Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

 CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

Hôm kia em nhắn tin sang

Rằng em chuẩn bị sang ngang với người

Tôi ngồi tủm tỉm miệng cười

Tự nhiên nhẹ nhõm cả người hẳn lên

Em rằng anh phải giúp em

Chụp bộ ảnh cưới cho em với chồng

Anh còn nhớ chuyện gì không

Anh nợ em chục triệu đồng hồi xưa

Tiền kia anh khỏi phải đưa

Anh chụp ảnh cưới xong là hết luôn

Nói ra anh chớ có buồn

Lúc anh nghèo khó em không có đòi

Nhưng nay có việc cần rồi

Anh chụp ảnh nhé vậy thôi là huề

Thiệt làm khó xử anh ghê

Nếu anh không giúp vậy thì trả em

Bây giờ em rất cần tiền

Để lo chi phí cho em lấy chồng

Anh xem lo được hay không

Để em còn tính chứ đừng dây dưa

Rồi còn hình cũ ngày xưa

Tụi mình hồi đó chụp chung ấy mà

Anh xem xóa hết đi nha

Chuyện của quá khứ gọi là hãy quên

Một là anh trả lại tiền

Hai là anh chụp cho em bộ hình

Chứ đừng nói chuyện loanh quanh

Tính em nó vậy anh từng biết qua

Lát chiều anh nhớ ghé nhà

Đi chọn bối cảnh để ta tiến hành

Chồng em không biết về anh

Cứ xem là thợ chụp hình em thuê

Chụp xong bộ ảnh anh về

Xem như chuyện của chúng ta hết rồi

Em cho anh nửa giờ thôi

Anh hãy chuẩn bị kỹ rồi hãy sang

Tính anh hay nói lằng nhằng

Qua đây phải nhớ im mồm nghe không

Tôi nhìn tin nhắn đau lòng

Hai hàng nước mắt ròng ròng chảy ra

Tôi ra đứng trước hiên nhà

Mở ví thấy có đúng ba mươi ngàn

Bây giờ không đủ tiền xăng

Làm sao qua chụp được hình cho em

Tự nhiên tiếng động ngoài thềm

Một tờ xổ số bay lên lúc nào

Tôi cầm dò thử xem sao

Thì ra nó trúng giải cao nhất rồi

Đúng là mình có lộc trời

Tôi nhắn tin lại em ơi khoan nè

Anh cần nói chuyện em nghe

Em đừng chụp nữa hãy về với anh

Tình mình em bỏ sao đành

Mong em đừng có bỏ anh đi mà

Về đi nối lại tình ta

Anh trúng đặc biệt em à tiền to

Tụi mình mua một căn nhà

Xây dựng hạnh phúc đôi ta từ đầu

Bên kia em nhắn mấy câu

Rằng anh bớt giỡn nói tào lao đi

Nhanh lên qua chụp rồi về

Xong là chấm hết và ta dứt tình

Toàn là ăn nói linh tinh

Vớ va vớ vẩn như thằng bị điên

Không qua thì hãy trả tiền

Cái tính bốc phét nó quen miệng rồi

Vậy là em quyết xa tôi

Chắc là cái số vậy rồi biết sao

Tôi nhìn ra phía bờ rào

Tự nhiên cảm thấy nao nao trong lòng

Gió lay rơi cánh phượng hồng

Phượng bay mất hút tan trong nắng chiều

Duy Sắc

CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

 CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

Hôm kia em nhắn tin sang

Rằng em chuẩn bị sang ngang với người

Tôi ngồi tủm tỉm miệng cười

Tự nhiên nhẹ nhõm cả người hẳn lên

Em rằng anh phải giúp em

Chụp bộ ảnh cưới cho em với chồng

Anh còn nhớ chuyện gì không

Anh nợ em chục triệu đồng hồi xưa

Tiền kia anh khỏi phải đưa

Anh chụp ảnh cưới xong là hết luôn

Nói ra anh chớ có buồn

Lúc anh nghèo khó em không có đòi

Nhưng nay có việc cần rồi

Anh chụp ảnh nhé vậy thôi là huề

Thiệt làm khó xử anh ghê

