Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

ĐỒ ĐIÊN

 ĐỒ ĐIÊN

Duy Sac

Người chê ta kẻ lụy tình

Rồi trách ta kẻ thần kinh khác người

Người chê ta họ cứ cười

Rồi gièm pha nói những lời khó nghe


Thực ra người chẳng hiểu gì

Cái đầu nông cạn nghĩ suy hẹp hòi

Nhìn qua cái vẻ bề ngoài

Nghĩ ta là kẻ dở hơi khác người


Nghĩ gì thì kệ người thôi

Chỉ ta mới hiểu cuộc đời của ta

Hiểu người từng đã thương ta

Hiểu ta thương nhớ người ta đủ rồi


Khi ta chưa hiểu rõ người

Không nên đánh giá cuộc đời người ta

Người không động chạm đến ta

Tại sao soi mói người ta làm gì


Họ điên mặc kệ họ đi

Họ khùng đâu ảnh hưởng gì đến ta

Phù du một kiếp thôi mà

Tôn trọng nhau sống mới là thương nhau

ĐỒ ĐIÊN

 ĐỒ ĐIÊN

Duy Sac

Người chê ta kẻ lụy tình

Rồi trách ta kẻ thần kinh khác người

Người chê ta họ cứ cười

Rồi gièm pha nói những lời khó nghe


Thực ra người chẳng hiểu gì

Cái đầu nông cạn nghĩ suy hẹp hòi

Nhìn qua cái vẻ bề ngoài

Nghĩ ta là kẻ dở hơi khác người


Nghĩ gì thì kệ người thôi

Chỉ ta mới hiểu cuộc đời của ta

Hiểu người từng đã thương ta

Hiểu ta thương nhớ người ta đủ rồi


Khi ta chưa hiểu rõ người

Không nên đánh giá cuộc đời người ta

Người không động chạm đến ta

Tại sao soi mói người ta làm gì


Họ điên mặc kệ họ đi

Họ khùng đâu ảnh hưởng gì đến ta

Phù du một kiếp thôi mà

Tôn trọng nhau sống mới là thương nhau

LÁ THƯ TÌNH THỨ 2

 LÁ THƯ TÌNH THỨ HAi

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2003

Em xa nhớ, em thế nào

Nhớ em, anh đã ngồi vào viết thư

Sài Gòn đang độ mùa thu

Nắng mưa lẫn lộn, tiếng ru nặng lòng

Đêm nay vì quá nhớ mong

Không thể kềm lòng, anh hỏi thăm em

Mặc dù không tiền mua tem

Nhưng anh quyết gửi cho em thư này

Cũng có thể là thư tay

Vì khoảng vài ngày có bạn anh lên

Sợ em bận quá quên tên

Nên anh đề rõ lên trên phong bì

Đầu thư chẳng biết nói gì

Anh có vài ý chúc em thế này

Công việc luôn được gặp may

Sức khoẻ mỗi ngày thêm một dẻo dai

Gia đình khấm khá tiền tài

Bình an mọi sự, nạn tai xuề xoà

Bệnh tật cũng chỉ qua loa

Gặt hái thành quả sẽ nhiều hơn xưa

Không biết giờ em ngủ chưa

Anh cũng chỉ vừa ăn vội bát cơm

Uống hai tách nhỏ trà thơm

Loại mà em tặng anh hôm ghé nhà

Uống rồi anh sực nhớ ra

Có một vài chuyện mà ta cần bàn

Rằng chuyện duyên số hợp tan

Tụi mình chưa kịp hỏi han điều gì

Em ngồi chút xíu rồi đi

Anh chưa kịp nghĩ được ra vấn đề

Lúc em vừa bỏ ra về

Anh chưa kịp kể em nghe chuyện này

Là anh nhớ em suốt ngày

Không hiểu như vậy phải là yêu không

Có những lúc buồn mênh mông

Chiều buông những vệt nắng hồng trên sông

Anh cầm mấy cánh phượng hồng

Hồn cứ bềnh bồng ngơ ngẩn buồn tênh

Cõi lòng nghiêng ngả chênh vênh

