Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

Duy Sac

Hôm xưa khi lúc chia tay

Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường

Em chê anh tính ẩm ương

Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh


Nhiều năm em vẫn một mình

Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang

Cũng do bản tính em ngang

Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây


Trông em rõ thật là gầy

Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương

Anh nhìn cũng rất là thương

Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào


Em mang bản tính tự cao

Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên

Tính anh hay nói luyên thuyên

Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân


Nghe đâu em rất nhọc nhằn

Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm

Gia đình em cũng khó khăn

Không hiểu em có nhận mình sai chưa


Hay em vẫn cứ như xưa

Giận là gào thét búa xua cả làng

Người ta bảo tính em ngang

Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu


Anh buồn cái chuyện năm xưa

Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh

Chứ anh hồi đó chân thành

Thương em mới tặng một cành phượng yêu


Phượng hồng đỏ biết bao chiều

Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về

Dòng đời đưa đẩy chán chê

Rồi đây không biết mình về nơi đâu

PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

Duy Sac

Hôm xưa khi lúc chia tay

Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường

Em chê anh tính ẩm ương

Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh


Nhiều năm em vẫn một mình

Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang

Cũng do bản tính em ngang

Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây


Trông em rõ thật là gầy

Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương

Anh nhìn cũng rất là thương

Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào


Em mang bản tính tự cao

Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên

Tính anh hay nói luyên thuyên

Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân


Nghe đâu em rất nhọc nhằn

Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm

Gia đình em cũng khó khăn

Không hiểu em có nhận mình sai chưa


Hay em vẫn cứ như xưa

Giận là gào thét búa xua cả làng

Người ta bảo tính em ngang

Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu


Anh buồn cái chuyện năm xưa

Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh

Chứ anh hồi đó chân thành

Thương em mới tặng một cành phượng yêu


Phượng hồng đỏ biết bao chiều

Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về

Dòng đời đưa đẩy chán chê

Rồi đây không biết mình về nơi đâu

PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

Duy SAc

Chiều hè đang nắng lại mưa

Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời

Tự dưng lòng cứ chơi vơi

Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên


Mà sao hồi đó không tiền

Gặp em anh vội vàng yêu tức thì

Bên nhau chẳng nói năng chi

Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè


Mấy bà bán gánh vỉa hè

Họ trêu anh đã si mê nhỏ này

Người già mắt họ nhìn hay

Chắc do anh cứ cả ngày theo em


Anh còn lúi húi cả đêm

Thơ tình anh viết về em rất nhiều

Một hôm nghĩ bụng đánh liều

Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào


Nhớ hôm có trận mưa rào

Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em

Thế là em giật bắn lên

Sao vô cớ đụng tay em làm gì


Em quay lưng bỏ luôn đi

Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài

Bữa nay bày đặt chạm tay

Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu


Anh nghe tai nó bị ù

Cả ngày hôm đó anh như mất hồn

Anh ra bến cảng chiều hôm

Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau


Năm xưa không hiểu vì sao

Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền

Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên

Nhưng mà cần phải có tiền để lo


Hôm nay trời đổ mưa to

Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người

Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi

Tủi thân không biết rằng đời về đâu

PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

Duy SAc

Chiều hè đang nắng lại mưa

Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời

Tự dưng lòng cứ chơi vơi

Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên


Mà sao hồi đó không tiền

Gặp em anh vội vàng yêu tức thì

Bên nhau chẳng nói năng chi

Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè


Mấy bà bán gánh vỉa hè

Họ trêu anh đã si mê nhỏ này

Người già mắt họ nhìn hay

Chắc do anh cứ cả ngày theo em


Anh còn lúi húi cả đêm

Thơ tình anh viết về em rất nhiều

Một hôm nghĩ bụng đánh liều

Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào


Nhớ hôm có trận mưa rào

Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em

Thế là em giật bắn lên

Sao vô cớ đụng tay em làm gì


Em quay lưng bỏ luôn đi

Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài

Bữa nay bày đặt chạm tay

Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu


Anh nghe tai nó bị ù

Cả ngày hôm đó anh như mất hồn

Anh ra bến cảng chiều hôm

Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau


Năm xưa không hiểu vì sao

Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền

Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên

Nhưng mà cần phải có tiền để lo


Hôm nay trời đổ mưa to

Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người

Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi

Tủi thân không biết rằng đời về đâu

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

 CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

Tác giả Hoa Phượng Đỏ

Phượng ơi buồn thế là sao?

