Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

ĐÓI

 ĐÓI

Thơ Duy Sắc

Đói quá nên ăn tạp

Chỉ cần cái bụng no

Nên vơ bèo vạt tép

Lấy mọi thứ người cho


Đến khi có bữa no

Thói quen xưa không bỏ

Thấy cái gì cũng muốn

Bội thực nhiều nên lo


Giờ đây không ai cho

Vì người biết mình no

Họ cũng không nhìn mặt

Tham chính là nguyên do


Có nên chăng buông bỏ

Hay vơ nữa miếng to

Kệ miệng đời đàm tiếu

Thân mình mình phải lo


Mai kia già lọ mọ

Hơi sức tàn ốm o

Ai có còn nhớ đến

Ta một thời đói, no.

ĐÓI

 ĐÓI

Thơ Duy Sắc

Đói quá nên ăn tạp

Chỉ cần cái bụng no

Nên vơ bèo vạt tép

Lấy mọi thứ người cho


Đến khi có bữa no

Thói quen xưa không bỏ

Thấy cái gì cũng muốn

Bội thực nhiều nên lo


Giờ đây không ai cho

Vì người biết mình no

Họ cũng không nhìn mặt

Tham chính là nguyên do


Có nên chăng buông bỏ

Hay vơ nữa miếng to

Kệ miệng đời đàm tiếu

Thân mình mình phải lo


Mai kia già lọ mọ

Hơi sức tàn ốm o

Ai có còn nhớ đến

Ta một thời đói, no.

DẠO QUA TAM ĐẢO

 Dạo Qua Tam Đảo

Thơ Duy Sắc 2009

Bềnh bồng mây phủ, đường đất lạnh

Dốc đá sương trơn, nước rỉ hoài

Chim, bướm vây quanh cành cổ thụ

Lan rừng khêu gợi những mầm hoa


Đường lên Tam Đảo quanh co dốc

Gió núi thổi bay ánh mặt trời

Áo len thưa sợi choàng thêm lạnh

Giá buốt tràn vào nỗi cô đơn


Nặng hạt mưa phùn tăng ướt át

Đường cao, dốc thẳng khó thêm trèo

Ngói đỏ xa mờ trong đỉnh núi

Chân dồn mải bước cứ bơ vơ


Còi xe khuấy động chỗ lưng đèo

Gương cầu dõi mắt khúc khẳng khuyu

Ai lỡ buông phanh mà đổ dốc

Hiểm nguy không bỏ phút chực chờ


Phố núi vào đêm, ánh điện giăng

Rừng sâu nhập nhoạng ngỡ sáng trăng

Bạc phếch màu mây, đen màu núi

Trời cũng bạc luôn một màn sương


Vàng hoe góc phố nhòe nhòe sáng

Hàng xá dần thưa khách ngó ngàng

Mình cứ chần chừ phân vân mãi

Chốn trú nào đây qua đêm nay


Chuông reo , điện thoại nguồn vừa cạn

Tăm tối mặt mày ướt nước mưa

Chẳng lẽ quay về nơi chân núi

Rồi lại lên đây lúc ban ngày.

DẠO QUA TAM ĐẢO

 Dạo Qua Tam Đảo

Thơ Duy Sắc 2009

Bềnh bồng mây phủ, đường đất lạnh

Dốc đá sương trơn, nước rỉ hoài

Chim, bướm vây quanh cành cổ thụ

Lan rừng khêu gợi những mầm hoa


Đường lên Tam Đảo quanh co dốc

Gió núi thổi bay ánh mặt trời

Áo len thưa sợi choàng thêm lạnh

Giá buốt tràn vào nỗi cô đơn


Nặng hạt mưa phùn tăng ướt át

Đường cao, dốc thẳng khó thêm trèo

Ngói đỏ xa mờ trong đỉnh núi

Chân dồn mải bước cứ bơ vơ


Còi xe khuấy động chỗ lưng đèo

Gương cầu dõi mắt khúc khẳng khuyu

Ai lỡ buông phanh mà đổ dốc

Hiểm nguy không bỏ phút chực chờ


Phố núi vào đêm, ánh điện giăng

Rừng sâu nhập nhoạng ngỡ sáng trăng

Bạc phếch màu mây, đen màu núi

Trời cũng bạc luôn một màn sương


Vàng hoe góc phố nhòe nhòe sáng

Hàng xá dần thưa khách ngó ngàng

Mình cứ chần chừ phân vân mãi

Chốn trú nào đây qua đêm nay


Chuông reo , điện thoại nguồn vừa cạn

Tăm tối mặt mày ướt nước mưa

Chẳng lẽ quay về nơi chân núi

Rồi lại lên đây lúc ban ngày.

GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

 GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

Duy Sac

Buồn sao điệp khúc biệt ly

Tình yêu dang dở chia ly đoạn trường

Đớn đau kẻ nhớ người thương

Đắng cay biết mấy đêm trường nhớ nhau


Tiếng đàn gieo rắc nỗi sầu

Nốt trầm than thở những câu nặng tình

Nốt thăng buồn tủi phận mình

Lặng nghe tiếng khóc dở dang tình đầu


Giáng bao nhiêu nỗi thương đau

Âm thanh chua chát u sầu năm canh

Nốt như gió rít qua mành

Nốt như gió cuốn lá xanh rời cành


Nốt như hoa tả tơi cành

Nốt là nước mắt đọng thành sương đêm

Nốt như nức nở con tim

Nốt là ánh mắt đang tìm kiếm nhau


Nốt như ký ức phai màu

Nốt còn luyến tiếc biết bao ân tình

Lời ca lãng mạn phiêu linh

Du dương giai điệu ái tình trái ngang


Khen ai sáng tác khúc đàn

Chắc là tâm trạng ngổn ngang vì tình

Phải chăng tác giả đa tình

Hay người cũng có cuộc tình biệt ly


Những câu hát thật não nề

Ai từng hứa hẹn, từng thề cùng ai

Ai từng đã phụ tình ai

Ai từng thắm thiết yêu ai không rời


Ai từng đêm nước mắt rơi

Ai từng đã nói trọn đời yêu ai

Tiếng đàn như tiếng thở dài

Tiếng đàn cứ mãi bi ai nỗi buồn


Trời cao sấm giật mưa tuôn

Một cơn bão lớn quay cuồng không gian

Nước dâng như lũ trên ngàn

Nước trôi đi hết muôn vàn yêu thương


Nước trôi đi mọi vấn vương

Nước làm cách trở con đường nhân duyên

Tiếng kinh tiếng mõ cửa thiền

Tiếng lòng ai muốn bình yên quên tình


Tiếng là lời Phật linh thiêng

Ngài khuyên buông bỏ để mình thảnh thơi

Cố quên oan trái dòng đời

Buông đi duyên nghiệp cho vơi nỗi sầu


Tình kia dù có đậm sâu

Nhưng mà duyên cạn phải mau xa rời

Nhân duyên se bởi ông trời

Nó là nghiệp quả nhiều đời gặp nhau


Lương duyên ý hợp tâm đầu

Nghiệp duyên nếu vướng thì đau cả đời

Phải chăng định trước hết rồi

Những người ta gặp đều là hữu duyên


Không gì mà đến tự nhiên

Gieo nhân gặp quả đã nhiều đời qua

Biệt ly tình chớ xót xa

Hiểu về nhân quả thì ta nhẹ lòng


Vô thường mọi thứ như không

Có rồi lại mất nặng lòng làm chi

Hỏi trăm năm nữa còn gì

Có ai còn nhớ đến ta không nào


Tội tình chi mãi khổ đau

Phải thương mình trước cớ sao cứ buồn

Thân mình mình phải biết thương

Thương người ta cũng đã thương hết lòng


Tùy người có hiểu hay không

Chỉ cần ta chẳng phụ lòng người ta

Đã yêu bằng cả lòng ta

Nên không hối tiếc tình ta trao người


Tùy theo cái nghiệp của người

Nghiệp ta phải trả cho người đã xong

Không còn gì phải bận lòng

Chỉ còn ta với lương tâm của mình


Biệt ly là chuyện của tình

Cạn duyên thì chắc là tình biệt ly

Ta buông cho nghiệp hết đi

Ta buông ta sẽ tìm về chính ta


Ta buông cho nhẹ lòng ta

Ta buông để nghiệp người ta xa rời

Ta buông cho hết nợ đời

Ta buông ta được thảnh thơi nhẹ nhàng


Ta buông theo những cung đàn

Thả hồn theo những âm thanh cõi thiền

Ta tìm về chốn bình yên

Đời ta sẽ hết ưu phiền khổ đau


Quên đi giấc mộng bấy lâu

