Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

MẶC KỆ ĐỜI

 MẶC KỆ ĐỜI

Duy Sắc 2025

Chiều nay lại cũng giống chiều nào

Chỉ có hoàng hôn màu đỏ au

Bến tàu đã vắng thuyền năm cũ

Ta đi mà chẳng biết về đâu


Nhà giờ đã bán không chỗ trú

Gác trọ mỗi đêm ánh điện mờ

Rượu say để cố quên tất cả

Cố ngủ cho ngon để còn mơ


Mỗi ngày cơm muối, khoai lang độn

Áo mặc mười năm đã vải sờn

Cả năm thèm được ăn miếng thịt

Túng thiếu làm cho mất cả khôn


Nợ chồng nợ chất không thể trả

Hứa mãi thành ra kẻ hứa lèo

Bây giờ còn biết gì sỹ diện

Mặc kệ đời xem nó tới đâu.

MẶC KỆ ĐỜI

 MẶC KỆ ĐỜI

Duy Sắc 2025

Chiều nay lại cũng giống chiều nào

Chỉ có hoàng hôn màu đỏ au

Bến tàu đã vắng thuyền năm cũ

Ta đi mà chẳng biết về đâu


Nhà giờ đã bán không chỗ trú

Gác trọ mỗi đêm ánh điện mờ

Rượu say để cố quên tất cả

Cố ngủ cho ngon để còn mơ


Mỗi ngày cơm muối, khoai lang độn

Áo mặc mười năm đã vải sờn

Cả năm thèm được ăn miếng thịt

Túng thiếu làm cho mất cả khôn


Nợ chồng nợ chất không thể trả

Hứa mãi thành ra kẻ hứa lèo

Bây giờ còn biết gì sỹ diện

Mặc kệ đời xem nó tới đâu.

