Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

MƯA ĐÀ LẠT

 MƯA ĐÀ LẠT

Thơ tình Hoa Phượng Đỏ 2009

Duy Sắc

Lạnh sao cái gió đầu đông

Lò sưởi đã tắt lửa hồng từ lâu

Giờ em đang ở nơi đâu

Đan anh cái áo cho sầu ấm lên


Hay là em đã quên tên

Một người từng ở cạnh bên ngày nào

Anh qua những chỗ dốc cao

Chỉ nghe thông giũ rào rào nước tuôn


Trong rét mướt, mây u buồn

Đà Lạt chiều xuống, khách buôn nản lòng

Hồ Xuân Hương nước rất trong

Anh cứ đi mãi lòng vòng xung quanh


Đường trơn, anh ngã cái oành

Tiếc cho cái áo mới toanh rách rồi

Anh ngắm trời mưa một hồi

Cả người ướt hết vẫn ngồi buồn tênh


Mặt hồ nổi váng lềnh bềnh

Sóng xô vùi dập lênh đênh đám bèo

Rảo qua khu chợ eo sèo

Vài người nhìn có vẻ nghèo giống anh


Họ đang uống sữa đậu nành

Bánh tráng nướng trứng ngon lành biết bao

Bụng anh nó đói cồn cào

Nhưng tiền mang ít làm sao đủ dùng


Anh đành đi dạo lung tung

Mặc kệ bụng đói lùng bùng cả lên

Tối xuống, Đà Lạt sáng đèn

Anh vẫn đi mãi lên trên ngọn đồi


Trước cửa Dinh Ba, anh ngồi

Bảo vệ họ đuổi một hồi phải đi

Ga xe lửa không có gì

Nên anh chẳng mất công đi, mệt người


Chợ Âm Phủ lắm hoa tươi

Cô bán thổ cẩm cứ cười với anh

Nghĩ thầm chắc mối duyên lành

Tự tin ăn nói nên anh mở lời


Cô rằng: Mua giúp anh ơi

Thổ cẩm đẹp lắm từ nơi núi rừng

Anh bảo: Nhìn rất là ưng

Ngại là tiền thiếu quá chừng sao mua


Cô nói: Anh cứ nói đùa

Với anh thì có ăn thua cái gì

Thích cái nào cứ chọn đi

Mua nhiều vào nhé có gì bớt cho


Anh rằng: Thông cảm giùm cho

Không tiền là thật, giả đò làm chi

Vì cô dễ mến quá đi

Nên tôi bắt chuyện, có gì bỏ qua


Cô ấy bảo anh vui quá

Vậy thông cảm hãy đi qua bên này

Hàng em chỉ vừa mới bày

Chưa gì đã gặp phải tay kỳ đà


Anh lờ rồi bước đi ra

Một mạch đi thẳng về nhà ngủ luôn.


