Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

CON CÓC

 CON CÓC

Duy Sac

Hôm qua con cóc nó kêu

Sáng nay trời đổ mưa rào một cơn

Trước nhà có chú cóc con

Nó đang há miệng xin cơm ăn thừa


Cóc kêu là sẽ có mưa

Không biết câu chuyện thực hư thế nào

Thử tìm hiểu rõ xem sao

Nghe đồn con cóc cậu trời từ xưa


Chuyện này từ thuở ông bà

Truyền tai nhau mãi đến giờ thành văn

Chuyện rằng cái thuở khó khăn

Đất trời hạn hán, người than khóc ròng


Nhiều vùng không có cơm ăn

Nạn đói đe dọa lan tràn khắp nơi

Vua, quan cùng với bề tôi

Lập đàn hương án cầu trời ban mưa


Cầu hoài mà chẳng thấy mưa

Lòng dân lo sợ khiến vua cũng buồn

Vua lo dân loạn nổi lên

Ngai vàng sụp đổ triều đình tiêu vong


Thế là vua khấn trong lòng

Nếu mưa đổ xuống vua làm súc sinh

Là vì trăm họ sinh linh

Là vì ngôi vị tổ tiên truyền thừa


Trời nghe được tiếng của vua

Trời bàn ta sẽ ban mưa xuống trần

Vua này vì nước quên thân

Dám xin những chuyện quỷ thần phải kinh


Thôi thì vạn vật hữu linh

Hóa vua thành cóc xem tình hình sao

Đêm nằm vua chợt chiêm bao

Thấy mình hóa cóc lạc vào đầm sen


Xung quanh cây cỏ hoang tàn

Bởi vì hạn hán kéo dài quá lâu

Vua nhìn thấy mấy con trâu

Chúng đang than thở với nhau đủ điều


Ngó qua thấy một bầy hưu

Cả đàn đói khát da đều bọc xương

Dân nghèo li tán tha hương

Người đói nheo nhóc đầy đường khóc than


Vua liền nước mắt chứa chan

Muôn dân như vậy ta làm sao yên

Thôi thì liều chí một phen

Ta lên thượng giới cầu xin ông trời


Thế là vua đến khắp nơi

Kêu gọi muông thú lên trời với vua

Thú hoang nhìn cóc mới đùa

Ngươi là con cóc chỉ vừa nắm tay


Tài chi mà cứ múa may

Mồm kêu kèng kẹc suốt ngày ai nghe

Thôi thì mi hãy về đi

Bọn ta tự sẽ kéo về thiên cung


Chớ mi xấu xí lại khùng

Trời mà nhìn thấy lại không cho vào

Vua nghe xong mới nghẹn ngào

Không biết giải thích làm sao bây giờ


Vua bèn theo bọn thú đi

Thiên môn mở cửa đón chào dân oan

Cả bầy khóc lóc thở than

Trời nghe liền bảo có làm sao đâu


Thế gian ai cũng như nhau

Nơi nắng hạn, chỗ mưa rào thay phiên

Có gì mà phải réo lên

Luật trời đã vậy thở than nỗi gì


Cả bầy ngồi khóc như ri

Con cóc thấy vậy nó liền chạy lên

Thưa rằng con ở dưới trần

Đã xin cầu khẩn trời ban mưa về


Chỉ mong Ngọc đế thương cho

Con nguyện làm cóc bỏ đi kiếp người

Ngọc Hoàng nghe thế mới cười

Ngươi là Thiên tử trên ngôi cửu trùng


Hôm nay ngươi bỏ hoàng cung

Cam làm phận cóc khổ cùng chúng sinh

Thôi thì ta cũng chiều lòng

Một cơn mưa xuống để dân làm mùa


Từ nay nếu hạn không mưa

Mi kêu kèng kẹc gọi mưa sẽ về

Cả bầy muông thú vừa nghe

Mới hay hoàng đế thật là thương dân


Đúng là ở chốn hồng trần

Tìm đâu ra chúa vì dân quên mình

Từ nay trong cõi súc sinh

Con cóc nó được tôn vinh như thần


Chuyện xưa huyễn hoặc trăm phần

Nhưng mà cho thấy người dân thật thà

Ai vì dân sẽ được ca

Nhân dân sẽ lập đền ra để thờ


Cóc kia là chuyện xa xưa

Nhưng mà giá trị vượt qua muôn đời .