Như sóng dập dềnh xô đám bèo trôi

Bạn anh nói yêu phải rồi

Yêu nên hay ngồi nghĩ chuyện vu vơ

Tối về thường hay ngủ mơ

Công việc bỏ dở không màng đến chi

Mà ta nào đã có gì

Chưa lần hò hẹn, chưa đi chơi mà

Chẳng qua cũng chỉ gần nhà

Lâu lâu có dịp ghé qua chuyện trò

Cũng chẳng hề có hẹn hò

Chưa từng to nhỏ riêng tư cái gì

Thế rồi mỗi đứa hướng đi

Tình cảm có gì đã gọi là yêu

Thư giờ viết cũng đã nhiều

Hy vọng em hiểu tâm tình của anh

Tái bút chúc em an lành

Nếu duyên không thành anh vẫn mến em

Nếu nhận thư em hãy xem

Nhớ đọc kỹ nhé đừng đem vứt bừa

Yêu thì biết mấy cho vừa

Hy vọng em vẫn còn chưa lấy chồng

Để anh có cơ hội trông

Chuẩn bị pháo hồng mừng đón người ta.

LÁ THƯ TÌNH THỨ 2

 LÁ THƯ TÌNH THỨ HAi

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2003

Em xa nhớ, em thế nào

Nhớ em, anh đã ngồi vào viết thư

Sài Gòn đang độ mùa thu

Nắng mưa lẫn lộn, tiếng ru nặng lòng

Đêm nay vì quá nhớ mong

Không thể kềm lòng, anh hỏi thăm em

Mặc dù không tiền mua tem

Nhưng anh quyết gửi cho em thư này

Cũng có thể là thư tay

Vì khoảng vài ngày có bạn anh lên

Sợ em bận quá quên tên

Nên anh đề rõ lên trên phong bì

Đầu thư chẳng biết nói gì

Anh có vài ý chúc em thế này

Công việc luôn được gặp may

Sức khoẻ mỗi ngày thêm một dẻo dai

Gia đình khấm khá tiền tài

Bình an mọi sự, nạn tai xuề xoà

Bệnh tật cũng chỉ qua loa

Gặt hái thành quả sẽ nhiều hơn xưa

Không biết giờ em ngủ chưa

Anh cũng chỉ vừa ăn vội bát cơm

Uống hai tách nhỏ trà thơm

Loại mà em tặng anh hôm ghé nhà

Uống rồi anh sực nhớ ra

Có một vài chuyện mà ta cần bàn

Rằng chuyện duyên số hợp tan

Tụi mình chưa kịp hỏi han điều gì

Em ngồi chút xíu rồi đi

Anh chưa kịp nghĩ được ra vấn đề

Lúc em vừa bỏ ra về

Anh chưa kịp kể em nghe chuyện này

Là anh nhớ em suốt ngày

Không hiểu như vậy phải là yêu không

Có những lúc buồn mênh mông

Chiều buông những vệt nắng hồng trên sông

Anh cầm mấy cánh phượng hồng

Hồn cứ bềnh bồng ngơ ngẩn buồn tênh

Cõi lòng nghiêng ngả chênh vênh

Như sóng dập dềnh xô đám bèo trôi

Bạn anh nói yêu phải rồi

Yêu nên hay ngồi nghĩ chuyện vu vơ

Tối về thường hay ngủ mơ

Công việc bỏ dở không màng đến chi

Mà ta nào đã có gì

Chưa lần hò hẹn, chưa đi chơi mà

Chẳng qua cũng chỉ gần nhà

Lâu lâu có dịp ghé qua chuyện trò

Cũng chẳng hề có hẹn hò

Chưa từng to nhỏ riêng tư cái gì

Thế rồi mỗi đứa hướng đi

Tình cảm có gì đã gọi là yêu

Thư giờ viết cũng đã nhiều

Hy vọng em hiểu tâm tình của anh

Tái bút chúc em an lành

Nếu duyên không thành anh vẫn mến em

Nếu nhận thư em hãy xem

Nhớ đọc kỹ nhé đừng đem vứt bừa

Yêu thì biết mấy cho vừa

Hy vọng em vẫn còn chưa lấy chồng

Để anh có cơ hội trông

Chuẩn bị pháo hồng mừng đón người ta.

