Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

CHẮC LÀ VẬY

 CHẮC LÀ VẬY

Duy Sac

Ta còn tiếc những năm tháng cũ

Bởi vì mình từng rất thương nhau

Nhưng duyên chắc chỉ đi đến đó

Nên tự nhiên hai đứa cứ xa


Có đôi lúc anh hay hối tiếc

Bởi ngày xưa mình quá vô tâm

Nhưng lúc đó phải làm như vậy

Bởi gặp nhau càng khổ đau hơn


Đau em nhỉ, mối tình rất đẹp

Mình có bao dự định tương lai

Đời đúng thật ai mà biết trước

Thế cho nên luôn có bất ngờ


Thơ anh viết về em nhiều lắm

Nếu mà đăng chắc đến cung trăng

Điên em nhỉ, anh điên quá nặng

Điên vì tình có thật trên đời

CHẮC LÀ VẬY

 CHẮC LÀ VẬY

Duy Sac

Ta còn tiếc những năm tháng cũ

Bởi vì mình từng rất thương nhau

Nhưng duyên chắc chỉ đi đến đó

Nên tự nhiên hai đứa cứ xa


Có đôi lúc anh hay hối tiếc

Bởi ngày xưa mình quá vô tâm

Nhưng lúc đó phải làm như vậy

Bởi gặp nhau càng khổ đau hơn


Đau em nhỉ, mối tình rất đẹp

Mình có bao dự định tương lai

Đời đúng thật ai mà biết trước

Thế cho nên luôn có bất ngờ


Thơ anh viết về em nhiều lắm

Nếu mà đăng chắc đến cung trăng

Điên em nhỉ, anh điên quá nặng

Điên vì tình có thật trên đời

LÊ LAI CỨU CHÚA

 LÊ LAI CỨU CHÚA

Duy Sac 2004

Toàn quân chạy đến Chí Linh

Lương thực sắp cạn, tình hình cam go

Quân Minh liên tục thăm dò

Trương Phụ quyết bắt cá to đợt này

Qua hơn nửa tháng bị vây

Lê Lợi thấp thỏm mỗi ngày không yên

Toàn quân ai cũng ưu phiền

Rất nhiều binh sỹ trở nên nản lòng

Nỗi lo đè nặng lên ông

Sự nghiệp có thể suy vong lần này

Các quan ai nấy đều hay

Nhưng không biết cách giãi bày làm sao

Lê Lợi nức nở nghẹn ngào

Rằng ta phải biết làm sao bây giờ

Không còn một lối nào ra

Chẳng lẽ trời muốn diệt ta thật rồi

Quần thần ai cũng lệ rơi

Vương rằng ai dám là người thay ta

Từ đây một trận xông ra

Mở con đường máu gọi là nghi binh

Để mà thu hút giặc Minh

Cho quân chủ lực của mình rút đi

Chỉ còn cách ấy khả thi

Hiện nay không có kế gì tốt hơn

Ta đây ban thưởng bạc, vàng

Ngựa, voi, tước phẩm lên hàng công khanh

Nếu mai khi đại nghiệp thành

Cháu con bổng lộc được ăn nhiều đời

Lê Lai nghe vậy thưa ngay

Rằng thần xin nguyện lần này xung phong

Vương nghe qua rất hài lòng

Rằng khanh nói vậy ta không lo gì

Tây Đô là hướng giặc đi

Khanh đem quân xuống tức thì tấn công

Đánh cho hết sức hết lòng

Để dụ quân giặc phản công trở về

Vòng vây sẽ nới dần ra

Nếu được như vậy thật là đại công

Lai rằng dạ bẩm chúa công

Thần xin hứa sẽ hết lòng tận trung

Chỉ xin thỉnh nguyện sau cùng

Đó là con cháu của thần mai sau

Như lời Ngài nói lúc đầu

Để thần yên ổn đời sau của mình

Vua rằng dâng rượu lên nhanh

Chúng ta đứng dưới trời xanh cùng thề

Lúc này ta tiễn khanh đi

Có lẽ không hẹn ngày về mai sau

Đây là chiếc áo hoàng bào

Thuận Thiên bảo kiếm ta trao, hãy cầm

Ngoài kia có tám ngàn quân

Voi hai mươi thớt, ngựa tròn năm trăm

Ái Khanh vì nghĩa xả thân

Ta hứa không phụ công ơn bao giờ

Đêm mai vào lúc canh ba

