Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

HOÀNG HÔN HỒN HOANG

 HOÀNG HÔN HỒN HOANG

Thơ Duy Sắc

Trời không mây, liu riu làn gió lạnh

Sông Sài Gòn lơ đễnh sóng vào bờ

Con chim non xa tổ hót bơ vơ

Thuyền mấy chiếc đang trông chờ lữ khách


Tiếng còi tàu giận hờn ai cứ trách

Ngoài đường kia những mạch sống quay cuồng

Nhà thờ nào vừa mới dứt hồi chuông

Nắng phủ xuống đỏ au từng chiếc lá


Bến Thủ Thiêm lố nhố mấy khóm nhà

Khu đô thị đang trên đà phát triển

Những con tàu mơ màng mùi sóng biển

Ta mơ gì trong những chuyện ngày mai


Hồn hoang vu trước những vệt nắng dài

Hoàng hôn ấy phải chăng là hết nắng

Liệu ngày mai còn chiều nữa hay chăng

Để ta lại nhớ đến nàng Tôn Nữ


Một mối tình mong manh nhưng chưa vỡ

Một giấc mơ nơi vọng tộc danh gia

Mơ cao nên cay đắng cuộc đời ta

Tuy chưa ngã nhưng người đau ê ẩm


Nhiều năm rồi tình vẫn ủ âm thầm

Nàng cứ vậy lặng câm mà chịu đựng

Bao tai tiếng khổ đau nàng đã hứng

Toàn bộ đều do mình gây nên cả.


Hoàng hôn như màu mắt của em ta

Khi nàng khóc lúc chiều tà tiễn biệt

Nước mắt cứ đôi dòng tuôn thắm thiết 

Bờ môi run không biết nói câu gì


Trong buổi chiều hai đứa đã chia ly

Ta không biết nghĩ sao cho tốt cả

Đời nó cuốn càng ngày càng vội vã

Nàng với ta như Chức Nữ Ngưu Lang


Chiều Đà Lạt mình từng đã lang thang

Nhiều chiều lắm cũng hồn hoang dại dột

Ta tìm mãi chưa thấy ai thật tốt

Để ta trao cho nốt nửa đời này


Nhiều chiều đều giống với buổi chiều nay

Ta lại để hồn hoang vu phiêu bạt

Hoàng hôn kia chưa hẳn là nắng tắt

Nó khởi đầu cho mới một vòng xoay.

HOÀNG HÔN HỒN HOANG

 HOÀNG HÔN HỒN HOANG

Thơ Duy Sắc

Trời không mây, liu riu làn gió lạnh

Sông Sài Gòn lơ đễnh sóng vào bờ

Con chim non xa tổ hót bơ vơ

Thuyền mấy chiếc đang trông chờ lữ khách


Tiếng còi tàu giận hờn ai cứ trách

Ngoài đường kia những mạch sống quay cuồng

Nhà thờ nào vừa mới dứt hồi chuông

Nắng phủ xuống đỏ au từng chiếc lá


Bến Thủ Thiêm lố nhố mấy khóm nhà

Khu đô thị đang trên đà phát triển

Những con tàu mơ màng mùi sóng biển

Ta mơ gì trong những chuyện ngày mai


Hồn hoang vu trước những vệt nắng dài

Hoàng hôn ấy phải chăng là hết nắng

Liệu ngày mai còn chiều nữa hay chăng

Để ta lại nhớ đến nàng Tôn Nữ


Một mối tình mong manh nhưng chưa vỡ

Một giấc mơ nơi vọng tộc danh gia

Mơ cao nên cay đắng cuộc đời ta

Tuy chưa ngã nhưng người đau ê ẩm


Nhiều năm rồi tình vẫn ủ âm thầm

Nàng cứ vậy lặng câm mà chịu đựng

Bao tai tiếng khổ đau nàng đã hứng

Toàn bộ đều do mình gây nên cả.


Hoàng hôn như màu mắt của em ta

Khi nàng khóc lúc chiều tà tiễn biệt

Nước mắt cứ đôi dòng tuôn thắm thiết 

Bờ môi run không biết nói câu gì


Trong buổi chiều hai đứa đã chia ly

Ta không biết nghĩ sao cho tốt cả

Đời nó cuốn càng ngày càng vội vã

Nàng với ta như Chức Nữ Ngưu Lang


Chiều Đà Lạt mình từng đã lang thang

Nhiều chiều lắm cũng hồn hoang dại dột

Ta tìm mãi chưa thấy ai thật tốt

Để ta trao cho nốt nửa đời này


Nhiều chiều đều giống với buổi chiều nay

Ta lại để hồn hoang vu phiêu bạt

Hoàng hôn kia chưa hẳn là nắng tắt

Nó khởi đầu cho mới một vòng xoay.