GÌ CŨNG LÊN THEO

 GÌ CŨNG LÊN THEO

Duy Sac

Sáng ra vừa bảnh mắt

Bà Tư đầu xóm cười

Rằng xăng lên rồi đó

Tiền lời cũng tăng theo


Nợ gì dai như đỉa

Hẹn hoài chẳng thấy đâu

Năm này qua năm khác

Mà lên mạng làm màu


Tao cho mày hạn chót

Từ nay đến cuối tuần

Nếu như không có trả

Tao cào nhà mày ra


Nhìn cái bản mặt mày

Tao thiệt là mắc ói

Nói tào lao thiên địa

Toàn những chuyện dở hơi


Tao nói thiệt chẳng chơi

Mày lo mà trả gấp

Vàng, xăng lên ráo trọi

Cái gì nó cũng lên


Nhớ những gì tao nói

Lo mà trả cho nhanh

Kẻo tao qua tao chửi

Mày cắm đầu mà đi


Đúng là ngày lựu đạn

Mới sáng sớm tinh mơ

Bả chơi cho một vố

Như dội nước lên đầu


Không biết giờ tính sao

Thôi trốn luôn cho lẹ

Lỡ bả qua bả chửi

Chắc chui xuống đất luôn


Ghé vô quán em Hường

Gọi cà phê không đường

Em rằng nay lên giá

Tại xăng nó đã lên


Em rằng nay kẹt lắm

Không bán thiếu nữa đâu

Anh uống hoài không trả

Em không biết làm sao


Rồi em đưa cuốn sổ

Này là nợ nhiêu đây

Hơn hai mươi trang giấy

Cũng gần một năm trời


Bữa nay không thiếu nữa

Có uống không thì tùy

Người gì mà chai mặt

Nghèo còn sỹ, lười làm


Nghe xong mình tối mặt

Lủi thủi chạy về nhà

Đóng cửa phòng nằm ngủ

Cho ngày xui nó qua

GÌ CŨNG LÊN THEO

 GÌ CŨNG LÊN THEO

Duy Sac

Sáng ra vừa bảnh mắt

Bà Tư đầu xóm cười

Rằng xăng lên rồi đó

Tiền lời cũng tăng theo


Nợ gì dai như đỉa

Hẹn hoài chẳng thấy đâu

Năm này qua năm khác

Mà lên mạng làm màu


Tao cho mày hạn chót

Từ nay đến cuối tuần

Nếu như không có trả

Tao cào nhà mày ra


Nhìn cái bản mặt mày

Tao thiệt là mắc ói

Nói tào lao thiên địa

Toàn những chuyện dở hơi


Tao nói thiệt chẳng chơi

Mày lo mà trả gấp

Vàng, xăng lên ráo trọi

Cái gì nó cũng lên


Nhớ những gì tao nói

Lo mà trả cho nhanh

Kẻo tao qua tao chửi

Mày cắm đầu mà đi


Đúng là ngày lựu đạn

Mới sáng sớm tinh mơ

Bả chơi cho một vố

Như dội nước lên đầu


Không biết giờ tính sao

Thôi trốn luôn cho lẹ

Lỡ bả qua bả chửi

Chắc chui xuống đất luôn


Ghé vô quán em Hường

Gọi cà phê không đường

Em rằng nay lên giá

Tại xăng nó đã lên


Em rằng nay kẹt lắm

Không bán thiếu nữa đâu

Anh uống hoài không trả

Em không biết làm sao


Rồi em đưa cuốn sổ

Này là nợ nhiêu đây

Hơn hai mươi trang giấy

Cũng gần một năm trời


Bữa nay không thiếu nữa

Có uống không thì tùy

Người gì mà chai mặt

Nghèo còn sỹ, lười làm


Nghe xong mình tối mặt

Lủi thủi chạy về nhà

Đóng cửa phòng nằm ngủ

Cho ngày xui nó qua

HAI BÀ TRƯNG

 HAI BÀ TRƯNG

Hán Quang Vũ Đế đương triều

Nhân dân Giao Chỉ chịu nhiều khổ đau

Thân phận như kiếp ngựa trâu

Cuộc đời nô lệ một màu tối tăm

Thái Thú Tô Định tham lam

Vơ vét thoả mãn lòng tham vô bờ

Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố

Dân tình khốn khổ thật là thảm thương

Buồn cho thân phận quê hương

Anh hùng nghĩa sỹ tìm đường đấu tranh

Thế lực lại quá mong manh

Tô Định tiến hành đàn áp rất nhanh

Nhiều cuộc khởi nghĩa bất thành

Nghĩa sỹ bị hành hình rất dã man

Bà Trưng người gốc Văn Lang

