Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ LÀ KHỔ

 NHÀ THƠ LÀ KHỔ

Tác giả: Duy Sắc

Nhà thơ hay khổ vì tình

Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên

Nhà thơ yêu rất đảo điên

Yêu người nhưng túi không tiền đành buông


Nhà thơ bi lụy hay buồn

Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời

Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi

Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi


Người yêu vì thế xa rời

Người ta tìm đến những nơi sang giàu

Yêu nhà thơ được gì đâu

Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân


Nhà thơ tuy có chân thành

Nhưng không có biết làm ăn cách nào

Bây giờ vật giá đều cao

Thơ đâu có thể cách nào đem ăn


Đồng tiền là thứ rất cần

Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng

Gọi là nhuận bút trả công

Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho


Làm sao đủ sống bây giờ

Làm sao lo nổi cho gia đình mình

Người đời họ biết họ khinh

Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn


Buồn vì thơ thẩn hóa đần

Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng

Nhà thơ đành bỏ đi hoang

Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân


Tâm tư buông thả bất cần

Thơ gieo thành những vần than vãn người

Nhà thơ mang tiếng dở hơi

Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh


Thơ rằng đời vậy sao đành

Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này

Phải chăng là ý trời cao

Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca


Để ta bỏ cửa bỏ nhà

Điên điên dại dại chẳng ra hồn người

Tại sao lại khổ thân tôi

Phải chăng kiếp trước mình cười người ta


Nhà thơ cứ thế la cà

Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè

Khi xóm trọ, lúc bến xe

Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

NHÀ THƠ LÀ KHỔ

 NHÀ THƠ LÀ KHỔ

Tác giả: Duy Sắc

Nhà thơ hay khổ vì tình

Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên

Nhà thơ yêu rất đảo điên

Yêu người nhưng túi không tiền đành buông


Nhà thơ bi lụy hay buồn

Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời

Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi

Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi


Người yêu vì thế xa rời

Người ta tìm đến những nơi sang giàu

Yêu nhà thơ được gì đâu

Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân


Nhà thơ tuy có chân thành

Nhưng không có biết làm ăn cách nào

Bây giờ vật giá đều cao

Thơ đâu có thể cách nào đem ăn


Đồng tiền là thứ rất cần

Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng

Gọi là nhuận bút trả công

Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho


Làm sao đủ sống bây giờ

Làm sao lo nổi cho gia đình mình

Người đời họ biết họ khinh

Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn


Buồn vì thơ thẩn hóa đần

Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng

Nhà thơ đành bỏ đi hoang

Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân


Tâm tư buông thả bất cần

Thơ gieo thành những vần than vãn người

Nhà thơ mang tiếng dở hơi

Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh


Thơ rằng đời vậy sao đành

Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này

Phải chăng là ý trời cao

Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca


Để ta bỏ cửa bỏ nhà

Điên điên dại dại chẳng ra hồn người

Tại sao lại khổ thân tôi

Phải chăng kiếp trước mình cười người ta


Nhà thơ cứ thế la cà

Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè

Khi xóm trọ, lúc bến xe

Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

ĐỜI LÀ VẬY THÔI

 ĐỜI VẬY THÔI

Thơ Duy Sắc

Đời không hề có gì buồn

Đời là như nước nên luôn đổi dòng

Ai mà không muốn bến trong

Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi


Đời vô thường có xá gì

Được hay là mất cũng như không mà

Vui lên mọi chuyện cũng qua

Vui lên để thấy đời là mơ thôi


Đời là nó vốn thế rồi

Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu

Tội gì ta phải kêu cầu

Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời


Đời ta ta cứ vui chơi

Ta đừng tranh với cuộc đời người ta

