Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

CHIỀU ĐÔNG XỨ BẮC

 CHIỀU ĐÔNG XỨ BẮC

(Duy Sắc)

Gió mùa đông rét căm căm

Áo len không có, em nằm ổ rơm

Mẹ còn đi kiếm bát cơm

Đồng xa mưa lạnh, cái đơm thủng rồi

Chắc là lại bữa rau thôi

Khoai độn với ít sắn hôi qua ngày

Em cứ ngồi mút ngón tay

Thèm miếng thịt cóc những ngày mưa to

Suy dinh dưỡng, thân ốm o

Da xanh, mũi lõ thò lò, lấm lem

Bụng to, mắt toét kèm nhèm

Lơ láo nhìn ngó chờ xem mẹ về

Lăn qua lăn lại chán chê

Bà em đội cái nón mê ra đường

Mua vài đồng muối và tương

Nấu bát cháo đường lót dạ cho em

Ăn xong em lại thòm thèm

Vì giun đầy bụng nó thèm ăn thêm

Em ăn nhiều chỉ gầy thêm

Xương còi, thịt nó cứ mềm như chao

Mẹ vẫn đang ở chỗ nào

Thì ra đánh dậm dưới ao đầu làng

Định tìm ít tép về rang

Vài con cá diếc cho sang với người 

Nhưng trời đâu chiều lòng người

Cái dậm cũng rách đành cười về không

Thế là quay lại bờ sông

Mò cua bắt rốc tốn công cả ngày

Đến chiều được một chít tay

Về nhà mệt quá, ngủ ngay một lèo

Tối đến, làng xóm eo sèo

Người ta ngủ hết, mẹ chèo thuyền nan

Mệt lắm mà chẳng hề than

Cố gắng tranh thủ nông nhàn kiếm thêm

Giăng lưới suốt cả một đêm

Nhưng mà chỉ thấy một đêm tối mù

Trăng soi ánh sáng tù mù

Ánh sáng đèn bão âm u lối về

Lòng vòng lui tới chán chê

Đến khi sáng bạch lại về bên con

Em nằm trong ổ cuộn tròn

Y như một chú chó con một mình

Muỗi cắn đầy khắp cả mình

Mùa đông xứ bắc rét kinh hãi người

Mẹ nhìn em nở nụ cười

Rằng nay mẹ thấy con tươi hơn nhiều

Con cố gắng ăn cho nhiều

Để mà lại sức , mẹ yêu con mà

Để tý mẹ đi chợ xa

Xem có thuốc lá mua về xổ giun

Rét quá, mẹ ngồi cứ run

Tay buộc mấy sợi giây thun luồn quần

Mẹ gánh theo một đôi quang

Một cái khăn choàng phủ kín đôi vai

Nhặt ba dây rốc rất dài

Chợ xa kiếm ít tiền xài mua rau

Đường làng lộc cộc tiếng trâu

Tiếng gà bắt đầu kênh kiệu với nhau

Mẹ ra đường cái đi mau

Phiên chợ bắt đầu từ sáng tinh mơ

Em ngủ dậy, mặt lơ ngơ

Bụng đói , lờ đờ đôi mắt thèm ăn

Bà cho một bát cháo trắng

Em cố ngồi ăn ngấu nghiến đến no

Vẻ mặt ảm đạm buồn so

Giun nhiều trong bụng khiến cho lả người

Lâu lâu, em nở nụ cười

Tay đuổi con ruồi lảng vảng xung quanh

Mẹ đi ra chợ rất nhanh

Ít tiền để dành mua thuốc cho em

Ông người Thái , da ngăm đen

Một đống thuốc lá cũng đen xì xì

Ông hỏi cháu bị bệnh gì

Liệu tôi có giúp được gì hay không

Mẹ bảo cháu bị bụng ỏng

Chân tay ốm yếu, gầy tong cả người

Ông người Thái mới vui cười

Chuyện này đơn giản mà thôi lo gì

Cô cứ tin thuốc tôi đi

Công hiệu tức thì sổ đủ loại giun

Mẹ nghe mà hết cả hồn

Nghĩ ông này giỡn hay sao thế này

Bác sỹ trên tỉnh bó tay

Mớ lá cây này giúp được hay sao

Chị cứ tin tôi đi nào

Uống thuốc này vào là cháu khỏi ngay

Mẹ vẫn nghi ngờ chuyện này

Mẹ đi tìm tiếp xem ai nữa nào

Một vòng quanh chợ ồn ào