Toàn quân xuất phát tiến về Tây Đô

Vua nhìn vào tấm địa đồ

Chỉ tay về hướng Tây Đô nói rằng

Quân Minh ở đấy rất đông

Ta biết khanh sẽ khó lòng thoát thân

Nhưng vì đại cục rất cần

Khanh mau chuẩn bị rồi nhanh lên đường

Vua bèn nén nỗi đau thương

Các quan tiễn biệt đều tuôn lệ sầu

Lê Lai ngoái lại đằng sau

Xong rồi ông khoác hoàng bào ra đi

Trong tay nắm ngọn hoàng kỳ

Đội quân xuất phát đánh về Tây Đô

Toàn quân đánh trống reo hò

Thám mã của giặc đã dò được tin

Chúng về báo cáo quân tình

Trương Phụ nghe được nửa tin nửa ngờ

Rằng là Lê Lợi gan to

Dám kéo quân xuống đánh ta thật à

Hay do chúng hết lối ra

Lương thực sắp cạn nên là liều đây

Các ngươi do thám vài ngày

Dõi xem bọn chúng đến đây làm gì

Bao vây giết sạch chúng đi

Để cho Giao Chỉ thuộc về Đại Minh

Bây giờ mau điểm quan binh

Các tướng nhận lệnh hành quân đêm ngày

Đừng cho chúng kịp đến đây

Phải bắt Lê Lợi trận này mới thôi

Nhiều ngày vượt núi băng đồi

Lê Lai đã tiến đến nơi mình cần

Tây Đô địa phận dừng quân

Tất cả chuẩn bị tinh thần tấn công

Sau khi do thám nhiều vòng

Lê Lai ra lệnh toàn quân công thành

Giặc Minh mở cửa giao tranh

Hai bên hỗn chiến kinh hoàng với nhau

Quân Minh từ những tuyến đầu

Bọn chúng lui lại tuyến sau giữ thành

Trương Phụ quỷ kế gian manh

Lão nghĩ Lê Lợi sắp thành tù binh

Từ xa, hắn thấy tình hình

Đúng là Lê Lợi dẫn binh thật rồi

Toàn quân vây chặt hắn thôi

Trương Phụ cười lớn rằng trời giúp ta

Lê Lai liều chết xông pha

Một mình một ngựa đánh ra đánh vào

Quân Minh nhìn thấy hoàng bào

Nghĩ rằng Lê Lợi, chúng lao lên liền

Sau nhiều giờ đánh liên miên

Quân ta chết hết không còn 

một ai

Lê Lai bị giặc bắt ngay

Bọn chúng nhìn thấy tức thì ngạc nhiên

Trương Phụ biết vậy hiểu liền

Cho nên lão mới phát điên hỏi rằng

Liều mình cứu chúa đây chăng

Lê Lợi có phải đã sang bên Lào

Ngươi nhanh khai thật ra mau

Ta sẽ tha tội, tuyển vào làm quan

Nếu như lớn mật to gan

Ta sẽ xử tử và đem lăng trì

Lai rằng mi giết ta đi

Anh hùng nghĩa sỹ nước ta rất nhiều

Các ngươi đừng có tự kiêu

Bình Định Vương sẽ lập triều nay mai

Phụ rằng đã đến nước này

Ngươi lại dám đứng ở đây nhiều lời

Lam Sơn là lũ mọi thôi

Ta sẽ quét sạch một hơi chẳng còn

Họ Hồ trăm vạn đại quân

Bây giờ ngươi thấy có còn gì không

Rồi thì hậu duệ họ Trần

Trùng Quang gì đó ẩn thân đâu rồi

Theo ta thì sẽ sống thôi

Nghịch ta thì chỉ tàn đời diệt thân

Mau khai ra hết một lần

Hiện giờ Lê Lợi đóng quân chỗ nào

Lai rằng mi giết ta mau

Ta đây nhất quyết không đầu hàng đâu

Phụ rằng ngươi có một đầu

Giết ngươi thì dễ chứ đâu khó gì

Trần Trí rằng giết hắn đi

Để cho hắn sống ích gì tốn cơm

Lê Lợi đã đến Lam Sơn

Hiện giờ bọn chúng liên quân với Lào

Kết thân vua xứ Ai Lao

Mở rộng căn cứ rất sâu trong rừng

Phụ rằng theo đúng lời ông

Tình hình sắp đến khó lòng thắng nhanh

Liên minh bọn chúng mà thành

Tôi e sắp có chiến tranh to rồi

Người đâu giết hắn đi thôi.