MƯA ĐÀ LẠT

 MƯA ĐÀ LẠT

Thơ tình Hoa Phượng Đỏ 2009

Duy Sắc

Lạnh sao cái gió đầu đông

Lò sưởi đã tắt lửa hồng từ lâu

Giờ em đang ở nơi đâu

Đan anh cái áo cho sầu ấm lên


Hay là em đã quên tên

Một người từng ở cạnh bên ngày nào

Anh qua những chỗ dốc cao

Chỉ nghe thông giũ rào rào nước tuôn


Trong rét mướt, mây u buồn

Đà Lạt chiều xuống, khách buôn nản lòng

Hồ Xuân Hương nước rất trong

Anh cứ đi mãi lòng vòng xung quanh


Đường trơn, anh ngã cái oành

Tiếc cho cái áo mới toanh rách rồi

Anh ngắm trời mưa một hồi

Cả người ướt hết vẫn ngồi buồn tênh


Mặt hồ nổi váng lềnh bềnh

Sóng xô vùi dập lênh đênh đám bèo

Rảo qua khu chợ eo sèo

Vài người nhìn có vẻ nghèo giống anh


Họ đang uống sữa đậu nành

Bánh tráng nướng trứng ngon lành biết bao

Bụng anh nó đói cồn cào

Nhưng tiền mang ít làm sao đủ dùng


Anh đành đi dạo lung tung

Mặc kệ bụng đói lùng bùng cả lên

Tối xuống, Đà Lạt sáng đèn

Anh vẫn đi mãi lên trên ngọn đồi


Trước cửa Dinh Ba, anh ngồi

Bảo vệ họ đuổi một hồi phải đi

Ga xe lửa không có gì

Nên anh chẳng mất công đi, mệt người


Chợ Âm Phủ lắm hoa tươi

Cô bán thổ cẩm cứ cười với anh

Nghĩ thầm chắc mối duyên lành

Tự tin ăn nói nên anh mở lời


Cô rằng: Mua giúp anh ơi

Thổ cẩm đẹp lắm từ nơi núi rừng

Anh bảo: Nhìn rất là ưng

Ngại là tiền thiếu quá chừng sao mua


Cô nói: Anh cứ nói đùa

Với anh thì có ăn thua cái gì

Thích cái nào cứ chọn đi

Mua nhiều vào nhé có gì bớt cho


Anh rằng: Thông cảm giùm cho

Không tiền là thật, giả đò làm chi

Vì cô dễ mến quá đi

Nên tôi bắt chuyện, có gì bỏ qua


Cô ấy bảo anh vui quá

Vậy thông cảm hãy đi qua bên này

Hàng em chỉ vừa mới bày

Chưa gì đã gặp phải tay kỳ đà


Anh lờ rồi bước đi ra

Một mạch đi thẳng về nhà ngủ luôn.


MÙA LÁ ME BAY

 

Mùa lá me bay lại đến

Mùa cánh hoa dầu lại xoay

Mùa cánh phượng hồng bung nhuỵ

Mùa này là mùa chia ly


Em nghĩ gì khi hè về

Ký ức xưa còn hay mất

Mối tình nào từng nhung nhớ

Nụ cười nào mình từng trao


Cơn mưa rào phủ lối đi

Thành phố đen dòng nước ngập

Thế rồi ta xa không gặp

Bởi trời mưa hay lòng ta


Em có mơ ngày xưa ấy

Chúng mình ngắm cánh hoa dầu

Tình ta bắt đầu từ ấy

Hôm nay đã bạc mái đầu


Bao năm xa cách tuổi hồng

Tình xưa vẫn còn trong vở

Lưu bút anh tạc ghi lòng

Một thời bay bổng ước mơ


Chiều nay mình anh buồn tẻ

Cơn mưa cho lòng ngẩn ngơ

Anh nhớ tháng ngày trai trẻ

Ai cho ta lại bây giờ


Con đường hàng me vẫn cũ

Gốc bàng còn khắc tên em

Chỉ có phượng hồng ủ rũ

Ve sầu than thở suốt đêm


Dòng đời anh đi mải miết

Em cũng vất vả gian nan

Tình xưa nhớ hoài da diết

Em có khi nào thở than


Cơn mưa to lắm em à

Anh không dám đi cùng nó

Phố phường chìm trong mùa hạ

Công viên không thấy hẹn hò


Duy SẮC 

MÙA LÁ ME BAY

 