Người ta cũng giống ta mà

Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì


Đời người rồi sẽ qua đi

Cùng chung điểm hẹn là về âm ti

Ai rồi cũng chẳng còn gì

Ta đều như vậy có chi phải buồn


Bi quan đời chán ta luôn

Bi quan là sẽ hết đường tìm vui

Hãy luôn nở những nụ cười

Hãy luôn thương lấy những người mình thương


Còn thương là chẳng còn buồn

Hết thương là sẽ chán chường khổ đau

Còn thương là sẽ còn nhau

Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu


Đời này đừng có tham nhiều

Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài

Nếu đừng quá trán vung tay

Sẽ còn cái phúc sau này cho con

ĐỜI LÀ VẬY THÔI

 ĐỜI VẬY THÔI

Thơ Duy Sắc

Đời không hề có gì buồn

Đời là như nước nên luôn đổi dòng

Ai mà không muốn bến trong

Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi


Đời vô thường có xá gì

Được hay là mất cũng như không mà

Vui lên mọi chuyện cũng qua

Vui lên để thấy đời là mơ thôi


Đời là nó vốn thế rồi

Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu

Tội gì ta phải kêu cầu

Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời


Đời ta ta cứ vui chơi

Ta đừng tranh với cuộc đời người ta

Người ta cũng giống ta mà

Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì


Đời người rồi sẽ qua đi

Cùng chung điểm hẹn là về âm ti

Ai rồi cũng chẳng còn gì

Ta đều như vậy có chi phải buồn


Bi quan đời chán ta luôn

Bi quan là sẽ hết đường tìm vui

Hãy luôn nở những nụ cười

Hãy luôn thương lấy những người mình thương


Còn thương là chẳng còn buồn

Hết thương là sẽ chán chường khổ đau

Còn thương là sẽ còn nhau

Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu


Đời này đừng có tham nhiều

Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài

Nếu đừng quá trán vung tay

Sẽ còn cái phúc sau này cho con

SỐ PHẬN AN BÀI

 SỐ PHẬN AN BÀI

Duy Sac

Đời người phận số an bài

Tử sinh hữu mệnh, tiền tài trời ban

Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho


Sức mình nhỏ chớ làm to

Kẻo việc lớn quá họa cho thân mình

Người khinh cứ kệ người khinh

Bởi người cũng chẳng giúp mình được chi


Ai giúp ai được những gì

Chút lòng thương hại từ bi lấy lòng

Giúp rồi người lại kể công

Mình mà quên mất, họ không nhìn mình


Quý nhau ở cái nghĩa tình

Tình làng nghĩa xóm với tình đồng hương

Cái tình thể hiện yêu thương

Cái nghĩa thể hiện đôi đường có nhau


Nghĩa không phân biệt nghèo giàu

Tình không kể lể về sau được gì

Đời người mấy chốc qua đi

Rồi mai ta sẽ còn gì luyến lưu.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

SỐ PHẬN AN BÀI

 SỐ PHẬN AN BÀI

Duy Sac

Đời người phận số an bài

Tử sinh hữu mệnh, tiền tài trời ban

Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho


Sức mình nhỏ chớ làm to

Kẻo việc lớn quá họa cho thân mình

Người khinh cứ kệ người khinh

Bởi người cũng chẳng giúp mình được chi


Ai giúp ai được những gì

Chút lòng thương hại từ bi lấy lòng

Giúp rồi người lại kể công

Mình mà quên mất, họ không nhìn mình


Quý nhau ở cái nghĩa tình

Tình làng nghĩa xóm với tình đồng hương

Cái tình thể hiện yêu thương

Cái nghĩa thể hiện đôi đường có nhau


Nghĩa không phân biệt nghèo giàu

Tình không kể lể về sau được gì

Đời người mấy chốc qua đi

Rồi mai ta sẽ còn gì luyến lưu.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

ĐÔI BẠN THÂN

 ĐÔI BẠN THÂN.

Duy Sắc

Nước đục có một chút

Để yên rồi cũng trong

Sao vội vàng hắt đổ

Rồi lại cố đi tìm


Nước trong rồi cũng đục

Chẳng lẽ lại đổ đi

Đến bao giờ mới có

Một cốc nước thật trong


Cuộc đời mãi lòng vòng

Hết trong rồi lại đục

Tội gì ta mệt nhọc

Tìm kiếm mãi điều gì


Hạnh phúc đơn sơ lắm

Nó ở ngay bên mình

Đó là chiếc điện thoại

Đủ thế thái nhân tình


Chỉ có cái điện thoại

Là nó luôn chung tình

Không biết hờn hay giận

Chỉ lo bị chai pin


Trong mọi các cuộc tình

Lòng thủy chung vô giá

Ta trở nên rẻ mạt

Cũng vì mình đa đoan


Điện thoại rất thông minh

Nó luôn thật với mình

Không ngôn tình diễn kịch

Không hẹn thề vu vơ


Nó giúp ta làm thơ

Chia sẻ dòng cảm xúc

Nhưng ta tuôn nước mắt

Khi bị chặn online

ĐÔI BẠN THÂN

 ĐÔI BẠN THÂN.