Treo lên tùng xẻo xong rồi lột da

Thị uy dân chúng cho ta

Để dân Giao Chỉ nhìn mà làm gương

Lê Lai bị chết thảm thương

Lam Sơn nghĩa sỹ đau buồn tiễn đưa

Lê Lợi biết vậy dặn rằng

Giỗ Lê Lai trước mới làm giỗ ta

Chăm lo con cháu ông ta

Cho hưởng bổng lộc triều ta muôn đời.

LÊ LAI CỨU CHÚA

 LÊ LAI CỨU CHÚA

Duy Sac 2004

Toàn quân chạy đến Chí Linh

Lương thực sắp cạn, tình hình cam go

Quân Minh liên tục thăm dò

Trương Phụ quyết bắt cá to đợt này

Qua hơn nửa tháng bị vây

Lê Lợi thấp thỏm mỗi ngày không yên

Toàn quân ai cũng ưu phiền

Rất nhiều binh sỹ trở nên nản lòng

Nỗi lo đè nặng lên ông

Sự nghiệp có thể suy vong lần này

Các quan ai nấy đều hay

Nhưng không biết cách giãi bày làm sao

Lê Lợi nức nở nghẹn ngào

Rằng ta phải biết làm sao bây giờ

Không còn một lối nào ra

Chẳng lẽ trời muốn diệt ta thật rồi

Quần thần ai cũng lệ rơi

Vương rằng ai dám là người thay ta

Từ đây một trận xông ra

Mở con đường máu gọi là nghi binh

Để mà thu hút giặc Minh

Cho quân chủ lực của mình rút đi

Chỉ còn cách ấy khả thi

Hiện nay không có kế gì tốt hơn

Ta đây ban thưởng bạc, vàng

Ngựa, voi, tước phẩm lên hàng công khanh

Nếu mai khi đại nghiệp thành

Cháu con bổng lộc được ăn nhiều đời

Lê Lai nghe vậy thưa ngay

Rằng thần xin nguyện lần này xung phong

Vương nghe qua rất hài lòng

Rằng khanh nói vậy ta không lo gì

Tây Đô là hướng giặc đi

Khanh đem quân xuống tức thì tấn công

Đánh cho hết sức hết lòng

Để dụ quân giặc phản công trở về

Vòng vây sẽ nới dần ra

Nếu được như vậy thật là đại công

Lai rằng dạ bẩm chúa công

Thần xin hứa sẽ hết lòng tận trung

Chỉ xin thỉnh nguyện sau cùng

Đó là con cháu của thần mai sau

Như lời Ngài nói lúc đầu

Để thần yên ổn đời sau của mình

Vua rằng dâng rượu lên nhanh

Chúng ta đứng dưới trời xanh cùng thề

Lúc này ta tiễn khanh đi

Có lẽ không hẹn ngày về mai sau

Đây là chiếc áo hoàng bào

Thuận Thiên bảo kiếm ta trao, hãy cầm

Ngoài kia có tám ngàn quân

Voi hai mươi thớt, ngựa tròn năm trăm

Ái Khanh vì nghĩa xả thân

Ta hứa không phụ công ơn bao giờ

Đêm mai vào lúc canh ba

Toàn quân xuất phát tiến về Tây Đô

Vua nhìn vào tấm địa đồ

Chỉ tay về hướng Tây Đô nói rằng

Quân Minh ở đấy rất đông

Ta biết khanh sẽ khó lòng thoát thân

Nhưng vì đại cục rất cần

Khanh mau chuẩn bị rồi nhanh lên đường

Vua bèn nén nỗi đau thương

Các quan tiễn biệt đều tuôn lệ sầu

Lê Lai ngoái lại đằng sau

Xong rồi ông khoác hoàng bào ra đi

Trong tay nắm ngọn hoàng kỳ

Đội quân xuất phát đánh về Tây Đô

Toàn quân đánh trống reo hò

Thám mã của giặc đã dò được tin

Chúng về báo cáo quân tình

Trương Phụ nghe được nửa tin nửa ngờ

Rằng là Lê Lợi gan to