Mùa lá me bay lại đến

Mùa cánh hoa dầu lại xoay

Mùa cánh phượng hồng bung nhuỵ

Mùa này là mùa chia ly


Em nghĩ gì khi hè về

Ký ức xưa còn hay mất

Mối tình nào từng nhung nhớ

Nụ cười nào mình từng trao


Cơn mưa rào phủ lối đi

Thành phố đen dòng nước ngập

Thế rồi ta xa không gặp

Bởi trời mưa hay lòng ta


Em có mơ ngày xưa ấy

Chúng mình ngắm cánh hoa dầu

Tình ta bắt đầu từ ấy

Hôm nay đã bạc mái đầu


Bao năm xa cách tuổi hồng

Tình xưa vẫn còn trong vở

Lưu bút anh tạc ghi lòng

Một thời bay bổng ước mơ


Chiều nay mình anh buồn tẻ

Cơn mưa cho lòng ngẩn ngơ

Anh nhớ tháng ngày trai trẻ

Ai cho ta lại bây giờ


Con đường hàng me vẫn cũ

Gốc bàng còn khắc tên em

Chỉ có phượng hồng ủ rũ

Ve sầu than thở suốt đêm


Dòng đời anh đi mải miết

Em cũng vất vả gian nan

Tình xưa nhớ hoài da diết

Em có khi nào thở than


Cơn mưa to lắm em à

Anh không dám đi cùng nó

Phố phường chìm trong mùa hạ

Công viên không thấy hẹn hò


Duy SẮC 

DẦM MƯA SÀI GÒN

 

Mưa Sài Gòn buồn thảm đến thê lương

Hoa phượng đỏ cũng chẳng buồn tươi thắm

Có những người đang yêu đương thầm lặng

Họ mơ về những dĩ vãng ngày xưa


Ánh đèn đường phủ bóng vàng lòe loẹt

Con đường xưa nước đã ngập lối quen

Những xóm nghèo đời cơ cực tối đen

Bao kiếp sống nhọc nhằn đang lăn lộn


Đường đen kịt cả dòng người bận rộn

Ai đang mơ phút thư giãn hoàng hôn

Ngày qua ngày người tranh đấu trí khôn

Cũng chỉ để giành miếng cơm manh áo


Đời buồn tẻ quanh đồng tiền bát gạo

Hiếm hoi thay những tình cảm ngọt ngào

Nụ cười gượng đổi trao trên bàn tiệc

Những tính toan trong ánh mắt nhìn nhau


Sài Gòn lắm những con đường hoa lệ

Nóc nhà cao giả tạo chốn xa hoa

Bãi đất hoang đói mắt trẻ không nhà

Đêm xuống lạnh lang thang đời hiu quạnh


Ai dầm mưa sẽ hiểu được Sài Gòn

Tấp nập lắm nhưng còn hoang sơ lắm

Tuổi học trò khát khao cành phượng thắm

Giấc mơ hồng rối rắm bước tương lai.


Duy Sắc

DẦM MƯA SÀI GÒN

 

Mưa Sài Gòn buồn thảm đến thê lương

Hoa phượng đỏ cũng chẳng buồn tươi thắm

Có những người đang yêu đương thầm lặng

Họ mơ về những dĩ vãng ngày xưa


Ánh đèn đường phủ bóng vàng lòe loẹt

Con đường xưa nước đã ngập lối quen

Những xóm nghèo đời cơ cực tối đen

Bao kiếp sống nhọc nhằn đang lăn lộn


Đường đen kịt cả dòng người bận rộn

Ai đang mơ phút thư giãn hoàng hôn

Ngày qua ngày người tranh đấu trí khôn

Cũng chỉ để giành miếng cơm manh áo


Đời buồn tẻ quanh đồng tiền bát gạo

Hiếm hoi thay những tình cảm ngọt ngào

Nụ cười gượng đổi trao trên bàn tiệc

Những tính toan trong ánh mắt nhìn nhau


Sài Gòn lắm những con đường hoa lệ

Nóc nhà cao giả tạo chốn xa hoa

Bãi đất hoang đói mắt trẻ không nhà

Đêm xuống lạnh lang thang đời hiu quạnh


Ai dầm mưa sẽ hiểu được Sài Gòn

Tấp nập lắm nhưng còn hoang sơ lắm

Tuổi học trò khát khao cành phượng thắm

Giấc mơ hồng rối rắm bước tương lai.


