Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

XUÂN CÔ ĐƠN 2

 

Xuân dìa anh chẳng mua goa

Bởi dì anh nhớ người ta đủ gồi

Xuân dìa thì kệ xuân thôi

Bởi em là cả xuân tôi đang chờ


Xuân này anh xuống Cằn Thơ

Anh tìm em ở nơi bờ xông xưa

Chỗ mà có mấy cây dừa

Lần đầu ta đứng đục mưa hôm chiều


Gồi mình đã bắc đầu yêu

Đôi mình hay đến Nin Kiều dạo chơi

Bẵng đi ngần ấy năm trời

Em giờ phiêu dạt ở nơi phương nào


Anh tìm em dưới Gành Hào

Tạt qua tận miệt Gò Quau mấy lần

Bữa gồi anh xuống Năm Căn

Ghé nhà anh bạn hỏi thăm sự tình


Cũng hông ai biết được tin

Anh sang tới xứ Trà Zinh cố dò

Trăm con sông, zạn chiến đò

Mà sao hông thấy người mơ của mình


Anh quay lại xứ Tây Ninh

Lang thang qua mấy nóc đình nhớ em

Xuân zìa lỗng lẫy ánh đèn

Phố đông zui nhộn trống, kèn rùm beng


Người ta đi chợ đua chen

Anh tìm goài chẳng người quen của mình

Trời gieo chi chữ diên tình

Để người đời khổ mãi tìm đến nhau


Hổng tình lẻ bóng u sầu

Có tình lại phải cùng nhau giữ gìn

Thất tình khổ nát con tim

Hỏi cao xanh zậy chứ tình là chi?


Duy Sắc 

XUÂN CÔ ĐƠN 2

 

Xuân dìa anh chẳng mua goa

Bởi dì anh nhớ người ta đủ gồi

Xuân dìa thì kệ xuân thôi

Bởi em là cả xuân tôi đang chờ


Xuân này anh xuống Cằn Thơ

Anh tìm em ở nơi bờ xông xưa

Chỗ mà có mấy cây dừa

Lần đầu ta đứng đục mưa hôm chiều


Gồi mình đã bắc đầu yêu

Đôi mình hay đến Nin Kiều dạo chơi

Bẵng đi ngần ấy năm trời

Em giờ phiêu dạt ở nơi phương nào


Anh tìm em dưới Gành Hào

Tạt qua tận miệt Gò Quau mấy lần

Bữa gồi anh xuống Năm Căn

Ghé nhà anh bạn hỏi thăm sự tình


Cũng hông ai biết được tin

Anh sang tới xứ Trà Zinh cố dò

Trăm con sông, zạn chiến đò

Mà sao hông thấy người mơ của mình


Anh quay lại xứ Tây Ninh

Lang thang qua mấy nóc đình nhớ em

Xuân zìa lỗng lẫy ánh đèn

Phố đông zui nhộn trống, kèn rùm beng


Người ta đi chợ đua chen

Anh tìm goài chẳng người quen của mình

Trời gieo chi chữ diên tình

Để người đời khổ mãi tìm đến nhau


Hổng tình lẻ bóng u sầu

Có tình lại phải cùng nhau giữ gìn

Thất tình khổ nát con tim

Hỏi cao xanh zậy chứ tình là chi?


