Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

RỒI SẼ TÀN PHAI

 Duy Sac

Son phấn nào che đậy được dung nhan

Gấm vóc đâu giúp cho em đẹp mãi

Đến một khi nếp thanh xuân nhão chảy

Vóc dáng kia còn khoác được những gì


Không gấm lụa, em xem mình có đẹp

Không phấn son em nhìn thử dung nhan

Câu đức, hạnh làm đầu là luôn đúng

Mỹ nhân xưa đều tứ đức, tam tòng


Đã có lúc ta quên đi đạo lý

Để chạy theo cái trước mắt đua đòi

Khi nước mắt tuôn dài trên gối chiếc

Em chỉ còn những lớp áo phù hoa


Người con gái chữ trinh là vô giá

Giữ cho ta cho danh giá gia đình

Xưa từng nói câu môn đăng hậu đối

Lượng sức mình ta mới thấy an vui


Ai không mộng làm nữ hoàng, bà chúa

Nào dễ đâu giá đắt lắm em ơi

Khi đã dám sức chơi thì dám chịu

Chớ trách đời mà hãy ngẫm về ta


Khóc làm chi cho tuổi trẻ chóng già

Còn sức khỏe là mình còn cơ hội

Một lần ngã sẽ là lần tỉnh ngộ

Giấc mơ nào cũng phải kết thúc thôi.


Hoaphuongdo

RỒI SẼ TÀN PHAI

 Duy Sac

Son phấn nào che đậy được dung nhan

Gấm vóc đâu giúp cho em đẹp mãi

Đến một khi nếp thanh xuân nhão chảy

Vóc dáng kia còn khoác được những gì


Không gấm lụa, em xem mình có đẹp

Không phấn son em nhìn thử dung nhan

Câu đức, hạnh làm đầu là luôn đúng

Mỹ nhân xưa đều tứ đức, tam tòng


Đã có lúc ta quên đi đạo lý

Để chạy theo cái trước mắt đua đòi

Khi nước mắt tuôn dài trên gối chiếc

Em chỉ còn những lớp áo phù hoa


Người con gái chữ trinh là vô giá

Giữ cho ta cho danh giá gia đình

Xưa từng nói câu môn đăng hậu đối

Lượng sức mình ta mới thấy an vui


Ai không mộng làm nữ hoàng, bà chúa

Nào dễ đâu giá đắt lắm em ơi

Khi đã dám sức chơi thì dám chịu

Chớ trách đời mà hãy ngẫm về ta


Khóc làm chi cho tuổi trẻ chóng già

Còn sức khỏe là mình còn cơ hội

Một lần ngã sẽ là lần tỉnh ngộ

Giấc mơ nào cũng phải kết thúc thôi.


Hoaphuongdo

SUY VONG

 Suy vong

Duy Sac

Vương triều đang buổi hoàng hôn

Quân vương mê đắm mảnh hồn giai nhân

Vung tay sát hại trung thần

Sưu cao thuế nặng bắt dân xây lầu


Giang sơn chất chứa niềm đau

Anh hùng bất mãn bắt đầu khởi binh

Vua say nơi chốn cung đình

Mê hồn mỹ nữ mà khinh người tài


Để cho bọn nịnh tác oai

Một bầy lếu láo hát bài a dua

Mấy năm hạn hán mất mùa

Chúng đều dâng tấu dân no thái bình


Khổ thân trăm họ điêu linh

Cũng bởi vì cái linh hồn mỹ nhân.

Vương triều chắc hẳn suy tàn

Để cho thời cuộc sang trang một lần .

SUY VONG

 Suy vong

Duy Sac

Vương triều đang buổi hoàng hôn

Quân vương mê đắm mảnh hồn giai nhân

Vung tay sát hại trung thần

Sưu cao thuế nặng bắt dân xây lầu


Giang sơn chất chứa niềm đau

Anh hùng bất mãn bắt đầu khởi binh

Vua say nơi chốn cung đình

Mê hồn mỹ nữ mà khinh người tài


Để cho bọn nịnh tác oai

Một bầy lếu láo hát bài a dua

Mấy năm hạn hán mất mùa

Chúng đều dâng tấu dân no thái bình


Khổ thân trăm họ điêu linh

Cũng bởi vì cái linh hồn mỹ nhân.

Vương triều chắc hẳn suy tàn

Để cho thời cuộc sang trang một lần .