TÌNH CŨ 2

 TÌNH CŨ 2

Duy Sac

Hồi ấy thuở còn trong sáng

Yêu rất nhẹ nhàng chẳng tính toán chi

Thích đi đâu là cứ đi

Thích nói cái gì cứ việc nói ra

Người khác nghĩ mình thật thà

Nhưng thật ra là bởi dại khờ thôi

Hèn chi em đã chê tôi

Em nào có lỗi gì đâu em à

Nhớ buổi hẹn chỗ bến phà

Bữa đó phượng vỹ vừa ra hoa hồng

Tụi mình đứng cạnh bờ sông

Gió mát lồng lộng, áo dài em bay

Em cầm cánh phượng trong tay

Em rằng: anh hãy làm thơ xem nào

Để em coi thử xem sao

Chớ anh nổ quá ai nào dám tin

Nói xong, em ngước mắt nhìn

Anh nghĩ em chẳng chịu tin anh à

Thôi đành phải đọc thơ ra

Thơ rằng: em đã không tin thì tuỳ

Anh không cần phải suy nghĩ

Em chưa là gì với bản thân anh

Chẳng qua lợi dụng học hành

Em mới cố gắng tìm anh thôi mà

Chứ em xem thường anh mà

Em nghĩ anh là ngu quá đúng không.

Em rằng: anh nói thiệt không

Em đâu nói động đến anh câu nào

Anh nói vậy ý là sao

Ý anh thế nào hãy nói luôn đi

Em lợi dụng anh cái gì

Đúng anh là đứa ngu si thiệt mà

Hôm nay tôi mới hiểu ra

Tôi ức vì đã tin anh quá nhiều

Anh gàn dở, toàn nói liều

Uổng bao ngày tháng tôi yêu âm thầm.

Nói xong, mặt em hầm hầm

Em bảo anh cầm hộ mấy bông hoa

Em cúi mặt rồi khóc oà

Mái tóc buông xoã trải ra vai mềm

Anh không dám nói gì thêm

Giả vờ đứng đếm một vài cánh hoa

Thời gian cứ thế trôi qua

Em hận anh quá nên chưa lấy chồng

Em hết tin tưởng đàn ông

Em lo kiếm sống, em lo làm giàu

Hôm bữa mình gặp lại nhau

Em nhìn đau đáu làm anh tủi lòng

Em rằng: biết anh long đong

Cuộc sống không được thong dong chút nào

Cái tính không đổi tí nào

Anh cứ như thế làm sao đổi đời

Nói xong em khóc quá trời

Em bảo trong đời yêu có mình anh

Nhưng mà duyên số không thành

Nên chấp nhận đành ở vậy mà thôi

Anh ngồi nghĩ ngợi một hồi

Rằng em ngày ấy bỏ tôi rồi mà

Em yêu anh hồi nào ta

Hôm nay đổ lỗi mình là làm sao

Em rằng: anh nghĩ gì nào

Ngày trước em đã tình trao anh rồi

Tại anh không biết đấy thôi

Anh chuyên giận dỗi những điều vu vơ

Cả ngày cứ mộng với mơ

Tính tình tủn mủn, ngu ngơ rất kỳ

Vì em thích thơ quá đi

Những trang nhật ký viết đầy thơ anh

Em đã từng rất yêu anh

Cũng vì anh ngốc nên đành chia tay

Hai mươi năm tới hôm nay

Em vẫn mỗi ngày theo dõi anh đi

Xem anh có khó khăn gì

Em sẽ giúp đỡ bởi vì quá yêu

Thôi em không tiện nói nhiều

Chuyện là như thế, em yêu anh mà

Bây giờ em phải về nhà

Tối nay em dẫn má đi lễ chùa

Tính anh là em chịu thua

Cái miệng toàn nói búa xua không à

Không biết lấy lòng người ta

Anh đúng thiệt là ngu vẫn hoàn ngu

Thế là em trách anh ngu

Mà đúng anh thật là ngu quá mà

Ngu nên em mới bỏ ta

Chứ khôn thì đã nên duyên vợ chồng

Sài Gòn trời đã vào đông

Em đi, anh vẫn cứ trông theo nhìn

Anh đã đánh mất niềm tin

Em thì vẫn mãi chung tình với anh.