XUÂN XA QUÊ

 XUÂN XA QUÊ

Duy Sac 2018

Ôi quê hương ba mươi xuân xa cách

Chắc bây giờ chẳng ai nhớ nổi ta

Đất Sài Gòn đời phiêu dạt bôn ba

Chưa có thấy mùa xuân nào trọn vẹn


Tết năm nay lại tiếp tục xa nhà

Ta để mặc cho rượu cồn thiêu đốt

Tình yêu nào từng ấp ủ trong ta

Nay nó cứ xa dần như ảo ảnh


Xuân mình đã xa dần không trở lại

Mùa xuân kia nào có xá gì đâu

Mải mộng mơ đến bạc hết mái đầu

Chỉ nhận lại đớn đau và chua xót


Bạn khuyên nhủ rằng đừng nên nhớ nữa

Bởi tình kia chắc chắn sẽ không thành

Đàn ông mình phải có chút công danh

Thành sự nghiệp bao nhiêu tình cũng có


Mới nghe qua vẻ như là hợp lý

Nhưng thật ra do bạn chẳng hiểu gì

Mà thôi kệ tình mình thì mình hiểu

Nhớ quê hương chỉ biết nhớ mà thôi.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

XUÂN XA QUÊ

 XUÂN XA QUÊ

Duy Sac 2018

Ôi quê hương ba mươi xuân xa cách

Chắc bây giờ chẳng ai nhớ nổi ta

Đất Sài Gòn đời phiêu dạt bôn ba

Chưa có thấy mùa xuân nào trọn vẹn


Tết năm nay lại tiếp tục xa nhà

Ta để mặc cho rượu cồn thiêu đốt

Tình yêu nào từng ấp ủ trong ta

Nay nó cứ xa dần như ảo ảnh


Xuân mình đã xa dần không trở lại

Mùa xuân kia nào có xá gì đâu

Mải mộng mơ đến bạc hết mái đầu

Chỉ nhận lại đớn đau và chua xót


Bạn khuyên nhủ rằng đừng nên nhớ nữa

Bởi tình kia chắc chắn sẽ không thành

Đàn ông mình phải có chút công danh

Thành sự nghiệp bao nhiêu tình cũng có


Mới nghe qua vẻ như là hợp lý

Nhưng thật ra do bạn chẳng hiểu gì

Mà thôi kệ tình mình thì mình hiểu

Nhớ quê hương chỉ biết nhớ mà thôi.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA XUÂN SÀI GÒN

 MƯA XUÂN SÀI GÒN

Hôm qua bạn đến chơi

Nó cho hai lít rượu

Xong rồi nó lại dặn

Rằng mi uống ít thôi


Nó thấy cái nhà dột

Nó bảo rằng buồn thay

Sao mi làm biếng vậy

Tìm miếng tôn mà thay


Nó nhìn cái quạt hỏng

Nó bảo đi xửa ngay

Mùa này trời nóng lắm

Sao mi ngủ được đây


Tôi rằng mấy chuyện này

Bồ khỏi lo chi mệt

Cả tháng tôi không tắm

Chuyện nhỏ này là gì


Nó liền cười hì hì

Rằng mi đồ cà chớn

Đốt tiền cho no cố

Bây giờ trắng tay rồi


Mà mi cũng chịu chơi

Tao sợ mi thiệt đó

Đúng dân chơi có số

Mang cái vỏ ngu khờ


Bây giờ hết tiền rồi

Như cái thằng dở hơi

Trốn luôn nàng ấy hả

Tính trốn đến bao giờ


Rồi cả ngày mần thơ

Như một đứa ngẫn ngờ

Thiệt mi là thằng tệ

Hèn chi ra thế này


Tôi rằng bồ qua đây

Cho rượu là tốt đấy

Bởi vì lúc thế này

Chỉ có bồ là hiểu


Còn về chuyện tình yêu

Chắc là do cái số

Chứ bây giờ vỡ nợ

Đến rồi khổ người ta


Sắp bán hai cái nhà

Bán thêm hai sào đất

Vàng đã đem bán tất

Còn cái chiếu rách thôi


Đã chấp nhận cuộc chơi

Có gì mà phải sợ

Đời này là bể khổ

Không chơi khổ cả đời


Vô thường thế mà thôi

Bây giờ mình còn trẻ

Chừng vài ba năm nữa

Gầy dựng lại mấy hồi


Bồ nhậu chung cho vui

Tôi có hai ký ổi

Thêm cái lọ muối ớt

Hai lít này đủ rồi


Vậy là hai người nhậu

Đêm mưa gác trọ buồn

Sài Gòn mùa xuân đó

Ta lạc mất người thương.