CHIỀU MỸ SƠN

 CHIỀU THÁNH ĐỊA MỸ SƠN

Nào đền nào tháp với phù điêu

Năm tháng phôi pha nét xưa nhiều

Thềm cao rêu lấp tường loang lỗ

Rừng hoang sương lạnh tháp cô liêu


Đâu chốn kinh đô đẹp mỹ miều

Tháp cao u uất rất đăm chiêu

Cỏ cây vương vấn hồn xưa cũ

Người xưa mất biệt biết bao chiều


Ghạch bong đá vỡ tượng liêu xiêu

Vũ nữ tàn phai nét yêu kiều

Bệ thần, đầu thánh hoen sương muối

Hoàng hôn mờ ảo chốn lãng phiêu


Yu Ni than thở biết bao điều

Nghìn năm thánh vật cảnh cô liêu

Khe khô , đá rách len cây dại

Lỗ nhỏ đọng sương loé nắng chiều


Lin Ga trơ trọi nhớ người yêu

Chóp nhọn làm nơi đậu quạ diều

Sần sùi lởm chởm màu dĩ vãng

Hết rồi cái thuở hãy còn kiêu


Mặt trời đi ngủ cảnh tiêu điều

Màn đêm kinh tởm nuốt cõi phiêu

Lẳng lơ lũ dế say dục vọng

Bầy dơi nhộn nhạo chuyện tình yêu


Hoang tàn phế tích oán ân nhiều

Tàn tro đóm lửa cháy liêu riêu

Mỹ Sơn trầm mặc trong cô tịch

Lữ khách buồn ai ngẩn ngơ nhiều


Nguyen Duy Sac 2002

CHIỀU MỸ SƠN

 CHIỀU THÁNH ĐỊA MỸ SƠN

Nào đền nào tháp với phù điêu

Năm tháng phôi pha nét xưa nhiều

Thềm cao rêu lấp tường loang lỗ

Rừng hoang sương lạnh tháp cô liêu


Đâu chốn kinh đô đẹp mỹ miều

Tháp cao u uất rất đăm chiêu

Cỏ cây vương vấn hồn xưa cũ

Người xưa mất biệt biết bao chiều


Ghạch bong đá vỡ tượng liêu xiêu

Vũ nữ tàn phai nét yêu kiều

Bệ thần, đầu thánh hoen sương muối

Hoàng hôn mờ ảo chốn lãng phiêu


Yu Ni than thở biết bao điều

Nghìn năm thánh vật cảnh cô liêu

Khe khô , đá rách len cây dại

Lỗ nhỏ đọng sương loé nắng chiều


Lin Ga trơ trọi nhớ người yêu

Chóp nhọn làm nơi đậu quạ diều

Sần sùi lởm chởm màu dĩ vãng

Hết rồi cái thuở hãy còn kiêu


Mặt trời đi ngủ cảnh tiêu điều

Màn đêm kinh tởm nuốt cõi phiêu

Lẳng lơ lũ dế say dục vọng

Bầy dơi nhộn nhạo chuyện tình yêu


Hoang tàn phế tích oán ân nhiều

Tàn tro đóm lửa cháy liêu riêu

Mỹ Sơn trầm mặc trong cô tịch

Lữ khách buồn ai ngẩn ngơ nhiều


Nguyen Duy Sac 2002

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

LÃO ĂN MÀY

 LÃO ĂN MÀY

Trên cao mưa đổ ầm ầm

Áo tơi thấm nước ướt thân gầy còm

Tuổi già xơ xác héo hon

Xa trời gần đất vẫn còn lang thang


Một thời từng đã ngang tàng

Sài Gòn, lục tỉnh nổi danh giang hồ

Xông pha bao trận cam go

Vào sinh ra tử chẳng mà ngán ai


Ra tù, vô khám mỗi ngày

Đàn em kính trọng chẳng ai dám nhờn

Thị Nghè cho đến Cầu Bông

Cầu Kho, bến Súc, Bình Đông vẫy vùng


Bạc bài, đề đóm tứ tung

Chơi bời trác táng khắp vùng đều hay

Cao sang cũng đã một thời

Sa cơ lủi thủi áo tơi bần cùng


Cuối đời ai cũng quay lưng

Đệ, huynh lánh mặt, người thân chẳng nhìn

Miệng luôn lẩm bẩm cầu kinh

Ngẫm câu được, mất vô thường hết thôi


Buồn trông nhịp sống dòng đời

Tiếc cho tuổi trẻ ăn chơi đã từng

Tự mình hủy hoại bản thân

Gia đình không có, một mình bơ vơ


Nay đây mai đó bụi bờ

Công viên, ghế đá, bến xe, bến tàu

Vật vờ không biết về đâu

Trông người bố thí và cầu tình thương


Người nào không biết họ thương

Người mà từng biết xem thường bỏ đi

Thân tàn chẳng có nơi về

Cúi đầu lủi thủi lê la phố phường


Còn gì đâu để vấn vương

Còn chăng những nỗi u buồn trong tâm

Chưa từng sám hối một lần

Oán đời đen bạc oán thân tội đồ.


Sài Gòn lất phất trời mưa

Lão đi thất thểu vào chùa nghe kinh

Cầu mong trời phật thương tình

Kiếp sau hy vọng tái sinh giúp đời.