Con nhà thuộc hàng Lạc Tướng vang danh

Bà Man Thiện bậc sinh thành

Chị em từ nhỏ học hành giỏi giang

Anh thư văn võ song toàn

Chồng là Thi Sách làm quan một vùng

Thi Sách là bậc anh hùng

Chí lớn vẫy vùng muốn đuổi Hán Quân

Vợ chồng yêu nước thương dân

Chiêu mộ nghĩa sỹ xa gần rất đông

Vợ chồng chung ngọn cờ hồng

Quyết chí một lòng cứu lấy non sông

Ngày đêm thôi thúc trống đồng

Hào kiệt chung lòng náo nức về theo

Tô Định cho mật thám theo

Tìm cách khéo léo dụ hàng nghĩa quân

Thi Sách né tránh nhiều lần

Cố gắng bí mật để mà mộ binh

Tô Định đã nắm tình hình

Biết rằng Thi Sách luyện binh ngấm ngầm

Ông ta theo dõi âm thầm

Dùng vàng dụ dỗ , hỏi thăm tận tình

Thi Sách biết khó giữ mình

Khéo léo luồn cúi cố tình làm thinh

Từ đó mất lòng Tô Định

Ông ta đã có ý định diệt trừ

Sau những tính toán dự trù

Thi Sách bị dụ phải về Luy Lâu

Tô Định bắt Sách cúi đầu

Giải tán quân sỹ rồi mau đầu hàng

Thi Sách không chịu đầu hàng

Tô Định vội vàng dùng làm con tin

Trưng Trắc đã biết nguồn tin

Bà rất bực mình và hận Hán quân

Tô Định bắt bà giao quân

Chồng sẽ được thả bình an trở về

Thi Sách mới nhắn tin về

Thù nhà nợ nước hai bề cùng lo

Nàng phải gây dựng cơ đồ

Xác thân ta nguyện hiến cho nghiệp Hùng

Chớ nghe lời kẻ gian hùng

Tô Định gian trá hắn không giữ lời

Phất cờ khởi nghĩa ngay thôi

Ta dẫu chết rồi sử sách lưu danh

Trưng Trắc buồn suốt năm canh

Thù nhà nợ nước phải đành gánh chung

Chị em dựng ngọn cờ hồng

Làm lễ tế chồng trước lúc ra quân

Nghĩa sỹ hăng hái tinh thần

Khắp vùng Giao Chỉ rầm rần quân reo

Nhân dân khắp chốn về theo

Nghĩa quân lớn mạnh lên theo từng ngày

Cờ hồng trong gió tung bay

Tô Định mặt mày lo lắng hẳn ra

Quân Hán tiến đánh hai bà

Từ Mê Linh, nghĩa quân ra đón đầu

Đôi bên đối trận cùng nhau

Lê Chân nữ kiệt dẫn đầu tiên phong

Nghĩa quân dũng mãnh tấn công

Hán quân sợ hãi chạy không dám nhìn

Bát Nàng ra sức truy binh

Quân đội Tô Định trốn vào Luy Lâu

Nghĩa quân vây hãm Luy Lâu

Tô Định bắt đầu phát hoảng cả lên

Mặt thành cung thủ leo lên

Chảo dầu , nỏ lớn lắp tên thủ thành

Hai bà bao vây ngoài thành

Nghĩa sỹ chuẩn bị công thành bằng thang

Sau hiệu lệnh trống đồng vang

Quân ta xếp hàng chuẩn bị tấn công

Nỏ dài bắn loạt tên đồng

Máy bắn đá cũng tấn công tường thành

Hoả tiễn phóng hết vào thành

Chiến sỹ cảm tử leo thành đánh lên

Quân Hán chống trả bằng tên

Dầu nóng tới tấp đổ lên hào thành

Nghĩa quân cố phá cổng thành

Rất nhiều chiến sỹ bỏ mình tan xương

Máu tươi chảy khắp chân tường

Lớp lớp nghĩa sỹ tìm đường leo lên

Hán quân bắn cả rừng tên

Bộ binh dũng cảm xông lên hộ thành

Nghĩa quân đánh bốn mặt thành

Máy bắn đá phá tan tành nhà dân

Vòng vây càng xiết chặt dần

Lương thực sắp cạn, Hán quân yếu dần

Tô Định buộc phải xuất quân

Mở con đường máu cứu thân của mình

Ông ta tập họp tướng binh

Toàn quân thề quyết liều mình xông ra

Cửa bắc, quân Hán xông ra

Quân của hai bà chờ đã từ lâu

Hán quân dàn trận đối đầu