Nếu anh không giúp vậy thì trả em

Bây giờ em rất cần tiền

Để lo chi phí cho em lấy chồng

Anh xem lo được hay không

Để em còn tính chứ đừng dây dưa

Rồi còn hình cũ ngày xưa

Tụi mình hồi đó chụp chung ấy mà

Anh xem xóa hết đi nha

Chuyện của quá khứ gọi là hãy quên

Một là anh trả lại tiền

Hai là anh chụp cho em bộ hình

Chứ đừng nói chuyện loanh quanh

Tính em nó vậy anh từng biết qua

Lát chiều anh nhớ ghé nhà

Đi chọn bối cảnh để ta tiến hành

Chồng em không biết về anh

Cứ xem là thợ chụp hình em thuê

Chụp xong bộ ảnh anh về

Xem như chuyện của chúng ta hết rồi

Em cho anh nửa giờ thôi

Anh hãy chuẩn bị kỹ rồi hãy sang

Tính anh hay nói lằng nhằng

Qua đây phải nhớ im mồm nghe không

Tôi nhìn tin nhắn đau lòng

Hai hàng nước mắt ròng ròng chảy ra

Tôi ra đứng trước hiên nhà

Mở ví thấy có đúng ba mươi ngàn

Bây giờ không đủ tiền xăng

Làm sao qua chụp được hình cho em

Tự nhiên tiếng động ngoài thềm

Một tờ xổ số bay lên lúc nào

Tôi cầm dò thử xem sao

Thì ra nó trúng giải cao nhất rồi

Đúng là mình có lộc trời

Tôi nhắn tin lại em ơi khoan nè

Anh cần nói chuyện em nghe

Em đừng chụp nữa hãy về với anh

Tình mình em bỏ sao đành

Mong em đừng có bỏ anh đi mà

Về đi nối lại tình ta

Anh trúng đặc biệt em à tiền to

Tụi mình mua một căn nhà

Xây dựng hạnh phúc đôi ta từ đầu

Bên kia em nhắn mấy câu

Rằng anh bớt giỡn nói tào lao đi

Nhanh lên qua chụp rồi về

Xong là chấm hết và ta dứt tình

Toàn là ăn nói linh tinh

Vớ va vớ vẩn như thằng bị điên

Không qua thì hãy trả tiền

Cái tính bốc phét nó quen miệng rồi

Vậy là em quyết xa tôi

Chắc là cái số vậy rồi biết sao

Tôi nhìn ra phía bờ rào

Tự nhiên cảm thấy nao nao trong lòng

Gió lay rơi cánh phượng hồng

Phượng bay mất hút tan trong nắng chiều

Duy Sắc

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

 KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

Duy Sắc

Mỗi lời ta nói hôm nay

Tưởng chừng gió thoảng mây bay nhẹ nhàng

Nó bay vào giữa không gian

Thế rồi vũ trụ lưu làm dư âm


Nếu lời tử tế chân thành

Nó sẽ dội lại âm thanh dịu dàng

Từ người nhân hậu cao sang

Ở nơi phúc khí ngập tràn tình thương


Nếu lời cay độc oán hờn

Nó sẽ dội lại lời oan tiếng thù

Từ người thâm hiểm điêu ngoa

Ở nơi tăm tối gian tà hơn thua


Nghiệp kia nó đến từ từ

Nhẹ nhàng thầm lặng như chưa có gì

Thời gian vội vã qua đi

Mưa dầm thấm đất rồi thì trổ ra


Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa

Hỏi sao lại khổ thân ta thế này

Nghĩ về tâm tính xưa nay

Hỏi xem mình đã nặng lời với ai


Những câu ta nói hàng ngày

Có từng nhục mạ, khinh ai bao giờ

Buông câu thề thốt gì chưa

Hay là nói xấu người mà không ưa


Nghiệp luôn chính xác xưa giờ

Nó là nhân của chính ta gieo rồi

Đến ngày nó sẽ trổ thôi

Chẳng gì vô lý trong đời của ta


Nên người xưa mới dạy là

Ăn bậy thì được, tránh mà nói điêu

Tu tâm, hạn chế nói liều

Lời gian, tiếng dối chẳng gieo nghiệp lành