Duy Sac


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA XUÂN SÀI GÒN

 MƯA XUÂN SÀI GÒN

Hôm qua bạn đến chơi

Nó cho hai lít rượu

Xong rồi nó lại dặn

Rằng mi uống ít thôi


Nó thấy cái nhà dột

Nó bảo rằng buồn thay

Sao mi làm biếng vậy

Tìm miếng tôn mà thay


Nó nhìn cái quạt hỏng

Nó bảo đi xửa ngay

Mùa này trời nóng lắm

Sao mi ngủ được đây


Tôi rằng mấy chuyện này

Bồ khỏi lo chi mệt

Cả tháng tôi không tắm

Chuyện nhỏ này là gì


Nó liền cười hì hì

Rằng mi đồ cà chớn

Đốt tiền cho no cố

Bây giờ trắng tay rồi


Mà mi cũng chịu chơi

Tao sợ mi thiệt đó

Đúng dân chơi có số

Mang cái vỏ ngu khờ


Bây giờ hết tiền rồi

Như cái thằng dở hơi

Trốn luôn nàng ấy hả

Tính trốn đến bao giờ


Rồi cả ngày mần thơ

Như một đứa ngẫn ngờ

Thiệt mi là thằng tệ

Hèn chi ra thế này


Tôi rằng bồ qua đây

Cho rượu là tốt đấy

Bởi vì lúc thế này

Chỉ có bồ là hiểu


Còn về chuyện tình yêu

Chắc là do cái số

Chứ bây giờ vỡ nợ

Đến rồi khổ người ta


Sắp bán hai cái nhà

Bán thêm hai sào đất

Vàng đã đem bán tất

Còn cái chiếu rách thôi


Đã chấp nhận cuộc chơi

Có gì mà phải sợ

Đời này là bể khổ

Không chơi khổ cả đời


Vô thường thế mà thôi

Bây giờ mình còn trẻ

Chừng vài ba năm nữa

Gầy dựng lại mấy hồi


Bồ nhậu chung cho vui

Tôi có hai ký ổi

Thêm cái lọ muối ớt

Hai lít này đủ rồi


Vậy là hai người nhậu

Đêm mưa gác trọ buồn

Sài Gòn mùa xuân đó

Ta lạc mất người thương.


Duy Sac


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MÙA ĐÔNG SÀI GÒN

 MÙA ĐÔNG SÀI GÒN

Duy Sac

Trời Sài Gòn hình như là lạnh

Anh lang thang tìm quán ăn nhanh

Cô gái ấy cứ theo anh mãi

Thế cho nên anh phải chạy nhanh


Tại góc đường anh dừng xe lại

Nghĩ cô kia bị cắt đuôi rồi

Anh châm thuốc định đưa lên hút

Cô gái kia đã đứng cạnh bên


Cô ấy nhìn anh cười tủm tỉm

Rằng nợ sao láu quá anh ơi

Em dò mãi mới ra địa chỉ

Nên theo anh suốt mấy ngày nay


Anh nhìn lại và cười chúm chím

Rằng nợ nần cứ phải từ từ

Vài ba bữa rồi anh qua trả

Tội nghiệp em phải chạy nãy giờ


Hai đứa lại cùng cười khúc khích

Anh nắm tay cô ấy bảo rằng

Thôi cái việc nợ nần ấy bỏ

Anh đền em cả một cuộc đời


Cô ấy cúi mặt cười e thẹn

Rằng là anh có nói thiệt không

Em cũng tính chuyện này lâu lắm

Anh khiến em thiệt quá bất ngờ


Vậy là xong hai đứa lại cười

Cô ấy cứ nhìn anh đắm đuối

Kể từ đó nợ kia trả hết

Nhưng nợ tình phải trả một đời.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MÙA ĐÔNG SÀI GÒN