TÌNH CŨ 2

 TÌNH CŨ 2

Duy Sac

Hồi ấy thuở còn trong sáng

Yêu rất nhẹ nhàng chẳng tính toán chi

Thích đi đâu là cứ đi

Thích nói cái gì cứ việc nói ra

Người khác nghĩ mình thật thà

Nhưng thật ra là bởi dại khờ thôi

Hèn chi em đã chê tôi

Em nào có lỗi gì đâu em à

Nhớ buổi hẹn chỗ bến phà

Bữa đó phượng vỹ vừa ra hoa hồng

Tụi mình đứng cạnh bờ sông

Gió mát lồng lộng, áo dài em bay

Em cầm cánh phượng trong tay

Em rằng: anh hãy làm thơ xem nào

Để em coi thử xem sao

Chớ anh nổ quá ai nào dám tin

Nói xong, em ngước mắt nhìn

Anh nghĩ em chẳng chịu tin anh à

Thôi đành phải đọc thơ ra

Thơ rằng: em đã không tin thì tuỳ

Anh không cần phải suy nghĩ

Em chưa là gì với bản thân anh

Chẳng qua lợi dụng học hành

Em mới cố gắng tìm anh thôi mà

Chứ em xem thường anh mà

Em nghĩ anh là ngu quá đúng không.

Em rằng: anh nói thiệt không

Em đâu nói động đến anh câu nào

Anh nói vậy ý là sao

Ý anh thế nào hãy nói luôn đi

Em lợi dụng anh cái gì

Đúng anh là đứa ngu si thiệt mà

Hôm nay tôi mới hiểu ra

Tôi ức vì đã tin anh quá nhiều

Anh gàn dở, toàn nói liều

Uổng bao ngày tháng tôi yêu âm thầm.

Nói xong, mặt em hầm hầm

Em bảo anh cầm hộ mấy bông hoa

Em cúi mặt rồi khóc oà

Mái tóc buông xoã trải ra vai mềm

Anh không dám nói gì thêm

Giả vờ đứng đếm một vài cánh hoa

Thời gian cứ thế trôi qua

Em hận anh quá nên chưa lấy chồng

Em hết tin tưởng đàn ông

Em lo kiếm sống, em lo làm giàu

Hôm bữa mình gặp lại nhau

Em nhìn đau đáu làm anh tủi lòng

Em rằng: biết anh long đong

Cuộc sống không được thong dong chút nào

Cái tính không đổi tí nào

Anh cứ như thế làm sao đổi đời

Nói xong em khóc quá trời

Em bảo trong đời yêu có mình anh

Nhưng mà duyên số không thành

Nên chấp nhận đành ở vậy mà thôi

Anh ngồi nghĩ ngợi một hồi

Rằng em ngày ấy bỏ tôi rồi mà

Em yêu anh hồi nào ta

Hôm nay đổ lỗi mình là làm sao

Em rằng: anh nghĩ gì nào

Ngày trước em đã tình trao anh rồi

Tại anh không biết đấy thôi

Anh chuyên giận dỗi những điều vu vơ

Cả ngày cứ mộng với mơ

Tính tình tủn mủn, ngu ngơ rất kỳ

Vì em thích thơ quá đi

Những trang nhật ký viết đầy thơ anh

Em đã từng rất yêu anh

Cũng vì anh ngốc nên đành chia tay

Hai mươi năm tới hôm nay

Em vẫn mỗi ngày theo dõi anh đi

Xem anh có khó khăn gì

Em sẽ giúp đỡ bởi vì quá yêu

Thôi em không tiện nói nhiều

Chuyện là như thế, em yêu anh mà

Bây giờ em phải về nhà

Tối nay em dẫn má đi lễ chùa

Tính anh là em chịu thua

Cái miệng toàn nói búa xua không à

Không biết lấy lòng người ta

Anh đúng thiệt là ngu vẫn hoàn ngu

Thế là em trách anh ngu

Mà đúng anh thật là ngu quá mà

Ngu nên em mới bỏ ta

Chứ khôn thì đã nên duyên vợ chồng

Sài Gòn trời đã vào đông

Em đi, anh vẫn cứ trông theo nhìn

Anh đã đánh mất niềm tin

Em thì vẫn mãi chung tình với anh.