Duy Sắc 

CHIỀU MỘT MÌNH

 CHIỀU MỘT MÌNH 

Duy Sắc

Mưa to, em nhớ mang áo lạnh

Nước ngấm vào dễ bệnh, khổ ra

Đời ta bươn trải xa nhà

Giữ gìn sức khoẻ kẻo mà lắm lo


Chiều một mình trong mưa tầm tã

Lạnh run người cũng cố phải đi

Nhớ em chẳng biết làm gì

Dầm mưa ướt sũng cũng vì muốn quên


Em một mình đường về buốt giá

Anh cô đơn chẳng muốn về nhà

Biết người có nghĩ cho ta

Hay ta trao mãi tình ta cho người


Phố Sài Gòn tiêu điều trong nước

Anh đi trong biển nước mênh mông

Nhìn lên những cánh phượng hồng

Anh mơ một mối tình nồng cùng em


Hpđ2018

CHIỀU MỘT MÌNH

 CHIỀU MỘT MÌNH 

Duy Sắc

Mưa to, em nhớ mang áo lạnh

Nước ngấm vào dễ bệnh, khổ ra

Đời ta bươn trải xa nhà

Giữ gìn sức khoẻ kẻo mà lắm lo


Chiều một mình trong mưa tầm tã

Lạnh run người cũng cố phải đi

Nhớ em chẳng biết làm gì

Dầm mưa ướt sũng cũng vì muốn quên


Em một mình đường về buốt giá

Anh cô đơn chẳng muốn về nhà

Biết người có nghĩ cho ta

Hay ta trao mãi tình ta cho người


Phố Sài Gòn tiêu điều trong nước

Anh đi trong biển nước mênh mông

Nhìn lên những cánh phượng hồng

Anh mơ một mối tình nồng cùng em


Hpđ2018

ÁNH TRĂNG ĐẠI NỘI

 ÁNH TRĂNG ĐẠI NỘI

Duy Sắc

Màu trăng phủ dát vàng cung gấm

Đêm Hoàng Thành không tiếng trống canh

Đèn đường đỏ đỏ xanh xanh

Lầu hồng vắng bóng hùng anh thuở nào


Trăng lấp lánh dòng Hương mơ mộng

Thuyền rồng neo , nhã nhạc chán chường

Dọc ngang trên những con đường

Lang thang du khách thập phương ngó gì


Chuông Thiên Mụ ngẫm đời dâu bể

Tiếng thời gian suy thịnh bao phen

Ngọ Môn năm cửa cài then

Hào thành lộ đám bùn đen bốc mùi


Hình như súng nổ đồn Mang Cá

Tiếng giươm đao binh biến ngày nào

Cần Vương chiếu chỉ năm nao

Biết bao nghĩa sỹ máu đào hy sinh


Đại Nội chắc nhớ người năm ấy

Chí quật cường chống Phú Lang Sa

Quyết tâm giải phóng sơn hà

Thế nhưng vận của nước ta đã tàn


Ai còn nhớ những trang sử ấy

Đất phương nam chín Chúa dựng xây

Đại Việt mở cõi từ đây

Đại Nam nhất thống càng ngày vang danh


Huế còn đó trăng tàn Bến Ngự

Phu Vân Lâu như vẫn năm xưa

Dòng đời cứ thế đẩy đưa

Ta ngồi ngơ ngẩn say sưa rượu nồng.

ÁNH TRĂNG ĐẠI NỘI

 ÁNH TRĂNG ĐẠI NỘI

Duy Sắc

Màu trăng phủ dát vàng cung gấm

Đêm Hoàng Thành không tiếng trống canh

Đèn đường đỏ đỏ xanh xanh

Lầu hồng vắng bóng hùng anh thuở nào


Trăng lấp lánh dòng Hương mơ mộng

Thuyền rồng neo , nhã nhạc chán chường

Dọc ngang trên những con đường

Lang thang du khách thập phương ngó gì


Chuông Thiên Mụ ngẫm đời dâu bể

Tiếng thời gian suy thịnh bao phen

Ngọ Môn năm cửa cài then

Hào thành lộ đám bùn đen bốc mùi


Hình như súng nổ đồn Mang Cá

Tiếng giươm đao binh biến ngày nào

Cần Vương chiếu chỉ năm nao

Biết bao nghĩa sỹ máu đào hy sinh


Đại Nội chắc nhớ người năm ấy

Chí quật cường chống Phú Lang Sa

Quyết tâm giải phóng sơn hà

Thế nhưng vận của nước ta đã tàn


Ai còn nhớ những trang sử ấy

Đất phương nam chín Chúa dựng xây

Đại Việt mở cõi từ đây

Đại Nam nhất thống càng ngày vang danh


Huế còn đó trăng tàn Bến Ngự

Phu Vân Lâu như vẫn năm xưa

Dòng đời cứ thế đẩy đưa

Ta ngồi ngơ ngẩn say sưa rượu nồng.