CON CÓC

 CON CÓC

Duy Sac

Hôm qua con cóc nó kêu

Sáng nay trời đổ mưa rào một cơn

Trước nhà có chú cóc con

Nó đang há miệng xin cơm ăn thừa


Cóc kêu là sẽ có mưa

Không biết câu chuyện thực hư thế nào

Thử tìm hiểu rõ xem sao

Nghe đồn con cóc cậu trời từ xưa


Chuyện này từ thuở ông bà

Truyền tai nhau mãi đến giờ thành văn

Chuyện rằng cái thuở khó khăn

Đất trời hạn hán, người than khóc ròng


Nhiều vùng không có cơm ăn

Nạn đói đe dọa lan tràn khắp nơi

Vua, quan cùng với bề tôi

Lập đàn hương án cầu trời ban mưa


Cầu hoài mà chẳng thấy mưa

Lòng dân lo sợ khiến vua cũng buồn

Vua lo dân loạn nổi lên

Ngai vàng sụp đổ triều đình tiêu vong


Thế là vua khấn trong lòng

Nếu mưa đổ xuống vua làm súc sinh

Là vì trăm họ sinh linh

Là vì ngôi vị tổ tiên truyền thừa


Trời nghe được tiếng của vua

Trời bàn ta sẽ ban mưa xuống trần

Vua này vì nước quên thân

Dám xin những chuyện quỷ thần phải kinh


Thôi thì vạn vật hữu linh

Hóa vua thành cóc xem tình hình sao

Đêm nằm vua chợt chiêm bao

Thấy mình hóa cóc lạc vào đầm sen


Xung quanh cây cỏ hoang tàn

Bởi vì hạn hán kéo dài quá lâu

Vua nhìn thấy mấy con trâu

Chúng đang than thở với nhau đủ điều


Ngó qua thấy một bầy hưu

Cả đàn đói khát da đều bọc xương

Dân nghèo li tán tha hương

Người đói nheo nhóc đầy đường khóc than


Vua liền nước mắt chứa chan

Muôn dân như vậy ta làm sao yên

Thôi thì liều chí một phen

Ta lên thượng giới cầu xin ông trời


Thế là vua đến khắp nơi

Kêu gọi muông thú lên trời với vua

Thú hoang nhìn cóc mới đùa

Ngươi là con cóc chỉ vừa nắm tay


Tài chi mà cứ múa may

Mồm kêu kèng kẹc suốt ngày ai nghe

Thôi thì mi hãy về đi

Bọn ta tự sẽ kéo về thiên cung


Chớ mi xấu xí lại khùng

Trời mà nhìn thấy lại không cho vào

Vua nghe xong mới nghẹn ngào

Không biết giải thích làm sao bây giờ


Vua bèn theo bọn thú đi

Thiên môn mở cửa đón chào dân oan

Cả bầy khóc lóc thở than

Trời nghe liền bảo có làm sao đâu


Thế gian ai cũng như nhau

Nơi nắng hạn, chỗ mưa rào thay phiên

Có gì mà phải réo lên

Luật trời đã vậy thở than nỗi gì


Cả bầy ngồi khóc như ri

Con cóc thấy vậy nó liền chạy lên

Thưa rằng con ở dưới trần

Đã xin cầu khẩn trời ban mưa về


Chỉ mong Ngọc đế thương cho

Con nguyện làm cóc bỏ đi kiếp người

Ngọc Hoàng nghe thế mới cười

Ngươi là Thiên tử trên ngôi cửu trùng


Hôm nay ngươi bỏ hoàng cung

Cam làm phận cóc khổ cùng chúng sinh

Thôi thì ta cũng chiều lòng

Một cơn mưa xuống để dân làm mùa


Từ nay nếu hạn không mưa

Mi kêu kèng kẹc gọi mưa sẽ về

Cả bầy muông thú vừa nghe

Mới hay hoàng đế thật là thương dân


Đúng là ở chốn hồng trần

Tìm đâu ra chúa vì dân quên mình

Từ nay trong cõi súc sinh

Con cóc nó được tôn vinh như thần


Chuyện xưa huyễn hoặc trăm phần

Nhưng mà cho thấy người dân thật thà

Ai vì dân sẽ được ca

Nhân dân sẽ lập đền ra để thờ


Cóc kia là chuyện xa xưa

Nhưng mà giá trị vượt qua muôn đời .