HOA PHƯỢNG ĐỎ

 HOA PHƯỢNG ĐỎ

Đỏ tươi cánh phượng bay bay

Bờ sông bến cảng tháng ngày vui chơi

Mười ba mười bốn tuổi đời

Dáng tồ, mặt ngố, khờ ơi là khờ

Xe đạp túc tắc lơ ngơ

Lao nhao ý ới , ngóng chờ, hẹn nhau

Khi hàng bún, lúc mì tàu

Chè bà ba nóng, trắng phau bánh bèo

Hủ tíu gõ, phá lấu heo

Kem dừa, chè bưởi, bánh xèo, bún riêu

Mộng mơ biết bấy nhiêu chiều

Bạn bè trong sáng đáng yêu vô cùng

Đôi mình lắm ước mơ chung

Lớp mười cố gắng về cùng một nơi

Diều bay cao ước mơ đời

Mưa hè tắm mát lòng khơi mối tình

Em mười lăm tuổi rất xinh

Suy nghĩ già dặn giữ mình đoan trang

Chỉnh chu ăn mặc gọn gàng

Nói năng lễ phép đảm đang việc nhà

Học siêng lại rất nết na

Anh đây ngổ ngáo la cà vui chơi

Thầy cô mắng vốn nhiều lời

Mẹ cha vất vả tận nơi xin dùm

Bỏ học quậy phá tùm lum

Đánh nhau bè bạn lùm xùm chê bai

Cà phê, cá độ, đánh bài

Chuyên gia trốn học tiếng tai khắp trường

Sao mà em lại cứ thương

Hay khuyên mỗi lúc chung đường về chung

Có khi em giận đùng đùng

Hai tay nắm chặt mắt rưng rưng buồn

Em nói anh cứ hứa suông

Học hành quá tệ em buồn biết không

Em cầm một nắm phượng hồng

Hai tay vò nát rồi không nói gì

Đôi mình cứ thế mà đi

Cổng dinh Độc Lập thầm thì mưa bay

Hoa dầu anh nhặt đầy tay

Bên chiếc ghế đá mặt mày buồn hiu

Em nói anh cứ ỉu xìu

Con trai yếu đuối hẩm hiu bất tài

Làm sao mà có tương lai

Chưa gì đã vội thở dài than van

Người ta thương mới cằn nhằn

Ai mà rảnh rỗi ngồi nhăn mấy người

Vẻ mặt nhìn giống đười ươi

Đâu rồi mấy cái nụ cười huênh hoang

Nào đây là nhẫn hột xoàng

Đông tây sử sách oang oang như đài

Hay là hối hận mình sai

Hay là tự thấy hết xài đúng không

Giờ ngồi như đá chờ chồng

Đơ đơ cán cuốc thiệt không thể nào

Tui nói gì có sai sao

Từ nay chớ nói ngọt ngào nghe cha

Tui là tui sẽ về nhà

Anh cứ ngồi đó lê la hết giờ

Xem xem có rặn được thơ

Rồi ra đứng trước nhà thờ mà ngâm

Nói xong em mặt hầm hầm

Đạp xe đi mất tôi câm nín nhìn

Vì ta người mất niềm tin

Biết làm sao được phải tìm cách thôi

Chắc là mình thật quá tồi

Em bỏ cũng đúng chịu thôi sao giờ

Mình ta xe đạp bơ vơ

Mùa hoa phượng đỏ tình khờ vỡ tan


Nguyễn Duy Sắc 1996

HOA PHƯỢNG ĐỎ

 HOA PHƯỢNG ĐỎ

Đỏ tươi cánh phượng bay bay

Bờ sông bến cảng tháng ngày vui chơi

Mười ba mười bốn tuổi đời

Dáng tồ, mặt ngố, khờ ơi là khờ

Xe đạp túc tắc lơ ngơ

Lao nhao ý ới , ngóng chờ, hẹn nhau

Khi hàng bún, lúc mì tàu

Chè bà ba nóng, trắng phau bánh bèo

Hủ tíu gõ, phá lấu heo

Kem dừa, chè bưởi, bánh xèo, bún riêu

Mộng mơ biết bấy nhiêu chiều

Bạn bè trong sáng đáng yêu vô cùng

Đôi mình lắm ước mơ chung

Lớp mười cố gắng về cùng một nơi

Diều bay cao ước mơ đời

Mưa hè tắm mát lòng khơi mối tình

Em mười lăm tuổi rất xinh

Suy nghĩ già dặn giữ mình đoan trang

Chỉnh chu ăn mặc gọn gàng

Nói năng lễ phép đảm đang việc nhà

Học siêng lại rất nết na

Anh đây ngổ ngáo la cà vui chơi

Thầy cô mắng vốn nhiều lời

Mẹ cha vất vả tận nơi xin dùm

Bỏ học quậy phá tùm lum

Đánh nhau bè bạn lùm xùm chê bai

Cà phê, cá độ, đánh bài