Hồng trần như ảo, mơ nào cũng tan

Chẳng qua cũng chỉ khúc đàn

Nó không gì cả, tại tâm ta buồn


Cớ sao ta lại vấn vương

Cơ sao ta lại nhớ thương một người

Sao ta cứ phải nhớ người

Sao ta phải khóc vì người làm chi


Lời ca nào có nghĩa gì

Nó gây tác động đến ta thế này

Người ta viết nhạc đắng cay

Có gì ảnh hưởng đến đời của ta


Tự nhiên mình lại xót xa

Tự nhiên buồn quá, thôi đi đừng đàn


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

 GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

Duy Sac

Buồn sao điệp khúc biệt ly

Tình yêu dang dở chia ly đoạn trường

Đớn đau kẻ nhớ người thương

Đắng cay biết mấy đêm trường nhớ nhau


Tiếng đàn gieo rắc nỗi sầu

Nốt trầm than thở những câu nặng tình

Nốt thăng buồn tủi phận mình

Lặng nghe tiếng khóc dở dang tình đầu


Giáng bao nhiêu nỗi thương đau

Âm thanh chua chát u sầu năm canh

Nốt như gió rít qua mành

Nốt như gió cuốn lá xanh rời cành


Nốt như hoa tả tơi cành

Nốt là nước mắt đọng thành sương đêm

Nốt như nức nở con tim

Nốt là ánh mắt đang tìm kiếm nhau


Nốt như ký ức phai màu

Nốt còn luyến tiếc biết bao ân tình

Lời ca lãng mạn phiêu linh

Du dương giai điệu ái tình trái ngang


Khen ai sáng tác khúc đàn

Chắc là tâm trạng ngổn ngang vì tình

Phải chăng tác giả đa tình

Hay người cũng có cuộc tình biệt ly


Những câu hát thật não nề

Ai từng hứa hẹn, từng thề cùng ai

Ai từng đã phụ tình ai

Ai từng thắm thiết yêu ai không rời


Ai từng đêm nước mắt rơi

Ai từng đã nói trọn đời yêu ai

Tiếng đàn như tiếng thở dài

Tiếng đàn cứ mãi bi ai nỗi buồn


Trời cao sấm giật mưa tuôn

Một cơn bão lớn quay cuồng không gian

Nước dâng như lũ trên ngàn

Nước trôi đi hết muôn vàn yêu thương


Nước trôi đi mọi vấn vương

Nước làm cách trở con đường nhân duyên

Tiếng kinh tiếng mõ cửa thiền

Tiếng lòng ai muốn bình yên quên tình


Tiếng là lời Phật linh thiêng

Ngài khuyên buông bỏ để mình thảnh thơi

Cố quên oan trái dòng đời

Buông đi duyên nghiệp cho vơi nỗi sầu


Tình kia dù có đậm sâu

Nhưng mà duyên cạn phải mau xa rời

Nhân duyên se bởi ông trời

Nó là nghiệp quả nhiều đời gặp nhau


Lương duyên ý hợp tâm đầu

Nghiệp duyên nếu vướng thì đau cả đời

Phải chăng định trước hết rồi

Những người ta gặp đều là hữu duyên


Không gì mà đến tự nhiên

Gieo nhân gặp quả đã nhiều đời qua

Biệt ly tình chớ xót xa

Hiểu về nhân quả thì ta nhẹ lòng


Vô thường mọi thứ như không

Có rồi lại mất nặng lòng làm chi

Hỏi trăm năm nữa còn gì

Có ai còn nhớ đến ta không nào


Tội tình chi mãi khổ đau

Phải thương mình trước cớ sao cứ buồn

Thân mình mình phải biết thương

Thương người ta cũng đã thương hết lòng


Tùy người có hiểu hay không

Chỉ cần ta chẳng phụ lòng người ta

Đã yêu bằng cả lòng ta

Nên không hối tiếc tình ta trao người


Tùy theo cái nghiệp của người

Nghiệp ta phải trả cho người đã xong

Không còn gì phải bận lòng

Chỉ còn ta với lương tâm của mình