MÙA HOA PHƯỢNG

 MÙA HOA PHƯỢNG

Duy Sắc

Mùa hoa Phượng Vỹ năm nay

Trời mưa ta nhớ bàn tay năm nào

Những nụ hôn ấy ngọt ngào

Bây giờ người đã đem trao ai rồi


Mình ta đứng ngắm mưa rơi

Nhìn cành hoa phượng tả tơi giữa trời

Tàn hoa tan tác khắp nơi

Vần thơ viết vội những lời đắng cay


Một thời tình ấy đắm say

Một thời ta có những ngày bên nhau

Một thời tình cảm đậm sâu

Một thời yêu ấy nay đâu mất rồi


Còn ta thơ thẩn nhìn đời

Còn ta lặng lẽ giữa trời mưa bay

Còn ta buốt lạnh đôi tay

Còn ta nơi khóe mắt cay nỗi sầu


Chẳng còn bóng dáng ai đâu

Chẳng còn nghe được những câu tâm tình

Chẳng còn thấy nụ cười xinh

Chẳng còn ánh mắt nhìn mình đắm say


Phải chăng mình đã chia tay

Phải chăng tình đã vụt bay mất rồi

Phải chăng chót lưỡi đầu môi

Phải chăng ta đã phụ người thương ta


Còn gì lưu lại trong ta

Còn gì ký ức nhạt nhòa vấn vương

Còn gì ai nữa để thương

Còn gì, nay chỉ con đường mình ta


Hỡi ôi đau đớn tim ta 

Hỡi ôi ai thấu lòng ta nhớ người

Hỡi ôi thương lắm người ơi

Hỡi ôi ta lụy chính người yêu ta


Thôi đành chấp nhận cách xa

Thôi đành ly biệt tình ta thật rồi

Thôi đành nước mắt ngậm ngùi

Thôi đành thôi vậy hết rồi thế thôi


Nhớ gì cũng chỉ vậy thôi

Nhớ gì, nhớ nữa thì người vẫn xa

Nhớ gì cho nhói lòng ta

Nhớ gì nhỡ mãi người ta làm gì


Quên thôi chứ nhớ được gì

Quên thôi đành phải quên đi một người

Quên thôi phải cô quên thôi

Quên thôi, chấm dứt một thời yêu đương


Làm sao ta lại vấn vương

Làm sao ta vẫn cứ thương nhớ hoài

Làm sao ta mãi nhớ ai

Làm sao quên được là ai quên mình


Lẽ nào ta đã lụy tình

Lẽ nào ta nhớ người tình trong mơ

Lẽ nào ta quá dại khờ

Lẽ nào người đã quên ta thật rồi


Phượng sao buồn quá Phượng ơi

Ai cho ta lại một thời thắm tươi

Ai cho ta lại nụ cười

Ai cho ta lại được người ta yêu


Phượng bay tứ tán trong chiều

Phượng theo gió cuốn tình yêu về trời

Phượng buồn hoa cứ mãi rơi

Phượng Hồng tan tác giữa trời mưa bay


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

MÙA HOA PHƯỢNG

 MÙA HOA PHƯỢNG

Duy Sắc

Mùa hoa Phượng Vỹ năm nay

Trời mưa ta nhớ bàn tay năm nào

Những nụ hôn ấy ngọt ngào

Bây giờ người đã đem trao ai rồi


Mình ta đứng ngắm mưa rơi

Nhìn cành hoa phượng tả tơi giữa trời

Tàn hoa tan tác khắp nơi

Vần thơ viết vội những lời đắng cay


Một thời tình ấy đắm say

Một thời ta có những ngày bên nhau

Một thời tình cảm đậm sâu

Một thời yêu ấy nay đâu mất rồi


Còn ta thơ thẩn nhìn đời

Còn ta lặng lẽ giữa trời mưa bay

Còn ta buốt lạnh đôi tay

Còn ta nơi khóe mắt cay nỗi sầu


Chẳng còn bóng dáng ai đâu

Chẳng còn nghe được những câu tâm tình

Chẳng còn thấy nụ cười xinh