Bụng đói cồn cào, mẹ cố mà đi

Tìm mãi cũng chẳng được gì

Mẹ bèn suy nghĩ mua liều một phen

Mẹ tìm lại ông Thái đen

Rằng bán tôi thử để xem thế nào

Một thang giá cả từng bao

Có đáng gì nào, chị cứ cầm đi

Ta gặp nhau được mấy khi

Một thang thuốc nhỏ chẳng gì tiền nong

Mẹ rằng sao được thế ông

Dù sao cũng phải trả công ông làm

Để tôi khỏi mang tiếng tham

Thôi vậy ông cầm dây rốc này đi

Xem như trao đổi chút đi

Chứ như thế thì tôi nhận không cam

Ông Thái vui vẻ cười vang

Cảm ơn bà chị mua hàng nhà tôi

Thuốc đây tôi gói sẵn rồi

Chị về dùng nồi mà sắc cho con

Một thang là bệnh chẳng còn

Chị cứ yên chí cho con uống liền

Mẹ cảm ơn xong đi liền

Về nhà mẹ bắc nước liền sắc ngay

Đó là một nắm lá cây

Màu sắc đen nháy có mùi rất gây

Mẹ đổ ba bát nước đầy

Sắc còn một bát con đầy cho em

Em bò ra , mặt lem nhem

Hai mắt kèm nhèm , tay cứ quơ quơ

Mẹ nhìn thấy thằng nhỏ khờ

Buồn đến đẫn đờ nước mắt ứa ra

Rằng con uống thuốc vào nha

Ngày mai khỏi bệnh mình ra hội đình

Nhiều cô múa hát rất xinh

Trên khắp làng mình trống hội kêu vang

Em uống bát thuốc vội vàng

Vì thuốc nó đắng, em oà khóc to

Mẹ rằng con chớ có lo

Thuốc đắng nhưng nó diệt giun con à

Nó sẽ xổ hết giun ra

Rồi đây con sẽ thật là vui tươi

Em nghe mẹ nói em cười

Xong em ngả người nằm xuống gối rơm

Cả ngày em uống nước cơm

Cái mặt ngơ ngác, chơm bơm cái đầu

Trải qua một đêm lo rầu

Sáng ra mẹ lại van cầu thần linh

Khi trời vừa rõ bình minh

Em đã giật mình thức dậy bò ra

Em bò ra trước hiên nhà

Bụng đau quằn quại, em la om sòm

Mẹ chạy đến chỗ em dòm

Thấy em chồm chỗm lò dò xung quanh

Mặt mày nhăn nhó tái xanh

Mẹ bế em đến bên thành cầu tiêu

Tự nhiên em xổ rất nhiều

Từng búi giun đũa xuôi chiều tuôn ra

Giun kim lúc nhúc theo ra

Những con sán mới thật là dài ghê

Mồ hôi em chảy dầm dề

Giun sán cứ thế xổ ra ào ào

Mẹ nhìn thấy vậy thở phào

Nghĩ mình đã có trời cao thương tình

Nhìn đống giun, mẹ phát kinh

Cả ngày hôm đó rùng mình sởn gai

Đến chiều, em xổ đợt hai

Bầy giun, sán lại chảy ra một nùi

Mặt em chuyển sắc tươi vui

Bắt đầu có những nụ cười hiện ra

Nửa đêm, em lại xổ ra

Một trận giun nữa thật là khiếp kinh

Hôm sau gà gáy bình minh

Em bò một mình ra cửa đòi ăn

Cái mặt đã không còn nhăn

Bụng giờ xẹp xuống thẳng băng gọn gàng

Giơ tay, em múa nhẹ nhàng

Đôi mắt ngời sáng trong chiều mùa đông

Mẹ đi vội vã ra đồng

Tranh thủ tìm ít cua đồng về ăn

Từ đó, em đã chịu ăn

Sức khoẻ cải thiện dần dần hẳn ra

Suy dinh dưỡng bị lùi xa

Còi xương và bệnh vàng da không còn

Cả nhà vang tiếng cười giòn

Em là một đứa trẻ con thích đùa

Mẹ khoán em ở cửa chùa

Nương nhờ thần thánh để xua ma tà

Đời nghèo mỗi lúc một xa

Hôm nay, em lớn thật là cao to

Nhớ khi bữa đói bữa no

Chiều đông xứ bắc co ro trăm đường.


(Nguyễn Duy Sắc 2001)

CHIỀU ĐÔNG XỨ BẮC

 CHIỀU ĐÔNG XỨ BẮC

(Duy Sắc)