MƠ TIÊN

 MƠ TIÊN

Duy Sac

Khi nghèo, bè bạn lánh xa

Không ai chơi nữa bởi ta không tiền

Chỉ còn bạn với mái hiên

Với trăng cổ tích đêm đêm hiện về


Tâm tình cùng với nàng thơ

Hẹn hò Nguyệt Quế đúng giờ nở hoa

Chén sầu ta với lại ta

Rượu cay cùng với xót xa ngậm ngùi


Đời nghèo nên chỉ thế thôi

Mơ gì tranh pháo để đời mai sau

Yêu đương có nghĩa gì đâu

Chẳng qua cũng chỉ mấy câu động lòng


Chứ tình kia chỉ hư không

Ban câu thương hại kẻ không có tiền

Mộng nào để đến cõi tiên

Mơ nào khi túi không tiền trắng tay


Miệng đời rủa sả chua cay

Những câu đay nghiến mỗi ngày chói tai

Hỏi rằng do lỗi tại ai

Tại ta chứ có tại ai bây giờ


Nửa đời huyễn hoặc nằm mơ

Tỉnh ra mới thấy ta là thần tiên

Thần tiên sống chẳng cần tiền

Nghe đâu họ nói là tiền trời cho


Tu đi chẳng sợ đói no

Người ta đem đến cúng cho mỗi ngày

Mặc đời chê dại khen hay

Ta tu rồi sẽ có ngày thành tiên


Thành tiên sẽ có nhiều tiền

Chỉ cần hô biến là tiền hiện ra

Phép thần thông có sẵn mà

Cần chi phải nhọc la cà kiếm ăn


Chuông kêu hồn mới định thần

Có thằng đòi nợ nó lên nó tìm

Nó rằng chào gã khùng điên

Nợ tao mày định trả liền hay chăng


Hôm nay chớ có nhì nhằng

Nếu không tao ném mắm tôm vào nhà

Tao ra giữa chợ đứng la

Rằng mày quỵt nợ người ta bây giờ


Bớt đi đừng có nằm mơ

Có điên thì hãy vào nhà thương điên

Chứ đời là phải có tiền

Chẳng ai ảo tưởng khùng điên như mày


Hôm nay tiền phải có ngay

Từ giờ đến lúc chiều mày trả tao

Nếu không đừng có trách tao

Thôi tao nhắc vậy giờ tao đi về


Mình nghe mà thấy não nề

Ôi thôi ảo mộng ê chề thế sao

Có ai nhanh hốt tôi nào

Giúp tôi trả nợ, tôi trao thân này


Tôi xin dâng hiến cho ngay

Tâm hồn trinh trắng chưa vây bẩn gì

Cô nào vào hốt nhanh đi

Nhanh nhanh lên nhé không thì khổ tôi


Úi giời là ối giời ơi

Cuộc đời sao lại phụ tôi quá chừng

Buồn sao nước mắt rưng rưng

Buồn sao cho một gã khùng mơ tiên .