 MÙA ĐÔNG SÀI GÒN

Duy Sac

Trời Sài Gòn hình như là lạnh

Anh lang thang tìm quán ăn nhanh

Cô gái ấy cứ theo anh mãi

Thế cho nên anh phải chạy nhanh


Tại góc đường anh dừng xe lại

Nghĩ cô kia bị cắt đuôi rồi

Anh châm thuốc định đưa lên hút

Cô gái kia đã đứng cạnh bên


Cô ấy nhìn anh cười tủm tỉm

Rằng nợ sao láu quá anh ơi

Em dò mãi mới ra địa chỉ

Nên theo anh suốt mấy ngày nay


Anh nhìn lại và cười chúm chím

Rằng nợ nần cứ phải từ từ

Vài ba bữa rồi anh qua trả

Tội nghiệp em phải chạy nãy giờ


Hai đứa lại cùng cười khúc khích

Anh nắm tay cô ấy bảo rằng

Thôi cái việc nợ nần ấy bỏ

Anh đền em cả một cuộc đời


Cô ấy cúi mặt cười e thẹn

Rằng là anh có nói thiệt không

Em cũng tính chuyện này lâu lắm

Anh khiến em thiệt quá bất ngờ


Vậy là xong hai đứa lại cười

Cô ấy cứ nhìn anh đắm đuối

Kể từ đó nợ kia trả hết

Nhưng nợ tình phải trả một đời.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA ĐẦU MÙA

 MƯA ĐẦU MÙA

Duy Sac 2000

Em nhìn xem, Trời Sài Gòn rất lạ

Nắng chang chang, nhưng bất chợt mưa rào

Gió lùa qua cả một mớ hoa dầu

Chúng xoay tít trên đầu như bướm lượn


Em vào đây, mình tạm trú mưa nè

Tàu hũ nóng mùi gừng thơm nức mũi

Trời mưa lạnh ăn chừng vài ba bát

Tụi mình ngồi cùng ngắm lá me bay


Mưa đầu mùa chắc vừa đến chiều nay

Mùi hơi đất nó xông lên nồng nặc

Mưa to thật có khi đường lại ngập

Có lý do ta về trễ khỏi lo


À quên mất, mấy bữa anh trốn học

Em cho anh mượn vở để chép bài

Sợ đến lúc kiểm tra thì hơi mệt

Mà dạo này anh cứ thấy sao sao


Một lát mình đi lụm mớ hoa dầu

Rồi ta sẽ lên trên cầu Khánh Hội

Ta thả xuống nhìn nó xoay rất đẹp

Như giấc mơ ta cùng gió bay cao


À mà thôi, mưa không biết khi nào

Trời tối quá như là đêm xuống phố

Nhìn xa xa mấy ông đạp xích lô

Họ cắm mặt dầm trong mưa tầm tã


Thiệt là lạ, mấy lần anh tính hẹn

Em chưa từng đồng ý đến gặp anh

Tự nhiên mưa nó ập xuống thình lình

Không biết nói kiểu gì cho đúng nhỉ


Nhớ hôm bữa, em chửi anh "thằng quỷ"

Mới nghe qua, anh nóng hết mặt mày

Tự nhiên mình ngồi đối diện chiều nay

Nghĩ chuyện ấy mà bỗng lòng thổn thức.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA ĐẦU MÙA

 MƯA ĐẦU MÙA

Duy Sac 2000

Em nhìn xem, Trời Sài Gòn rất lạ

Nắng chang chang, nhưng bất chợt mưa rào

Gió lùa qua cả một mớ hoa dầu

Chúng xoay tít trên đầu như bướm lượn


Em vào đây, mình tạm trú mưa nè

Tàu hũ nóng mùi gừng thơm nức mũi

Trời mưa lạnh ăn chừng vài ba bát

Tụi mình ngồi cùng ngắm lá me bay


Mưa đầu mùa chắc vừa đến chiều nay

Mùi hơi đất nó xông lên nồng nặc

Mưa to thật có khi đường lại ngập

Có lý do ta về trễ khỏi lo


À quên mất, mấy bữa anh trốn học

Em cho anh mượn vở để chép bài

Sợ đến lúc kiểm tra thì hơi mệt

Mà dạo này anh cứ thấy sao sao


Một lát mình đi lụm mớ hoa dầu

Rồi ta sẽ lên trên cầu Khánh Hội

Ta thả xuống nhìn nó xoay rất đẹp

Như giấc mơ ta cùng gió bay cao


À mà thôi, mưa không biết khi nào

Trời tối quá như là đêm xuống phố

Nhìn xa xa mấy ông đạp xích lô

Họ cắm mặt dầm trong mưa tầm tã


Thiệt là lạ, mấy lần anh tính hẹn

Em chưa từng đồng ý đến gặp anh

Tự nhiên mưa nó ập xuống thình lình

Không biết nói kiểu gì cho đúng nhỉ


Nhớ hôm bữa, em chửi anh "thằng quỷ"

Mới nghe qua, anh nóng hết mặt mày

Tự nhiên mình ngồi đối diện chiều nay

Nghĩ chuyện ấy mà bỗng lòng thổn thức.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...