Gió mùa đông rét căm căm

Áo len không có, em nằm ổ rơm

Mẹ còn đi kiếm bát cơm

Đồng xa mưa lạnh, cái đơm thủng rồi

Chắc là lại bữa rau thôi

Khoai độn với ít sắn hôi qua ngày

Em cứ ngồi mút ngón tay

Thèm miếng thịt cóc những ngày mưa to

Suy dinh dưỡng, thân ốm o

Da xanh, mũi lõ thò lò, lấm lem

Bụng to, mắt toét kèm nhèm

Lơ láo nhìn ngó chờ xem mẹ về

Lăn qua lăn lại chán chê

Bà em đội cái nón mê ra đường

Mua vài đồng muối và tương

Nấu bát cháo đường lót dạ cho em

Ăn xong em lại thòm thèm

Vì giun đầy bụng nó thèm ăn thêm

Em ăn nhiều chỉ gầy thêm

Xương còi, thịt nó cứ mềm như chao

Mẹ vẫn đang ở chỗ nào

Thì ra đánh dậm dưới ao đầu làng

Định tìm ít tép về rang

Vài con cá diếc cho sang với người 

Nhưng trời đâu chiều lòng người

Cái dậm cũng rách đành cười về không

Thế là quay lại bờ sông

Mò cua bắt rốc tốn công cả ngày

Đến chiều được một chít tay

Về nhà mệt quá, ngủ ngay một lèo

Tối đến, làng xóm eo sèo

Người ta ngủ hết, mẹ chèo thuyền nan

Mệt lắm mà chẳng hề than

Cố gắng tranh thủ nông nhàn kiếm thêm

Giăng lưới suốt cả một đêm

Nhưng mà chỉ thấy một đêm tối mù

Trăng soi ánh sáng tù mù

Ánh sáng đèn bão âm u lối về

Lòng vòng lui tới chán chê

Đến khi sáng bạch lại về bên con

Em nằm trong ổ cuộn tròn

Y như một chú chó con một mình

Muỗi cắn đầy khắp cả mình

Mùa đông xứ bắc rét kinh hãi người

Mẹ nhìn em nở nụ cười

Rằng nay mẹ thấy con tươi hơn nhiều

Con cố gắng ăn cho nhiều

Để mà lại sức , mẹ yêu con mà

Để tý mẹ đi chợ xa

Xem có thuốc lá mua về xổ giun

Rét quá, mẹ ngồi cứ run

Tay buộc mấy sợi giây thun luồn quần

Mẹ gánh theo một đôi quang

Một cái khăn choàng phủ kín đôi vai

Nhặt ba dây rốc rất dài

Chợ xa kiếm ít tiền xài mua rau

Đường làng lộc cộc tiếng trâu

Tiếng gà bắt đầu kênh kiệu với nhau

Mẹ ra đường cái đi mau

Phiên chợ bắt đầu từ sáng tinh mơ

Em ngủ dậy, mặt lơ ngơ

Bụng đói , lờ đờ đôi mắt thèm ăn

Bà cho một bát cháo trắng

Em cố ngồi ăn ngấu nghiến đến no

Vẻ mặt ảm đạm buồn so

Giun nhiều trong bụng khiến cho lả người

Lâu lâu, em nở nụ cười

Tay đuổi con ruồi lảng vảng xung quanh

Mẹ đi ra chợ rất nhanh

Ít tiền để dành mua thuốc cho em

Ông người Thái , da ngăm đen

Một đống thuốc lá cũng đen xì xì

Ông hỏi cháu bị bệnh gì

Liệu tôi có giúp được gì hay không

Mẹ bảo cháu bị bụng ỏng

Chân tay ốm yếu, gầy tong cả người

Ông người Thái mới vui cười

Chuyện này đơn giản mà thôi lo gì

Cô cứ tin thuốc tôi đi

Công hiệu tức thì sổ đủ loại giun

Mẹ nghe mà hết cả hồn

Nghĩ ông này giỡn hay sao thế này

Bác sỹ trên tỉnh bó tay

Mớ lá cây này giúp được hay sao

Chị cứ tin tôi đi nào

Uống thuốc này vào là cháu khỏi ngay

Mẹ vẫn nghi ngờ chuyện này

Mẹ đi tìm tiếp xem ai nữa nào

Một vòng quanh chợ ồn ào

Bụng đói cồn cào, mẹ cố mà đi