Ta chia tay đến khi nào gặp nhau

Nhìn hoa tàn úa hết màu

Khiến ta cũng thấy xót đau trong lòng

Phượng tàn hết những nhớ mong

Phượng bay hết khoảng tuổi hồng mộng mơ

Phượng tan tác những câu thơ

Cổng trường em sẽ không chờ đợi ta

Thời học sinh đẹp quá mà

Bây giờ ta phải cách xa nó rồi

Phượng ơi buồn quá đi thôi

Làm sao tìm được những hồi có nhau

Chiều hôm nắng đỏ au au

Em đi bên cạnh càu nhàu linh tinh

Vài ba bữa em giận mình

Giận xong lại đến rủ mình đi chơi

Ta tung tăng như chim trời

Xe đạp dạo khắp mọi nơi phố phường

Áo dài nhí nhảnh dễ thương

Tay cầm tay trước cổng trường mến yêu

Em trinh nguyên nét yêu kiều

Em chẳng quý phái hay kiêu sa gì

Hè này ta phải cách ly

Phượng à, tất cả cũng vì ngươi thôi

Mi xúi hè nó sang rồi

Mi gọi ve đến nỉ nôi tiếng sầu

Lũ sen không biết ở đâu

Chúng nó cũng đến rồi bâu cả vào

Thêm luôn những trận mưa rào

Trời mà như vậy làm sao không buồn

Từ nay ta giận phượng luôn

Tại mi nước mắt ta tuôn vì tình

Giờ ta hết tuổi học sinh

Giờ ta đối diện mưu sinh dòng đời

Hết luôn cái tuổi rong chơi

Giờ trong lưu bút toàn lời chia phôi

Cạch luôn cái đám ve tồi

Suốt ngày than vãn lôi thôi đủ điều

Chúng râm ran những buổi chiều

Làm ta chỉ thấy cô liêu tâm hồn

Tâm tư càng thấy bồn chồn

Thương em đành phải vùi chôn cuộc tình

Phượng hồng thật đúng linh tinh

Mi là một kẻ chia tình lứa đôi

Nói cho phượng hiểu đó thôi

Ta biết trời định thế rồi phượng ơi!


1998 Tạm biệt MarieCurie

Nguyễn Duy Sắc

CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

 CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

Tác giả Hoa Phượng Đỏ

Phượng ơi buồn thế là sao?

