Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

THÍCH MƯA

 THÍCH MƯA

Duy Sac

Sài Gòn nay không mưa

Trời đem mưa đi giấu

Bởi hồi chiều em đến

Anh bảo trời giấu mưa


Nghe mắc cười em nhỉ

Lời tán tỉnh vụng về

Vậy mà em lại thích

Anh không hiểu tại sao


Anh rất thích trời mưa

Vì nước nhiều rất mát

Chứ mà hoài nắng nóng

Tốn tiền điện lắm à


Trời không mưa buồn quá

Cũng tại em mà ra

Thôi em về đi nhé

Để anh đòi trời mưa


Trò chuyện từ nãy giờ

Anh thấy em cứ bơ

Có một mình anh nói

Nên thôi dẹp cho xong


Em về đi cho nhanh

Một lát mưa đổ xuống

Anh thì trốn vào nhà

Còn em đi xa quá


Vậy anh chào em nhé

Tại em trời không mưa

Chuyện này anh nhớ mãi

Vì anh thích trời mưa



#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THÍCH MƯA

 THÍCH MƯA

Duy Sac

Sài Gòn nay không mưa

Trời đem mưa đi giấu

Bởi hồi chiều em đến

Anh bảo trời giấu mưa


Nghe mắc cười em nhỉ

Lời tán tỉnh vụng về

Vậy mà em lại thích

Anh không hiểu tại sao


Anh rất thích trời mưa

Vì nước nhiều rất mát

Chứ mà hoài nắng nóng

Tốn tiền điện lắm à


Trời không mưa buồn quá

Cũng tại em mà ra

Thôi em về đi nhé

Để anh đòi trời mưa


Trò chuyện từ nãy giờ

Anh thấy em cứ bơ

Có một mình anh nói

Nên thôi dẹp cho xong


Em về đi cho nhanh

Một lát mưa đổ xuống

Anh thì trốn vào nhà

Còn em đi xa quá


Vậy anh chào em nhé

Tại em trời không mưa

Chuyện này anh nhớ mãi

Vì anh thích trời mưa



#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THẤT TÌNH ĐÊM BA MƯƠI

 Cảnh báo: nếu bạn đang thất tình thì không nên đọc vì sẽ nguy hại đến tâm lý và sức khoẻ.  

THẤT TÌNH ĐÊM BA MƯƠI

Sáng tác Nguyễn Duy Sắc 

30/12 năm Mậu Tý - 2008


Lất phất mưa bay, phố khuya buồn tẻ

Tâm tư cô gái dằn vặt não nề

Đêm ba mươi tết, trời đen không sao

Người yêu cô ấy giờ ở chốn nào?


Căn gác gió lùa, áo len tay cộc

Tiết trời lạnh giá, cao nguyên mù sương

Giao thừa đang đến, phảng phất khói hương

Cô gái vùi đầu chìm trong ký ức


Một tiếng hắt hơi, rùng mình gai ốc

Cô gái nhìn ra thị trấn vắng tanh

Bóng một chàng trai đang châm điếu thuốc

Cô gái khóc oà cứ tưởng người thương.


Tiếng khóc cô thút thít nén trong chăn

Cô lo sợ cả gia đình biết chuyện

Thế cho nên cô cắn răng chịu đựng

Mái tóc dài bung rối cuộn tơ lòng


Nào ai hiểu tình yêu người trinh nữ

Mối tình đầu cô gìn giữ trong tim

Thế mà người bay mất tựa cánh chim

Không giải thích một lời cho hợp lý


Cô đau xót cứ mãi nằm ngẫm nghĩ

Mình làm gì có lỗi với người ta

Hay do mình dễ dãi đã tin lầm

Để cho họ khinh thường rồi ngoảnh mặt


Cô nhìn mãi vào những vùng tăm tối

Cô cố tìm ra một lối để đi

Đêm ba mươi mọi thứ cứ đen sì

Cô chỉ thấy đóm hương trên mâm cúng


Tiếng khóc cứ nghẹn ngào trong ấp úng

Không thành lời mà tim nhói từng cơn

Cô trùm chăn co rúm cả thân người

Từng tiếng nấc ngẹn gần như nín thở


Ôi xuân đến lòng người vui hớn hở

Cô lặng câm nằm bất động mơ hồ

Người yêu ấy giờ này cô nào biết

Người ta đâu có hiểu thấu lòng cô


Khúc ca xuân chộn rộn khắp phố phường

Cô mơ ước có người cùng hái lộc

Trời cao nguyên âm u đen thăm thẳm

Cô cắn tay chảy máu đỏ cả chăn


Ôi tình yêu ai mang đến cho đành

Để khốn khổ một tâm hồn trinh nữ

Cô bất động nhìn lên trần nhà gỗ

Đêm ba mươi đen đúa cả cuộc đời.