Bộ binh thiết giáp bắt đầu tản ra

Cung thủ rút sẵn tên ra

Kỵ binh ra sức hét la ầm ầm

Tô Định vẻ mặt hầm hầm

Đốc thúc trống trận liên hồi trợ binh

Ông ta chửi bới và khinh

Nội dung bảo Việt tộc mình Man di

Hai bà chẳng đếm xỉa gì

Voi chiến đồng loạt tức thì xông lên

Bộ binh hỗ trợ cạnh bên

Cung thủ bắn những rừng tên đánh vào

Quân Hán dũng mãnh xông vào

Kỵ binh ào ào chém giết lung tung

Quân ta bị lắm thương vong

Trận tuyến nhiều vòng bị đánh bật ra

Bát Nàng, Lê Chân xông pha

Thánh Thiên cũng quả thật là oai phong

Hai bà thúc giục trống đồng

Tiếng chiêng, tiếng cồng uy hiếp Hán Quân

Voi chiến lăn xả liều thân

Nghĩa sỹ tinh thần chiến đấu thêm hăng

Nhân dân tiếp viện thêm tăng

Quân Hán hoảng loạn tinh thần chạy đi

Tô Định không kịp nghĩ suy

Cắt râu, cởi áo tức thì chuồn ngay

Luy Lâu , binh lính hàng ngay

Quân ta nhiều ngày truy kích Hán quân

Nghĩa quân thần tốc như thần

Giải phóng dần dần toàn cõi Lĩnh Nam

Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam

Quân Hán đầu hàng quy phục khắp nơi

Sáu lăm thành được thu hồi

Dẹp yên giặc rồi, Trưng Trắc lên ngôi

Triều đình trên dưới vua tôi

Chăm lo cho đời sống của muôn dân

Trưng Vương rất được lòng dân

Lĩnh Nam dần dần ổn định dân sinh

Kinh thành đóng tại Mê Linh

Trưng Vương tài tình lãnh đạo quốc gia

Ngày đêm củng cố nước nhà

Cộng đồng Bách Việt theo bà rất đông

Quảng Tây và xứ Quảng Đông

Nhất trí đồng lòng theo Trưng nữ Vương

Sau ba năm khó trăm đường

Giao Chỉ ngoan cường làm chủ Lĩnh Nam

Hán Vũ Đế vẫn lòng tham

Nhất quyết tái chiếm phương nam trả thù

Mã Viện tập kết quân nhu

Phục Ba nhận chỉ tiếp thu soái kỳ

Lĩnh Nam chinh phạt Man di

Thuỷ bộ cấp tốc tức thì hành quân

Mã Viện là một công thần

Tướng già lão luyện cầm quân rất tài

Quân Hán tiến đánh dài dài

Ta chống không lại, rút dần về nam

Toàn bộ phía bắc Lĩnh Nam

Nhiều thành thất thủ đã hàng Hán quân

Mã Viện tiến xuống dần dần

Bộ binh đã tiến đến gần Mê Linh

Lê Chân ngăn chặn thuỷ binh

Thế giặc quá mạnh, bà đành rút lui

Quân ta vừa đánh vừa lùi

Mã Viện liên hồi đốc thúc tiến công

Quân Hán do rất là đông

Hai bà bị bọn đàn ông xem thường

Thành Mê Linh tuy cao tường

Nhưng nhiều nam tướng không vâng lệnh bà

Họ xem thường phận đàn bà

Mã Viện kéo đến họ ra đầu hàng

Quân ta vì thế mà tan

Thánh Thiên cùng với Bát Nàng hy sinh

Lê Chân vất vả chiến chinh

Hai bà đành phải lui binh vào rừng

Cẩm Khê là trận cuối cùng

Mã Viện phong toả trùng trùng vòng vây

Hai bà cố đánh phá vây

Thế nhưng lần này sức yếu thế cô

Quân Hán nhiều đợt xông vô

Cũng không hề có dễ mà thắng ngay

Hai bà tháo chạy đêm ngày

Sông Hát án ngữ chặn ngay con đường

Biết mình đã đến cùng đường 

Chị em nhảy xuống dòng sông trầm mình

Nhiều nữ tướng cũng hy sinh

Giữ lấy khí tiết dân mình Văn Lang

Mã Viện dẹp yên Lĩnh Nam

Ông ta cho làm chiếc cột đồng to

Trên khắc một dòng chữ to

Cột đồng gãy là Giao Chỉ diệt vong

Nghìn năm vọng tiếng trống đồng

Nỗi nhục mất nước chất chồng xót xa.