Duy Sac 2005

LÃO ĂN MÀY

 LÃO ĂN MÀY

Trên cao mưa đổ ầm ầm

Áo tơi thấm nước ướt thân gầy còm

Tuổi già xơ xác héo hon

Xa trời gần đất vẫn còn lang thang


Một thời từng đã ngang tàng

Sài Gòn, lục tỉnh nổi danh giang hồ

Xông pha bao trận cam go

Vào sinh ra tử chẳng mà ngán ai


Ra tù, vô khám mỗi ngày

Đàn em kính trọng chẳng ai dám nhờn

Thị Nghè cho đến Cầu Bông

Cầu Kho, bến Súc, Bình Đông vẫy vùng


Bạc bài, đề đóm tứ tung

Chơi bời trác táng khắp vùng đều hay

Cao sang cũng đã một thời

Sa cơ lủi thủi áo tơi bần cùng


Cuối đời ai cũng quay lưng

Đệ, huynh lánh mặt, người thân chẳng nhìn

Miệng luôn lẩm bẩm cầu kinh

Ngẫm câu được, mất vô thường hết thôi


Buồn trông nhịp sống dòng đời

Tiếc cho tuổi trẻ ăn chơi đã từng

Tự mình hủy hoại bản thân

Gia đình không có, một mình bơ vơ


Nay đây mai đó bụi bờ

Công viên, ghế đá, bến xe, bến tàu

Vật vờ không biết về đâu

Trông người bố thí và cầu tình thương


Người nào không biết họ thương

Người mà từng biết xem thường bỏ đi

Thân tàn chẳng có nơi về

Cúi đầu lủi thủi lê la phố phường


Còn gì đâu để vấn vương

Còn chăng những nỗi u buồn trong tâm

Chưa từng sám hối một lần

Oán đời đen bạc oán thân tội đồ.


Sài Gòn lất phất trời mưa

Lão đi thất thểu vào chùa nghe kinh

Cầu mong trời phật thương tình

Kiếp sau hy vọng tái sinh giúp đời.


Duy Sac 2005

PHONG THÁI

 PHONG THÁI

Người ta trọng vẻ bề ngoài

Nên mình chăm chút vẻ ngoài cho oai

Áo, quần bóng lộng, mang giày

Tóc tai phải chải, râu dài tỉa đi


Bảnh bao chẳng mất mát gì

Vẻ ngoài thu hút dễ đi kiếm tiền

Tác phong ấn tượng đầu tiên

Người ta đánh giá cao mình ngay thôi


Vẻ ngoài mà hút mắt rồi

Dù trong có thối cũng không ai ngờ

Gì hay ta cứ khoe ra

Che đi hết những xấu xa của mình


Lè phè quần áo xông xênh

Họ nhìn họ sẽ nghĩ mình lông bông

Đoán mình nghề rỗi vô công

Là phường thất học, là quân giang hồ


Vẻ ngoài quyết định hơn thua

Lúc đi phỏng vấn, lúc vào công ty

Cho nên dù chẳng ra gì

Ta luôn giữ vẻ uy nghi bề ngoài


Vẻ ngoài không giúp mình oai

Nhưng mà nó giúp người ngoài họ tin

Họ tin mọi việc dễ thành

Công danh, chức tước tiến nhanh ào ào


Dù nghèo cũng cố bảnh bao

Quần là, áo lượt, trên đầu xịt keo

Ta không tỏ vẻ mình nghèo

Đời ta rồi sẽ sang giàu tương lai


Duy Sac 2007

PHONG THÁI

 PHONG THÁI

Người ta trọng vẻ bề ngoài

Nên mình chăm chút vẻ ngoài cho oai

Áo, quần bóng lộng, mang giày

Tóc tai phải chải, râu dài tỉa đi


Bảnh bao chẳng mất mát gì

Vẻ ngoài thu hút dễ đi kiếm tiền

Tác phong ấn tượng đầu tiên

Người ta đánh giá cao mình ngay thôi


Vẻ ngoài mà hút mắt rồi

Dù trong có thối cũng không ai ngờ

Gì hay ta cứ khoe ra

Che đi hết những xấu xa của mình


Lè phè quần áo xông xênh

Họ nhìn họ sẽ nghĩ mình lông bông

Đoán mình nghề rỗi vô công

Là phường thất học, là quân giang hồ


Vẻ ngoài quyết định hơn thua

Lúc đi phỏng vấn, lúc vào công ty

Cho nên dù chẳng ra gì

Ta luôn giữ vẻ uy nghi bề ngoài


Vẻ ngoài không giúp mình oai

Nhưng mà nó giúp người ngoài họ tin

Họ tin mọi việc dễ thành

Công danh, chức tước tiến nhanh ào ào


Dù nghèo cũng cố bảnh bao

Quần là, áo lượt, trên đầu xịt keo

Ta không tỏ vẻ mình nghèo

Đời ta rồi sẽ sang giàu tương lai


Duy Sac 2007

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...