MƠ TIÊN

 MƠ TIÊN

Duy Sac

Khi nghèo, bè bạn lánh xa

Không ai chơi nữa bởi ta không tiền

Chỉ còn bạn với mái hiên

Với trăng cổ tích đêm đêm hiện về


Tâm tình cùng với nàng thơ

Hẹn hò Nguyệt Quế đúng giờ nở hoa

Chén sầu ta với lại ta

Rượu cay cùng với xót xa ngậm ngùi


Đời nghèo nên chỉ thế thôi

Mơ gì tranh pháo để đời mai sau

Yêu đương có nghĩa gì đâu

Chẳng qua cũng chỉ mấy câu động lòng


Chứ tình kia chỉ hư không

Ban câu thương hại kẻ không có tiền

Mộng nào để đến cõi tiên

Mơ nào khi túi không tiền trắng tay


Miệng đời rủa sả chua cay

Những câu đay nghiến mỗi ngày chói tai

Hỏi rằng do lỗi tại ai

Tại ta chứ có tại ai bây giờ


Nửa đời huyễn hoặc nằm mơ

Tỉnh ra mới thấy ta là thần tiên

Thần tiên sống chẳng cần tiền

Nghe đâu họ nói là tiền trời cho


Tu đi chẳng sợ đói no

Người ta đem đến cúng cho mỗi ngày

Mặc đời chê dại khen hay

Ta tu rồi sẽ có ngày thành tiên


Thành tiên sẽ có nhiều tiền

Chỉ cần hô biến là tiền hiện ra

Phép thần thông có sẵn mà

Cần chi phải nhọc la cà kiếm ăn


Chuông kêu hồn mới định thần

Có thằng đòi nợ nó lên nó tìm

Nó rằng chào gã khùng điên

Nợ tao mày định trả liền hay chăng


Hôm nay chớ có nhì nhằng

Nếu không tao ném mắm tôm vào nhà

Tao ra giữa chợ đứng la

Rằng mày quỵt nợ người ta bây giờ


Bớt đi đừng có nằm mơ

Có điên thì hãy vào nhà thương điên

Chứ đời là phải có tiền

Chẳng ai ảo tưởng khùng điên như mày


Hôm nay tiền phải có ngay

Từ giờ đến lúc chiều mày trả tao

Nếu không đừng có trách tao

Thôi tao nhắc vậy giờ tao đi về


Mình nghe mà thấy não nề

Ôi thôi ảo mộng ê chề thế sao

Có ai nhanh hốt tôi nào

Giúp tôi trả nợ, tôi trao thân này


Tôi xin dâng hiến cho ngay

Tâm hồn trinh trắng chưa vây bẩn gì

Cô nào vào hốt nhanh đi

Nhanh nhanh lên nhé không thì khổ tôi


Úi giời là ối giời ơi

Cuộc đời sao lại phụ tôi quá chừng

Buồn sao nước mắt rưng rưng

Buồn sao cho một gã khùng mơ tiên .

EM ĐI

 EM ĐI

Duy Sac

Em đi để lại nỗi buồn

Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu

Trời kia rả rích mưa ngâu

Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi

Đêm xuân trong cảnh đơn côi

Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng

Em nào có hiểu ta không

Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm

Miên man giấc ngủ êm đềm

Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa

Ta trú nắng giữa trời trưa

Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau

Áo anh nó cũ và nhàu

Em mua cái khác đủ màu tặng anh

Trưa hè trên chợ Bến Thành

Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa

Em ngắm anh rất say sưa

Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn

Tụi mình đi khắp phố phường

Tất cả ngã đường đều đã từng qua

No el hai đứa lựa quà

Em chỉ thích nhất là hoa thôi à

Cả ngày mình quấn không xa

Đường đi lối lại hai nhà đều thông

Hôm nay đứng giữa phố đông

Anh nhìn khắp phố mà không thấy người

Cố gắng lắm, anh gượng cười

Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta

Bả nói bộ khùng hả cha

Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười

Anh nghe mà lặng hết người

Bà này không hiểu loại người gì đây

Tự nhiên bả đến rồi gây

Đúng là gặp phải cái ngày tào lao

Anh nói ai cười chị nào

Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu

Ai dám cười nhà chị đâu

Chị đừng có ẩu nói lời lung tung

Thì ra bà ấy bị khùng

Ở đó họ nói anh đừng dây dưa

Anh về nhà ngủ đến trưa

Hai chai rượu nếp say sưa một mình.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

EM ĐI

 EM ĐI

Duy Sac

Em đi để lại nỗi buồn

Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu

Trời kia rả rích mưa ngâu

Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi

Đêm xuân trong cảnh đơn côi

Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng

Em nào có hiểu ta không

Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm

Miên man giấc ngủ êm đềm

Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa

Ta trú nắng giữa trời trưa

Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau

Áo anh nó cũ và nhàu

Em mua cái khác đủ màu tặng anh

Trưa hè trên chợ Bến Thành

Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa

Em ngắm anh rất say sưa

Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn

Tụi mình đi khắp phố phường

Tất cả ngã đường đều đã từng qua

No el hai đứa lựa quà

Em chỉ thích nhất là hoa thôi à

Cả ngày mình quấn không xa

Đường đi lối lại hai nhà đều thông

Hôm nay đứng giữa phố đông

Anh nhìn khắp phố mà không thấy người

Cố gắng lắm, anh gượng cười

Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta

Bả nói bộ khùng hả cha

Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười

Anh nghe mà lặng hết người

Bà này không hiểu loại người gì đây

Tự nhiên bả đến rồi gây

Đúng là gặp phải cái ngày tào lao

Anh nói ai cười chị nào

Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu

Ai dám cười nhà chị đâu

Chị đừng có ẩu nói lời lung tung

Thì ra bà ấy bị khùng

Ở đó họ nói anh đừng dây dưa

Anh về nhà ngủ đến trưa

Hai chai rượu nếp say sưa một mình.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