Duy Sắc

HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

 HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

Một cành hoa phượng bị rơi

Đó là do bởi gió trời thổi qua

Trên cây còn rất nhiều hoa

Tại sao gió chỉ thổi qua một cành


Một cành hoa phượng còn xanh

Nó vừa mới nhú từ cành cây to

Nó không rơi bởi gió to

Nhưng vì một đứa học trò bẻ đi


Học sinh nó nghĩ điều gì

Tại sao nó lại bẻ đi cành này

Chắc do chúng nghịch quá tay

Cho nên nó bẻ cành này để chơi


Hoa bay là hết cuộc đời

Học sinh nhìn thấy chúng cười rất vui

Phượng hồng rụng khắp mọi nơi

Chẳng qua cũng để vui đời học sinh


Duy Sắc 2005

HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

 HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

Một cành hoa phượng bị rơi

Đó là do bởi gió trời thổi qua

Trên cây còn rất nhiều hoa

Tại sao gió chỉ thổi qua một cành


Một cành hoa phượng còn xanh

Nó vừa mới nhú từ cành cây to

Nó không rơi bởi gió to

Nhưng vì một đứa học trò bẻ đi


Học sinh nó nghĩ điều gì

Tại sao nó lại bẻ đi cành này

Chắc do chúng nghịch quá tay

Cho nên nó bẻ cành này để chơi


Hoa bay là hết cuộc đời

Học sinh nhìn thấy chúng cười rất vui

Phượng hồng rụng khắp mọi nơi

Chẳng qua cũng để vui đời học sinh


Duy Sắc 2005

CON VE SẦU

 Thân mời quý bạn đọc xem một trong những bài thơ buồn nhất mà tôi từng viết. Buồn thê thảm, buồn tuôn nước mắt. Trân trọng cảm ơn quý bạn đọc đã yêu thích thơ Duy Sắc và luôn động viên ủng hộ trong nhiều năm qua.

CON VE SẦU

Duy Sắc

Tạm biệt Trường THPT Marie Curie 1998


Những trưa hè buồn tẻ

Con ve sầu ngân nga

Lời thở than mùa hạ

Tuổi học trò mơ xa


Đời ve trong mấy chốc

Khác chi cánh phượng hồng

Rực cháy lên dữ dội

Thu sang hoa lại tàn


Có phải ve buồn chán

Một vòng đời cỏn con

Hay là ve vui hát

Vì đời ve an nhàn


Mưa cuộc đời xối xả

Non nớt cuộc đời ta

Mênh mông bao tri thức

Đường nào sẽ nở hoa


Thời gian không dừng lại

Ve tàn mấy kiếp rồi

Mái trường này cũng thế

Bao lớp người đã đi


Ai nhớ ai biệt ly

Thầy trò luyến tiếc gì

Nghĩa tình như gió thoảng

Mưa hè rửa sạch đi


Ve cô đơn lắm nhỉ

Hãy làm bạn cùng ta

Cánh phượng hồng mơ mộng

Kệ dòng đời phong ba.

CON VE SẦU

 Thân mời quý bạn đọc xem một trong những bài thơ buồn nhất mà tôi từng viết. Buồn thê thảm, buồn tuôn nước mắt. Trân trọng cảm ơn quý bạn đọc đã yêu thích thơ Duy Sắc và luôn động viên ủng hộ trong nhiều năm qua.

CON VE SẦU

Duy Sắc

Tạm biệt Trường THPT Marie Curie 1998


Những trưa hè buồn tẻ

Con ve sầu ngân nga

Lời thở than mùa hạ

Tuổi học trò mơ xa


Đời ve trong mấy chốc

Khác chi cánh phượng hồng

Rực cháy lên dữ dội

Thu sang hoa lại tàn


Có phải ve buồn chán

Một vòng đời cỏn con

Hay là ve vui hát

Vì đời ve an nhàn


Mưa cuộc đời xối xả

Non nớt cuộc đời ta

Mênh mông bao tri thức

Đường nào sẽ nở hoa


Thời gian không dừng lại

Ve tàn mấy kiếp rồi

Mái trường này cũng thế

Bao lớp người đã đi


Ai nhớ ai biệt ly

Thầy trò luyến tiếc gì

Nghĩa tình như gió thoảng

Mưa hè rửa sạch đi


Ve cô đơn lắm nhỉ

Hãy làm bạn cùng ta

Cánh phượng hồng mơ mộng

Kệ dòng đời phong ba.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...