Ta chia tay đến khi nào gặp nhau

Nhìn hoa tàn úa hết màu

Khiến ta cũng thấy xót đau trong lòng

Phượng tàn hết những nhớ mong

Phượng bay hết khoảng tuổi hồng mộng mơ

Phượng tan tác những câu thơ

Cổng trường em sẽ không chờ đợi ta

Thời học sinh đẹp quá mà

Bây giờ ta phải cách xa nó rồi

Phượng ơi buồn quá đi thôi

Làm sao tìm được những hồi có nhau

Chiều hôm nắng đỏ au au

Em đi bên cạnh càu nhàu linh tinh

Vài ba bữa em giận mình

Giận xong lại đến rủ mình đi chơi

Ta tung tăng như chim trời

Xe đạp dạo khắp mọi nơi phố phường

Áo dài nhí nhảnh dễ thương

Tay cầm tay trước cổng trường mến yêu

Em trinh nguyên nét yêu kiều

Em chẳng quý phái hay kiêu sa gì

Hè này ta phải cách ly

Phượng à, tất cả cũng vì ngươi thôi

Mi xúi hè nó sang rồi

Mi gọi ve đến nỉ nôi tiếng sầu

Lũ sen không biết ở đâu

Chúng nó cũng đến rồi bâu cả vào

Thêm luôn những trận mưa rào

Trời mà như vậy làm sao không buồn

Từ nay ta giận phượng luôn

Tại mi nước mắt ta tuôn vì tình

Giờ ta hết tuổi học sinh

Giờ ta đối diện mưu sinh dòng đời

Hết luôn cái tuổi rong chơi

Giờ trong lưu bút toàn lời chia phôi

Cạch luôn cái đám ve tồi

Suốt ngày than vãn lôi thôi đủ điều

Chúng râm ran những buổi chiều

Làm ta chỉ thấy cô liêu tâm hồn

Tâm tư càng thấy bồn chồn

Thương em đành phải vùi chôn cuộc tình

Phượng hồng thật đúng linh tinh

Mi là một kẻ chia tình lứa đôi

Nói cho phượng hiểu đó thôi

Ta biết trời định thế rồi phượng ơi!


