Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

THẾ ĐẤY

 Duy Sắc

Thế đấy, Sài Gòn lại vào xuân

Một cái thứ loanh quanh, luẩn quẩn

Nó cứ đi, xong nó lại về

Đẹp ở đâu không thấy, chỉ thấy mình già đi


Thế đấy, già rồi, mặt nhăn như khỉ

Nếu người yêu vô tình nhìn thấy

Chắc là em hét toáng vì kinh

Hồn vía lên tận mây xanh


Ôi cái thứ quái quỷ , mùa xuân

Ôi cái đồ dở hơi là Tết

Rồi khi nào nó không còn nữa

Hay nó loay hoay thế không thôi

THẾ ĐẤY

 Duy Sắc

Thế đấy, Sài Gòn lại vào xuân

Một cái thứ loanh quanh, luẩn quẩn

Nó cứ đi, xong nó lại về

Đẹp ở đâu không thấy, chỉ thấy mình già đi


Thế đấy, già rồi, mặt nhăn như khỉ

Nếu người yêu vô tình nhìn thấy

Chắc là em hét toáng vì kinh

Hồn vía lên tận mây xanh


Ôi cái thứ quái quỷ , mùa xuân

Ôi cái đồ dở hơi là Tết

Rồi khi nào nó không còn nữa

Hay nó loay hoay thế không thôi

MƯA VỀ CHƯA ?

 Duy Sắc

Thành phố đã vào mùa mưa nhỉ

Thấy dạo này trời cũng hay mưa

Chắc cũng phải mùa mưa đang đến

Nắng lắm rồi sẽ phải mưa thôi


Sài Gòn có hai mùa mưa nắng

Cái mùa nào cũng chẳng thấy vui

Mưa to quá thì đường lụt lội

Nắng to gây hỏa hoạn cháy nhà


Quanh quẩn mãi chỉ mưa và nắng

Đời con người hết nắng lại mưa

Mới hôm qua còn bé nhất nhà

Nay ta sắp thành ông bà hết


Thì thôi vậy dòng đời nó vậy

Hết kiếp này lại đến kiếp kia

Ai rồi cũng thành người thiên cổ

Chỉ thời gian là nó trường tồn

MƯA VỀ CHƯA ?

 Duy Sắc

Thành phố đã vào mùa mưa nhỉ

Thấy dạo này trời cũng hay mưa

Chắc cũng phải mùa mưa đang đến

Nắng lắm rồi sẽ phải mưa thôi


Sài Gòn có hai mùa mưa nắng

Cái mùa nào cũng chẳng thấy vui

Mưa to quá thì đường lụt lội

Nắng to gây hỏa hoạn cháy nhà


Quanh quẩn mãi chỉ mưa và nắng

Đời con người hết nắng lại mưa

Mới hôm qua còn bé nhất nhà

Nay ta sắp thành ông bà hết


Thì thôi vậy dòng đời nó vậy

Hết kiếp này lại đến kiếp kia

Ai rồi cũng thành người thiên cổ

Chỉ thời gian là nó trường tồn

EM.BÁN HOA

 

Em bán hoa chờ người qua

Em hay đứng nép dưới nhà người ta

Em bán hoa sống xa nhà

Em thuê gác trọ gần ga sài gòn


Em gầy thân thể ốm nhom

Em phải bôi trát phấn son mỗi ngày

Em hay cứ ngóng chờ ai

Nỗi buồn kỳ lạ cả ngày không nguôi


Lâu lâu em nở nụ cười

Đôi mắt buồn lắm nhìn người xung quanh

Một thân giữa chốn đô thành

Nhưng em có vẻ khôn lanh quá chừng


Em quê ở tận Cái Mơn

Cả năm chỉ một vài lần về thôi

Bởi vì cha mẹ mất rồi

Không ai thân thích nên đời cô đơn


Em bán hoa mắt rất buồn

Em hay suy nghĩ mông lung điều gì

Dáng em mảnh khảnh bước đi

Cứ đi như thế xong đi không về


EM BÁN HOA

Duy Sac

EM.BÁN HOA

 