THẤT TÌNH ĐÊM BA MƯƠI

 Cảnh báo: nếu bạn đang thất tình thì không nên đọc vì sẽ nguy hại đến tâm lý và sức khoẻ.  

THẤT TÌNH ĐÊM BA MƯƠI

Sáng tác Nguyễn Duy Sắc 

30/12 năm Mậu Tý - 2008


Lất phất mưa bay, phố khuya buồn tẻ

Tâm tư cô gái dằn vặt não nề

Đêm ba mươi tết, trời đen không sao

Người yêu cô ấy giờ ở chốn nào?


Căn gác gió lùa, áo len tay cộc

Tiết trời lạnh giá, cao nguyên mù sương

Giao thừa đang đến, phảng phất khói hương

Cô gái vùi đầu chìm trong ký ức


Một tiếng hắt hơi, rùng mình gai ốc

Cô gái nhìn ra thị trấn vắng tanh

Bóng một chàng trai đang châm điếu thuốc

Cô gái khóc oà cứ tưởng người thương.


Tiếng khóc cô thút thít nén trong chăn

Cô lo sợ cả gia đình biết chuyện

Thế cho nên cô cắn răng chịu đựng

Mái tóc dài bung rối cuộn tơ lòng


Nào ai hiểu tình yêu người trinh nữ

Mối tình đầu cô gìn giữ trong tim

Thế mà người bay mất tựa cánh chim

Không giải thích một lời cho hợp lý


Cô đau xót cứ mãi nằm ngẫm nghĩ

Mình làm gì có lỗi với người ta

Hay do mình dễ dãi đã tin lầm

Để cho họ khinh thường rồi ngoảnh mặt


Cô nhìn mãi vào những vùng tăm tối

Cô cố tìm ra một lối để đi

Đêm ba mươi mọi thứ cứ đen sì

Cô chỉ thấy đóm hương trên mâm cúng


Tiếng khóc cứ nghẹn ngào trong ấp úng

Không thành lời mà tim nhói từng cơn

Cô trùm chăn co rúm cả thân người

Từng tiếng nấc ngẹn gần như nín thở


Ôi xuân đến lòng người vui hớn hở

Cô lặng câm nằm bất động mơ hồ

Người yêu ấy giờ này cô nào biết

Người ta đâu có hiểu thấu lòng cô


Khúc ca xuân chộn rộn khắp phố phường

Cô mơ ước có người cùng hái lộc

Trời cao nguyên âm u đen thăm thẳm

Cô cắn tay chảy máu đỏ cả chăn


Ôi tình yêu ai mang đến cho đành

Để khốn khổ một tâm hồn trinh nữ

Cô bất động nhìn lên trần nhà gỗ

Đêm ba mươi đen đúa cả cuộc đời.