Cuộc đời nếu muốn bình an

Chỉ cần tử tế đàng hoàng với nhau

Khoan hòa luôn lấy làm đầu

Không gây hiềm khích với nhau làm gì


Việc gì rồi cũng qua đi

Thời gian cuốn hết chẳng gì còn đâu

Dù nghèo hay cảnh sang giàu

Mai đây đều chốn mồ sâu chôn mình


Giữ cho vẹn nghĩa vẹn tình

Lời ăn tiếng nói phân minh rõ ràng

Tránh gieo nghi kỵ hàm oan

Bởi vì khẩu nghiệp muôn phần đắng cay

KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

 KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

Duy Sắc

Mỗi lời ta nói hôm nay

Tưởng chừng gió thoảng mây bay nhẹ nhàng

Nó bay vào giữa không gian

Thế rồi vũ trụ lưu làm dư âm


Nếu lời tử tế chân thành

Nó sẽ dội lại âm thanh dịu dàng

Từ người nhân hậu cao sang

Ở nơi phúc khí ngập tràn tình thương


Nếu lời cay độc oán hờn

Nó sẽ dội lại lời oan tiếng thù

Từ người thâm hiểm điêu ngoa

Ở nơi tăm tối gian tà hơn thua


Nghiệp kia nó đến từ từ

Nhẹ nhàng thầm lặng như chưa có gì

Thời gian vội vã qua đi

Mưa dầm thấm đất rồi thì trổ ra


Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa

Hỏi sao lại khổ thân ta thế này

Nghĩ về tâm tính xưa nay

Hỏi xem mình đã nặng lời với ai


Những câu ta nói hàng ngày

Có từng nhục mạ, khinh ai bao giờ

Buông câu thề thốt gì chưa

Hay là nói xấu người mà không ưa


Nghiệp luôn chính xác xưa giờ

Nó là nhân của chính ta gieo rồi

Đến ngày nó sẽ trổ thôi

Chẳng gì vô lý trong đời của ta


Nên người xưa mới dạy là

Ăn bậy thì được, tránh mà nói điêu

Tu tâm, hạn chế nói liều

Lời gian, tiếng dối chẳng gieo nghiệp lành


Cuộc đời nếu muốn bình an

Chỉ cần tử tế đàng hoàng với nhau

Khoan hòa luôn lấy làm đầu

Không gây hiềm khích với nhau làm gì


Việc gì rồi cũng qua đi

Thời gian cuốn hết chẳng gì còn đâu

Dù nghèo hay cảnh sang giàu

Mai đây đều chốn mồ sâu chôn mình


Giữ cho vẹn nghĩa vẹn tình

Lời ăn tiếng nói phân minh rõ ràng

Tránh gieo nghi kỵ hàm oan

Bởi vì khẩu nghiệp muôn phần đắng cay

YÊU TIỀN SẼ GIÀU

 YÊU TIỀN SẼ GIÀU

Duy Sắc

Người giàu họ quý đồng tiền

Cho nên họ được đồng tiền nó yêu

Họ luôn ky cóp chắt chiu

Tiền xu, bạc cắt họ đều nâng niu


Đồng tiền nó rất biết điều

Ai yêu quý nó nó đều trả ơn

Ai mà ra vẻ coi thường

Đồng tiền nó sẽ bỏ luôn không về


Đồng tiền không được ném đi

Bởi ai ném nó tức là coi khinh.

Khinh tiền, tiền sẽ bỏ mình

Cả đời lụm lặt từng chinh mệt nhoài


Có tiền nhiều chớ làm oai

Đừng ra vẻ để tiêu xài quá tay

Vuốt ve tiền bạc mỗi ngày

Lộc trời cho những vận may kiếm tiền


Đốt tiền là bị thần kinh

Sau này không có một chinh trong người

Một khi tiền gét ta rồi

Đời nghèo chẳng cách nào moi ra tiền


Đồng tiền vần với chữ tiên

Kính tiền là kính thần tiên trên trời

Tâm linh không phải chuyện chơi

Yêu tiền sẽ có cuộc đời giàu sang


Ai từng phung phí ngang tàng

Vung tiền như nước làm sang với người

Ném tiền qua cửa để vui

Hãy nên tu tỉnh vì đời về sau


Tiền không đem đến sang giàu

Nhưng ai quý nó sẽ giàu sớm thôi.