NGHỊCH CẢNH

 NGHỊCH CẢNH

Duy Sac

Nếu chiều anh trúng Me Ga

Anh nghĩ chắc phải tạm xa em rồi

Bởi anh thèm muốn ăn chơi

Bù cho lại những tháng ngày khó khăn


Những lời anh nói thật lòng

Đồng tiền nó khiến cho lòng anh thay

Thương nhau từ bấy đến nay

Hai ta chưa có một ngày cao sang


Nếu như có lộc trời ban

Em đừng có trách là anh phụ tình

Nghèo hèn ai cũng coi khinh

Nên anh có lộc để mình anh ăn


Anh cần thể hiện bản thân

Dằn mặt người đã nhiều lần khinh anh

Nếu như giấc mộng không thanh

Em đừng để bụng lời anh làm gì


Xem như anh bị khùng đi

Hai ta tiếp tục những gì yêu thương

Em đừng vì thế mà buồn

Để anh lại nước mắt tuôn đêm về

NGHỊCH CẢNH

 NGHỊCH CẢNH

Duy Sac

Nếu chiều anh trúng Me Ga

Anh nghĩ chắc phải tạm xa em rồi

Bởi anh thèm muốn ăn chơi

Bù cho lại những tháng ngày khó khăn


Những lời anh nói thật lòng

Đồng tiền nó khiến cho lòng anh thay

Thương nhau từ bấy đến nay

Hai ta chưa có một ngày cao sang


Nếu như có lộc trời ban

Em đừng có trách là anh phụ tình

Nghèo hèn ai cũng coi khinh

Nên anh có lộc để mình anh ăn


Anh cần thể hiện bản thân

Dằn mặt người đã nhiều lần khinh anh

Nếu như giấc mộng không thanh

Em đừng để bụng lời anh làm gì


Xem như anh bị khùng đi

Hai ta tiếp tục những gì yêu thương

Em đừng vì thế mà buồn

Để anh lại nước mắt tuôn đêm về

TỦI THÂN

 TỦI THÂN

Duy Sac

Không ai kết bạn với mình

Bởi vì mình viết thơ tình lung tung

Họ xem họ tưởng mình khùng

Hoang tưởng yêu tứ lung tung cả làng


Thơ mình nó lại chẳng sang

Ngôn từ rẻ mạt như thằng du côn

Thơ người bay bổng tâm hồn

Uyên thâm triết lý dạy khôn người đời


Thơ mình như kẻ dở hơi

Ý tứ chẳng khác những lời chửi nhau

Buồn nên nghĩ nhức hết đầu

Phải cố gắng nghĩ ra câu đắt tiền


Thơ rằng:" đáng giá đồng tiền

Tiền là chiến sỹ trung kiên ở đời

Tiền xông pha khắp mọi nơi

Tiền giao du đủ loại người thế gian


Tiền là thứ mọi người cần

Tiền cho ta có những vần thơ hay

Không tiền bụng đó cả ngày

Tăm tối mặt mày toát cả mồ hôi


Chắc là mình đói nhiều rồi

Nên thơ như kẻ hết hơi chán đời

Thơ là thơ hỡi thơ ơi

Vớ va vớ vẩn nửa đời vì thơ

TỦI THÂN

 TỦI THÂN

Duy Sac

Không ai kết bạn với mình

Bởi vì mình viết thơ tình lung tung

Họ xem họ tưởng mình khùng

Hoang tưởng yêu tứ lung tung cả làng


Thơ mình nó lại chẳng sang

Ngôn từ rẻ mạt như thằng du côn

Thơ người bay bổng tâm hồn

Uyên thâm triết lý dạy khôn người đời


Thơ mình như kẻ dở hơi

Ý tứ chẳng khác những lời chửi nhau

Buồn nên nghĩ nhức hết đầu

Phải cố gắng nghĩ ra câu đắt tiền


Thơ rằng:" đáng giá đồng tiền

Tiền là chiến sỹ trung kiên ở đời

Tiền xông pha khắp mọi nơi

Tiền giao du đủ loại người thế gian


Tiền là thứ mọi người cần

Tiền cho ta có những vần thơ hay

Không tiền bụng đó cả ngày

Tăm tối mặt mày toát cả mồ hôi


Chắc là mình đói nhiều rồi

Nên thơ như kẻ hết hơi chán đời

Thơ là thơ hỡi thơ ơi

Vớ va vớ vẩn nửa đời vì thơ

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...