Nguyễn Duy Sắc 2002

Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký Toàn Thư

HAI BÀ TRƯNG

 HAI BÀ TRƯNG

Hán Quang Vũ Đế đương triều

Nhân dân Giao Chỉ chịu nhiều khổ đau

Thân phận như kiếp ngựa trâu

Cuộc đời nô lệ một màu tối tăm

Thái Thú Tô Định tham lam

Vơ vét thoả mãn lòng tham vô bờ

Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố

Dân tình khốn khổ thật là thảm thương

Buồn cho thân phận quê hương

Anh hùng nghĩa sỹ tìm đường đấu tranh

Thế lực lại quá mong manh

Tô Định tiến hành đàn áp rất nhanh

Nhiều cuộc khởi nghĩa bất thành

Nghĩa sỹ bị hành hình rất dã man

Bà Trưng người gốc Văn Lang

Con nhà thuộc hàng Lạc Tướng vang danh

Bà Man Thiện bậc sinh thành

Chị em từ nhỏ học hành giỏi giang

Anh thư văn võ song toàn

Chồng là Thi Sách làm quan một vùng

Thi Sách là bậc anh hùng

Chí lớn vẫy vùng muốn đuổi Hán Quân

Vợ chồng yêu nước thương dân

Chiêu mộ nghĩa sỹ xa gần rất đông

Vợ chồng chung ngọn cờ hồng

Quyết chí một lòng cứu lấy non sông

Ngày đêm thôi thúc trống đồng

Hào kiệt chung lòng náo nức về theo

Tô Định cho mật thám theo

Tìm cách khéo léo dụ hàng nghĩa quân

Thi Sách né tránh nhiều lần

Cố gắng bí mật để mà mộ binh

Tô Định đã nắm tình hình

Biết rằng Thi Sách luyện binh ngấm ngầm

Ông ta theo dõi âm thầm

Dùng vàng dụ dỗ , hỏi thăm tận tình

Thi Sách biết khó giữ mình

Khéo léo luồn cúi cố tình làm thinh

Từ đó mất lòng Tô Định

Ông ta đã có ý định diệt trừ

Sau những tính toán dự trù

Thi Sách bị dụ phải về Luy Lâu

Tô Định bắt Sách cúi đầu

Giải tán quân sỹ rồi mau đầu hàng

Thi Sách không chịu đầu hàng

Tô Định vội vàng dùng làm con tin

Trưng Trắc đã biết nguồn tin

Bà rất bực mình và hận Hán quân

Tô Định bắt bà giao quân

Chồng sẽ được thả bình an trở về

Thi Sách mới nhắn tin về

Thù nhà nợ nước hai bề cùng lo

Nàng phải gây dựng cơ đồ

Xác thân ta nguyện hiến cho nghiệp Hùng

Chớ nghe lời kẻ gian hùng

Tô Định gian trá hắn không giữ lời

Phất cờ khởi nghĩa ngay thôi

Ta dẫu chết rồi sử sách lưu danh

Trưng Trắc buồn suốt năm canh

Thù nhà nợ nước phải đành gánh chung

Chị em dựng ngọn cờ hồng

Làm lễ tế chồng trước lúc ra quân

Nghĩa sỹ hăng hái tinh thần

Khắp vùng Giao Chỉ rầm rần quân reo

Nhân dân khắp chốn về theo

Nghĩa quân lớn mạnh lên theo từng ngày

Cờ hồng trong gió tung bay

Tô Định mặt mày lo lắng hẳn ra

Quân Hán tiến đánh hai bà

Từ Mê Linh, nghĩa quân ra đón đầu

Đôi bên đối trận cùng nhau

Lê Chân nữ kiệt dẫn đầu tiên phong

Nghĩa quân dũng mãnh tấn công

Hán quân sợ hãi chạy không dám nhìn

Bát Nàng ra sức truy binh

Quân đội Tô Định trốn vào Luy Lâu

Nghĩa quân vây hãm Luy Lâu

Tô Định bắt đầu phát hoảng cả lên

Mặt thành cung thủ leo lên

Chảo dầu , nỏ lớn lắp tên thủ thành

Hai bà bao vây ngoài thành

Nghĩa sỹ chuẩn bị công thành bằng thang

Sau hiệu lệnh trống đồng vang

Quân ta xếp hàng chuẩn bị tấn công

Nỏ dài bắn loạt tên đồng

Máy bắn đá cũng tấn công tường thành

Hoả tiễn phóng hết vào thành

Chiến sỹ cảm tử leo thành đánh lên

Quân Hán chống trả bằng tên

Dầu nóng tới tấp đổ lên hào thành

Nghĩa quân cố phá cổng thành

Rất nhiều chiến sỹ bỏ mình tan xương

Máu tươi chảy khắp chân tường

Lớp lớp nghĩa sỹ tìm đường leo lên

Hán quân bắn cả rừng tên

Bộ binh dũng cảm xông lên hộ thành

Nghĩa quân đánh bốn mặt thành

Máy bắn đá phá tan tành nhà dân

Vòng vây càng xiết chặt dần

Lương thực sắp cạn, Hán quân yếu dần

Tô Định buộc phải xuất quân

Mở con đường máu cứu thân của mình

Ông ta tập họp tướng binh

Toàn quân thề quyết liều mình xông ra

Cửa bắc, quân Hán xông ra

Quân của hai bà chờ đã từ lâu

Hán quân dàn trận đối đầu

Bộ binh thiết giáp bắt đầu tản ra

Cung thủ rút sẵn tên ra

Kỵ binh ra sức hét la ầm ầm

Tô Định vẻ mặt hầm hầm

Đốc thúc trống trận liên hồi trợ binh

Ông ta chửi bới và khinh

Nội dung bảo Việt tộc mình Man di

Hai bà chẳng đếm xỉa gì

Voi chiến đồng loạt tức thì xông lên

Bộ binh hỗ trợ cạnh bên

Cung thủ bắn những rừng tên đánh vào

Quân Hán dũng mãnh xông vào

Kỵ binh ào ào chém giết lung tung

Quân ta bị lắm thương vong

Trận tuyến nhiều vòng bị đánh bật ra

Bát Nàng, Lê Chân xông pha

Thánh Thiên cũng quả thật là oai phong

Hai bà thúc giục trống đồng

Tiếng chiêng, tiếng cồng uy hiếp Hán Quân

Voi chiến lăn xả liều thân

Nghĩa sỹ tinh thần chiến đấu thêm hăng

Nhân dân tiếp viện thêm tăng

Quân Hán hoảng loạn tinh thần chạy đi

Tô Định không kịp nghĩ suy