NDS

YÊU TIỀN SẼ GIÀU

 YÊU TIỀN SẼ GIÀU

Duy Sắc

Người giàu họ quý đồng tiền

Cho nên họ được đồng tiền nó yêu

Họ luôn ky cóp chắt chiu

Tiền xu, bạc cắt họ đều nâng niu


Đồng tiền nó rất biết điều

Ai yêu quý nó nó đều trả ơn

Ai mà ra vẻ coi thường

Đồng tiền nó sẽ bỏ luôn không về


Đồng tiền không được ném đi

Bởi ai ném nó tức là coi khinh.

Khinh tiền, tiền sẽ bỏ mình

Cả đời lụm lặt từng chinh mệt nhoài


Có tiền nhiều chớ làm oai

Đừng ra vẻ để tiêu xài quá tay

Vuốt ve tiền bạc mỗi ngày

Lộc trời cho những vận may kiếm tiền


Đốt tiền là bị thần kinh

Sau này không có một chinh trong người

Một khi tiền gét ta rồi

Đời nghèo chẳng cách nào moi ra tiền


Đồng tiền vần với chữ tiên

Kính tiền là kính thần tiên trên trời

Tâm linh không phải chuyện chơi

Yêu tiền sẽ có cuộc đời giàu sang


Ai từng phung phí ngang tàng

Vung tiền như nước làm sang với người

Ném tiền qua cửa để vui

Hãy nên tu tỉnh vì đời về sau


Tiền không đem đến sang giàu

Nhưng ai quý nó sẽ giàu sớm thôi.


NDS

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

Duy Sắc

Vàng lên, nhà đất cũng lên

Càng ngày cuộc sống có phần khó khăn

Cưới xin đòi sính lễ vàng

Rước dâu phải có xe sang mui trần

Thôi đành ta cứ độc thân

Không tiền mà cố nợ nần gánh thêm

Chắc gì sau cưới sẽ bền

Khó khăn gian khổ chắc bên nhau hoài

Lỡ như đổ vỡ chia tay

Rồi mình lại oán hận người mình thương

Xong người ta lại khinh thường

Hôn nhân như vậy chỉ vương khổ sầu

Yêu không thành cũng chẳng sao

Cưới rồi sinh chuyện là đau cả đời

Một mình ta cứ rong chơi

Lang thang đây đó nhìn trời ngắm trăng

Ngâm thơ cùng với chị Hằng

Đắm chìm trong giấc mơ hoang cõi trần

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

Duy Sắc

Vàng lên, nhà đất cũng lên

Càng ngày cuộc sống có phần khó khăn

Cưới xin đòi sính lễ vàng

Rước dâu phải có xe sang mui trần

Thôi đành ta cứ độc thân

Không tiền mà cố nợ nần gánh thêm

Chắc gì sau cưới sẽ bền

Khó khăn gian khổ chắc bên nhau hoài

Lỡ như đổ vỡ chia tay

Rồi mình lại oán hận người mình thương

Xong người ta lại khinh thường

Hôn nhân như vậy chỉ vương khổ sầu

Yêu không thành cũng chẳng sao

Cưới rồi sinh chuyện là đau cả đời

Một mình ta cứ rong chơi

Lang thang đây đó nhìn trời ngắm trăng

Ngâm thơ cùng với chị Hằng

Đắm chìm trong giấc mơ hoang cõi trần

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

 NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

Trích từ truyện Thơ :" Tiếng Chuông Nhà Thờ" của Nguyễn Duy Sắc

Bài thơ của tác giả Nguyên Sắc họa từ hai câu thơ

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ

Nhà thơ tắt thở nhà thở đổ chuông " của tác giả Khuyết Danh

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ"