Tìm mãi cũng chẳng được gì

Mẹ bèn suy nghĩ mua liều một phen

Mẹ tìm lại ông Thái đen

Rằng bán tôi thử để xem thế nào

Một thang giá cả từng bao

Có đáng gì nào, chị cứ cầm đi

Ta gặp nhau được mấy khi

Một thang thuốc nhỏ chẳng gì tiền nong

Mẹ rằng sao được thế ông

Dù sao cũng phải trả công ông làm

Để tôi khỏi mang tiếng tham

Thôi vậy ông cầm dây rốc này đi

Xem như trao đổi chút đi

Chứ như thế thì tôi nhận không cam

Ông Thái vui vẻ cười vang

Cảm ơn bà chị mua hàng nhà tôi

Thuốc đây tôi gói sẵn rồi

Chị về dùng nồi mà sắc cho con

Một thang là bệnh chẳng còn

Chị cứ yên chí cho con uống liền

Mẹ cảm ơn xong đi liền

Về nhà mẹ bắc nước liền sắc ngay

Đó là một nắm lá cây

Màu sắc đen nháy có mùi rất gây

Mẹ đổ ba bát nước đầy

Sắc còn một bát con đầy cho em

Em bò ra , mặt lem nhem

Hai mắt kèm nhèm , tay cứ quơ quơ

Mẹ nhìn thấy thằng nhỏ khờ

Buồn đến đẫn đờ nước mắt ứa ra

Rằng con uống thuốc vào nha

Ngày mai khỏi bệnh mình ra hội đình

Nhiều cô múa hát rất xinh

Trên khắp làng mình trống hội kêu vang

Em uống bát thuốc vội vàng

Vì thuốc nó đắng, em oà khóc to

Mẹ rằng con chớ có lo

Thuốc đắng nhưng nó diệt giun con à

Nó sẽ xổ hết giun ra

Rồi đây con sẽ thật là vui tươi

Em nghe mẹ nói em cười

Xong em ngả người nằm xuống gối rơm

Cả ngày em uống nước cơm

Cái mặt ngơ ngác, chơm bơm cái đầu

Trải qua một đêm lo rầu

Sáng ra mẹ lại van cầu thần linh

Khi trời vừa rõ bình minh

Em đã giật mình thức dậy bò ra

Em bò ra trước hiên nhà

Bụng đau quằn quại, em la om sòm

Mẹ chạy đến chỗ em dòm

Thấy em chồm chỗm lò dò xung quanh

Mặt mày nhăn nhó tái xanh

Mẹ bế em đến bên thành cầu tiêu

Tự nhiên em xổ rất nhiều

Từng búi giun đũa xuôi chiều tuôn ra

Giun kim lúc nhúc theo ra

Những con sán mới thật là dài ghê

Mồ hôi em chảy dầm dề

Giun sán cứ thế xổ ra ào ào

Mẹ nhìn thấy vậy thở phào

Nghĩ mình đã có trời cao thương tình

Nhìn đống giun, mẹ phát kinh

Cả ngày hôm đó rùng mình sởn gai

Đến chiều, em xổ đợt hai

Bầy giun, sán lại chảy ra một nùi

Mặt em chuyển sắc tươi vui

Bắt đầu có những nụ cười hiện ra

Nửa đêm, em lại xổ ra

Một trận giun nữa thật là khiếp kinh

Hôm sau gà gáy bình minh

Em bò một mình ra cửa đòi ăn

Cái mặt đã không còn nhăn

Bụng giờ xẹp xuống thẳng băng gọn gàng

Giơ tay, em múa nhẹ nhàng

Đôi mắt ngời sáng trong chiều mùa đông

Mẹ đi vội vã ra đồng

Tranh thủ tìm ít cua đồng về ăn

Từ đó, em đã chịu ăn

Sức khoẻ cải thiện dần dần hẳn ra

Suy dinh dưỡng bị lùi xa

Còi xương và bệnh vàng da không còn

Cả nhà vang tiếng cười giòn

Em là một đứa trẻ con thích đùa

Mẹ khoán em ở cửa chùa

Nương nhờ thần thánh để xua ma tà

Đời nghèo mỗi lúc một xa

Hôm nay, em lớn thật là cao to

Nhớ khi bữa đói bữa no

Chiều đông xứ bắc co ro trăm đường.


(Nguyễn Duy Sắc 2001)