Dám kéo quân xuống đánh ta thật à

Hay do chúng hết lối ra

Lương thực sắp cạn nên là liều đây

Các ngươi do thám vài ngày

Dõi xem bọn chúng đến đây làm gì

Bao vây giết sạch chúng đi

Để cho Giao Chỉ thuộc về Đại Minh

Bây giờ mau điểm quan binh

Các tướng nhận lệnh hành quân đêm ngày

Đừng cho chúng kịp đến đây

Phải bắt Lê Lợi trận này mới thôi

Nhiều ngày vượt núi băng đồi

Lê Lai đã tiến đến nơi mình cần

Tây Đô địa phận dừng quân

Tất cả chuẩn bị tinh thần tấn công

Sau khi do thám nhiều vòng

Lê Lai ra lệnh toàn quân công thành

Giặc Minh mở cửa giao tranh

Hai bên hỗn chiến kinh hoàng với nhau

Quân Minh từ những tuyến đầu

Bọn chúng lui lại tuyến sau giữ thành

Trương Phụ quỷ kế gian manh

Lão nghĩ Lê Lợi sắp thành tù binh

Từ xa, hắn thấy tình hình

Đúng là Lê Lợi dẫn binh thật rồi

Toàn quân vây chặt hắn thôi

Trương Phụ cười lớn rằng trời giúp ta

Lê Lai liều chết xông pha

Một mình một ngựa đánh ra đánh vào

Quân Minh nhìn thấy hoàng bào

Nghĩ rằng Lê Lợi, chúng lao lên liền

Sau nhiều giờ đánh liên miên

Quân ta chết hết không còn 

một ai

Lê Lai bị giặc bắt ngay

Bọn chúng nhìn thấy tức thì ngạc nhiên

Trương Phụ biết vậy hiểu liền

Cho nên lão mới phát điên hỏi rằng

Liều mình cứu chúa đây chăng

Lê Lợi có phải đã sang bên Lào

Ngươi nhanh khai thật ra mau

Ta sẽ tha tội, tuyển vào làm quan

Nếu như lớn mật to gan

Ta sẽ xử tử và đem lăng trì

Lai rằng mi giết ta đi

Anh hùng nghĩa sỹ nước ta rất nhiều

Các ngươi đừng có tự kiêu

Bình Định Vương sẽ lập triều nay mai

Phụ rằng đã đến nước này

Ngươi lại dám đứng ở đây nhiều lời

Lam Sơn là lũ mọi thôi

Ta sẽ quét sạch một hơi chẳng còn

Họ Hồ trăm vạn đại quân

Bây giờ ngươi thấy có còn gì không

Rồi thì hậu duệ họ Trần

Trùng Quang gì đó ẩn thân đâu rồi

Theo ta thì sẽ sống thôi

Nghịch ta thì chỉ tàn đời diệt thân

Mau khai ra hết một lần

Hiện giờ Lê Lợi đóng quân chỗ nào

Lai rằng mi giết ta mau

Ta đây nhất quyết không đầu hàng đâu

Phụ rằng ngươi có một đầu

Giết ngươi thì dễ chứ đâu khó gì

Trần Trí rằng giết hắn đi

Để cho hắn sống ích gì tốn cơm

Lê Lợi đã đến Lam Sơn

Hiện giờ bọn chúng liên quân với Lào

Kết thân vua xứ Ai Lao

Mở rộng căn cứ rất sâu trong rừng

Phụ rằng theo đúng lời ông

Tình hình sắp đến khó lòng thắng nhanh

Liên minh bọn chúng mà thành

Tôi e sắp có chiến tranh to rồi

Người đâu giết hắn đi thôi.

Treo lên tùng xẻo xong rồi lột da

Thị uy dân chúng cho ta

Để dân Giao Chỉ nhìn mà làm gương

Lê Lai bị chết thảm thương

Lam Sơn nghĩa sỹ đau buồn tiễn đưa

Lê Lợi biết vậy dặn rằng

Giỗ Lê Lai trước mới làm giỗ ta

Chăm lo con cháu ông ta

Cho hưởng bổng lộc triều ta muôn đời.

DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

 DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

Duy Sac 

Không gì bằng chén rượu cồn

Uống vào ta thấy tâm hồn bay bay

Rượu này mới uống hơi cay

Nhưng cay sao sánh cái cay cuộc đời


Rượu cay chỉ mấy cuộc chơi

Đời cay là cả một đời ta cay

Bây giờ chỉ có loại này

Nó giúp quên được cái cay của đời


Quên trong phút chốc mà thôi

Tỉnh ra ta lại thấy đời vẫn cay

Đời cay ta lại rượu say

Cố say quên hết cái cay của đời


Say hoài say mãi không thôi

Say nên thành nghiện luôn đời đắng cay

Nghiện rồi ta chẳng biết cay

Nên giờ không biết rượu cay hay đời


Gì cay cũng thế mà thôi

Chỉ cần có rượu, ta ngồi ngắm trăng

Nhìn trăng ta nói lằng nhằng

Có bà hàng xóm bảo thằng này điên


Suốt ngày ăn nói luyên thuyên

Nào trăng với lại thần tiên trên trời

Đúng là cái loại dở hơi

Nết người như vậy mà đòi ai thương


Ta nghe cũng đáp lời luôn

Rằng bà sao lại ác mồm thế kia

Chúng ta nào oán thù gì

Cớ sao bà lại cứ đi phê bình


Tôi điên mặc kệ tôi điên

Miễn sao tôi thấy thần tiên được rồi

Dù bà mơ hết cả đời

Cũng không lên được cõi trời ngao du


Thôi bà yên lặng tôi nhờ

Để tôi còn hẹn nàng thơ trở về

Bà làm tôi rối quá đi

Kệ tôi bà nhé, chúc bà ngủ ngon


Ở đây còn lít rượu cồn

Uống hết tôi sẽ thấy khôn hơn bà

Khôn thì tôi mới tỉnh ra

Lúc đó tôi biết ai là kẻ điên.

DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

 DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

Duy Sac 

Không gì bằng chén rượu cồn

Uống vào ta thấy tâm hồn bay bay

Rượu này mới uống hơi cay

Nhưng cay sao sánh cái cay cuộc đời


Rượu cay chỉ mấy cuộc chơi

Đời cay là cả một đời ta cay

Bây giờ chỉ có loại này

Nó giúp quên được cái cay của đời


Quên trong phút chốc mà thôi

Tỉnh ra ta lại thấy đời vẫn cay

Đời cay ta lại rượu say

Cố say quên hết cái cay của đời


Say hoài say mãi không thôi

Say nên thành nghiện luôn đời đắng cay

Nghiện rồi ta chẳng biết cay

Nên giờ không biết rượu cay hay đời


Gì cay cũng thế mà thôi

Chỉ cần có rượu, ta ngồi ngắm trăng

Nhìn trăng ta nói lằng nhằng

Có bà hàng xóm bảo thằng này điên


Suốt ngày ăn nói luyên thuyên

Nào trăng với lại thần tiên trên trời

Đúng là cái loại dở hơi

Nết người như vậy mà đòi ai thương


Ta nghe cũng đáp lời luôn

Rằng bà sao lại ác mồm thế kia

Chúng ta nào oán thù gì

Cớ sao bà lại cứ đi phê bình


Tôi điên mặc kệ tôi điên

Miễn sao tôi thấy thần tiên được rồi

Dù bà mơ hết cả đời

Cũng không lên được cõi trời ngao du


Thôi bà yên lặng tôi nhờ

Để tôi còn hẹn nàng thơ trở về

Bà làm tôi rối quá đi

Kệ tôi bà nhé, chúc bà ngủ ngon


Ở đây còn lít rượu cồn

Uống hết tôi sẽ thấy khôn hơn bà

Khôn thì tôi mới tỉnh ra

Lúc đó tôi biết ai là kẻ điên.