1998 Tạm biệt MarieCurie

Nguyễn Duy Sắc

CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

 CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

Hôm kia em nhắn tin sang

Rằng em chuẩn bị sang ngang với người

Tôi ngồi tủm tỉm miệng cười

Tự nhiên nhẹ nhõm cả người hẳn lên

Em rằng anh phải giúp em

Chụp bộ ảnh cưới cho em với chồng

Anh còn nhớ chuyện gì không

Anh nợ em chục triệu đồng hồi xưa

Tiền kia anh khỏi phải đưa

Anh chụp ảnh cưới xong là hết luôn

Nói ra anh chớ có buồn

Lúc anh nghèo khó em không có đòi

Nhưng nay có việc cần rồi

Anh chụp ảnh nhé vậy thôi là huề

Thiệt làm khó xử anh ghê

Nếu anh không giúp vậy thì trả em

Bây giờ em rất cần tiền

Để lo chi phí cho em lấy chồng

Anh xem lo được hay không

Để em còn tính chứ đừng dây dưa

Rồi còn hình cũ ngày xưa

Tụi mình hồi đó chụp chung ấy mà

Anh xem xóa hết đi nha

Chuyện của quá khứ gọi là hãy quên

Một là anh trả lại tiền

Hai là anh chụp cho em bộ hình

Chứ đừng nói chuyện loanh quanh

Tính em nó vậy anh từng biết qua

Lát chiều anh nhớ ghé nhà

Đi chọn bối cảnh để ta tiến hành

Chồng em không biết về anh

Cứ xem là thợ chụp hình em thuê

Chụp xong bộ ảnh anh về

Xem như chuyện của chúng ta hết rồi

Em cho anh nửa giờ thôi

Anh hãy chuẩn bị kỹ rồi hãy sang

Tính anh hay nói lằng nhằng

Qua đây phải nhớ im mồm nghe không

Tôi nhìn tin nhắn đau lòng

Hai hàng nước mắt ròng ròng chảy ra

Tôi ra đứng trước hiên nhà

Mở ví thấy có đúng ba mươi ngàn

Bây giờ không đủ tiền xăng

Làm sao qua chụp được hình cho em

Tự nhiên tiếng động ngoài thềm

Một tờ xổ số bay lên lúc nào

Tôi cầm dò thử xem sao

Thì ra nó trúng giải cao nhất rồi

Đúng là mình có lộc trời

Tôi nhắn tin lại em ơi khoan nè

Anh cần nói chuyện em nghe

Em đừng chụp nữa hãy về với anh

Tình mình em bỏ sao đành

Mong em đừng có bỏ anh đi mà

Về đi nối lại tình ta

Anh trúng đặc biệt em à tiền to

Tụi mình mua một căn nhà

Xây dựng hạnh phúc đôi ta từ đầu

Bên kia em nhắn mấy câu

Rằng anh bớt giỡn nói tào lao đi

Nhanh lên qua chụp rồi về

Xong là chấm hết và ta dứt tình

Toàn là ăn nói linh tinh

Vớ va vớ vẩn như thằng bị điên

Không qua thì hãy trả tiền

Cái tính bốc phét nó quen miệng rồi

Vậy là em quyết xa tôi

Chắc là cái số vậy rồi biết sao

Tôi nhìn ra phía bờ rào

Tự nhiên cảm thấy nao nao trong lòng

Gió lay rơi cánh phượng hồng

Phượng bay mất hút tan trong nắng chiều

Duy Sắc

CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

 CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

Hôm kia em nhắn tin sang

Rằng em chuẩn bị sang ngang với người

Tôi ngồi tủm tỉm miệng cười

Tự nhiên nhẹ nhõm cả người hẳn lên

Em rằng anh phải giúp em

Chụp bộ ảnh cưới cho em với chồng

Anh còn nhớ chuyện gì không

Anh nợ em chục triệu đồng hồi xưa

Tiền kia anh khỏi phải đưa

Anh chụp ảnh cưới xong là hết luôn

Nói ra anh chớ có buồn

Lúc anh nghèo khó em không có đòi

Nhưng nay có việc cần rồi

Anh chụp ảnh nhé vậy thôi là huề

Thiệt làm khó xử anh ghê

Nếu anh không giúp vậy thì trả em

Bây giờ em rất cần tiền

Để lo chi phí cho em lấy chồng

Anh xem lo được hay không

Để em còn tính chứ đừng dây dưa

Rồi còn hình cũ ngày xưa

Tụi mình hồi đó chụp chung ấy mà

Anh xem xóa hết đi nha

Chuyện của quá khứ gọi là hãy quên

Một là anh trả lại tiền

Hai là anh chụp cho em bộ hình

Chứ đừng nói chuyện loanh quanh

Tính em nó vậy anh từng biết qua

Lát chiều anh nhớ ghé nhà

Đi chọn bối cảnh để ta tiến hành

Chồng em không biết về anh

Cứ xem là thợ chụp hình em thuê

Chụp xong bộ ảnh anh về

Xem như chuyện của chúng ta hết rồi

Em cho anh nửa giờ thôi

Anh hãy chuẩn bị kỹ rồi hãy sang

Tính anh hay nói lằng nhằng

Qua đây phải nhớ im mồm nghe không

Tôi nhìn tin nhắn đau lòng

Hai hàng nước mắt ròng ròng chảy ra

Tôi ra đứng trước hiên nhà

Mở ví thấy có đúng ba mươi ngàn

Bây giờ không đủ tiền xăng

Làm sao qua chụp được hình cho em

Tự nhiên tiếng động ngoài thềm

Một tờ xổ số bay lên lúc nào