BÌNH YÊN 2

 Bình Yên 2

Duy Sac

Khi mình lớn, tài cao học rộng

Ai cũng nhiều mơ mộng cao sang

Đôi khi quên lúc ở làng

Những ngày khốn khó lang thang ngoài đồng


Lúc thất bại, buồn rơi nước mắt

Bạn quay lưng, xã hội cười chê

Lang thang ta lại về quê

Vật dời, sao đổi ta về tìm ai


Tình làng xóm, tối đèn tắt lửa

Hôm nay không vun vén giữ gìn

Huênh hoang một chút đời vinh

Đến khi lúc nhục chỉ mình với ta


Ai không có một thời đi học

Buổi ban đầu bập bẹ ê a

Nhờ thầy dạy chữ cho ta

Thầy tuy học ít nhưng mà có tâm


Trường làng cũ liêu xiêu mái dột

Đã từng đưa bao lớp học trò

Có người công lớn,  danh to

Cũng người vất vả đói no từng ngày


Mệnh là có, mỗi người mỗi khác

Bại hay thành định bởi số trời

Nghĩa,  ân gìn giữ trong người

Dù thành hay bại thì đời luôn vui


Hoaphuongdo

BÌNH YÊN 2

 Bình Yên 2

Duy Sac

Khi mình lớn, tài cao học rộng

Ai cũng nhiều mơ mộng cao sang

Đôi khi quên lúc ở làng

Những ngày khốn khó lang thang ngoài đồng


Lúc thất bại, buồn rơi nước mắt

Bạn quay lưng, xã hội cười chê

Lang thang ta lại về quê

Vật dời, sao đổi ta về tìm ai


Tình làng xóm, tối đèn tắt lửa

Hôm nay không vun vén giữ gìn

Huênh hoang một chút đời vinh

Đến khi lúc nhục chỉ mình với ta


Ai không có một thời đi học

Buổi ban đầu bập bẹ ê a

Nhờ thầy dạy chữ cho ta

Thầy tuy học ít nhưng mà có tâm


Trường làng cũ liêu xiêu mái dột

Đã từng đưa bao lớp học trò

Có người công lớn,  danh to

Cũng người vất vả đói no từng ngày


Mệnh là có, mỗi người mỗi khác

Bại hay thành định bởi số trời

Nghĩa,  ân gìn giữ trong người

Dù thành hay bại thì đời luôn vui


Hoaphuongdo

CHIỀU Ở CẦN GIỜ

 CHIỀU Ở CẦN GIỜ

Tôi đến thăm trong nắng Cần Giờ,

Bữa cơm rau xào chung tóp mỡ

Bát mắm kho khô, đĩa bốn quả cà

Anh tâm sự về đời gian khổ


Anh đứng tuổi, tôi còn quá trẻ

Tôi chưa hề phải nếm gió sương

Tôi không biết quê hương chảy máu

Những con đường như bãi chiến trường


Anh kể ngày Tây Nam đỏ lửa

Rừng U Minh hừng hực căm hờn

Đồng Tháp Mười ào ào lũ dữ