HAI ĐƯỜNG

 HAI ĐƯỜNG

Duy Sac

Đường Nguyễn Du đầy cây me

Lá bay rợp những chiều hè nắng oi

Xe lạch bạch xì đầy khói

Học sinh về tiếng í ới gọi nhau


Tao Đàn hai đứa hẹn nhau

Em giận em nói càu nhàu lung tung

Anh ngồi nghe thấy hãi hùng

Em bảo anh khùng mơ chuyện viễn vông


Suốt ngày nói chuyện Tây Đông

Học mà ngu quá sẽ không ra trường

Cứ mà dở dở ương ương

Chúng bạn coi thường khinh bỉ mà coi


Em đây không có hẹp hòi

Nhưng anh phải ráng lên coi xem nào

Thơ thẩn những chuyện tào lao

Mai mốt thất nghiệp làm sao kiếm tiền


Nhiều khi em muốn phát điên

Nhưng thấy anh hiền nên cứ bỏ qua

Bữa nay phải nói hết ra

Nếu được hai đứa chúng ta chung đường


Bằng không chấm dứt liền luôn

Chứ em rất buồn cái bản mặt anh

Mình nghe mà mặt tái xanh

Như gáo nước lạnh đổ lên trên đầu


Nãy giờ có nói gì đâu

Mà sao em nói lắm câu lạnh lùng

Ừ thì anh rất là khùng

Em yêu người khùng thì phải chịu đi


Chớ mà chửi bới cái gì

Nếu không chịu nổi thôi thì chia tay

Anh biết em giỏi em hay

Nhà em khá giả quen này biết kia


Tự nhiên em khóc đầm đìa

Em nói ô kìa sao lại mắng em

Em muốn anh nghĩ lại xem

Chứ ai có bảo nhà em sang giàu


Có mà khi dễ anh đâu

Tại anh cứng đầu thơ thẩn lan man

Cuộc đời khốn khó gian gian

Anh lo mơ mộng thì làm gì ăn


Nếu anh không thích khuyên răn

Vậy thì chấm dứt nói năng từ giờ

Anh về lo mà làm thơ

Em đi phụ má để mà bán buôn


Từ rày tình cảm dứt luôn

Mỗi đứa con đường khỏi đến tìm nhau


NguyenDuySac2001

HAI ĐƯỜNG

 HAI ĐƯỜNG

Duy Sac

Đường Nguyễn Du đầy cây me

Lá bay rợp những chiều hè nắng oi

Xe lạch bạch xì đầy khói

Học sinh về tiếng í ới gọi nhau


Tao Đàn hai đứa hẹn nhau

Em giận em nói càu nhàu lung tung

Anh ngồi nghe thấy hãi hùng

Em bảo anh khùng mơ chuyện viễn vông


Suốt ngày nói chuyện Tây Đông

Học mà ngu quá sẽ không ra trường

Cứ mà dở dở ương ương

Chúng bạn coi thường khinh bỉ mà coi


Em đây không có hẹp hòi

Nhưng anh phải ráng lên coi xem nào

Thơ thẩn những chuyện tào lao

Mai mốt thất nghiệp làm sao kiếm tiền


Nhiều khi em muốn phát điên

Nhưng thấy anh hiền nên cứ bỏ qua

Bữa nay phải nói hết ra

Nếu được hai đứa chúng ta chung đường


Bằng không chấm dứt liền luôn

Chứ em rất buồn cái bản mặt anh

Mình nghe mà mặt tái xanh

Như gáo nước lạnh đổ lên trên đầu


Nãy giờ có nói gì đâu

Mà sao em nói lắm câu lạnh lùng

Ừ thì anh rất là khùng

Em yêu người khùng thì phải chịu đi


Chớ mà chửi bới cái gì

Nếu không chịu nổi thôi thì chia tay

Anh biết em giỏi em hay

Nhà em khá giả quen này biết kia


Tự nhiên em khóc đầm đìa

Em nói ô kìa sao lại mắng em

Em muốn anh nghĩ lại xem

Chứ ai có bảo nhà em sang giàu


Có mà khi dễ anh đâu

Tại anh cứng đầu thơ thẩn lan man

Cuộc đời khốn khó gian gian

Anh lo mơ mộng thì làm gì ăn


Nếu anh không thích khuyên răn

Vậy thì chấm dứt nói năng từ giờ

Anh về lo mà làm thơ

Em đi phụ má để mà bán buôn


Từ rày tình cảm dứt luôn