Cắt râu, cởi áo tức thì chuồn ngay

Luy Lâu , binh lính hàng ngay

Quân ta nhiều ngày truy kích Hán quân

Nghĩa quân thần tốc như thần

Giải phóng dần dần toàn cõi Lĩnh Nam

Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam

Quân Hán đầu hàng quy phục khắp nơi

Sáu lăm thành được thu hồi

Dẹp yên giặc rồi, Trưng Trắc lên ngôi

Triều đình trên dưới vua tôi

Chăm lo cho đời sống của muôn dân

Trưng Vương rất được lòng dân

Lĩnh Nam dần dần ổn định dân sinh

Kinh thành đóng tại Mê Linh

Trưng Vương tài tình lãnh đạo quốc gia

Ngày đêm củng cố nước nhà

Cộng đồng Bách Việt theo bà rất đông

Quảng Tây và xứ Quảng Đông

Nhất trí đồng lòng theo Trưng nữ Vương

Sau ba năm khó trăm đường

Giao Chỉ ngoan cường làm chủ Lĩnh Nam

Hán Vũ Đế vẫn lòng tham

Nhất quyết tái chiếm phương nam trả thù

Mã Viện tập kết quân nhu

Phục Ba nhận chỉ tiếp thu soái kỳ

Lĩnh Nam chinh phạt Man di

Thuỷ bộ cấp tốc tức thì hành quân

Mã Viện là một công thần

Tướng già lão luyện cầm quân rất tài

Quân Hán tiến đánh dài dài

Ta chống không lại, rút dần về nam

Toàn bộ phía bắc Lĩnh Nam

Nhiều thành thất thủ đã hàng Hán quân

Mã Viện tiến xuống dần dần

Bộ binh đã tiến đến gần Mê Linh

Lê Chân ngăn chặn thuỷ binh

Thế giặc quá mạnh, bà đành rút lui

Quân ta vừa đánh vừa lùi

Mã Viện liên hồi đốc thúc tiến công

Quân Hán do rất là đông

Hai bà bị bọn đàn ông xem thường

Thành Mê Linh tuy cao tường

Nhưng nhiều nam tướng không vâng lệnh bà

Họ xem thường phận đàn bà

Mã Viện kéo đến họ ra đầu hàng

Quân ta vì thế mà tan

Thánh Thiên cùng với Bát Nàng hy sinh

Lê Chân vất vả chiến chinh

Hai bà đành phải lui binh vào rừng

Cẩm Khê là trận cuối cùng

Mã Viện phong toả trùng trùng vòng vây

Hai bà cố đánh phá vây

Thế nhưng lần này sức yếu thế cô

Quân Hán nhiều đợt xông vô

Cũng không hề có dễ mà thắng ngay

Hai bà tháo chạy đêm ngày

Sông Hát án ngữ chặn ngay con đường

Biết mình đã đến cùng đường 

Chị em nhảy xuống dòng sông trầm mình

Nhiều nữ tướng cũng hy sinh

Giữ lấy khí tiết dân mình Văn Lang

Mã Viện dẹp yên Lĩnh Nam

Ông ta cho làm chiếc cột đồng to

Trên khắc một dòng chữ to

Cột đồng gãy là Giao Chỉ diệt vong

Nghìn năm vọng tiếng trống đồng

Nỗi nhục mất nước chất chồng xót xa.


Nguyễn Duy Sắc 2002

Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký Toàn Thư

TÀN PHAI 3

 TÀN PHAI 3 ( Câu chuyện tâm linh)

Duy Sac 2018

Em ơi ! Tình ấy còn đây

Anh luôn giữ nó những ngày tháng qua

Để cho không bị phai nhòa

Để cho muôn kiếp tình ta luân hồi

Tạm thời duyên đến đây thôi

Chỉ mong em sống một đời an yên

Anh đi vào chốn cửa thiền

Buông đi tất cả muộn phiền khổ đau

Chỉ mong em sống sang giàu

Bình an, không có nỗi đau thêm nào

Duyên kia trắc trở vì sao

Anh cũng không biết cách nào gỡ ra

Đôi khi anh nghĩ chắc là

Do từ nhiều kiếp chúng ta nợ nần

Cho nên gặp gỡ rồi thân

Thương nhau một đoạn xong dần dần xa

Tuy tình nghĩa rất mặn mà

Không ai dối trá một lời với nhau

Gia phong luôn giữ làm đầu

Chưa từng ai có buông câu oán hờn

Chân thành tử tế nào hơn

Nhưng sao ta phải đau buồn chia ly

Chắc là có uẩn khúc gì

Nên tình càng lúc nhạt đi từ từ

Nhưng anh vẫn cứ thường mơ

Thấy em hay nói vẫn chờ đợi anh

Rằng ta là mối duyên lành

Nhân duyên tiền định trời xanh an bài

Giấc mơ nó có vẻ sai

Bởi vì hiện tại chúng mình xa nhau

Nên anh suy nghĩ trong đầu

Nghiệp Duyên nó đã ứng vào hai ta

Mình thương nhau rất thật thà

Từng mơ hai đứa chúng ta một nhà

Anh ngồi nghĩ chuyện đã qua

Mới hay tình ấy chỉ là giấc mơ

Tỉnh ra anh thấy mình già

Thanh xuân nó đã rời xa hết rồi

Thương em chỉ biết nhớ thôi

Nhưng mà càng nhớ thì đời càng đau

Muốn buông mà chẳng thể nào

Do tình nó đã in sâu vết hằn

Mặc dù cắt đứt nhiều năm

Đêm nào anh vẫn cứ nằm nhớ em

Hay do anh tính yếu mềm

Lụy tình nhiều quá cho nên nhớ hoài

Nhưng không phải vậy em ơi

Hình như em cũng là người nhớ anh

Anh từng linh cảm nhiều lần

Là em có nhắc đến anh trong đầu

Nhất là những lúc đêm thâu

Linh hồn ta lại bắt đầu tìm nhau

Chuyện này nghĩ cũng nhức đầu

Khó mà lý giải cho sao tỏ tường

Anh không có cách nào buông

Đành đi lên núi tìm đường để quên

Mong rằng nơi chốn cõi thiền

Rừng sâu núi thẳm giúp quên đi tình

Còn em nếu muốn quên anh

Thì em tìm mối mà thành thân đi

Có chồng ôm ấp vỗ về

Chẳng mà mấy chốc quên đi một người

Nhắn em chỉ bấy nhiêu thôi

Cầu em hạnh phúc nửa đời về sau.

