình minh đang chờ


-Hoa Phượng Đỏ-2018

THU HẠNH PHÚC

 THU HẠNH PHÚC

Duy Sac

Trời tháng tám nắng vàng thơm ngát

Đàn chim câu dang cánh tung bay

Trên đồng lúa hát mê say

Nông phu trúng vụ mặt mày nở hoa


Bên tiếng võng em tròn giấc ngủ

Bờ kênh trong yên ả bóng dừa

Hội đình em hát say sưa

Nụ cười nhè nhẹ mắt đưa đón tình


Hoa cúc nở trên đồng vàng rực

Tiếng gà trưa thánh thót gọi nhau

Vườn xa cây trái tươi màu

Đôi ta bỡ ngỡ gặp nhau lần đầu


Mây tụ hội một màu hy vọng

Gió đưa bao câu hát nghĩa tình

Thu này gắn kết đôi mình

Bầu trời hạnh phúc bình minh đang chờ


-Hoa Phượng Đỏ-2018

MƯA ĐỒI CHÈ

 MƯA ĐỒI CHÈ

Mưa tí tách, ướt ngọn đồi

Dã quỳ đang nở , nước trôi phấn vàng

Con bướm lạc bay lang thang

Búp chè xanh biếc ngỡ ngàng bướm xinh

Trời Bảo Lộc đượm chất tình

Cao nguyên mơ mộng rung rinh ngọn chè

Mưa trong nắng, nước trong khe

Em đi lên rẫy hái chè giữa trưa

Chị em vui vẻ cười đùa

Bàn tay lao động say sưa yêu đời

Giữa ca ngồi tạm nghỉ ngơi

Tâm tư những chuyện cuộc đời đổi trao

Má em da trắng hồng hào

Nụ cười toe toét xua bao u phiền

Em không đẹp nhưng rất duyên

Dáng người đậm chắc, tính hiền dễ thương

Đôi mươi chưa biết tình trường

Ngại ngùng nói chuyện yêu đương xa vời

Mới học hết lớp chín thôi

Chị hai nên phải ra đời kiếm ăn

Mẹ cha vất vả nhọc nhằn

Em hai đứa nhỡ, đứa nằm trong nôi

Mình em chăm một mẫu đồi

Tỉa cây, tưới nước xong rồi bắt sâu

Mắt em đau đáu nỗi sầu

Cố cười che giấu chiều sâu tâm hồn

Tia nhìn lắm sự tinh khôn

Giọng nói nhỏ nhẹ ôn tồn thiết tha

Tính nết thẳng , rất thật thà

Nếu ai không hiểu thật là khó nghe

Mênh mông hun hút đồi chè

Màu xanh trải rộng lê thê kiếp người


NguyenDuySac2010

MƯA ĐỒI CHÈ

 MƯA ĐỒI CHÈ

Mưa tí tách, ướt ngọn đồi

Dã quỳ đang nở , nước trôi phấn vàng

Con bướm lạc bay lang thang

Búp chè xanh biếc ngỡ ngàng bướm xinh

Trời Bảo Lộc đượm chất tình

Cao nguyên mơ mộng rung rinh ngọn chè

Mưa trong nắng, nước trong khe

Em đi lên rẫy hái chè giữa trưa

Chị em vui vẻ cười đùa

Bàn tay lao động say sưa yêu đời

Giữa ca ngồi tạm nghỉ ngơi

Tâm tư những chuyện cuộc đời đổi trao

Má em da trắng hồng hào

Nụ cười toe toét xua bao u phiền

Em không đẹp nhưng rất duyên

Dáng người đậm chắc, tính hiền dễ thương

Đôi mươi chưa biết tình trường

Ngại ngùng nói chuyện yêu đương xa vời

Mới học hết lớp chín thôi

Chị hai nên phải ra đời kiếm ăn

Mẹ cha vất vả nhọc nhằn

Em hai đứa nhỡ, đứa nằm trong nôi

Mình em chăm một mẫu đồi

Tỉa cây, tưới nước xong rồi bắt sâu

Mắt em đau đáu nỗi sầu

Cố cười che giấu chiều sâu tâm hồn

Tia nhìn lắm sự tinh khôn

Giọng nói nhỏ nhẹ ôn tồn thiết tha

Tính nết thẳng , rất thật thà

Nếu ai không hiểu thật là khó nghe

Mênh mông hun hút đồi chè

Màu xanh trải rộng lê thê kiếp người


NguyenDuySac2010

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...