Gió Tây Ninh tanh máu đồng bào


Ôi quê hương chưa trọn thanh bình

Người chiến sỹ lại giương cao súng

Những trai tim tràn đầy nhiệt huyết

Vì quê hương chẳng ngại gian nguy


Anh cười mỉm, răng hàm bị sún

Đôi mắt sâu lắm nét u buồn

Đôi tay sạm đen vì nắng gió

Anh nói rằng chuyện cũ rồi mà


Vừa xuất ngũ, anh về với biển

Chút sức trai vun đắp quê nhà

Bao đồng đội cùng chăm rừng đước

Nay màu xanh bát ngát nẻo đường


Anh rủ nhậu vài ly rượu đế

Tôi uống vào thấy vị cay cay

Anh bảo tôi nhìn cũng hay hay

Khi nào rảnh về đây chơi nhé


Anh đi chặt một quầy dừa nước

Rằng tao tặng cho chú mày đây

Tôi vui quá vì anh quý mến

Thế là mình đã có dừa ăn


Tôi lên xe đi về thành phố

Điện sáng trưng đủ thứ sắc màu

Xanh, vàng, tím, nhìn sao bắt mắt

Màu của anh tôi chẳng thấy đâu.


Nguyễn Duy Sắc 2002

CHIỀU Ở CẦN GIỜ

 CHIỀU Ở CẦN GIỜ

Tôi đến thăm trong nắng Cần Giờ,

Bữa cơm rau xào chung tóp mỡ

Bát mắm kho khô, đĩa bốn quả cà

Anh tâm sự về đời gian khổ


Anh đứng tuổi, tôi còn quá trẻ

Tôi chưa hề phải nếm gió sương

Tôi không biết quê hương chảy máu

Những con đường như bãi chiến trường


Anh kể ngày Tây Nam đỏ lửa

Rừng U Minh hừng hực căm hờn

Đồng Tháp Mười ào ào lũ dữ

Gió Tây Ninh tanh máu đồng bào


Ôi quê hương chưa trọn thanh bình

Người chiến sỹ lại giương cao súng

Những trai tim tràn đầy nhiệt huyết

Vì quê hương chẳng ngại gian nguy


Anh cười mỉm, răng hàm bị sún

Đôi mắt sâu lắm nét u buồn

Đôi tay sạm đen vì nắng gió

Anh nói rằng chuyện cũ rồi mà


Vừa xuất ngũ, anh về với biển

Chút sức trai vun đắp quê nhà

Bao đồng đội cùng chăm rừng đước

Nay màu xanh bát ngát nẻo đường


Anh rủ nhậu vài ly rượu đế

Tôi uống vào thấy vị cay cay

Anh bảo tôi nhìn cũng hay hay

Khi nào rảnh về đây chơi nhé


Anh đi chặt một quầy dừa nước

Rằng tao tặng cho chú mày đây

Tôi vui quá vì anh quý mến

Thế là mình đã có dừa ăn


Tôi lên xe đi về thành phố

Điện sáng trưng đủ thứ sắc màu

Xanh, vàng, tím, nhìn sao bắt mắt

Màu của anh tôi chẳng thấy đâu.