Tôi cầm dò thử xem sao

Thì ra nó trúng giải cao nhất rồi

Đúng là mình có lộc trời

Tôi nhắn tin lại em ơi khoan nè

Anh cần nói chuyện em nghe

Em đừng chụp nữa hãy về với anh

Tình mình em bỏ sao đành

Mong em đừng có bỏ anh đi mà

Về đi nối lại tình ta

Anh trúng đặc biệt em à tiền to

Tụi mình mua một căn nhà

Xây dựng hạnh phúc đôi ta từ đầu

Bên kia em nhắn mấy câu

Rằng anh bớt giỡn nói tào lao đi

Nhanh lên qua chụp rồi về

Xong là chấm hết và ta dứt tình

Toàn là ăn nói linh tinh

Vớ va vớ vẩn như thằng bị điên

Không qua thì hãy trả tiền

Cái tính bốc phét nó quen miệng rồi

Vậy là em quyết xa tôi

Chắc là cái số vậy rồi biết sao

Tôi nhìn ra phía bờ rào

Tự nhiên cảm thấy nao nao trong lòng

Gió lay rơi cánh phượng hồng

Phượng bay mất hút tan trong nắng chiều

Duy Sắc

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

 KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

Duy Sắc

Mỗi lời ta nói hôm nay

Tưởng chừng gió thoảng mây bay nhẹ nhàng

Nó bay vào giữa không gian

Thế rồi vũ trụ lưu làm dư âm


Nếu lời tử tế chân thành

Nó sẽ dội lại âm thanh dịu dàng

Từ người nhân hậu cao sang

Ở nơi phúc khí ngập tràn tình thương


Nếu lời cay độc oán hờn

Nó sẽ dội lại lời oan tiếng thù

Từ người thâm hiểm điêu ngoa

Ở nơi tăm tối gian tà hơn thua


Nghiệp kia nó đến từ từ

Nhẹ nhàng thầm lặng như chưa có gì

Thời gian vội vã qua đi

Mưa dầm thấm đất rồi thì trổ ra


Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa

Hỏi sao lại khổ thân ta thế này

Nghĩ về tâm tính xưa nay

Hỏi xem mình đã nặng lời với ai


Những câu ta nói hàng ngày

Có từng nhục mạ, khinh ai bao giờ

Buông câu thề thốt gì chưa

Hay là nói xấu người mà không ưa


Nghiệp luôn chính xác xưa giờ

Nó là nhân của chính ta gieo rồi

Đến ngày nó sẽ trổ thôi

Chẳng gì vô lý trong đời của ta


Nên người xưa mới dạy là

Ăn bậy thì được, tránh mà nói điêu

Tu tâm, hạn chế nói liều

Lời gian, tiếng dối chẳng gieo nghiệp lành


Cuộc đời nếu muốn bình an

Chỉ cần tử tế đàng hoàng với nhau

Khoan hòa luôn lấy làm đầu

Không gây hiềm khích với nhau làm gì


Việc gì rồi cũng qua đi

Thời gian cuốn hết chẳng gì còn đâu

Dù nghèo hay cảnh sang giàu

Mai đây đều chốn mồ sâu chôn mình


Giữ cho vẹn nghĩa vẹn tình

Lời ăn tiếng nói phân minh rõ ràng

Tránh gieo nghi kỵ hàm oan

Bởi vì khẩu nghiệp muôn phần đắng cay

KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

 KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

Duy Sắc

Mỗi lời ta nói hôm nay

Tưởng chừng gió thoảng mây bay nhẹ nhàng

Nó bay vào giữa không gian

Thế rồi vũ trụ lưu làm dư âm


Nếu lời tử tế chân thành

Nó sẽ dội lại âm thanh dịu dàng

Từ người nhân hậu cao sang

Ở nơi phúc khí ngập tràn tình thương


Nếu lời cay độc oán hờn

Nó sẽ dội lại lời oan tiếng thù

Từ người thâm hiểm điêu ngoa

Ở nơi tăm tối gian tà hơn thua


Nghiệp kia nó đến từ từ

Nhẹ nhàng thầm lặng như chưa có gì

Thời gian vội vã qua đi

Mưa dầm thấm đất rồi thì trổ ra


Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa

Hỏi sao lại khổ thân ta thế này

Nghĩ về tâm tính xưa nay

Hỏi xem mình đã nặng lời với ai


Những câu ta nói hàng ngày

Có từng nhục mạ, khinh ai bao giờ

Buông câu thề thốt gì chưa

Hay là nói xấu người mà không ưa


Nghiệp luôn chính xác xưa giờ

Nó là nhân của chính ta gieo rồi

Đến ngày nó sẽ trổ thôi

Chẳng gì vô lý trong đời của ta


Nên người xưa mới dạy là

Ăn bậy thì được, tránh mà nói điêu

Tu tâm, hạn chế nói liều

Lời gian, tiếng dối chẳng gieo nghiệp lành


Cuộc đời nếu muốn bình an

Chỉ cần tử tế đàng hoàng với nhau

Khoan hòa luôn lấy làm đầu

Không gây hiềm khích với nhau làm gì


Việc gì rồi cũng qua đi

Thời gian cuốn hết chẳng gì còn đâu

Dù nghèo hay cảnh sang giàu

Mai đây đều chốn mồ sâu chôn mình


Giữ cho vẹn nghĩa vẹn tình

Lời ăn tiếng nói phân minh rõ ràng

Tránh gieo nghi kỵ hàm oan

Bởi vì khẩu nghiệp muôn phần đắng cay

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...