Chẳng còn ánh mắt nhìn mình đắm say


Phải chăng mình đã chia tay

Phải chăng tình đã vụt bay mất rồi

Phải chăng chót lưỡi đầu môi

Phải chăng ta đã phụ người thương ta


Còn gì lưu lại trong ta

Còn gì ký ức nhạt nhòa vấn vương

Còn gì ai nữa để thương

Còn gì, nay chỉ con đường mình ta


Hỡi ôi đau đớn tim ta 

Hỡi ôi ai thấu lòng ta nhớ người

Hỡi ôi thương lắm người ơi

Hỡi ôi ta lụy chính người yêu ta


Thôi đành chấp nhận cách xa

Thôi đành ly biệt tình ta thật rồi

Thôi đành nước mắt ngậm ngùi

Thôi đành thôi vậy hết rồi thế thôi


Nhớ gì cũng chỉ vậy thôi

Nhớ gì, nhớ nữa thì người vẫn xa

Nhớ gì cho nhói lòng ta

Nhớ gì nhỡ mãi người ta làm gì


Quên thôi chứ nhớ được gì

Quên thôi đành phải quên đi một người

Quên thôi phải cô quên thôi

Quên thôi, chấm dứt một thời yêu đương


Làm sao ta lại vấn vương

Làm sao ta vẫn cứ thương nhớ hoài

Làm sao ta mãi nhớ ai

Làm sao quên được là ai quên mình


Lẽ nào ta đã lụy tình

Lẽ nào ta nhớ người tình trong mơ

Lẽ nào ta quá dại khờ

Lẽ nào người đã quên ta thật rồi


Phượng sao buồn quá Phượng ơi

Ai cho ta lại một thời thắm tươi

Ai cho ta lại nụ cười

Ai cho ta lại được người ta yêu


Phượng bay tứ tán trong chiều

Phượng theo gió cuốn tình yêu về trời

Phượng buồn hoa cứ mãi rơi

Phượng Hồng tan tác giữa trời mưa bay


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

GIÁNG SINH NHỚ EM

 GIÁNG SINH NHỚ EM

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Chiều đông bên nóc Giáo Đường

Anh ngồi yên lặng nhớ thương em nhiều

Mây tràn đầy nỗi cô liêu

Hoàng hôn mang đến bao điều vấn vương


Tình xưa tan chảy như sương

Lá thư anh viết tỏ tường tâm tư

Hôm nay nó đã nát nhừ

Mà anh cứ giữ khư khư nỗi buồn


Vì sao nước mắt cứ tuôn

Ai mà hiểu rõ ngọn nguồn từ đâu

Phượng hồng tím tái u sầu

Đò ngang ai hát mấy câu não lòng


Còn chăng là những hoài mong

Chuông ngân nô nức những dòng người qua

Họ trao nhau những món quà

Anh thì vò nát bó hoa cuối cùng.

GIÁNG SINH NHỚ EM

 GIÁNG SINH NHỚ EM

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Chiều đông bên nóc Giáo Đường

Anh ngồi yên lặng nhớ thương em nhiều

Mây tràn đầy nỗi cô liêu

Hoàng hôn mang đến bao điều vấn vương


Tình xưa tan chảy như sương

Lá thư anh viết tỏ tường tâm tư

Hôm nay nó đã nát nhừ

Mà anh cứ giữ khư khư nỗi buồn


Vì sao nước mắt cứ tuôn

Ai mà hiểu rõ ngọn nguồn từ đâu

Phượng hồng tím tái u sầu

Đò ngang ai hát mấy câu não lòng


Còn chăng là những hoài mong

Chuông ngân nô nức những dòng người qua

Họ trao nhau những món quà

Anh thì vò nát bó hoa cuối cùng.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...