Nguyễn Duy Sắc 2002

CHIỀU LONG KHÁNH

 CHIỀU LONG KHÁNH

Duy Sắc Nguyễn 2014

Em đi lên rẫy hái điều

Bầu trời đã tắt nắng chiều đàng tây

Khói ai đốt lá quanh đây

Những con bò chạy thi nhau về chuồng


Mặt em nhìn rất là buồn

Chồng em đã bỏ đi luôn không về

Gia tài em chiếc nón mê

Hàng ngày em được người thuê hái điều


Thu nhập không có bao nhiêu

Em phải biết điều mới có việc thêm

Mẹ con còn phải thức đêm

Tách vỏ rồi đếm hạt điều vô bao


Em kể mà cứ ngẹn ngào

Than thân mình mãi cứ sao khổ hoài

Hai bàn tay đầy vết chai

Đôi mắt sâu hoắm rãnh dài cuối đuôi


Quanh năm tất bật ngược xuôi

Mất hẳn nụ cười, gương mặt đanh đanh

Chiều hè Long Khánh buồn tênh

Gặp em anh thấy đời mình sướng thay.

CHIỀU LONG KHÁNH

 CHIỀU LONG KHÁNH

Duy Sắc Nguyễn 2014

Em đi lên rẫy hái điều

Bầu trời đã tắt nắng chiều đàng tây

Khói ai đốt lá quanh đây

Những con bò chạy thi nhau về chuồng


Mặt em nhìn rất là buồn

Chồng em đã bỏ đi luôn không về

Gia tài em chiếc nón mê

Hàng ngày em được người thuê hái điều


Thu nhập không có bao nhiêu

Em phải biết điều mới có việc thêm

Mẹ con còn phải thức đêm

Tách vỏ rồi đếm hạt điều vô bao


Em kể mà cứ ngẹn ngào

Than thân mình mãi cứ sao khổ hoài

Hai bàn tay đầy vết chai

Đôi mắt sâu hoắm rãnh dài cuối đuôi


Quanh năm tất bật ngược xuôi

Mất hẳn nụ cười, gương mặt đanh đanh

Chiều hè Long Khánh buồn tênh

Gặp em anh thấy đời mình sướng thay.

CÒN LÊ THÊ

 CÒN LÊ THÊ

Tác giả Duy Sắc 2008

Đông không lạnh mà sao lòng mình lạnh

Đà Lạt buồn ru những ngọn thông xanh

Hồ Xuân Hương cô quạnh bước giang hồ

Bèo chìm nổi giữa ngàn con sóng đánh


Đêm bao phủ nỗi u buồn trên phố

Trên dốc cao người đi lại lô nhô

Câu hát ai nghe tan vỡ cuộc tình

Bao nước mắt chia ly nhiều đau khổ


Tâm tư ta sao đeo mang lỉnh kỉnh

Trăn trở nhiều rối rắm hết thần kinh

Thân rét run trong sương núi đang về

Đôi mắt dại chẳng còn nhiều toan lính


Chuyện tình ấy có còn gì để kể

Biết ai còn luyến tiếc những đam mê

Chỉ có gió bên tai đang thủ thỉ

Rằng cô đơn còn nối tiếp lê thê.

CÒN LÊ THÊ

 CÒN LÊ THÊ

Tác giả Duy Sắc 2008

Đông không lạnh mà sao lòng mình lạnh

Đà Lạt buồn ru những ngọn thông xanh

Hồ Xuân Hương cô quạnh bước giang hồ

Bèo chìm nổi giữa ngàn con sóng đánh


Đêm bao phủ nỗi u buồn trên phố

Trên dốc cao người đi lại lô nhô

Câu hát ai nghe tan vỡ cuộc tình

Bao nước mắt chia ly nhiều đau khổ


Tâm tư ta sao đeo mang lỉnh kỉnh

Trăn trở nhiều rối rắm hết thần kinh

Thân rét run trong sương núi đang về

Đôi mắt dại chẳng còn nhiều toan lính


Chuyện tình ấy có còn gì để kể

Biết ai còn luyến tiếc những đam mê

Chỉ có gió bên tai đang thủ thỉ

Rằng cô đơn còn nối tiếp lê thê.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...