Nhà thơ hay ghé nhà thờ nghe chuông

Nhà thơ thích nắng chiều buông

Nhà thơ rất thích tiếng chuông nhà thờ

Nhà thơ thường thích làm thơ

Nhà thờ thường có những giờ đọc kinh

Xóm đạo có lắm cô xinh

Nhà thơ thường cứ đứng rình người ta

Hết giờ buổi giảng đức Cha

Nhà thơ lại ló mặt ra để nhìn

Nhìn xong lại đứng làm thinh

Chẳng hề dám đến tỏ tình một câu

Nhớ người ta đến u sầu

Nhớ người ta đến trong đầu lơ mơ

Nhà thơ lại cố làm thơ

Làm thơ xong lại đứng chờ người ta

Đi vào xong lại đi ra

Đi lui đi tới rồi ra nhà thờ

Mỗi ngày cứ thật đúng giờ

Nhà thơ cứ đến nhà thờ nghe kinh

Nghe kinh xong lại đứng rình

Đứng rình xong lại nghe kinh mỗi ngày

Người ta chẳng có hề hay

Nhà thơ cứ đứng mỗi ngày nhìn theo

Chỉ nhìn không có đi theo

Thơ viết một đống xong treo đầy phòng

Nhà thơ đi lại lòng vòng

Lần này tự nhủ quyết lòng đi theo

Buổi kinh hôm đó vắng teo

Nhà thơ chờ để cố theo một lần

Nhà thơ đi đảo quanh sân

Hớt hải tinh thần tìm kiếm người ta

Nóng lòng vào hỏi đức Cha

Đức Cha mới nói cô ta đi rồi

Lấy chồng ở chỗ xa xôi

Mọi việc xong rồi ván đã đóng đinh

Nhà thơ buồn bởi thất tình

Tự làm khổ mình uống rượu cho say

Thế là cứ mãi xỉn say

Ngày lại qua ngày bệnh vướng vào thân

Nhà thơ tàn tạ tấm thân

Sa sút tinh thần, dáng vẻ lơ ngơ

Nhà thơ đốt hết bài thơ

"Nhà thơ tắt thở, nhà thờ đổ chuông"


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

 NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

Trích từ truyện Thơ :" Tiếng Chuông Nhà Thờ" của Nguyễn Duy Sắc

Bài thơ của tác giả Nguyên Sắc họa từ hai câu thơ

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ

Nhà thơ tắt thở nhà thở đổ chuông " của tác giả Khuyết Danh

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ"

Nhà thơ hay ghé nhà thờ nghe chuông

Nhà thơ thích nắng chiều buông

Nhà thơ rất thích tiếng chuông nhà thờ

Nhà thơ thường thích làm thơ

Nhà thờ thường có những giờ đọc kinh

Xóm đạo có lắm cô xinh

Nhà thơ thường cứ đứng rình người ta

Hết giờ buổi giảng đức Cha

Nhà thơ lại ló mặt ra để nhìn

Nhìn xong lại đứng làm thinh

Chẳng hề dám đến tỏ tình một câu

Nhớ người ta đến u sầu

Nhớ người ta đến trong đầu lơ mơ

Nhà thơ lại cố làm thơ

Làm thơ xong lại đứng chờ người ta

Đi vào xong lại đi ra

Đi lui đi tới rồi ra nhà thờ

Mỗi ngày cứ thật đúng giờ

Nhà thơ cứ đến nhà thờ nghe kinh

Nghe kinh xong lại đứng rình

Đứng rình xong lại nghe kinh mỗi ngày

Người ta chẳng có hề hay

Nhà thơ cứ đứng mỗi ngày nhìn theo

Chỉ nhìn không có đi theo

Thơ viết một đống xong treo đầy phòng

Nhà thơ đi lại lòng vòng

Lần này tự nhủ quyết lòng đi theo

Buổi kinh hôm đó vắng teo

Nhà thơ chờ để cố theo một lần

Nhà thơ đi đảo quanh sân

Hớt hải tinh thần tìm kiếm người ta

Nóng lòng vào hỏi đức Cha

Đức Cha mới nói cô ta đi rồi

Lấy chồng ở chỗ xa xôi

Mọi việc xong rồi ván đã đóng đinh

Nhà thơ buồn bởi thất tình

Tự làm khổ mình uống rượu cho say

Thế là cứ mãi xỉn say

Ngày lại qua ngày bệnh vướng vào thân

Nhà thơ tàn tạ tấm thân

Sa sút tinh thần, dáng vẻ lơ ngơ

Nhà thơ đốt hết bài thơ

"Nhà thơ tắt thở, nhà thờ đổ chuông"


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...