Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

ĐƯỢC MẤT

 ĐƯỢC MẤT

Duy Sac

Ai chưa từng khổ chưa từng nhục

Chắc hiểu rõ đời phải bao dung

Đừng dồn người khác vào bế tắc

Để tránh bớt đi một mối thù


Người khôn phải biết dùng nhân nghĩa

Đãi người bằng tử tế khoan hòa

Chừa mình lối thoát khi bế tắc

Kẻo lúc sa cơ chẳng còn ai


Dẫu rằng tử tế luôn thua thiệt

Lắm tiếng thị phi rất khó nghe

Nhưng trời không phụ người tử tế

Nên hãy làm người tử tế đi


Tính toán có khôn chẳng được gì

Có chăng được mấy lúc sân si

Được rồi lại mất đi thứ khác

Bởi trời cho xong lại lấy đi


Cố mà học sống cho tử tế

Cứ tử tế đi chẳng mất gì

Của mình tự khắc luôn sẽ có

Chẳng phải mất công kiếm làm chi

ĐƯỢC MẤT

 ĐƯỢC MẤT

Duy Sac

Ai chưa từng khổ chưa từng nhục

Chắc hiểu rõ đời phải bao dung

Đừng dồn người khác vào bế tắc

Để tránh bớt đi một mối thù


Người khôn phải biết dùng nhân nghĩa

Đãi người bằng tử tế khoan hòa

Chừa mình lối thoát khi bế tắc

Kẻo lúc sa cơ chẳng còn ai


Dẫu rằng tử tế luôn thua thiệt

Lắm tiếng thị phi rất khó nghe

Nhưng trời không phụ người tử tế

Nên hãy làm người tử tế đi


Tính toán có khôn chẳng được gì

Có chăng được mấy lúc sân si

Được rồi lại mất đi thứ khác

Bởi trời cho xong lại lấy đi


Cố mà học sống cho tử tế

Cứ tử tế đi chẳng mất gì

Của mình tự khắc luôn sẽ có

Chẳng phải mất công kiếm làm chi

VUI LÊN MÀ SỐNG

 Duy Sắc

Tình yêu ngoài đời thực

Còn đáy biển mò kim

Mấy cái tình trên mạng

Chớ có dại mà tìm


Gặp mặt nhau mỗi ngày

Chưa chắc là thắm thiết

Chỉ những khi cấp bách

Ta mới hiểu rõ nhau


Cuộc sống này đơn giản

Nếu dư dả đồng tiền

Yêu đương hay oán giận

Đều từ đó mà ra


Khi nghèo thì đừng hứa

Lời hứa giá ngàn vàng

Ngàn vàng mà không có

Mọi lời đều điêu ngoa


Cuộc đời là thực tế

Không phải như giấc mơ

Miếng cơm và manh áo

Nó réo gọi mỗi giờ


Tiền ăn rồi tiền học

Tiền chi phí phát sinh

Thêm cái tiền lên mạng

Để chém gió linh tinh


Đúng đời vô thường lắm

Nhưng chết cũng cần tiền

Tiền ma chay, thầy cúng

Tiền đào hố để chôn


Nên phải cố mà giàu

Có tiền là có hết

Cứ ăn ngon mặc đẹp

Cho nó sướng tấm thân


Để mai đây lìa trần

Ta cũng không hối tiếc

Vì cái gì cũng biết

Hưởng thụ một kiếp người

VUI LÊN MÀ SỐNG

 Duy Sắc

Tình yêu ngoài đời thực

Còn đáy biển mò kim

Mấy cái tình trên mạng

Chớ có dại mà tìm