Biệt ly là chuyện của tình

Cạn duyên thì chắc là tình biệt ly

Ta buông cho nghiệp hết đi

Ta buông ta sẽ tìm về chính ta


Ta buông cho nhẹ lòng ta

Ta buông để nghiệp người ta xa rời

Ta buông cho hết nợ đời

Ta buông ta được thảnh thơi nhẹ nhàng


Ta buông theo những cung đàn

Thả hồn theo những âm thanh cõi thiền

Ta tìm về chốn bình yên

Đời ta sẽ hết ưu phiền khổ đau


Quên đi giấc mộng bấy lâu

Hồng trần như ảo, mơ nào cũng tan

Chẳng qua cũng chỉ khúc đàn

Nó không gì cả, tại tâm ta buồn


Cớ sao ta lại vấn vương

Cơ sao ta lại nhớ thương một người

Sao ta cứ phải nhớ người

Sao ta phải khóc vì người làm chi


Lời ca nào có nghĩa gì

Nó gây tác động đến ta thế này

Người ta viết nhạc đắng cay

Có gì ảnh hưởng đến đời của ta


Tự nhiên mình lại xót xa

Tự nhiên buồn quá, thôi đi đừng đàn


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

THỰC LỰC

 THỰC LỰC 

Duy Sac

Con ếch ngồi đáy giếng

Ảo tưởng ánh trăng vàng

Ngâm những vần thơ cóc

Tiếng thơ trong giếng vang


Ếch nghe thơ bay bổng

Nghĩ mình quá tài năng

Ếch nhảy lòng vòng mãi

Chỉ thấy trời hình tròn


Người không có tài năng

Thường buông lời khoác loác

Người ta khen giả bộ

Thế là mặt vênh vênh


Bất tài mà háo danh

Chỉ chuốc vào đau khổ

Chẳng khác gì con ếch

Đáy giếng tưởng là trăng


Anh thương em bao năm

Nhưng anh tài không có

Làm ăn toàn thua lỗ

Nên anh trốn khỏi em


Anh bất tài thực sự

Nói thật chứ không đùa

Thương là thương thật đó

Cũng bất lực rời xa


Anh chưa xin lỗi em

Bởi anh không có lỗi

Lỗi là ở tài năng

Anh tài anh đã khác

THỰC LỰC

 THỰC LỰC 

Duy Sac

Con ếch ngồi đáy giếng

Ảo tưởng ánh trăng vàng

Ngâm những vần thơ cóc

Tiếng thơ trong giếng vang


Ếch nghe thơ bay bổng

Nghĩ mình quá tài năng

Ếch nhảy lòng vòng mãi

Chỉ thấy trời hình tròn


Người không có tài năng

Thường buông lời khoác loác

Người ta khen giả bộ

Thế là mặt vênh vênh


Bất tài mà háo danh

Chỉ chuốc vào đau khổ

Chẳng khác gì con ếch

Đáy giếng tưởng là trăng


Anh thương em bao năm

Nhưng anh tài không có

Làm ăn toàn thua lỗ

Nên anh trốn khỏi em


Anh bất tài thực sự

Nói thật chứ không đùa

Thương là thương thật đó

Cũng bất lực rời xa


Anh chưa xin lỗi em

Bởi anh không có lỗi

Lỗi là ở tài năng

Anh tài anh đã khác

KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ BUÔNG

 Duy Sac

Nhiều lúc muốn buông bỏ

Nhưng có gì để buông

Không có gì để bỏ

Công danh thì không có


Tiền tài cũng không luôn

Cố tìm cái để bỏ

Mà tìm hoài không ra

Thôi phải cố gắng làm


Để kiếm cái buông bỏ

KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ BUÔNG

 Duy Sac

Nhiều lúc muốn buông bỏ

Nhưng có gì để buông

Không có gì để bỏ

Công danh thì không có


Tiền tài cũng không luôn

Cố tìm cái để bỏ

Mà tìm hoài không ra

Thôi phải cố gắng làm


Để kiếm cái buông bỏ

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...