Duy Sắc

Nước đục có một chút

Để yên rồi cũng trong

Sao vội vàng hắt đổ

Rồi lại cố đi tìm


Nước trong rồi cũng đục

Chẳng lẽ lại đổ đi

Đến bao giờ mới có

Một cốc nước thật trong


Cuộc đời mãi lòng vòng

Hết trong rồi lại đục

Tội gì ta mệt nhọc

Tìm kiếm mãi điều gì


Hạnh phúc đơn sơ lắm

Nó ở ngay bên mình

Đó là chiếc điện thoại

Đủ thế thái nhân tình


Chỉ có cái điện thoại

Là nó luôn chung tình

Không biết hờn hay giận

Chỉ lo bị chai pin


Trong mọi các cuộc tình

Lòng thủy chung vô giá

Ta trở nên rẻ mạt

Cũng vì mình đa đoan


Điện thoại rất thông minh

Nó luôn thật với mình

Không ngôn tình diễn kịch

Không hẹn thề vu vơ


Nó giúp ta làm thơ

Chia sẻ dòng cảm xúc

Nhưng ta tuôn nước mắt

Khi bị chặn online

VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

 ( Bài thơ )  VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

(Thơ tình ướt gối, không giành cho ai bị thất tình)

Duy Sac

Em có hiểu vì sao, ta gặp nhau ?

Anh thường nghĩ, chắc là có nợ nần

Mà giữa hai ta, ai nợ ai ?

Em từng nói rằng, em nợ anh !