TRỜI KÊU TA DẠ

 Duy Sắc

Năm nào cũng gió bão

Người miền trung lắm lo

Cuộc sống nhiều chật vật

Nên tính người luôn khó


Năm nay lũ về to

Bạc đồng mênh mông nước

Bão sau rồi bão trước

Khổ chồng khổ phận người


Hoàng thành xưa tráng lệ

Nước lên ngập thềm rồng

Phù hoa là vậy đó

Mấy chốc thành hư không


Trời kêu ai nấy dạ

Biết sao để mà phòng

Phận người mong manh lắm

Tử tế còn có nhau


Hoaphuongdo

TRỜI KÊU TA DẠ

 Duy Sắc

Năm nào cũng gió bão

Người miền trung lắm lo

Cuộc sống nhiều chật vật

Nên tính người luôn khó


Năm nay lũ về to

Bạc đồng mênh mông nước

Bão sau rồi bão trước

Khổ chồng khổ phận người


Hoàng thành xưa tráng lệ

Nước lên ngập thềm rồng

Phù hoa là vậy đó

Mấy chốc thành hư không


Trời kêu ai nấy dạ

Biết sao để mà phòng

Phận người mong manh lắm

Tử tế còn có nhau


Hoaphuongdo

MỘT GIẤC MƠ

 MỘT GIẤC MƠ

Duy Sắc

Một dòng kênh đen đen

Dãy nhà sàn lem nhem

Mô hình thành phố nổi


Một đống rác to to

Người bới rác được no

Mô hình khu tái chế


Một con cá con con

Ít hoá chất chống ươn

Siêu công trình hoá phẩm


Một chiếc xe máy cũ

Một anh thợ tài ba

Một quá trình chuyển đổi


Một khu đất bỏ hoang

Một bản đồ dự án

Một tương lai huy hoàng


Một thằng bé ăn xin

Một bà già vé số

Một cuộc sống nhẹ nhàng


Một gánh hàng trà đá

Lợi nhuận rất là cao

Mô hình kinh tế mở


Nhiều sỹ tử điểm cao

Nhân tài đang nở rộ

Tri thức được thăng hoa


Một nụ cười em trao

Một bó hoa anh tặng

Tình đôi ta bắt đầu


Sac2018

MỘT GIẤC MƠ

 MỘT GIẤC MƠ

Duy Sắc

Một dòng kênh đen đen

Dãy nhà sàn lem nhem

Mô hình thành phố nổi


Một đống rác to to

Người bới rác được no

Mô hình khu tái chế


Một con cá con con

Ít hoá chất chống ươn

Siêu công trình hoá phẩm


Một chiếc xe máy cũ

Một anh thợ tài ba

Một quá trình chuyển đổi


Một khu đất bỏ hoang

Một bản đồ dự án

Một tương lai huy hoàng


Một thằng bé ăn xin

Một bà già vé số

Một cuộc sống nhẹ nhàng


Một gánh hàng trà đá

Lợi nhuận rất là cao

Mô hình kinh tế mở


Nhiều sỹ tử điểm cao

Nhân tài đang nở rộ

Tri thức được thăng hoa


Một nụ cười em trao

Một bó hoa anh tặng

Tình đôi ta bắt đầu


Sac2018

LÀM BÁNH

 LÀM BÁNH

Duy Sắc

Năm nào cũng tết trung thu

Năm nào mình cũng ngồi chờ Hằng Nga

Mùi bánh nướng thoảng gần xa

Miệng thèm nhưng chẳng tiền mà để mua

Thế nên mình lấy nước dừa

Bột mì nửa ký trộn vô vo tròn

Đường phèn độ một bát con

Mình thắng đường mật cho ngon thật vàng

Bột mì luộc chín vừa xong

Mình đổ đường thắng vào xoong ngoáy đều

Mười phút đường sẽ ngấm vào

Bánh vàng óng ả như màu mặt trăng

Thế là mình rủ chị Hằng

Hai người đối ẩm cùng tâm sự đời

Chị Hằng buột miệng chê rằng

Bánh gì dở quá biết ăn thế nào

Bộ anh nghèo quá hay sao

Một cái bánh nướng giá bao nhiêu tiền

Mọi ngày ăn nhậu triền miên

Trung thu thèm bánh không tiền để mua

Tính anh như vậy là thua

Gì tệ hơn nữa chớ than trách gì

Tôi cười rằng chị nói chi

Tôi mời chị xuống để khi tui à

Không ăn thì mời đi ra

Tui có lấy bánh của nhà chị đâu

Tại sao chị lại càu nhàu

Đúng là phiền phức nhức đầu quá đi

Hằng rằng anh nói cái gì

Anh mời tui đến hồi khi nãy mà

Sao mà dở hơi vậy cha

Mới vài câu nói thế là giãy lên

Nhà này đi nhé, không thèm

Bánh của anh đó cứ ăn hết mình

Từ nay đừng có linh tinh

Thơ thơ thẩn thẩn tỏ tình Hằng Nga

Bái bai không hẹn gặp nha

Cũng vì cái bánh , duyên ta chia lìa


Hoaphuongdo

LÀM BÁNH

 LÀM BÁNH

Duy Sắc

Năm nào cũng tết trung thu

Năm nào mình cũng ngồi chờ Hằng Nga

Mùi bánh nướng thoảng gần xa

Miệng thèm nhưng chẳng tiền mà để mua

Thế nên mình lấy nước dừa

Bột mì nửa ký trộn vô vo tròn

Đường phèn độ một bát con

Mình thắng đường mật cho ngon thật vàng

Bột mì luộc chín vừa xong

Mình đổ đường thắng vào xoong ngoáy đều

Mười phút đường sẽ ngấm vào

Bánh vàng óng ả như màu mặt trăng

Thế là mình rủ chị Hằng

Hai người đối ẩm cùng tâm sự đời

Chị Hằng buột miệng chê rằng

Bánh gì dở quá biết ăn thế nào

Bộ anh nghèo quá hay sao

Một cái bánh nướng giá bao nhiêu tiền

Mọi ngày ăn nhậu triền miên

Trung thu thèm bánh không tiền để mua

Tính anh như vậy là thua

Gì tệ hơn nữa chớ than trách gì

Tôi cười rằng chị nói chi

Tôi mời chị xuống để khi tui à

Không ăn thì mời đi ra

Tui có lấy bánh của nhà chị đâu

Tại sao chị lại càu nhàu

Đúng là phiền phức nhức đầu quá đi

Hằng rằng anh nói cái gì

Anh mời tui đến hồi khi nãy mà

Sao mà dở hơi vậy cha

Mới vài câu nói thế là giãy lên

Nhà này đi nhé, không thèm

Bánh của anh đó cứ ăn hết mình

Từ nay đừng có linh tinh

Thơ thơ thẩn thẩn tỏ tình Hằng Nga

Bái bai không hẹn gặp nha

Cũng vì cái bánh , duyên ta chia lìa


Hoaphuongdo

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...