Em bán hoa chờ người qua

Em hay đứng nép dưới nhà người ta

Em bán hoa sống xa nhà

Em thuê gác trọ gần ga sài gòn


Em gầy thân thể ốm nhom

Em phải bôi trát phấn son mỗi ngày

Em hay cứ ngóng chờ ai

Nỗi buồn kỳ lạ cả ngày không nguôi


Lâu lâu em nở nụ cười

Đôi mắt buồn lắm nhìn người xung quanh

Một thân giữa chốn đô thành

Nhưng em có vẻ khôn lanh quá chừng


Em quê ở tận Cái Mơn

Cả năm chỉ một vài lần về thôi

Bởi vì cha mẹ mất rồi

Không ai thân thích nên đời cô đơn


Em bán hoa mắt rất buồn

Em hay suy nghĩ mông lung điều gì

Dáng em mảnh khảnh bước đi

Cứ đi như thế xong đi không về


EM BÁN HOA

Duy Sac

TẾT NGHÈO

 TẾT NGHÈO

Duy Sac

Tết này không có bánh chưng

Vui chơi đàn hát chắc dừng lại thôi

Nhà ta hết sạch tiền rồi

Em xem thổi lấy nồi xôi to vào


Bạn bè có đến mình khao

Xôi và một ít món xào cũng ngon

Rượu kia chục lít vẫn còn

Uống cùng dưa muối cũng ngon thôi mà


Đừng đi chúc Tết người ta

Ngày xuân nên tránh đến nhà bạn thân

Mình nghèo họ cũng không cần

Nhà mình lại chẳng làm ăn cái gì


Hoa hòe hoa sói bớt đi

Không hoa cũng chẳng có gì mất vui

Rau dưa cà pháo ngon rồi

Thịt thà mua ít lại thôi, tốn tiền


Chỉ cần cuộc sống bình yên

Đầu năm nên tránh làm phiền người thân

Bà con dù máu mủ gần

Không tiền họ cũng chẳng thân với mình


Rất nhiều chi phí linh tinh

Đừng nên phung phí thì mình mới dư

Muốn giàu thì phải từ từ

Bởi mình không có được như nhà người


Giao thừa vào tối ba mươi

Hãy đi bố thí cho người ăn xin

Họ nghèo cũng giống như mình

Nhưng phải sống cảnh phiêu linh không nhà


Sài Gòn trông rất xa hoa

Vẻ ngoài là vậy nhưng mà ai hay

Nhiều người trong dịp xuân này

Ngậm ngùi trong cảnh trắng tay ê chề


Tết thôi chứ có gì mê

Ngày xuân nó vẫn cứ về hàng năm

Mong sao bao kiếp nhọc nhằn

Vượt qua khốn khó để ăn Tết hoài.

TẾT NGHÈO

 TẾT NGHÈO

Duy Sac

Tết này không có bánh chưng

Vui chơi đàn hát chắc dừng lại thôi

Nhà ta hết sạch tiền rồi

Em xem thổi lấy nồi xôi to vào


Bạn bè có đến mình khao

Xôi và một ít món xào cũng ngon

Rượu kia chục lít vẫn còn

Uống cùng dưa muối cũng ngon thôi mà


Đừng đi chúc Tết người ta

Ngày xuân nên tránh đến nhà bạn thân

Mình nghèo họ cũng không cần

Nhà mình lại chẳng làm ăn cái gì


Hoa hòe hoa sói bớt đi

Không hoa cũng chẳng có gì mất vui

Rau dưa cà pháo ngon rồi

Thịt thà mua ít lại thôi, tốn tiền


Chỉ cần cuộc sống bình yên

Đầu năm nên tránh làm phiền người thân

Bà con dù máu mủ gần

Không tiền họ cũng chẳng thân với mình


Rất nhiều chi phí linh tinh

Đừng nên phung phí thì mình mới dư

Muốn giàu thì phải từ từ

Bởi mình không có được như nhà người


Giao thừa vào tối ba mươi

Hãy đi bố thí cho người ăn xin

Họ nghèo cũng giống như mình

Nhưng phải sống cảnh phiêu linh không nhà


Sài Gòn trông rất xa hoa

Vẻ ngoài là vậy nhưng mà ai hay

Nhiều người trong dịp xuân này

Ngậm ngùi trong cảnh trắng tay ê chề


Tết thôi chứ có gì mê

Ngày xuân nó vẫn cứ về hàng năm

Mong sao bao kiếp nhọc nhằn

Vượt qua khốn khó để ăn Tết hoài.

CHỜ XUÂN

 CHỜ XUÂN

Duy Sac 2009

Ta chờ mãi mà xuân chưa đến

Mấy bữa rày nhạt nhẽo làm sao

Bà bán bông cái mặt chần dần

Bà ấy biểu rằng sao Tết chán


Mấy bờ sông xô bồ nhốn nháo

Tắc với mai bày bán lung tung

Ghe với thuyền tranh nhau vào bến

Cả con đường chật chội hẳn lên


Tết sao oải nhìn ai cũng thảm

Mặt mày trông ngán ngẩm thế nào

Lời trả giá, cò kè, thêm bớt

Tiếng cãi nhau tranh khách om sòm


Ai cũng buột miệng than đủ kiểu

Nào thế này thế nọ thế kia

Mần ăn hoài mà chẳng thấy gì

Đủ thứ chuyện tào lao xui xẻo


Nghe phát ớn đến kinh ngày Tết

Có gì vui mà lắm người mê

Lũ trẻ nghèo mặt mũi ê chề

Chúng lê lết lụm hoa đi bán


Trời Sài Gòn thì chang chang nắng

Mấy cái loa hội chợ la rùm

Người ta nghe như muốn phát khùng

Oải Tết thiệt Tết ơi là Tết


Bước vô nhà nghĩ mà phát mệt

Nghĩ Tết này chẳng có bánh chưng

Chắc ngủ thôi cho nó qua mùng

Xuân kệ nó chờ chi cho mệt


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHỜ XUÂN

 CHỜ XUÂN

Duy Sac 2009

Ta chờ mãi mà xuân chưa đến

Mấy bữa rày nhạt nhẽo làm sao

Bà bán bông cái mặt chần dần

Bà ấy biểu rằng sao Tết chán


Mấy bờ sông xô bồ nhốn nháo

Tắc với mai bày bán lung tung

Ghe với thuyền tranh nhau vào bến

Cả con đường chật chội hẳn lên


Tết sao oải nhìn ai cũng thảm

Mặt mày trông ngán ngẩm thế nào

Lời trả giá, cò kè, thêm bớt

Tiếng cãi nhau tranh khách om sòm


Ai cũng buột miệng than đủ kiểu

Nào thế này thế nọ thế kia

Mần ăn hoài mà chẳng thấy gì

Đủ thứ chuyện tào lao xui xẻo


Nghe phát ớn đến kinh ngày Tết

Có gì vui mà lắm người mê

Lũ trẻ nghèo mặt mũi ê chề

Chúng lê lết lụm hoa đi bán


Trời Sài Gòn thì chang chang nắng

Mấy cái loa hội chợ la rùm

Người ta nghe như muốn phát khùng

Oải Tết thiệt Tết ơi là Tết


Bước vô nhà nghĩ mà phát mệt

Nghĩ Tết này chẳng có bánh chưng

Chắc ngủ thôi cho nó qua mùng

Xuân kệ nó chờ chi cho mệt


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...