Chuyên gia trốn học tiếng tai khắp trường

Sao mà em lại cứ thương

Hay khuyên mỗi lúc chung đường về chung

Có khi em giận đùng đùng

Hai tay nắm chặt mắt rưng rưng buồn

Em nói anh cứ hứa suông

Học hành quá tệ em buồn biết không

Em cầm một nắm phượng hồng

Hai tay vò nát rồi không nói gì

Đôi mình cứ thế mà đi

Cổng dinh Độc Lập thầm thì mưa bay

Hoa dầu anh nhặt đầy tay

Bên chiếc ghế đá mặt mày buồn hiu

Em nói anh cứ ỉu xìu

Con trai yếu đuối hẩm hiu bất tài

Làm sao mà có tương lai

Chưa gì đã vội thở dài than van

Người ta thương mới cằn nhằn

Ai mà rảnh rỗi ngồi nhăn mấy người

Vẻ mặt nhìn giống đười ươi

Đâu rồi mấy cái nụ cười huênh hoang

Nào đây là nhẫn hột xoàng

Đông tây sử sách oang oang như đài

Hay là hối hận mình sai

Hay là tự thấy hết xài đúng không

Giờ ngồi như đá chờ chồng

Đơ đơ cán cuốc thiệt không thể nào

Tui nói gì có sai sao

Từ nay chớ nói ngọt ngào nghe cha

Tui là tui sẽ về nhà

Anh cứ ngồi đó lê la hết giờ

Xem xem có rặn được thơ

Rồi ra đứng trước nhà thờ mà ngâm

Nói xong em mặt hầm hầm

Đạp xe đi mất tôi câm nín nhìn

Vì ta người mất niềm tin

Biết làm sao được phải tìm cách thôi

Chắc là mình thật quá tồi

Em bỏ cũng đúng chịu thôi sao giờ

Mình ta xe đạp bơ vơ

Mùa hoa phượng đỏ tình khờ vỡ tan


Nguyễn Duy Sắc 1996

HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

Duy Sac

Ôi hoa phượng đỏ đáng yêu

Em tặng anh mỗi buổi chiều trường tan

Thắm tươi tình bạn nồng nàn

Tình yêu nhen nhúm trên trang vở hồng

Trưa hè mưa đổ mặt sông

Tha hương chị gái ghánh gồng dưới mưa

Thơm ngon tàu hũ nước dừa

Gừng cay đậu béo say sưa chuyện trò

Trời mưa mỗi lúc một to

Dập dềnh bơi chải dáng đò sang ngang

Em nhìn thấy cánh phượng tàn

Ngây ngô bảo nhỏ thu sang rồi kìa

Ra trường ta sẽ cách chia

Hỏi anh có định xa lìa em không

Em tính là sẽ lấy chồng

Đại học thích lắm nhưng không có tiền

Mai mốt phải để em yên

Không qua lại nữa sẽ phiền nghe chưa

Tưởng rằng em chỉ nói đùa

Sinh nhật mười chín em đưa thiệp hồng

Giờ anh lại đứng bờ sông

Nhìn cành phượng đỏ chất chồng nhớ nhung

Đường đời dẫu chẳng bước cùng

Chúc em hạnh phúc vui chung với người


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

Duy Sac

Ôi hoa phượng đỏ đáng yêu

Em tặng anh mỗi buổi chiều trường tan

Thắm tươi tình bạn nồng nàn

Tình yêu nhen nhúm trên trang vở hồng

Trưa hè mưa đổ mặt sông

Tha hương chị gái ghánh gồng dưới mưa

Thơm ngon tàu hũ nước dừa

Gừng cay đậu béo say sưa chuyện trò

Trời mưa mỗi lúc một to

Dập dềnh bơi chải dáng đò sang ngang

Em nhìn thấy cánh phượng tàn

Ngây ngô bảo nhỏ thu sang rồi kìa

Ra trường ta sẽ cách chia

Hỏi anh có định xa lìa em không

Em tính là sẽ lấy chồng

Đại học thích lắm nhưng không có tiền

Mai mốt phải để em yên

Không qua lại nữa sẽ phiền nghe chưa

Tưởng rằng em chỉ nói đùa

Sinh nhật mười chín em đưa thiệp hồng

Giờ anh lại đứng bờ sông

Nhìn cành phượng đỏ chất chồng nhớ nhung

Đường đời dẫu chẳng bước cùng

Chúc em hạnh phúc vui chung với người


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...