Mỗi đứa con đường khỏi đến tìm nhau


NguyenDuySac2001

ĐI VAY NỢ

 Duy Sac

Anh nghèo nên mới đi vay

Em có thì giúp một tay anh mừng

Suốt đời anh sẽ biết ơn

Cớ gì em trách rồi còn khinh khi


Nghèo rồi còn sỹ diện gì

Nhưng em nói quá thế thì anh lui

Cảm ơn em đã có lời

Anh sẽ ghi nhớ cả đời không quên


Nghèo nên thân phận nó hèn

Chúc em luôn sống kẻ trên mọi người

Anh phải tìm cách khác thôi

Chắc về anh bán lấy đôi lợn sề


Cố gắng trang trải các bề

Cón dư chút đỉnh, anh vô nội thành

Cố gắng chạy kiếm loanh quanh

Công việc gì đó để anh kiếm tiền


Chào em, người bạn thâm niên

Chúc em cuộc sống ấm êm mọi bề

Tạm biệt em nhé, anh về

Mai này có dịp cà phê anh mời


Đôi mình lại tiếp rong chơi

Tình xưa nghĩa cũ những lời tâm giao

Tự nhiên bụi nó bay vào

Thế nên nước mắt anh trào cả xa


Trễ rồi, anh gấp về nhà

Em đóng cửa lại kẻo mà kẻ gian

Anh này, hượm đã , hãy khoan

Những lời em nói đã làm anh đau


Em nào khinh miệt anh đâu

Tính tình em vậy chớ nào có chi

Vội gì mà lại bỏ đi

Bõ công một bận lại về tay không


Anh đây ngay thẳng tấm lòng

Trong cơn bĩ cực vẫn không hạ mình

Đôi ta còn cái nghĩa tình

Anh giận em hả hay khinh em rồi


Em à em cứ nghỉ ngơi

Anh có chuyện phải về thôi muộn rồi

Xem như mọi việc xong xuôi

Em đừng nói nữa những lời thiết tha


Mắm tôm chấm với dưa cà

Làm sao sánh được thịt thà cá tôm

Gối rơm giữ phận gối rơm

Mình trọng mình trước rồi còn tính sau


Hoaphuongdo

ĐI VAY NỢ

 Duy Sac

Anh nghèo nên mới đi vay

Em có thì giúp một tay anh mừng

Suốt đời anh sẽ biết ơn

Cớ gì em trách rồi còn khinh khi


Nghèo rồi còn sỹ diện gì

Nhưng em nói quá thế thì anh lui

Cảm ơn em đã có lời

Anh sẽ ghi nhớ cả đời không quên


Nghèo nên thân phận nó hèn

Chúc em luôn sống kẻ trên mọi người

Anh phải tìm cách khác thôi

Chắc về anh bán lấy đôi lợn sề


Cố gắng trang trải các bề

Cón dư chút đỉnh, anh vô nội thành

Cố gắng chạy kiếm loanh quanh

Công việc gì đó để anh kiếm tiền


Chào em, người bạn thâm niên

Chúc em cuộc sống ấm êm mọi bề

Tạm biệt em nhé, anh về

Mai này có dịp cà phê anh mời


Đôi mình lại tiếp rong chơi

Tình xưa nghĩa cũ những lời tâm giao

Tự nhiên bụi nó bay vào

Thế nên nước mắt anh trào cả xa


Trễ rồi, anh gấp về nhà

Em đóng cửa lại kẻo mà kẻ gian

Anh này, hượm đã , hãy khoan

Những lời em nói đã làm anh đau


Em nào khinh miệt anh đâu

Tính tình em vậy chớ nào có chi

Vội gì mà lại bỏ đi

Bõ công một bận lại về tay không


Anh đây ngay thẳng tấm lòng

Trong cơn bĩ cực vẫn không hạ mình

Đôi ta còn cái nghĩa tình

Anh giận em hả hay khinh em rồi


Em à em cứ nghỉ ngơi

Anh có chuyện phải về thôi muộn rồi

Xem như mọi việc xong xuôi

Em đừng nói nữa những lời thiết tha


Mắm tôm chấm với dưa cà

Làm sao sánh được thịt thà cá tôm

Gối rơm giữ phận gối rơm

Mình trọng mình trước rồi còn tính sau


Hoaphuongdo

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...