Gặp mặt nhau mỗi ngày

Chưa chắc là thắm thiết

Chỉ những khi cấp bách

Ta mới hiểu rõ nhau


Cuộc sống này đơn giản

Nếu dư dả đồng tiền

Yêu đương hay oán giận

Đều từ đó mà ra


Khi nghèo thì đừng hứa

Lời hứa giá ngàn vàng

Ngàn vàng mà không có

Mọi lời đều điêu ngoa


Cuộc đời là thực tế

Không phải như giấc mơ

Miếng cơm và manh áo

Nó réo gọi mỗi giờ


Tiền ăn rồi tiền học

Tiền chi phí phát sinh

Thêm cái tiền lên mạng

Để chém gió linh tinh


Đúng đời vô thường lắm

Nhưng chết cũng cần tiền

Tiền ma chay, thầy cúng

Tiền đào hố để chôn


Nên phải cố mà giàu

Có tiền là có hết

Cứ ăn ngon mặc đẹp

Cho nó sướng tấm thân


Để mai đây lìa trần

Ta cũng không hối tiếc

Vì cái gì cũng biết

Hưởng thụ một kiếp người

BỤI TRẦN LANG THANG

 Duy Sắc

Nổi trôi trong nẻo luân hồi

Kiếp người cát bụi đi đi về về

Vòng xoay nghiệp lực cuốn đi

Tái sinh rồi lại chết đi bao lần


Tử sinh trong cõi hồng trần

Chỉ là quy luật vô thường mà thôi

Mất hay là có được rồi

Đâu cũng vào đó thế thôi lo gì


Khổ đau do những đam mê

Tàn độc cũng bởi là vì lòng tham

Yêu đương, luyến ái, thù hằn

Ân ân, oán oán nghiệp chồng lên nhau


Nay vay rồi lại trả sau

Gieo nhân gặp quả cách nào tránh đây

Lòng ta luôn muốn tròn đầy

Lòng trời lại khuyết lại vơi thế rồi


Nên không thể trái Đạo Trời

Đừng quan tâm đến đầy vơi làm gì

Thảnh thơi cho nhẹ nhõm đi

Hãy vui với những thứ gì hôm nay


Phúc ta nó mỏng hay dày

Có nhiêu thì hưởng bấy nhiêu vui rồi

Thong dong tự tại mà chơi

Chén trà, chén rượu ngẫm đời đa đoan.



BỤI TRẦN LANG THANG

 Duy Sắc

Nổi trôi trong nẻo luân hồi

Kiếp người cát bụi đi đi về về

Vòng xoay nghiệp lực cuốn đi

Tái sinh rồi lại chết đi bao lần


Tử sinh trong cõi hồng trần

Chỉ là quy luật vô thường mà thôi

Mất hay là có được rồi

Đâu cũng vào đó thế thôi lo gì


Khổ đau do những đam mê

Tàn độc cũng bởi là vì lòng tham

Yêu đương, luyến ái, thù hằn

Ân ân, oán oán nghiệp chồng lên nhau


Nay vay rồi lại trả sau

Gieo nhân gặp quả cách nào tránh đây

Lòng ta luôn muốn tròn đầy

Lòng trời lại khuyết lại vơi thế rồi


Nên không thể trái Đạo Trời

Đừng quan tâm đến đầy vơi làm gì

Thảnh thơi cho nhẹ nhõm đi

Hãy vui với những thứ gì hôm nay


Phúc ta nó mỏng hay dày

Có nhiêu thì hưởng bấy nhiêu vui rồi

Thong dong tự tại mà chơi

Chén trà, chén rượu ngẫm đời đa đoan.



Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ LÀ KHỔ

 NHÀ THƠ LÀ KHỔ

Tác giả: Duy Sắc

Nhà thơ hay khổ vì tình

Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên

Nhà thơ yêu rất đảo điên

Yêu người nhưng túi không tiền đành buông


Nhà thơ bi lụy hay buồn

Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời

Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi

Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi


Người yêu vì thế xa rời

Người ta tìm đến những nơi sang giàu

Yêu nhà thơ được gì đâu

Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân


Nhà thơ tuy có chân thành

Nhưng không có biết làm ăn cách nào

Bây giờ vật giá đều cao

Thơ đâu có thể cách nào đem ăn


Đồng tiền là thứ rất cần

Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng

Gọi là nhuận bút trả công

Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho


Làm sao đủ sống bây giờ

Làm sao lo nổi cho gia đình mình

Người đời họ biết họ khinh

Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn


Buồn vì thơ thẩn hóa đần

Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng

Nhà thơ đành bỏ đi hoang

Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân


Tâm tư buông thả bất cần

Thơ gieo thành những vần than vãn người

Nhà thơ mang tiếng dở hơi

Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh


Thơ rằng đời vậy sao đành

Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này

Phải chăng là ý trời cao

Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca


Để ta bỏ cửa bỏ nhà

Điên điên dại dại chẳng ra hồn người

Tại sao lại khổ thân tôi

Phải chăng kiếp trước mình cười người ta


Nhà thơ cứ thế la cà

Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè

Khi xóm trọ, lúc bến xe

Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

NHÀ THƠ LÀ KHỔ

 NHÀ THƠ LÀ KHỔ

Tác giả: Duy Sắc

Nhà thơ hay khổ vì tình

Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên

Nhà thơ yêu rất đảo điên

Yêu người nhưng túi không tiền đành buông


Nhà thơ bi lụy hay buồn

Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời

Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi

Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi


Người yêu vì thế xa rời

Người ta tìm đến những nơi sang giàu

Yêu nhà thơ được gì đâu

Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân


Nhà thơ tuy có chân thành

Nhưng không có biết làm ăn cách nào

Bây giờ vật giá đều cao

Thơ đâu có thể cách nào đem ăn


Đồng tiền là thứ rất cần

Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng

Gọi là nhuận bút trả công

Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho


Làm sao đủ sống bây giờ

Làm sao lo nổi cho gia đình mình

Người đời họ biết họ khinh

Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn


Buồn vì thơ thẩn hóa đần

Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng

Nhà thơ đành bỏ đi hoang

Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân


Tâm tư buông thả bất cần

Thơ gieo thành những vần than vãn người

Nhà thơ mang tiếng dở hơi

Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh


Thơ rằng đời vậy sao đành

Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này

Phải chăng là ý trời cao

Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca


Để ta bỏ cửa bỏ nhà

Điên điên dại dại chẳng ra hồn người

Tại sao lại khổ thân tôi

Phải chăng kiếp trước mình cười người ta


Nhà thơ cứ thế la cà

Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè

Khi xóm trọ, lúc bến xe

Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

ĐỜI LÀ VẬY THÔI

 ĐỜI VẬY THÔI

Thơ Duy Sắc

Đời không hề có gì buồn

Đời là như nước nên luôn đổi dòng

Ai mà không muốn bến trong

Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi


Đời vô thường có xá gì

Được hay là mất cũng như không mà

Vui lên mọi chuyện cũng qua

Vui lên để thấy đời là mơ thôi


Đời là nó vốn thế rồi

Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu

Tội gì ta phải kêu cầu

Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời


Đời ta ta cứ vui chơi

Ta đừng tranh với cuộc đời người ta

Người ta cũng giống ta mà

Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì


Đời người rồi sẽ qua đi

Cùng chung điểm hẹn là về âm ti

Ai rồi cũng chẳng còn gì

Ta đều như vậy có chi phải buồn


Bi quan đời chán ta luôn

Bi quan là sẽ hết đường tìm vui

Hãy luôn nở những nụ cười

Hãy luôn thương lấy những người mình thương


Còn thương là chẳng còn buồn

Hết thương là sẽ chán chường khổ đau

Còn thương là sẽ còn nhau

Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu


Đời này đừng có tham nhiều

Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài

Nếu đừng quá trán vung tay

Sẽ còn cái phúc sau này cho con

ĐỜI LÀ VẬY THÔI

 ĐỜI VẬY THÔI

Thơ Duy Sắc

Đời không hề có gì buồn

Đời là như nước nên luôn đổi dòng

Ai mà không muốn bến trong

Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi


Đời vô thường có xá gì

Được hay là mất cũng như không mà

Vui lên mọi chuyện cũng qua

Vui lên để thấy đời là mơ thôi


Đời là nó vốn thế rồi

Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu

Tội gì ta phải kêu cầu

Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời


Đời ta ta cứ vui chơi

Ta đừng tranh với cuộc đời người ta

Người ta cũng giống ta mà

Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì


Đời người rồi sẽ qua đi

Cùng chung điểm hẹn là về âm ti

Ai rồi cũng chẳng còn gì

Ta đều như vậy có chi phải buồn


Bi quan đời chán ta luôn

Bi quan là sẽ hết đường tìm vui

Hãy luôn nở những nụ cười

Hãy luôn thương lấy những người mình thương


Còn thương là chẳng còn buồn

Hết thương là sẽ chán chường khổ đau

Còn thương là sẽ còn nhau

Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu


Đời này đừng có tham nhiều

Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài

Nếu đừng quá trán vung tay

Sẽ còn cái phúc sau này cho con

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...