TÀN PHAI 3

 TÀN PHAI 3 ( Câu chuyện tâm linh)

Duy Sac 2018

Em ơi ! Tình ấy còn đây

Anh luôn giữ nó những ngày tháng qua

Để cho không bị phai nhòa

Để cho muôn kiếp tình ta luân hồi

Tạm thời duyên đến đây thôi

Chỉ mong em sống một đời an yên

Anh đi vào chốn cửa thiền

Buông đi tất cả muộn phiền khổ đau

Chỉ mong em sống sang giàu

Bình an, không có nỗi đau thêm nào

Duyên kia trắc trở vì sao

Anh cũng không biết cách nào gỡ ra

Đôi khi anh nghĩ chắc là

Do từ nhiều kiếp chúng ta nợ nần

Cho nên gặp gỡ rồi thân

Thương nhau một đoạn xong dần dần xa

Tuy tình nghĩa rất mặn mà

Không ai dối trá một lời với nhau

Gia phong luôn giữ làm đầu

Chưa từng ai có buông câu oán hờn

Chân thành tử tế nào hơn

Nhưng sao ta phải đau buồn chia ly

Chắc là có uẩn khúc gì

Nên tình càng lúc nhạt đi từ từ

Nhưng anh vẫn cứ thường mơ

Thấy em hay nói vẫn chờ đợi anh

Rằng ta là mối duyên lành

Nhân duyên tiền định trời xanh an bài

Giấc mơ nó có vẻ sai

Bởi vì hiện tại chúng mình xa nhau

Nên anh suy nghĩ trong đầu

Nghiệp Duyên nó đã ứng vào hai ta

Mình thương nhau rất thật thà

Từng mơ hai đứa chúng ta một nhà

Anh ngồi nghĩ chuyện đã qua

Mới hay tình ấy chỉ là giấc mơ

Tỉnh ra anh thấy mình già

Thanh xuân nó đã rời xa hết rồi

Thương em chỉ biết nhớ thôi

Nhưng mà càng nhớ thì đời càng đau

Muốn buông mà chẳng thể nào

Do tình nó đã in sâu vết hằn

Mặc dù cắt đứt nhiều năm

Đêm nào anh vẫn cứ nằm nhớ em

Hay do anh tính yếu mềm

Lụy tình nhiều quá cho nên nhớ hoài

Nhưng không phải vậy em ơi

Hình như em cũng là người nhớ anh

Anh từng linh cảm nhiều lần

Là em có nhắc đến anh trong đầu

Nhất là những lúc đêm thâu

Linh hồn ta lại bắt đầu tìm nhau

Chuyện này nghĩ cũng nhức đầu

Khó mà lý giải cho sao tỏ tường

Anh không có cách nào buông

Đành đi lên núi tìm đường để quên

Mong rằng nơi chốn cõi thiền

Rừng sâu núi thẳm giúp quên đi tình

Còn em nếu muốn quên anh

Thì em tìm mối mà thành thân đi

Có chồng ôm ấp vỗ về

Chẳng mà mấy chốc quên đi một người

Nhắn em chỉ bấy nhiêu thôi

Cầu em hạnh phúc nửa đời về sau.