Sau nhiều năm ngẫm nghĩ

Anh nhận thấy một điều

Hai ta không nợ nhau

Mà đây là duyên phận


Chúng ta phải gặp nhau

Vì ta từng hẹn nhau

Từ lâu rồi thì phải

Chắc là muôn kiếp trước


Thế nên mới gặp lần đầu

Cả hai cảm giác quen lâu lắm rồi

Tự nhiên mình kết thành đôi

Tình yêu như thể của trời ban cho


Nhưng theo quan niệm ông bà

Tình yêu sét đánh lại là Nghiệp Duyên

Tình này nó sẽ truân chuyên

Hai người chuốc lắm muộn phiền khổ đau


Rõ ràng ta rất thương nhau

Nhưng không đến được bên nhau cớ gì

Hai ta đâu có lỗi chi

Người ta cũng vậy có gì sai đâu


Nhiều người yêu chẳng bao lâu

Vậy mà họ lại nên câu ước thề

Duyên ta cay đắng ê chề

Lời này tiếng nọ nặng nề oái oăm


Em buồn tủi phận âm thầm

Bao nhiêu nỗi nhục anh ôm trong lòng

Bây giờ ai đục ai trong

Dù cho giải thích cũng không ích gì


Phải chăng mình đã biệt ly

Hay là đây chỉ tháng ngày tạm xa

Chờ khi tới lúc về già

Trời xui đất khiến hai ta quay về


Chắc em từng nghĩ rời đi

Duyên mình rồi sẽ cạn đi dần dần

Nhưng mình xa cũng nhiều năm

Anh vẫn linh cảm ta còn thương nhau


Rồi đây duyên sẽ thế nào

Anh mơ mình hội ngộ nhau mai này

Hình như cũng sắp rồi đây

Bởi anh nhìn thấy em cười với anh


Duyên mình là mối duyên lành

Chúng ta từng rất chân thành với nhau

Hiểu lầm chút ít chẳng sao

Ai yêu cũng vậy, cãi nhau là thường


Em chưa hề có ai thương

Bởi vì họ biết em thương anh rồi

Nhưng em đang giận anh thôi

Cho nên em chẳng một lời hỏi han


Người nhà em chắc phàn nàn

Nghĩ anh là loại lăng nhăng tình trường

Gây cho em lắm tổn thương

Xong rồi lại bỏ trốn luôn không nhìn


Bây giờ anh chẳng ai tin

Nên nếu quay lại biết tình ra sao

Hỏi rằng em có cách nào

Chúng ta có thể gặp nhau hợp tình


Hay anh ghé bất thình lình

Van xin lạy lục lỗi mình trước đây

Nhưng e những chuyện như vầy

Nó lại sẽ khiến mình càng xa nhau


Bởi vì từ lúc ban đầu

Anh gây thành kiến bao lâu nay rồi

Nói gì cũng chỉ thế thôi

Nên anh không nói sẽ là hay hơn


Nếu tình đi lại lối mòn

Sẽ hết cơ hội ta chung một nhà

Hiện giờ anh chẳng nghĩ ra

Làm sao nối lại tình ta sau này


Nếu mà em có ý hay

Em cứ suy nghĩ rồi bày cho anh

Duyên ta cắt đứt sao đành

Bởi tình ta được trời xanh an bài.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

 ( Bài thơ )  VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

(Thơ tình ướt gối, không giành cho ai bị thất tình)

Duy Sac

Em có hiểu vì sao, ta gặp nhau ?

Anh thường nghĩ, chắc là có nợ nần

Mà giữa hai ta, ai nợ ai ?

Em từng nói rằng, em nợ anh !


Sau nhiều năm ngẫm nghĩ

Anh nhận thấy một điều

Hai ta không nợ nhau

Mà đây là duyên phận


Chúng ta phải gặp nhau

Vì ta từng hẹn nhau

Từ lâu rồi thì phải

Chắc là muôn kiếp trước


Thế nên mới gặp lần đầu

Cả hai cảm giác quen lâu lắm rồi

Tự nhiên mình kết thành đôi

Tình yêu như thể của trời ban cho


Nhưng theo quan niệm ông bà

Tình yêu sét đánh lại là Nghiệp Duyên

Tình này nó sẽ truân chuyên

Hai người chuốc lắm muộn phiền khổ đau


Rõ ràng ta rất thương nhau

Nhưng không đến được bên nhau cớ gì

Hai ta đâu có lỗi chi

Người ta cũng vậy có gì sai đâu


Nhiều người yêu chẳng bao lâu

Vậy mà họ lại nên câu ước thề

Duyên ta cay đắng ê chề

Lời này tiếng nọ nặng nề oái oăm


Em buồn tủi phận âm thầm

Bao nhiêu nỗi nhục anh ôm trong lòng

Bây giờ ai đục ai trong

Dù cho giải thích cũng không ích gì


Phải chăng mình đã biệt ly

Hay là đây chỉ tháng ngày tạm xa

Chờ khi tới lúc về già

Trời xui đất khiến hai ta quay về


Chắc em từng nghĩ rời đi

Duyên mình rồi sẽ cạn đi dần dần

Nhưng mình xa cũng nhiều năm

Anh vẫn linh cảm ta còn thương nhau


Rồi đây duyên sẽ thế nào

Anh mơ mình hội ngộ nhau mai này

Hình như cũng sắp rồi đây

Bởi anh nhìn thấy em cười với anh


Duyên mình là mối duyên lành

Chúng ta từng rất chân thành với nhau

Hiểu lầm chút ít chẳng sao

Ai yêu cũng vậy, cãi nhau là thường


Em chưa hề có ai thương

Bởi vì họ biết em thương anh rồi

Nhưng em đang giận anh thôi

Cho nên em chẳng một lời hỏi han


Người nhà em chắc phàn nàn

Nghĩ anh là loại lăng nhăng tình trường

Gây cho em lắm tổn thương

Xong rồi lại bỏ trốn luôn không nhìn


Bây giờ anh chẳng ai tin

Nên nếu quay lại biết tình ra sao

Hỏi rằng em có cách nào

Chúng ta có thể gặp nhau hợp tình


Hay anh ghé bất thình lình

Van xin lạy lục lỗi mình trước đây

Nhưng e những chuyện như vầy

Nó lại sẽ khiến mình càng xa nhau


Bởi vì từ lúc ban đầu

Anh gây thành kiến bao lâu nay rồi

Nói gì cũng chỉ thế thôi

Nên anh không nói sẽ là hay hơn


Nếu tình đi lại lối mòn

Sẽ hết cơ hội ta chung một nhà

Hiện giờ anh chẳng nghĩ ra

Làm sao nối lại tình ta sau này


Nếu mà em có ý hay

Em cứ suy nghĩ rồi bày cho anh

Duyên ta cắt đứt sao đành

Bởi tình ta được trời xanh an bài.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...