TRÚNG MÁNH LỤM VÀNG

 TRÚNG MÁNH LỤM VÀNG

Duy Sac 2018

Năm xưa đi lụm ve chai

Lang thang Đa Phước mấy ngày đói ăn

Đang ngồi buồn ngủ mơ màng

Thấy trong đống rác có vàng ai rơi


Chang chang nắng chiếu chói ngời

Đồng hoang vắng vẻ chẳng ai cạnh mình

Đúng là trời đất hiển linh

Hay là cái phước của mình đến tay


Quả nhiên trên cuộc đời này

Không ai biết trước ngày mai thế nào

Mình gom vàng hết vô bao

Xong rồi mình nhét chúng vào ba lô


Cả ngày hôm đó lần mò

Tìm đến một tiệm họ cho thử vàng

Chủ quầy nói chú mày ngon

Ba chục ký lận, đúng vàng không sai


Tha hồ cho chú mày xài

Cả đời sung sướng khỏi ai dám bì

Trong lòng thấy sướng quá đi

Mình rằng ông có mua thì bán ngay


Chủ rằng với số vàng này

Anh mua để giúp chú mày đó thôi

Chứ anh cũng chẳng có lời

Giá năm mươi tỷ tiền tươi chung liền


Mình nghe mà cứ sướng rên

Rằng nếu được vậy bán liền cho anh

Chuyển vô tài khoản ngân hàng

Mai tôi ra rút làm ăn với đời


Mình vui đến toát mồ hôi

Cả đêm hôm đó đứng ngồi không yên

Đúng là cảm giác nhiều tiền

Người mình thay đổi khác liền chèng ơi


Lần này ta trả thù đời

Tìm mấy thằng bạn từng coi khinh mình

Trước tiên phải đốt nhà tranh

Xây lên năm tấm ngon lành thì thôi


Ha ha ta đã giàu rồi

Mấy đồ cũ nát bỏ thôi cần gì

Vứt luôn quá khứ nghèo đi

Tiền nhiều đầy tủ muốn gì chẳng xong


Ăn chơi cho nó thỏa lòng

Để người yêu cũ đứng trông mà thèm

Anh ghim lời nói của em

Rằng anh là kẻ nghèo hèn đừng yêu


Bây giờ anh có tiền nhiều

Thiếu gì con gái đến yêu anh đầy

Em đừng bén mảng qua đây

Tình xưa nghĩa cũ tầm này bỏ đi


Đang mơ trong lúc li bì

Tự nhiên con chó nó đi luần quần

Thì ra nó đến tìm ăn

Làm mình giật bắn cả người hết lên


Hóa ra mấy bữa không tiền

Ăn mì gói sống cho nên lả người

Nãy giờ chỉ ảo mơ thôi

Chứ mình lười nhác thì trời nào cho.

TRÚNG MÁNH LỤM VÀNG

 TRÚNG MÁNH LỤM VÀNG

Duy Sac 2018

Năm xưa đi lụm ve chai

Lang thang Đa Phước mấy ngày đói ăn

Đang ngồi buồn ngủ mơ màng

Thấy trong đống rác có vàng ai rơi


Chang chang nắng chiếu chói ngời

Đồng hoang vắng vẻ chẳng ai cạnh mình

Đúng là trời đất hiển linh

Hay là cái phước của mình đến tay


Quả nhiên trên cuộc đời này

Không ai biết trước ngày mai thế nào

Mình gom vàng hết vô bao

Xong rồi mình nhét chúng vào ba lô


Cả ngày hôm đó lần mò

Tìm đến một tiệm họ cho thử vàng

Chủ quầy nói chú mày ngon

Ba chục ký lận, đúng vàng không sai


Tha hồ cho chú mày xài

Cả đời sung sướng khỏi ai dám bì

Trong lòng thấy sướng quá đi

Mình rằng ông có mua thì bán ngay


Chủ rằng với số vàng này

Anh mua để giúp chú mày đó thôi

Chứ anh cũng chẳng có lời

Giá năm mươi tỷ tiền tươi chung liền


Mình nghe mà cứ sướng rên

Rằng nếu được vậy bán liền cho anh

Chuyển vô tài khoản ngân hàng

Mai tôi ra rút làm ăn với đời


Mình vui đến toát mồ hôi

Cả đêm hôm đó đứng ngồi không yên

Đúng là cảm giác nhiều tiền

Người mình thay đổi khác liền chèng ơi


Lần này ta trả thù đời

Tìm mấy thằng bạn từng coi khinh mình

Trước tiên phải đốt nhà tranh

Xây lên năm tấm ngon lành thì thôi


Ha ha ta đã giàu rồi

Mấy đồ cũ nát bỏ thôi cần gì

Vứt luôn quá khứ nghèo đi

Tiền nhiều đầy tủ muốn gì chẳng xong


Ăn chơi cho nó thỏa lòng

Để người yêu cũ đứng trông mà thèm

Anh ghim lời nói của em

Rằng anh là kẻ nghèo hèn đừng yêu


Bây giờ anh có tiền nhiều

Thiếu gì con gái đến yêu anh đầy

Em đừng bén mảng qua đây

Tình xưa nghĩa cũ tầm này bỏ đi


Đang mơ trong lúc li bì

Tự nhiên con chó nó đi luần quần

Thì ra nó đến tìm ăn

Làm mình giật bắn cả người hết lên


Hóa ra mấy bữa không tiền

Ăn mì gói sống cho nên lả người

Nãy giờ chỉ ảo mơ thôi

Chứ mình lười nhác thì trời nào cho.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...